Chương Trước/109Chương Sau

Diện Thủ

Chương 72

Triêu Dương công chúa nghe người hầu hồi báo nói là A Ly theo Diệp Tiềm về phủ, không trở về nhà, tức thời nhíu mày, hỏi kỹ chuyện A Ly trong cung. Người hầu không dám giấu diếm, đành phải nóichuyện A Ly và Hú Nhi.

Triêu Dương công chúa vừa nghe, lập tức cho người chuẩn bị xe ngựa, nàng tự tiến cung nhìn Hú Nhi.

Vào cung, trước tiên nàng gặp thái hậu, lúc này thái hậu còn không biết Hú Nhi bị thương, nghe xong cũng lắp bắp kinh hãi, vội sai người đưa Hú Nhi tới Trường thọ cung. Diệp Trường Vân nghe xong, không có cách nào, đành phải mang theo Hú Nhi đã ngủ đến bái kiến thái hậu.

Thái hậu vuốt ve gò má Hú Nhi bị thương, có chút đau lòng: "A Ly này, hạ thủ không biết nặng nhẹ, sao nặng tay như vậy!" Bà đau lòng A Ly, nhưng cũng đau lòng đứa cháu ruột này.

Diệp Trường Vân thường ngày ở trước mặt thái hậu chịu vắng vẻ, hiện giờ chỉ cúi đầu cúi mắt hầu bên cạnh, cũng không dám nhiều lời.

Thái hậu đau lòng Hú Nhi một phen, hỏi han ân cần xong, rốt cục dường như nhớ tới cái gì hỏi: "A Cẩn, A Ly đâu?"

Triêu Dương công chúa hơi do dự, nhân tiện nói: "A Ly theo Diệp Tiềm, trở về phủ Diệp Tiềm."

Thái hậu vừa nghe, nhất thời kinh ngạc: "Sao lại theo Diệp Tiềm hồi phủ?" nói đến đây, ánh mắt hỏi han nhìn về phía Diệp Trường Vân.

Diệp Trường Vân trong lòng biết nếu thái hậu đã biết, đương nhiên không vui, sợ là lại trách tội lên đầu mình, cho rằng mình cố ý cho đệ đệ lung lạc trưởng công chúa, tức thời chỉ ra vẻ không hiểu, cúi đầu không đáp, chờ Triêu Dương công chúa tự giải thích.

Triêu Dương công chúa nhìn mẫu thân, ôn nhu nói: "Mẫu hậu, A Ly xưa nay thiếu quản giáo, hiện giờ lại đả thương Thái tử, chọc ra thị phi, A Cẩn nghĩ để đại tướng quân nghiêm túc giáo huấn hắn cũng tốt."

Thái hậu nghe xong, khẽ cười một tiếng, nhìn mắt Diệp Trường Vân, trong mắt mang theo lãnh ý: "A Ly dù kiêu căng một chút, thì tính sao, dù cần quản giáo, cũng nên ở trong cung, ai gia sẽ giáo huấn hắn."

Triêu Dương công chúa tiến lên thay mẫu thân bóp chân, ôn thanh nói: "Mẫu hậu, khi Hoài An Hầu còn sống, luôn luôn ở Hoài An, không rảnh bận tâm A Ly, mới khiến cho hắn dưỡng thành tính tình bây giờ."

Thái hậu nghe lời này, nhất thời mặt mày kinh ngạc nhìn nữ nhi, đánh giá một phen, rốt cục nói: "Chẳng lẽ -- "

Triêu Dương công chúa cười gật đầu, nhìn mẫu hậu nói: "Đại tướng quân cầu hôn nữ nhi, nữ nhi đã đáp ứng."

Thái hậu nghe vậy, trong mắt lộ ra tức giận, lớn tiếng trách mắng: "Hồ nháo!"

một tiếng trách cứ này, đầy uy nghi, chọc Hú Nhi bên cạnh kinh ngạc một chút, không hiểu nhìn hoàng nãi nãi.

Triêu Dương công chúa thấy vậy, nhìn Diệp Trường Vân bên cạnh, lạnh nhạt nói: "Hú Nhi mệt mỏi, cũng nên đi ngủ, thỉnh hoàng hậu mang Hú Nhi đi nghỉ ngơi đi."

Diệp Trường Vân đang cảm thấy khó xử, lúc này hiển nhiên sẽ chọc thái hậu tức giận, Diệp Tiềm là đệ đệ mình, tuy rằng mình cũng hoàn toàn không đồng ý cửa hôn sự này, nhưng chỉ sợ cũng gặp liên lụy bị thái hậu trách cứ, hiện giờ Triêu Dương công chúa có thể cho mình bậc thềm đi xuống, nàng đương nhiên được gãi đúng chỗ ngứa, vội đứng dậy cáo lui: "Mẫu hậu -- "

Ai ngờ thái hậu lại lãnh lẽo quét mắt liếc nàng một cái: "Hú Nhi đi theo bà vú đi, ngươi lưu lại."

Diệp Trường Vân bất đắc dĩ, biết chạy không thoát, đành phải nghe lệnh, rầu rĩ đứng ở dưới nghe thái hậu giáo huấn.

Thái hậu liếc con dâu, lại liếc nữ nhi, cười lạnh một tiếng: "Các ngươi hai người thật tốt a, gạt ta, giờ đãđịnh ra cửa hôn nhân này!"

Diệp Trường Vân vội quỳ xuống, ôn nhu biện giải: "Thái hậu hiểu lầm, con dâu sáng nay cũng mới nghe nói."

Triêu Dương công chúa đứng thẳng tắp, nhìn Diệp Trường Vân quỳ gối phía dưới, môi khẽ cười mộttiếng, nhíu mày nói với mẫu thân: "Mẫu thân, nữ nhi hai lần tang phu, hiện giờ vì mmình chọn một giai tế tốt nhất, mẫu thân lại không thích?"

Giọng nàng tiệm lãnh, nhìn mẫu thân, ôn nhu hỏi: "Thế nào, mẫu thân hi vọng nữ nhi cơ khổ một mình, để quang âm trôi qua mà thủ tiết sao?"

Thái hậu nhìn kỹ nữ nhi, trong miệng cười nói: "Đương nhiên không, nhưng A Cẩn, hôn nhân luôn phải thận trọng."

nói xong, thái hậu buông chén trà trong tay, nhìn về phía Diệp Trường Vân, ngữ khí mát đạm: "Lúc trước ta từng nhắc đến Hoài Nhu, nàng cũng là cô nương tốt, ta nói Diệp Tiềm sao lại chết sống vẫn chướng mắt, hóa ra trong lòng nhìn chằm chằm A Cẩn."

Diệp Trường Vân nhẫn nhục, cười làm lành giải thích: "Mẫu hậu, sợ là ngài có hiểu lầm."

Thái hậu trên cao nhìn xuống, liếc nhìn Diệp Trường Vân, cũng không tiếp lời, chỉ nói chuyện với nữ nhi: "Đến cùng là chuyện gì xảy ra?"

Triêu Dương công chúa cúi mắt nhìn về phía Diệp Trường Vân, trong lòng biết nàng ấy tất nhiên cũng không đồng ý hôn sự của mình và Diệp Tiềm, hiện giờ nàng ấy lại bị mẫu thân chỉ trích, sợ là trong lòng càng ghi hận, thấp giọng đáp: "Mẫu hậu, việc này hoàng hậu trước đó quả thật không biết."

Thái hậu lại liếc Diệp Trường Vân, mát thanh nói: "Ta nghe nói con lại mang thai, vẫn là đi xuống nghỉ ngơi trước đi."

Diệp Trường Vân tức thời tạ ơn đứng lên cáo lui, trước khi đi, liếc Triêu Dương công chúa bên người thái hậu.

Triêu Dương công chúa chỉ mỉm cười cúi mắt, không nhìn nàng.

Thái hậu nhìn kĩ nữ nhi, nhíu mày nói: "A Cẩn, nam tử thiên hạ rất đông, chẳng lẽ con chỉ muốn gả cho Diệp Tiềm?"

Triêu Dương công chúa ngước mắt nhìn mẫu thân mình, cười nói: "Mẫu hậu, nếu thiên hạ còn có Diệp Tiềm thứ hai, hôm nay mẫu thân cũng không cần ưu phiền vì Diệp gia."

Thái hậu nghe vậy sửng sốt, mặt mày đều phiền não: "Trệ nhi hiện giờ lớn hơn, càng không nhìn lão bà này vào trong mắt, ai gia vốn tưởng rằng con là nữ nhi, hẳn là tri kỷ, ai biết con cũng làm khó ta."

Triêu Dương công chúa than nhẹ: "Mẫu thân, hiện giờ ngài thân là thái hậu Đại Viêm quốc, ngài nên bỏ ý nghĩ này, có cái gì mà phiền não."

Thái hậu nghe xong, trên mặt cực kỳ không vui, cả giận nói: "A Cẩn, con đây là đang giáo huấn ai gia sao?"

Triêu Dương công chúa lắc đầu, mềm giọng nói: "Mẫu hậu, nữ nhi không dám. Nữ nhi chỉ khuyên ngài, a cữu ở trong triều khắp nơi khó xử Trệ nhi, lại nhìn Diệp gia như cái đinh trong mắt cái gai trong thịt, nhưng Trệ nhi là thiên tử Đại Viêm quốc, hắn đối với a cữu luôn có chỗ khoan dung. Mà hiện giờ Diệp Tiềm chính là phụ tá đắc lực Trệ nhi tín nhiệm nhất, a cữu coi Diệp gia là địch, là muốn làm khó dễ Trệ nhi. Xin hỏi mẫu thân, trong thiên hạ, có thể có a cứu luôn đối nghịch cháu sao? Nữ nhi biết mẫu thân từ nhỏ tín nhiệm a cữu, một đường đi tới đây, cũng ít nhiều được a cữu giúp đỡ. Nhưng lúc này đãkhông phải lúc đó, hiện giờ Trệ nhi là thiên tử, ngài càng là thái hậu một nước, nếu chuyện gì cũng nghe a cữu, khó tránh khỏi không vui."

Thái hậu nghe nữ nhi nói một phen, như có đăm chiêu, nhưng chung quy lại nhíu mày nói: "hiện giờ căn bản không phải a cữu con khó xử Trệ nhi, rõ ràng là Diệp gia và Trệ nhi không dung được a cữu con! Ai gia thân là thái hậu một nước, chẳng lẽ cả một ca ca cũng không giúp được sao?"

Triêu Dương công chúa lắc đầu than nhẹ: "Xin hỏi mẫu hậu, nếu a cữu và Trệ nhi, một bên là thân sinh cốt nhục, một bên là bào huynh cùng lớn lên, mẫu thân phải giúp bên nào?"

Thái hậu đưa tay đặt lên sạp, đập mấy cái: "A Cẩn, con có cái lưỡi biết ăn nói, ai gia bị con nói đến choáng đầu, giờ giật mình tỉnh ngộ, a cữu con chưa từng khó xử Trệ nhi, đây đều là Trệ nhi không dung được a cữu con!"

Triêu Dương công chúa nghe lời ấy, biết khó có thể khuyên giải mẫu hậu, liền không nói nữa.

Thái hậu nhìn nữ nhi thật sâu, nói ra lời chân thật: "hôn sự của con và Diệp Tiềm, ai gia tuyệt đối khôngđồng ý."

=====================

Triêu Dương công chúa từ Trường thọ cung đi ra, đã thấy Diệp Trường Vân đang chờ ở ngoài cửa cung.

Triêu Dương công chúa sai người dừng liễn xa lại, đạm thanh nói: "Ngươi có gì nói, cứ nói đừng ngại."

Diệp Trường Vân cho lui tả hữu, mới tiến lên. Trong bóng đêm, nhìn chằm chằm chủ nhân ngày xưa, thấy nàng quyến rũ tiêm nhược, mặt mày lạnh nhạt, lúc nhìn mình trầm tĩnh thong dong, phảng phất như trước là Triêu Dương công chúa ngày xưa từ trên cao nhìn xuống mình.

Trong lòng nàng cười lạnh, chẳng bao lâu, Triêu Dương công chúa cao quý lãnh diễm thế nhưng cúi đầu, vì gả cho tiểu nô hèn mọn mà không tiếc đắc tội mẫu hậu mình?

Giờ này khắc này, trong lòng Diệp Trường Vân nổi lên khoái ý khôn kể, nhưng sau khoái ý là phiền chán và tức giận không thể giải quyết.

Nàng khẽ mở môi đỏ, xa lạ mà có lễ nói: "Công chúa, mấy ngày trước đây, A tỷ ta ở Đôn Dương Thành du lịch dã ngoại, đã nhìn thấy một người."

Triêu Dương công chúa sắc mặt lạnh nhạt, nga mi bất động, phảng phất lơ đãng nói: "Là ai?"

Diệp Trường Vân cười lạnh: "Bích La phu nhân."

Triêu Dương công chúa nhíu mày: "Bích La đến Đôn Dương, ta chưa từng gặp."

Diệp Trường Vân nhìn chằm chằm Triêu Dương công chúa, yên lặng nói: "Công chúa, ngày xưa Tiềm từng hầu hạ trong trướng người, mọi người ở Túc Ninh Thành đều biết. Nhưng hiện giờ người ở Đôn Dương Thành lại không mấy ai biết, thế nhân chỉ biết hắn niên thiếu thành danh, quan bái đại tướng quân." Nàng ngừng lại, chậm rãi nói: "Nếu thế nhân biết chuyện đó, không biết đối đãi Tiềm như thế nào."

Diệp gia hiển quý, thịnh vượng nhất thời, vinh quang cực điểm, nhưng hết thảy đều tới quá mức đột ngột, giống như ảo ảnh trên nước, nếu người có tâm âm thầm phá hủy, cũng không khó

Diệp Trường Vân bên môi nhấc lên cười trào phúng, thê lương nói: "Nếu Tiềm thực cưới công chúa, như người khác nói, thực sự là mượn cớ."

Triêu Dương công chúa cúi đầu, suy nghĩ nửa ngày, bỗng nhiên khẽ cười một tiếng, nhướn mi, đạm thanh hỏi ngược lại: "Vậy thì sao?"

Diệp Trường Vân trên mặt nổi lên lãnh giận: "Công chúa, nếu trong lòng ngài thực để ý Tiềm, cũng biết đường hắn đi không dễ dàng, bao nhiêu mồ hôi và bao nhiêu máu, sao có thể nhẫn tâm nhìn hắn bị thế nhân cười nhạo đây?"

Triêu Dương công chúa lại vô tình khẽ cười một tiếng: "hắn muốn cưới ta, đương nhiên đã biết hết thảy hậu quả này. Chính hắn đã không để ý, cần gì chúng ta phải thay hắn ưu phiền." nói xong, nhẹ nhàng vẫy tay ý bảo, sai người giá khởi liễn xa, nghênh ngang rời đi.

Diệp Trường Vân thân mình đơn bạc cô linh linh đứng trong bóng đêm, trong lòng càng hận.

Nữ tử này, ngày đó thoải mái như thế, tạo nên Diệp gia cường thịnh huy hoàng nhất thời hôm nay.

Thế thì sao, nàng chưa từng để ý, hiện giờ nàng vung tay lên, chẳng lẽ sẽ hủy diệt hết thảy sao?
Chương Trước/109Chương Sau

Theo Dõi