Chương Trước/109Chương Sau

Diện Thủ

Chương 75

Diệp Tiềm vội lắc đầu, cười khổ một tiếng: "Triêu Dương, ta không cho hắn ăn cái gì, chỉ ăn -- "

đang nói, A Ly bỗng nhiên kêu to một tiếng: "không ăn gì!"

hắn bỗng nhiên bật tới, giữ chặt tay mẫu thân, ngửa đầu cười như ánh mặt trời xán lạn: "Mẫu thân, con không đau, bụng nhỏ không đau chút nào, không có việc gì!"

Triêu Dương công chúa coi nhe tin tưởng, vươn ngón tay ngọc thon thon, chậm rãi duỗi đến bên miệng A Ly, quẹt một mảnh vụn khả nghi, đưa đầu ngón tay duỗi đến trước mặt A Ly, nhẹ giọng hỏi: "A Ly, đây là cái gì?"

A Ly làm ngây thơ không biết, ủy khuất nói: "Con không biết a! Đây là cái gì?"

Triêu Dương công chúa cười lạnh, nhìn Diệp Tiềm nói: "Ngươi đưa hắn đến đây cũng được, sao khôngchiếu cố cho tốt, thế nhưng để hắn ăn mấy thứ này, ngày sau hắn càng ngày càng béo, lại còn ăn hỏng cả hàm răng!"

Diệp Tiềm nhíu mày, biện giải: "hắn không ăn gì, chỉ ăn chút điểm tâm, là bánh mật hoa quế của Khánh nghĩa lâu, ta nhìn hắn rất quen thuộc, ngày thường chắc thường xuyên ăn, hẳn là không đến mức -- "

hắn này nói còn chưa dứt lời, Triêu Dương công chúa đã hừ lạnh một tiếng, quả quyết nói: "Chính là cái này!" Nàng giận dữ chỉ vào thân mình A Ly lạnh nhạt nói: "Ngươi có biết vì sao hắn tròn xoe như thế, đó là ăn nhiều cái kia, miệng hắn tham, thứ đó lại cực ngọt, nếu không tiết chế, khó tránh càng ăn càng béo, cuối cùng cẩn thận còn không đi nổi! hắn là tiểu hài tử không hiểu chuyện, chẳng lẽ ngươi cũng không hiểu sao? Lại dung túng hắn không tiết chế như thế!"

A Ly nghe thế, cái cổ càng co rụt lại, cúi đầu nhìn tay chân mình, nhíu mày thầm nghĩ chẳng lẽ đã béo đến mức không đi nổi sao?

Diệp Tiềm nhìn A Ly, ngẫm lại lời công chúa nói, cũng cảm thấy có đạo lý, liền gật đầu nói: "Nàng nóiđúng, quả thật là ta sai." hắn đi lên phía trước, thử thăm dò nắm tay công chúa, hạ giọng nói: "Triêu Dương, việc này là ta làm không đúng, nàng nói ta thế nào đều được, nhưng hiện giờ trước mặt nhiều người, không cần tức giận."

Triêu Dương công chúa nhìn chung quanh, quả nhiên thấy tôi tớ Phủ đại Tướng Quân đều vươn tai rướn cổ tò mò, tức thời nở nụ cười, lạnh nhạt nói: "Ngươi nói đúng." nói xong liếc A Ly, đạm thanh nói: "Đợi về nhà, ta sẽ hỏi con." Lời này khinh đạm, nhưng A Ly nghe thấy, cổ càng co rụt lại.

Diệp Tiềm không khỏi đau lòng, nhíu mày nói: "Triêu Dương, không thể quá mức nghiêm khắc với A Ly, dù sao hắn còn nhỏ."

Triêu Dương công chúa cũng không để ý nữa, cúi eo nhỏ, dắt tay A Ly, đạm thanh hỏi: "A Ly, mẫu thân có từng nghiêm khắc với con?"

A Ly nháy nháy mắt to trong trẻo, nhìn Diệp Tiềm, lại nhìn công chúa, cuối cùng lắc đầu như trống bỏi: "không có, không có a, mẫu thân thương A Ly còn không kịp đâu, sao có thể nghiêm khắc với A Ly, nhất định là đại tướng quân nghĩ sai rồi."

Triêu Dương công chúa nhíu mày, đắc ý nhìn Diệp Tiềm.

Diệp Tiềm xả môi, cười bất đắc dĩ, nhìn Triêu Dương công chúa, con ngươi hàm chứa khẩn thiết: "Sao đêm nay nàng lại đến?"

Triêu Dương công chúa lúc này tâm tình đã tốt, bên môi liền nổi lên một chút cười, trong mắt thần thái sáng láng: "Thế nào, ta không thể đến?"

Diệp Tiềm nghe vậy, khuôn mặt góc cạnh kiên cường trở nên mềm mại, hắn mỉm cười thấp giọng nói: "Nàng đương nhiên có thể đến, muốn đến lúc nào cũng được."

Triêu Dương công chúa mím môi cười, cười đến phong tư tú lệ, kiều môi khẽ mở, cũng than thở: "Ta đói bụng."

Ở trong cung nghe thái hậu lải nhải một phen, ra cung lại gặp Diệp Trường Vân, một đường đi tới đây nào có tâm tư ăn uống.

Diệp Tiềm nghe xong, vội nắm tay Triêu Dương công chúa nói: "Ta đây bảo phòng bếp chuẩn bị, để chúng ta cùng nhau dùng bữa."

A Ly ở bên cạnh vốn lặng yên không tiếng động, lúc này nghe thế, trong lòng cũng khoái hoạt, vui vẻ tiến lên, tay chân đều vung vẩy: "Tốt, sau lại cùng nhau dùng bữa!"

===================

Diệp Tiềm phân phó phòng bếp rồi dẫn hai mẹ con vào phòng mình. Thị vệ tôi tớ chung quanh mặc dù cảm thấy đường đột, nhưng hôm nay chủ nhân dắt Tiểu Hầu Gia tới cửa, mọi người đều đã đoán được. Sau đó Triêu Dương công chúa lại đại giá quang lâm, là dấu hiệu không thể nghi ngờ, thuyết minh chủ nhân nhà mình cùng Triêu Dương công chúa đại danh đỉnh đỉnh quả thật là sắp có tin vui. Vì thế mọi người mặc dù nhìn họ thân mật, cũng không thấy kỳ quái.

Diệp Tiềm đương nhiên đem ánh mắt mọi người trong phủ thu hết vào đáy mắt, hắn thấp giọng cười nóivới Triêu Dương công chúa bên cạnh: "Sợ là không đến một ngày, trong Đôn Dương còn có đề tài mới cho câu chuyện trà dư tửu hậu."

Triêu Dương công chúa cười: "Ta đã quen, chỉ sợ chàng không quen thôi."

Diệp Tiềm nghe vậy, cúi đầu nâng tay Triêu Dương công chúa, nghiêm cẩn nói: "Ta ước gì ngay ngày mai, chuyện Triêu Dương công chúa và Diệp Tiềm cùng nhau, trở thành đề tài câu chuyện cho người khác, không bao lâu, người toàn bộ Đôn Dương Thành đều biết, Triêu Dương công chúa gả cho đại tướng quân, từ nay về sau không còn ai dám theo đuổi nàng."

Triêu Dương công chúa ý cười dần dần thu liễm, nghĩ Diệp Tiềm đến cùng thận trọng, thế nhưng đãnghĩ thấu tâm tư của nàng.

Qua đêm nay, trong Đôn Dương Thành mọi người đều biết, dù có người đến khuyên bảo, cũng uổng công.

Dù Diệp Trường Vân lo lắng, trong lòng nàng chưa hẳn sẽ không suy nghĩ, thế nhân đối đãi Diệp Tiềm như thế nào.

Diệp Tiềm nhẹ vỗ về tay Triêu Dương công chúa mềm mại, thấp giọng nói: "Nàng cần gì nghĩ nhiều. hiện giờ nàng chỉ cần nhớ kỹ, ta không còn là tiểu nô ngày xưa bám vào váy nàng, ta càng sẽ không để ý tin đồn. Thế nhân nói ta bám vày nữ nhân thượng vị cũng tốt, nói ta xuất thân đê tiện cũng thế, ta đều không để ý."

Triêu Dương công chúa ngước mắt nhìn chằm chằm Diệp Tiềm, ánh mắt hắn vẫn như nhiều năm trước, lửa nóng và sáng ngời, nhưng lại thiếu ngày xưa ngây ngô và mờ mịt với tương lai. hắn so với trước kia cao lớn trầm ổn, giơ tay nhấc chân có dáng vè thong dong đặc hữu của người ở địa vị cao, hai tay hắnhữu lực dắt nàng, phảng phất có thể đem tương lai và nguyện vọng nắm trong tay.

một cảm giác mãnh mẽ bỗng nhiên tràn vào lòng Triêu Dương công chúa, nam nhân này quả thật đãtrưởng thành, không còn là nam nhân ngày xưa để nàng khiển trách.

Nàng cười khẽ, gật đầu nói: "Nếu chàng có thể nghĩ như vậy, đương nhiên rất tốt."

Diệp Tiềm cười khẽ, cầm tay nàng thở dài: "Có thể cưới nàng, là nguyện vọng xưa nay ta không dám nghĩ, nếu tâm nguyện có thể thực hiện, dù ta mất đi hết thảy cũng đáng giá, huống chi chỉ một ít tin đồn thôi."

hắn nhớ tới tỷ tỷ, trong mắt tối vài phần, ôn nhu nói: "Về phần tỷ tỷ ta, trong lòng tỷ ấy tất nhiên bất mãn hôn sự chúng ta. Xưa nay mọi việc nếu ta có thể nghe, thì đều đã nghe, nhưng chỉ có việc này, ta không cách nào nghe theo, tỷ ấy cũng không có cách nào. Về sau thành thân, chúng ta ít tiếp xúc là được." hắn ngừng lại, rồi nói: "Nếu tỷ ấy nói với nàng cái gì, xin nàng không cần để ý. Ngày xưa tỷ ấy ở dưới nàng, hôm nay là mẫu nghi thiên hạ, trong lòng khó tránh khỏi có chút không được tự nhiên."

Triêu Dương công chúa nhớ tới chuyện Tiêu Đồng, nhíu mày nói: "chuyện ta có thể để nàng ấy ghi hận rất nhiều, không thiếu một chuyện này."

Diệp Tiềm cũng nhớ lại chuyện cũ, hắn sao không biết việc ngày xưa, sao không biết khúc mắc của tỷ tỷ, không khỏi cười khổ một tiếng: "Triêu Dương, khúc mắc này sợ là khó giải."

Triêu Dương công chúa nhẹ nhàng than thở: "Cũng không biết Tiêu Đồng hiện ở nơi nào, từ ngày ấy rời đi, đã không có tin tức."

Diệp Tiềm nghe vậy, theo bản năng sờ sờ bảo kiếm bên hông, mím môi không nói.

Triêu Dương công chúa nhớ tới Bích La phu nhân, càng đau đầu: "Nếu bỗng nhiên lúc này Tiêu Đồng xuất hiện, cũng là vấn đề."

Diệp Tiềm không hiểu rõ, hai mắt suy nghĩ sâu xa, cúi đầu nhìn kĩ nữ nhân trong ngực, muốn nhìn thấu tâm tư của nàng.

Triêu Dương công chúa cũng không nói nữa, chỉ nhíu mày.

Nàng đã không nhắc tới, Diệp Tiềm cũng không tiện hỏi, nhưng chung quy trong lòng còn chua xót và bất an. Nam nhân đó, là ân sư thụ nghiệp của mình, nhưng hắn cũng biết, nam nhân đó là người duy nhất công chúa yêu lúc mới hoa niên.

Lúc hai người tình chàng ý thiếp ở đây, tâm tư A Ly toàn bộ đặt lên cái sừng bò tót kia, hắn cầm lấy đùa nghịch, vừa đùa nghịch vừa thừa dịp mẫu thân không chú ý, vụng trộm dùng ngón tay khều một khối bánh hoa quế đến đưa vào miệng.

Trùng hợp lúc này công chúa vừa ngước mắt, nhìn thấy tình cảnh này, trước không đề cập tới bánh hoa quế, nhưng sừng bò tót khiến nàng nhăn nhó.

"Tiềm, đến cùng muốn làm gì, sao chàng cho hắn chơi cái này?" Triêu Dương công chúa nhớ tới lúc trước, trong lòng không vui.

A Ly lại không biết chuyện, chỉ vui tươi hớn hở cầm lấy khoe khoang với mẫu thân: "Mẫu thân, người xem này, cùng với cái trong phòng người là một đôi đó?"

Triêu Dương công chúa không hiểu nhíu mày: "Sao con biết trong phòng ta có một cái?"

A Ly đương nhiên gật đầu: "Con đương nhiên biết! Con còn cầm về phòng."

Mặt Triêu Dương công chúa lập tức trầm xuống, nghiêm túc nói: "A Ly, về sau không thể tuỳ tiện lấy đồ trong phòng ta!" nói xong quay đầu lạnh lùng liếc Diệp Tiềm: "Còn chàng, về sau không thể quá mức phóng túng, mọi việc cần tiết chế."

Diệp Tiềm lúc này trong lòng đang nghĩ tới chuyện Tiêu Đồng, bị công chúa cảnh cáo như thế, trong bụng không rõ chân tướng, lung tung gật đầu nói: "Được."

Triêu Dương công chúa nghe xong, trong lòng càng cảm thấy quái dị, nhưng lại nói không nên lời, tức thời chỉ bắt A Ly nộp lại sừng bò tót, không cho hắn chơi.

A Ly cúi đầu, rất ủy khuất, lưu luyến giao ra.

Đúng lúc này, bữa tối đã chuẩn bị tốt. Diệp Tiềm nhớ lúc trước công chúa nói đói bụng, vội mệnh tôi tớ mang lên.

một loạt thị nữ xếp hàng cúi đầu nghiêm mặt, liên tục bưng lên các loại đồ ăn, đây đều là vì Triêu Dương công chúa đến cố ý làm ra, sắc hương vị câu toàn, ngày thường Diệp Tiềm ở nhà một mình, cũng không chú ý như vậy.

Thu Nương cũng ở trong các thị nữ,, nàng lặng yên không tiếng động, cùng các thị nữ bưng món ăn, ánh mắt lén lút liếc về phía kia, chỉ thấy Diệp Tiềm thế nhưng tự mình lấy đũa ngà voi đưa vào tay nàng ấy, lại cẩn thận ngồi bên cạnh, còn Triêu Dương công chúa lại bình thản nhận Diệp Tiềm hầu hạ, khôngcó gì bất an. Ngay cả vài thị nữ bên người Triêu Dương công chúa, cũng đều thản nhiên, tựa hồ không ý thức được nam nhân bồi ở bên công chúa kỳ thực là nhất phẩm đại tướng quân đứng hàng tam công, quyền thế tối thịnh đương triều hiện giờ.

Thu Nương nhẹ nhàng thở dài, cúi mắt, không biết nói cái gì cho phải.

Triêu Dương công chúa vào lúc này, bỗng nhiên nâng con ngươi, xuyên qua các thị nữ, thẳng tắp khóa vào Thu Nương.

Diệp Tiềm thấy nàng bỗng nhiên dừng đũa, vội hỏi: "Thế nào?"

Triêu Dương công chúa cười khẽ một chút, thu hồi ánh mắt: "không có gì, chính là vừa mới nhìn thấy một thị nữ, cảm thấy có chút quen mắt."

Nhìn quen mắt? Diệp Tiềm có vài phần không hiểu: "thị nữ trong phủ ta, rất ít ra ngoài, dù ra ngoài, nàng cũng hẳn là không từng gặp."

Triêu Dương công chúa khẽ cau mày: "Có chút quen mắt, phảng phất đã gặp từ lâu trước kia, nhưng giờ không nghĩ ra." nói đến đây, nàng lại nhìn Thu Nương một cái.

Diệp Tiềm theo ánh mắt Triêu Dương công chúa nhìn qua, không ngờ thấy thân ảnh Thu Nương.

hắn tinh tế nhớ lại, nhíu mày, lưng cũng ẩn ẩn lạnh lẽo.

Triêu Dương công chúa phát hiện Diệp Tiềm khác thường, quay đầu nói: "Thế nào, thị nữ này có gì khác thường?"

Diệp Tiềm nhớ đêm đó suýt nữa ý loạn tình mê, cũng không muốn Triêu Dương công chúa biết, theo tính tình nàng, khó tránh khỏi hiểu lầm, đành phải cố cười một tiếng nói: "Cũng không có gì khác thường, bất quá là thị nữ bình thường thôi. Nhưng nàng đã cảm thấy quen mắt, trong đó tất có nguyên do, ta về sau sẽ tinh tế tra thân thế lai lịch nàng ta, miễn cho trong đó có cái gì."

Triêu Dương công chúa gật đầu: "nói đúng."

====================

Dùng xong bữa tối, Triêu Dương công chúa dắt A Ly vào nhà nghỉ trước, A Ly không muốn đi ngủ, tha thiết mong mỏi nhìn Diệp Tiềm, thực trông cậy hắn có thể cứu mình, bất đắc dĩ giờ người này thậtkhông đáng tin cậy, cuối cùng A Ly tâm không cam tình không nguyện trở về phòng.

Cẩm Tú đang thay A Ly trải giường ủ ấm, khẽ cười nói: "Xuất môn ra ngoài, không thể so với nhà mình, Tiểu Hầu Gia chấp nhận một đêm là được."

A Ly đã thoát hài, ngồi ở đầu giường quyệt miệng không nói, lúc này nghe được lời Cẩm Tú, than thở nói: "Đại tướng quân nói, về sau nơi này cũng là nhà ta!"

Lúc này Mính Nhi đang ở bên cạnh tự mình châm ấm lò sưởi chân, nghe nói như thế không khỏi quay đầu trêu ghẹo cười nói: "Nếu như thế, vậy ngày mai cho đại tướng quân của ngươi dựa theo hình dáng ngươi làm một cái giường, miễn cho Tiểu Hầu Gia chúng ta ngàn kiều vạn quý ngủ không quen."

Tiểu Hầu Gia hừ một tiếng: "Đại tướng quân đối với ta rất tốt, ngày mai ta bảo hắn làm cho ta!"

Cẩm Tú vừa mím môi cười, vừa hầu hạ hắn thay quần áo.

Triêu Dương công chúa nhớ tới chuyện ban ngày, vốn có rất nhiều câu muốn hỏi con trai mình, đợi A Ly nằm xuống, cũng buông tóc dài, cùng dựa vào giường, vừa vỗ nhẹ sau lưng A Ly, vừa hỏi kỹ việc ban ngày.

A Ly đang cực kì sợ mẫu thân truy vấn, nhưng thấy mẫu thân vẻ mặt ôn nhu, hoàn toàn không lạnh buốt giống vừa rồi, tức thời hắc hắc cười rộ lên, đem đủ loại bất mãn bị bắt ngủ sớm ném ra sau đầu, chui vào trong lòng mẫu thân các loại cọ xát, vừa cọ loạn vừa lung tung trả lời mẫu thân.

Hết nửa ngày, A Ly náo loạn cả ngày cũng mệt nhọc, hai mắt sáng dần dần vô thần, mí mắt cao thấp đánh nhau, không bao lâu, được Triêu Dương công chúa vỗ nhẹ đều đều dỗ ngủ đã rơi vào mộng đẹp.
Chương Trước/109Chương Sau

Theo Dõi