Chương Trước/109Chương Sau

Diện Thủ

Chương 76: Ngày mùng 4

Triêu Dương công chúa dỗ A Ly xong, thấy hắn ngủ say, không khỏi cúi đầu lẳng lặng chăm chú nhìn hắn hồi lâu, mới lười nhác đứng dậy, đóng cửa đi ra. Vừa ra đã gặp Diệp Tiềm lẳng lặng đứng trước cửa, đang chờ mình.

Lúc này Diệp Tiềm thấy Triêu Dương công chúa đi ra, không khỏi cười tiến lên kéo tay nàng, ở dưới ánh trăng nhàn nhã tản bộ trong vườn.

Triêu Dương công chúa cúi đầu nhìn tay hai người gắt gao nắm chặt, bên môi cũng nổi lên một chút ý cười, hai người nhìn nhau một lát, rốt cục Diệp Tiềm mở miệng hỏi nói: "Nàng, đêm nay -- ngủ thế nào?"

Lời này thật kỳ quái, nhưng Triêu Dương công chúa cũng hiểu. Nàng đường đột tới cửa, buổi đêm cùng đại tướng quân ngủ chung, nếu truyền ra, đương nhiên không biết chọc bao nhiêu người chê cười.

Nàng cúi mắt cười, thấp giọng khẽ nói: "Nếu ta băn khoăn nhiều như thế, cũng sẽ không thể vào cửa đêm nay."

Diệp Tiềm đang nhìn nàng chằm chằm không rời, chỉ cảm thấy nàng cười lạnh bạc lãnh tình ngày xưa sớm không còn sót lại, cúi mặt xuống có không biết bao nhiêu phong tình. hắn mấy năm nay ở chỗ đối diện xa xôi không tiếng động nhìn chăm chú và chờ đợi, cũng vì một khắc như vậy.

Diệp Tiềm nghĩ đến đây, lồng ngực nổi lên từng trận nhu tình, tay nắm Triêu Dương công chúa khôngtự giác chặt vài phần.

Triêu Dương công chúa nhíu mày, thấp giọng nói: "Chàng niết đau ta."

Diệp Tiềm lại làm ngơ, mạnh mẽ ôm nàng nhập vào ngực, cũng ôm cực chặt, làm Triêu Dương công chúa thở không nổi.

Triêu Dương công chúa càng nhíu mày, trong ngực hắn như tường đồng vách sắt buồn giọng nói: "Chàng điên rồi sao..."

Diệp Tiềm vẫn không nó, ôm nàng sát vào trong ngực, cằm tựa vào trên vai nàng. Vai nàng, tiêm nhược như không có xương, lúc này cằm hắn dựa vào như vậy, cũng cảm thấy sinh đau.

Triêu Dương công chúa đang định giãy dụa, lại nghe ngực hắn giống như bồn chồn, mỗi một lần tim đập đều cuồng mãnh hữu lực, giống như nam nhân này, cả người tràn ngập lực đạo kinh người.

Trái tim Triêu Dương công chúa rung động, thân mình bắt đầu nhũn ra, không giãy dụa nữa, khuôn mặt tựa vào trong ngực hắn dày rộng, mím môi than nhẹ: "Tại sao chàng thô lỗ như thế..."

Hơi thở như lan, mùi thơm này quanh quẩn ở chóp mũi Diệp Tiềm, gợi lên núi lửa khát vọng chôn sâu trong cơ thể hắn. hắn hổn hển một tiếng, nhấc nàng lên, để hai chân nàng vòng quanh eo mình, ấm ách trả về một câu: "Thô lỗ thì thế nào?"

Triêu Dương công chúa thấy hắn nói như thế, mày đẹp nhướn lên, ngón tay ngọc thon thon mềm yếu nâng lên, đè lên môi hắn mỏng như lưỡi dao, túy mâu tà nghễ, mềm giọng trách: "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời."

Diệp Tiềm hổn hển há mồm thở dốc, răng cắn ngón tay nàng, vừa lòng thấy nàng đột nhiên phát ra mộttiếng kêu kinh hãi, hắn đến bên tai nàng thấp giọng hỏi: "Nàng làm sao vậy?"

Nhiệt khí dâng lên ngay bên tai Triêu Dương công chúa, mặt nàng đỏ hồng, cắn môi nói: "Chàng lại làm đau ta..."

Diệp Tiềm ôm chặt nàng, để kiều mông nàng vừa đúng đặt lên khí cụ cứng rắn của mình, cắn môi thấp hỏi: "Công chúa, ta làm đau nàng chỗ nào?" Vừa nói lời này, vừa đem lợi khí của mình càng đứng vững ở chỗ mềm mại của nàng.

Triêu Dương công chúa hai mắt đầy nước, thở gấp liên tục, lắc eo thon nhẹ nhàng đễ chỗ đó vuốt ve chỗ cứng rắn của Diệp Tiềm, càng cọ chỗ cứng rắn càng cứng rắn, chỗ mềm mại đã sắp tràn ra nước. Cứng rắn nóng bỏng cấp bách muốn ở bên trong nơi mềm mại kia tìm chỗ u động thiên công tạo nên, chôn vào ôn nhu hương. Nhưng giờ này khắc này cách tầng tầng sa mềm, lần tìm chưa vào được, chỉ có từng trận tiếng nước thanh tuyển vang lên, câu dẫn vật cứng rắn càng bồng bột khát vọng.

Triêu Dương công chúa phát ra một tiếng dài nhỏ, nhu uyển cúi đầu ngâm kêu, phảng phất cả người khô cạn rơi vào cấp bách, hai chân nàng kẹp chặt thắt lưng tinh tráng của nam nhân, hai cánh tay leo lên cổ hắn, ở trong ngực hắn tế suyễn vô lực, trong miệng thì thào thấp gọi: "Tiềm..."

Diệp Tiềm vận sức chờ phát động, ghé vào tai trầm thấp nói: "Chủ nhân của ta, Diệp Tiềm ở trêngiường cho tới bây giờ đều thô lỗ, chẳng lẽ chủ nhân không biết?" nói đến đây, tay hắn từ phía sau Triêu Dương công chúa đỡ tuyết thành ngọn chậm rãi thâm nhập, hơi dùng một chút lực, đã có tiếng động truyền đến.

Triêu Dương công chúa khó có thể ức chế, phát ra tiếng thở nhẹ, còn chưa phản ứng lại, đã cảm thấy vật nóng bỏng vượt qua vòng ngoài, thẳng tắp cắm vào mềm mại bên trong.

Triêu Dương công chúa mềm mại "A" một tiếng, nhíu mày nhắm mắt, như tinh tế thưởng thức, lại như khó có thể thừa nhận, nhẹ nhàng thở dốc, hơi hơi run rẩy.

Diệp Tiềm trong cổ họng phát ra tiếng ồ ồ thỏa mãn, ôm kiều mông xinh đẹp của nữ tử đang quấn lấy thắt lưng mình, chậm rãi va chạm.

Triêu Dương công chúa thường ngày ở trên giường vẫn phóng túng, cũng không phải người âm thầm đè nén, lúc này được nam tử mình ghi tâm ôm vào trong ngực, thừa nhận thô cứng người thường khó có thể thừa nhận, không khỏi kìm lòng không đậu phát ra tiếng ngâm nga. Nhưng nơi này là ở đâu, là hậu hoa viên của phủ đại tướng quân, nàng ngay cả dù làm việc không kềm chế được, cũng không đành lòng để tiếng ngâm thán trong khuê các của mình truyền vào tai người kia.

Diệp Tiềm dùng áo khoác che khuất chỗ hai người tiếp giáp, cúi đầu nhìn chằm chằm nữ tử bị mình khóa trong ngực, câm thanh hỏi: "Thoải mái sao?"

Triêu Dương công chúa hai gò má đỏ hồng, nghe thế lại nhắm mắt không nói.

Diệp Tiềm nhưng cũng không bắt buộc, vật dưới thân vào ra tốc độ nhanh hơn vài phần, ở bên tai nàng nhỏ nhẹ nói: "Ta biết nàng thích như vậy."

Triêu Dương công chúa nghe nói như, ngón tay ngọc thon dài từ chạm vào trở thành ấn lên, lại từ ấn lên trở thành cào, cào đau Diệp Tiềm, nhưng Diệp Tiềm vẫn cười như cũ, cười khẽ cắn tai nàng nói: "Nàng thích ta thô lỗ với nàng, có phải không?" Triêu Dương công chúa rầm rì một tiếng, u động dưới thân co rụt lại, xiết Diệp Tiềm nóng lên, suýt nữa tinh quan thất thủ.

Diệp Tiềm gầm nhẹ, cắn răng nói: "Nàng..."

Triêu Dương công chúa ở phía trước vừa rung động vừa cười khẽ.

Diệp Tiềm thô thanh than: "Nàng chê ta quá chậm sao..." nói xong càng dồn dập, chọc thân mình nữ tử run run như liễu trong gió, cũng may cây liễu này được một cành thô cứng đâm vào, nếu không tất nhiên đã bị cuồng phong bẻ gẫy.

======================

Cách đó không xa, Thu Nương mang theo một cái hộp thức ăn lẳng lặng đứng dưới ánh trăng, yên lặng nhìn đôi thiên hạ này. Biệt uyển là nơi tướng quân hạ lệnh không được cho người tạp vụ nào tiến vào, nhưng nàng ở bên người tướng quân hầu hạ nhiều năm, đương nhiên có một chút nhân tình, thế nên vào được.

Lúc này nàng nhìn xa xa, dưới ánh trăng trong bóng tối, nữ nhân kia vùi đầu trong ngực Diệp Tiềm dày rộng từ dưới cổ bị áo trường bào che kín, chỉ chừa lại một đầu tóc đen phiêu dật bên ngoài, theo động tác bọn họ kích cuồng mà lay động, ở dưới ánh trăng trong trời đêm vẽ ra đường cong duyên dáng. Mà áo choàng che nữ nhân kia, cũng bởi vì động tác hai người kích cuồng mà tung bay, cơ hồ muốn bay khỏi người nàng ấy.

Trong con ngươi nàng dần dần chảy lệ, xuyên qua tầm mắt mơ hồ, nàng nỗ lực muốn thấy rõ ràng nam nhân nàng mơ ước đã lâu.

Nam nhân đó, giờ này khắc này hoàn toàn không còn bộ dáng nghiêm trang túc mục như trước mặt mình, hắn ôm nữ nhân kia, bừa bãi gào thét, thắt lưng hữu lực trước sau cuồng dã, hướng lên trên đẩy đỉnh, đẩy nàng ấy đung đưa dập dờn không chịu nổi. Động tác hắn mang theo vài phần hàm xúc khẳng định chủ quyền của nam nhân, lạ phảng phất có vài phần ý tứ lấy lòng.

Nàng cười khổ, nam nhân này rõ ràng là tính tình hơi chất phác, lại dám làm ra việc hoang đường như thế, kỳ thực chính là muốn làm người đó vui vẻ.

Bên môi nàng nổi lên cười trào phúng, trong con ngươi thủy quang cũng ẩn ẩn toát ra hận ý.

Nàng nắm chặt thực hộp trong tay, đầu ngón tay bắt đầu trắng lên, trong đầu hồi tưởng rất lâu trước đây một nữ nhân đã lạnh lùng nói.

hắn là nam nhân mà cuộc đời ta khó có thể với tới, không thể có được hắn, là tiếc nuối lớn nhất cuộc đời ta. một khi đã như vậy, ta không thể để hắn đẹp mặt với hậu thế, ta nhất định phải tự tay hủy diệt hắn.

Nhớ lại khi đó, nàng tuổi còn nhỏ, lòng tràn đầy ái mộ với nam nhân này, chờ đợi bất quá là có thể gần hắn thêm một ít thôi.

hiện giờ, nàng bắt đầu cảm nhận chua sót và cô đơn.

Nếu không thể có được, thì nghĩ cách hủy diệt sao?

Lúc này, trong bóng tối, đôi nam nữ, không biết vì sao bỗng nhiên chợt dừng động tác, Diệp Tiềm gầm nhẹ, tiếng hô đè nén, giống như thú trong rừng, Triêu Dương công chúa lại khóc nức nở, khiến người mất hồn, dư vị triền miên.

Thu Nương trong mắt càng hiện hận ý, cắn chặt răng, nắm chặt thực hộp, đờ đẫn rời đi.

Triêu Dương công chúa đổ mồ hôi đầm đìa, mềm nhũn không thể đứng vững, chỉ dựa người Diệp Tiềm. Nàng liếc thân ảnh rời đi cách đó không xa, nhuyễn thanh nỉ non nói: "Hạ nhân trong phủ chàng thậtkhông có quy củ."

Diệp Tiềm dùng áo choàng bọc kín nàng ôm ngang lên, thô suyễn nói: "Quản nàng ấy làm gì, để nàng ấy nhìn thì thế nào."

Triêu Dương công chúa ngước mắt nhìn hắn, trong con ngươi cũng có vài phần bất mãn: "Thị nữ này, ta cảm thấy rất quen, bây giờ bỗng nhiên nghĩ ra, bóng lưng nàng thật quen thuộc."

Diệp Tiềm hồn nhiên không thèm để ý, thân ở địa vị cao trong triều đình, tay cầm binh quyền thiên hạ, trong phủ hắn không là dạng này thì là dạng kia, hắn cũng mặc. Dù sao hắn, một không cắt xén quân lương, hai không dậy binh tạo phản, người sáng mắt không làm chuyện mờ ám, ai thích xem thì xem.

Triêu Dương công chúa hừ lạnh một tiếng, lấy ngón tay cào thù du trong ngực hắn. Diệp Tiềm dù da thịt không ngại đau, cũng chịu không nổi, đỏ cổ thô thanh nói: "nhẹ một chút..."

Triêu Dương công chúa vừa lòng buông tay, nhíu mày nói: "Chàng có biết, ta từng gặp được nữ tử này ở đâu?"

Diệp Tiềm để nàng ngồi lên đầu gối, lại dùng tay đỡ phía sau lưng, tư thế giống như ôm A Ly, hắn cười hỏi: "Nơi nào?"

Triêu Dương công chúa khẽ mở môi đỏ, chậm rãi nói: "Bích La phu nhân."

Diệp Tiềm ngẩn ra, không khỏi nhíu mày, danh hào của nữ tư tử này sớm đã xa cách cuộc đời hắn, giờ đột nhiên nghe được, phảng phất trí nhớ bị xốc lên, khiến hắn có chút khó chịu.

Triêu Dương công chúa trong mắt bắn ra tinh quang: "Chàng định xử trí thế nào?"

Diệp Tiềm trầm mặc một lát, rốt cục nói: "Ta sẽ điều tra rõ, nếu đúng thì đuổi đi là được."

Triêu Dương công chúa liếc hắn một cái, không nói nữa.

Buổi tối, hai người đồng giường cộng chẩm, Diệp Tiềm đúng là niên thiếu đợi lâu, một lần cuồng hoan sao có thể giải khát, trong lòng nghĩ đến ôm công chúa thơmmềm làm nàng đến thiên hôn địa ám, nhưng mà vừa lên giường, công chúa quay nghiêng người, lười nhác híp mắt, căn bản ý tứ nhìn hắncũng không có.

hắn để cánh tay ngực trần nằm ở đó, tiến lên, chạm vào vành tai nàng, nhưng Triêu Dương công chúa vung tay lên, nhíu mày nói: "Ta mệt nhọc, đừng quấy rầy." nói xong bế nhắm mắt như ngủ.

Diệp Tiềm bất đắc dĩ, đành phải nằm xuống, mắt nhìn trướng mạn trên đỉnh đầu, nhưng đêm dài chầm chậm, dưới thân càng căng cứng khó có thể khắc chế.

Ngửi mùi thơm của nàng, căng cứng làm cho người ta khó có thể chịu được.
Chương Trước/109Chương Sau

Theo Dõi