Chương Trước/109Chương Sau

Diện Thủ

Chương 81

Mấy ngày nay, trong triều luôn luôn gióng trống khua chiêng, đại quân chẩn bị xuất phát. Diệp Tiềm thẩm duyệt một lần cuối cùng danh sách xuất chinh lần này, phần lớn đều là thân tín theo hắn vào sinh ra tử, ngẫu nhiên cũng có thiếu niên trong nhà các chư hầu bản triều, đây đều là cha mẹ trong nhà vì rèn luyện bọn họ mà tống xuất ra ngoài lai lịch luyện tập, kì thực là xem bọn họ có thể đi theo Diệp Tiềm tranh một phần quân công, coi như làm rạng rỡ tổ tông.

Đám đệ tử chư hầu đó phần lớn đã chào hỏi Diệp Tiềm từ trước, sắp xếp vị trí đều vô cùng tốt, có người thậm chí vừa vào trong quân đã là tướng. Tuy thế, trong lòng Diệp Tiềm đương nhiên có so đo, đám đệ tử đó tuy vậy vạn vạn không thể thực sự làm tướng, vạn nhất tổn thất ai, sợ là chọc chuyện phiền toái. hắn nhất nhất duyệt qua, dùng bút điểm, bỗng nhiên, ngọn bút ngừng lại, một cái tên quen thuộc nhảy vào mắt hắn -- Bình Tây Hầu Phùng Đào.

Diệp Tiềm trầm ngâm, người này là con của chủ nhân trước, hắn cũng chỉ gặp mấy lần, ấn tượng khắc sâu nhất là một ngày Phùng Kiệt lại muốn nhúng chàm Triêu Dương công chúa, vừa đúng Phùng Đào gặp được, tức giận phụ thân mình.

Từ khi Phùng Kiệt mất, Phùng Đào tập tước Bình Tây Hầu, vài năm nay ít có tin tức, thậm chí cũng không ra vẻ lui tới nhiều với Triêu Dương công chúa.

Năm đó phụ thân hắn qua đời, hắn bất quá hơn mười tuổi thôi, tiểu hài nhi, tự lực chống đỡ đất phong một phương. Sau này Hoàng thượng huyết tẩy chư hầu, nghe nói cũng suýt nữa khó giữ được tính mạng, may mắn Triêu Dương công chúa tự mình cầu tình, mới bảo trụ được tước vị.

hiện giờ, Phùng Đào này cũng đã lớn thành binh sĩ thiếu niên, muốn lên sa trường lịch lãm sao?

Phùng Đào chức vị trong quân là lang tướng, vị trí không cao không thấp, vừa không quá mức khiêm tốn quá đáng, cũng không dựa vào quyền thế một bước lên trời.

Diệp Tiềm lại mở hồ sơ ra, hắn dùng bút vẽ một cái vòng ở trên tên Phùng Đào, nghĩ trước khi đi nhất định phải gặp một lần.

Làm xong, hắn xoa xoa ngạch tâm, nghĩ đại quân sắp xuất phát, hắn còn rất nhiều việc phải làm, còn hôm nay cần phải làm tiến cung đi gặp tỷ tỷ một lần. hiện giờ thế cục trong triều, Diệp gia một phương độc đại, đảng thái hậu bên cạnh như hổ rình mồi cực kỳ bất mãn, Thanh Hà Hầu càng mấy lần khôngđể ý thể diện khiêu khích Diệp Tiềm, cái này Diệp Tiềm đều nhất nhất né tránh.

Diệp Tiềm nghĩ nếu mình rời đi, Diệp gia mọi người không ai quản thúc, vạn nhất bị Thanh Hà Hầu chọc giận gây ra phiền toái, tất nhiên không ổn, huống hồ mấy ngày trước đây hắn nghe một vị gia tướng nhắc tới, hoàng hậu từng lệnh hắn tìm một ít người võ công cao cường, cũng không biết muốn làm cái gì. Diệp Tiềm nhớ tới đây, chỉ cảm thấy mi tâm hơi đau.

Tức thời Diệp Tiềm vội vàng tiến cung, cầu kiến hoàng hậu Diệp Trường Vân, Diệp Trường Vân nhàn nhã tựa vào giường, đang dỗ Hú Nhi cùng chơi đùa.

Hú Nhi đã lâu không gặp cậu, cũng tưởng niệm, thấy rồi miệng cười không ngừng, lộ ra răng trắng nhỏ: "A cữu, sao bây giờ người không dạy ta và A Ly nữa?"

Diệp Trường Vân nhẹ nhàng vuốt tóc Hú Nhi: "Hú Nhi, cữu cữu bận đại sự."

Hú Nhi mờ mịt: "Đại sự gì?"

Diệp Tiềm ôn hòa cười nhìn Hú Nhi: "Hú Nhi giờ còn nhỏ, chờ con trưởng thành sẽ biết."

Lúc này, Diệp Trường Vân lệnh cung nữ, ma ma dẫn Hú Nhi đi, Hú Nhi bất đắc dĩ, đành phải quyệt miệng ly khai, trước khi đi còn mong mỏi dặn Diệp Tiềm: "Cữu, ta biết ngươi phải xuất chinh đánh giặc, nếu ngươi đi ra ngoài dẫn theo A Ly, cũng không nên quên ta a."

Diệp Tiềm ách nhiên thất tiếu: "Con đây là nghe ai nói? Ta đi đánh giặc, cũng không phải đi chơi."

Diệp Trường Vân nghe thế cũng cười, bảo Hú Nhi đi xuống, tức thời trong phòng chỉ còn lại tỷ đệ hai người.

Từ lúc Diệp Tiềm và Triêu Dương công chúa tốt hơn, trong lòng hắn biết Diệp Trường Vân tất nhiên phản đối, khi gặp sắc mặt nàng quả nhiên rất không tốt, vì thế thời gian gần đây tỷ đệ hai người đã lâu không nói chuyện. Nhưng đến cùng là cùng một bụng mẹ, tất cả đều là cùng cành lá, cùng vinh cùng bại, qua lại trong lúc đó cũng không thể tức giận qua đêm, lúc này sắp xuất chinh, đương nhiên có rất nhiều điều muốn dặn dò.

Diệp Tiềm trầm mặc một lát, rốt cục vẫn mở miệng nói trước: "A tỷ, ta lần này đi ra ngoài, chậm thì ba năm tháng, lâu thì một hai năm. Lần này xuất chinh, Diệp gia mọi người đi theo ta xuất chiến rất nhiều, trong triều chúng ta cơ hồ không còn ai, tỷ ở trong cung, phải nhớ khiêm tốn làm việc, cẩn thận hầu hạ thái hậu, né tránh Thanh Hà Hầu, như vậy chúng ta ở ngoài chinh chiến cũng có thể an tâm."

Diệp Trường Vân kỳ thực trong lòng cũng nghĩ đến điều này, gật đầu nói: "Đệ đệ nói cực kỳ đúng, mặc dù ta không hiểu binh pháp, nhưng cũng biết lần này viễn chinh Bắc Địch đường sá xa xôi, cần chuẩn bị kĩ càng, tuy Hoàng thượng đương nhiên một lòng bắc chinh, người bình thường không dám dễ dàng khó xử, nhưng nếu có người ngầm xuống tay chân, hại các binh sĩ Diệp gia ta, vậy chẳng phải là đại sựkhông ổn."

Diệp Tiềm gật dầu: "Tỷ tỷ, nói cực kỳ đúng."

Diệp Trường Vân nhíu mày: "hiện giờ trong triều văn võ bá quan, cũng không ai dám là địch cùng Diệp gia, nếu có, thật chỉ có tộc thái hậu. Hoàng thượng xưa nay bất mãn Thanh Hà Hầu, nhưng chỉ sợ ném chuột vỡ đồ, không dễ dàng xuống tay, sợ thái hậu thương tâm."

Diệp Tiềm nhíu mi, nhìn kỹ tỷ tỷ nói: "Ta nghe nói tỷ tỷ chuẩn bị đao phủ và cung tiễn, không biết muốn thế nào?"

Diệp Trường Vân nghe vậy trong mắt chợt lóe: "Còn không phải là vì đệ!"

Diệp Tiềm càng không hiểu.

Diệp Trường Vân lạnh nhạt nói: "Hôm nay đệ và Triêu Dương công chúa hỗn cùng một chỗ, thế nhân không biết nói bao nhiêu, lời đồn đãi nổi lên bốn phía, đại đại bất lợi với đệ."

Diệp Tiềm nhíu mày: "Bất quá là chút đồn đãi thôi, Tiềm không để trong lòng."

Diệp Trường Vân hừ một tiếng: "Đề không thèm để ý, nhưng Diệp gia để ý, mẫu thân để ý, ta để ý!"

Nàng vung tay áo ngồi xuống, thở dài nói: "Đề cũng biết, Bích La phu nhân lần này đến, lại thân thiết cùng Thanh Hà Hầu phu nhân, ai biết bọn họ ngầm mưu tính chúng ta cái gì!"

Diệp Tiềm nghe vậy, âm thầm nhíu mày, bất quá vẫn nói: "Xin hỏi tỷ tỷ cho rằng bọn họ đang mưu tính cái gì."

Diệp Trường Vân nghe xong lời này, càng tức giận: "Tiềm, chúng ta tuy rằng một là đại tướng quân, một là hoàng hậu, nhưng vị trí này ta làm không thật yên ổn, ta nằm mơ, có đôi khi bừng tỉnh, mơ thấy chúng ta hai bàn tay trắng, mơ thấy ta và mẫu thân ở bờ sông rét lạnh giặt quần áo, giặt đến chân tay nứt da!"

Nàng banh mặt nói: "Đệ cũng biết, hiện giờ lời đồn đãi trong thành đều là Bích La phu nhân tung ra, nóikhông chừng nàng còn thủ đoạn khác chưa thi triển, đệ có thể không thẹn với lương tâm, nhưng ta không thể."

Diệp Tiềm im lặng không nói.

Diệp Trường Vân trào phúng cười lạnh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ta nhớ được, nữ nhân kia đệ yêutrong tâm can, năm đó tùy tay đưa ta đến thị tẩm người khác thế nào." Nàng nhìn chằm chằm Diệp Tiềm: "Với ta, là sỉ nhục, là hận không thể nhắc tới, là trùng độc chôn dưới ngai vàng hoàng hậu, làm ta vĩnh viễn không thể ngồi yên."

Diệp Tiềm nhàn nhạt mở miệng: "Triêu Dương nàng... Tuyệt đối sẽ không nói, tỷ có thể yên tâm."

Diệp Trường Vân cười: "Phải không? Bích La phu nhân đâu? Thanh Hà Hầu đâu? hiện giờ Bích La phu nhân và Thanh Hà Hầu thông đồng, đệ nói bọn họ sẽ dùng cái gì âm thầm tính toán chúng ta?"

Diệp Tiềm nhíu mày, nửa ngày mới nói: "Chuyện này, trước khi đi ta sẽ an bài một chút."

Diệp Trường Vân lắc đầu: "Thôi, cũng không cần." Nàng chậm rãi thong thả bước trong sảnh, làn váy dài kéo trên mặt đất: "Ta chỉ muốn đệ biết, không phải ta muốn sinh sự, mà là sự tình đến, chúng ta cũng tránh không được, phải đón đầu trước."

Diệp Tiềm lại kiên định lắc đầu: "Tỷ tỷ, ta sẽ lưu lại một vài tâm phúc, nếu Bích La phu nhân làm khó dễ, thì sẽ nghĩ cách xử lý. Chuyện này ta không thích tỷ tự mình nhúng tay." hắn ngừng lại, tiếp tục trầm giọng nói: "hiện giờ vị trí của tỷ quá mức chú mục, nếu vạn nhất không thành, ngược lại chuốc họa đến thân."

Diệp Trường Vân chăm chú nhìn đệ đệ một lát, rốt cục gật đầu nói: "Tốt, như vậy cũng được."

====================

Diệp Tiềm về đến nhà, sắc trời đã tối muộn, ai ngờ vừa vào phủ, đã nghe được thị vệ bẩm báo, nói là A Ly Tiểu Hầu Gia chờ đã lâu. Nhớ tới tiểu gia hỏa kia, cũng đã mấy ngày không thấy, bên môi hắn nổi lên ý cười.

A Ly thấy Diệp Tiềm trở về, chạy nhanh đến, sống chết ôm đùi Diệp Tiềm kêu lên: "Đại tướng quân, ngươi nhất định phải giúp ta!"

Diệp Tiềm nhíu mày, không hiểu nói: "A Ly, ngươi làm sao?"

A Ly nắm nắm tay rất tròn nói: "Đại tướng quân, A Ly không muốn ở trong phủ đọc sách, mỗi ngày rất phiền chán, A Ly muốn đi theo đại tướng quân xuất chinh Bắc Địch, kiến công lập nghiệp!"

Diệp Tiềm cười khẽ, nhưng cũng không tiếp lời.

A Ly vụng trộm xem xét sắc mặt Diệp Tiềm, biết là không có hi vọng, không khỏi nức nở kêu to mộttiếng: "Đây là cái thế đạo gì, vì sao người khác có thể muốn ăn cái gì thì ăn, muốn đi chơi thì đi, ta lại phải ở nhà đọc sách luyện công!"

Diệp Tiềm nắm tay A Ly, vẫn cười không nói.

A Ly kêu rên: "Luyện công cũng thôi, nhưng mà không có đại tướng quân dạy! không có đại tướng quân dạy, ta học giỏi thể nào!"

Diệp Tiềm than nhẹ một tiếng, cười ngồi xuống: "A Ly, ngươi không cần kêu, hôm nay ta đưa ngươi điKhánh nghĩa lâu ăn bánh hạt dẻ mật hoa quế, được không?"

A Ly vừa nghe, trong mắt sáng lên: "Tốt!"

Diệp Tiềm một tay ôm hắn, chọc hắn hoan hô một tiếng: "Tốt, bây giờ chúng ta đi."

Tức thời Diệp Tiềm cũng không mang người hầu, tự cưỡi khoái mã, ôm A Ly, đến thẳng Khánh nghĩa lâu. Đến nơi, đúng lúc điểm tâm buổi chiều ra lò, không biết bao nhiêu dân chúng phụ cận đều thèm khát, ào ào tới xếp hàng.

Diệp Tiềm dừng dây cương, chỉ thấy một hàng dài xếp trước cửa sổ nhỏ chuyên bán điểm tâm, thế này không biết phải đợi tới khi nào. A Ly nóng vội, chỉ vào cửa sổ kia nói: "Đại tướng quân, điểm tâm ở chỗ này!"

Diệp Tiềm gật đầu, xoay người xuống ngựa, dẫn theo hắn cùng xếp hàng.

Lúc này, bởi vì cử chỉ hắn khác người thường, đã có rất nhiều dân chúng quay đầu nhìn, đương nhiên dẫn tới chưởng quầy trước cửa hàng nhìn sang. Chưởng quầy này cũng có kiến thức rộng rãi, bỗng nhận ra đây là đại tướng quân nhất phẩm bản triều, vội sai người mời vào bên trong ngồi, cũng hai tay dâng điểm tâm.

Diệp Tiềm từ chối, dẫn A Ly, chờ ở sau cùng.
Chương Trước/109Chương Sau

Theo Dõi