Chương Trước/109Chương Sau

Diện Thủ

Chương 87

Triêu Dương công chúa nhận nữ nhi Nhã An của Thuận Nghĩa công chúa đưa tới, thu dưỡng nàng, giáo dưỡng dưới danh nghĩa mình. Nhã An ngày thường yên tĩnh, nhưng thường xuyên nói ra lời kinh người. A Ly rất là phản cảm tiểu cô nương bỗng nhiên chạy tới đoạt đi một phần yêu thương của mẫu thân, luôn ngầm khiêu khích, nhưng tiểu cô nương Nhã An căn bản lại không để ý A Ly kia cố ý đến gây chuyện, làm cho A Ly cảm thấy khó xử.

"thật sự là không vui, vẫn là chơi cùng Hú Nhi ca ca tốt." A Ly cảm thấy như vậy, lúc này hắn bỗng nhiên nhớ tới, đã thật lâu hắn không gặp Hú Nhi ca ca.

A Ly chạy đến bên mẫu thân, túm tay áo hỏi: "Mẫu thân, vì sao không đưa con tiến cung?"

Triêu Dương công chúa nhìn con, ngừng động tác trong tay: "Con thích tiến cung?"

A Ly quyệt miệng: "Cũng không phải rất thích, chỉ là kỳ quái."

Triêu Dương công chúa sờ sờ đầu con: "Cẩn thận đọc sách, mấy ngày nữa mang con tiến cung tìm Hú Nhi chơi."

A Ly chờ mong gật đầu: "Con bây giờ đi đọc sách đây."

Triêu Dương công chúa đợi con đi rồi, bản thân ở đó ngẩn người nửa ngày, đang muốn đứng dậy, lại nghe đến bên ngoài truyền báo, nói là Diệp lão phu nhân tới chơi.

Trong Đôn Dương Thành, có thể ở trước mặt Triêu Dương công chúa tự xưng lão phu nhân, lại là họ Diệp, cũng chỉ có một vị.

Triêu Dương công chúa nhất thời nhướng mày, Cẩm Tú và Mính Nhi bên cạnh hai mặt nhìn nhau, khôngkhỏi kinh ngạc: "Bà ta tới làm cái gì?"

Diệp lão phu nhân này, ngày xưa bất quá là một lão ma ma bé nhỏ không đáng kể trong phủ Hầu gia thôi, đừng nói cùng ngồi cùng ăn, tư cách hầu hạ gần công chúa cũng không có. Nhưng hiện giờ, vật đổi sao dời, thế sự thay đổi, đã là lão phu nhân tôn quý ở Đại Viêm triều.

Đây là mẫu thân của đương kim hoàng hậu, ngoại tổ mẫu của thái tử, cũng là mẫu thân của Diệp đại tướng quân cầm quyền tam quân, muốn tôn quý cỡ nào thì tôn quý thế ấy, tôn quý đến phu nhân thiên kim, thậm chí công chúa trong Đôn Dương Thành ở trước mặt bà đều cung kính xưng một tiếng phu nhân.

hiện giờ, lão phu nhân này đến chỗ Triêu Dương công chúa làm cái gì?

Triêu Dương công chúa mị mâu, cười khẽ, đạm thanh nói: "Cho mời."

Sau một lát, lão phu nhân được thị nữ Tố Y nâng đỡ, chậm rãi đi vào trong sảnh, Triêu Dương công chúa đứng lên đón chào. Song phương chào hỏi, lão phu nhân run rẩy ngồi bên cạnh, thở dài một hơi thật dài.

Triêu Dương công chúa đạm cười một tiếng, hỏi: "không biết phu nhân tới đây, có gì chỉ giáo."

Lão phu nhân nhìn xung quanh công chúa, mắt mờ, chỉ mơ hồ cảm thấy quen mắt.

Triêu Dương công chúa thấy vậy, giải thích: "Hai người các nàng đều là thị nữ bên bản cung, ngày xưa lão phu nhân hẳn là cũng đã gặp."

Lão phu nhân gật đầu, giận dữ nói: "Công chúa có điều không biết, lão thân ngày xưa địa vị hèn mọn, chưa bao giờ từng được hầu hạ bên người công chúa, thậm chí khuôn mặt hai vị cô nương này cũng không từng nhìn thấy, giờ đâu nhớ được."

Triêu Dương công chúa cúi mi không nói, lão nhân trước mắt này, dù địa vị tôn ti thế nào, đều là mẫu thân ruột của nam nhân kia.

Tức thời chủ khách hai người không nói, chỉ nghe lão nhân gia liên tục thở dài. Cuối cùng, Mính Nhi bên người Triêu Dương công chúa hơi có chút chịu không nổi, nhíu mày muốn nói, lại bị Cẩm Tú phát hiện, tay mắt lanh lẹ lôi kéo nàng, ý bảo nàng không thể nói xen vào.

Lại đợi một lát, Diệp lão phu nhân bỗng nhiên nói: "Công chúa a, lão thân hôm nay đến, là có một chút lời muốn nói, cũng không biết có nên nói hay không."

Triêu Dương công chúa miễn cưỡng cười: "Phu nhân có gì muốn nói, cứ nói đi."

Lão phu nhân lại nhìn Cẩm Tú và Mính Nhi, muốn nói lại thôi.

Triêu Dương công chúa hiểu ý tứ của bà, nhẹ nhàng vun tay áo, ý bảo Cẩm Tú cùng Mính Nhi đi xuống, hai người bất đắc dĩ, đành phải nhẹ nhàng cúi đầu rời khỏi sảnh.

Lão phu nhân thấy xung quanh không người, được Tố Y nâng chậm rãi đứng lên, đi đến bên Triêu Dương công chúa.

Triêu Dương công chúa thấy vậy, cũng từ trên sạp đứng lên.

Ai ngờ Diệp lão phu nhân đi đến trước mặt Triêu Dương công chúa, bỗng nhiên phù phù một tiếng quỳ xuống.

Động tác này, Triêu Dương công chúa cũng bất ngờ, bước lên phía trước nâng, nhưng Diệp lão phu nhân quỳ xuống rồi rốt cuộc không đứng dậy, chỉ nằm sấp ở đó bi thương khóc lớn, phảng phất ai động vào bảo bối của bà.

Tố Y ở bên cạnh cũng quỳ xuống theo, đỡ Diệp lão phu nhân khóc rống không thôi.

Triêu Dương công chúa bất đắc dĩ, đỡ không dậy, cũng không chịu nổi, cuối cùng đành phải nhíu mày nói: "Phu nhân có chuyện, thỉnh nói ra, đại lễ như thế, bản cung cũng không dám nhận."

Diệp lão phu nhân vừa khóc lớn, vừa cầu xin: "Công chúa, ngài vốn là công chúa kim chi ngọc diệp, nếu ngài muốn gả cho ai, các vị chư hầu kia còn xếp hàng cho ngài chọn lựa, tới bây giờ cũng không từng thiếu nam nhân! Lão thân hiện giờ chỉ cầu công chúa khai ân, buông tha Tiềm, vạn vạn không thể gả cho Tiềm, Diệp gia ta nhận không nổi ân phúc của chủ nhân."

Triêu Dương công chúa nghe vậy, trên mặt lập tức lạnh xuống, đạm thanh nói: "Lão phu nhân tới đây, là vì thế này "

Diệp lão phu nhân che mặt khóc lớn, tiếng khóc bi thương: "Công chúa, ngươi ngày xưa đứng trên đầu Diệp gia, Diệp gia ta là gia nô, hiện giờ dù bay lên trời, có lớn cũng không hơn được công chúa, lão thân không dám ở trước mặt công chúa hồ ngôn loạn ngữ, lão thân hiện giờ chỉ cầu công chúa, vạn khôngcần gả cho gia nô của lão nhân gia ngài ngày xưa, chọc mọi người chê cười."

Triêu Dương công chúa mặt mày lạnh buốt, đứng ở đó, không nhìn Diệp lão phu nhân, cũng không tiếp lời.

Diệp lão phu nhân thấy thế, liền ngồi lên, dùng đầu gối đi tới bên cạnh án kỷ, khóc rống nói: "Lão thân ta dạy con vô phương, dạy dỗ một đứa con không tốt như vậy, cũng dám mong ước chủ tử ngày xưa, lão thân ta không bằng đâm đầu chết ở đây luôn!"

Triêu Dương công chúa nhíu mày, bên môi gợi lên một chút ý cười trào phúng, nàng rõ ràng ngồi đố, phẩm trà thơm.

Bên cạnh Tố Y thấy thế, lòng đầy căm phẫn, trừng công chúa: "Công chúa, ngài dù là kim chi ngọc diệp thì thế nào, phu nhân tuổi già, sao chịu được ép buộc như thế, chẳng lẽ nửa điểm thương hại ngươi cũng không có? Nếu ngươi đối với tướng quân có nửa phần tình nghĩa, sao có thể đối đãi mẫu thân hắnnhư thế?"

Triêu Dương công chúa nhẹ nhàng nháy mắt, thanh thanh ra lệnh: "Cẩm Tú, còn không tiến vào đỡ lão phu nhân đứng lên!"

Cẩm Tú và Mính Nhi nghe được mệnh lệnh này, vội dẫn các thị nữ xông lên, nửa là nâng đỡ nửa là bắt buộc, nâng Diệp lão phu nhân dậy, đỡ lên ngồi vào ghế mềm bên cạnh. Còn Tố Y bị mọi người xô đẩy, không biết sao lại ngã sang bên cạnh, thế nhưng cũng không thể tới gần lão phu nhân.

Tố Y thấy vậy, không khỏi kêu to: "Lão phu nhân, ngài không có việc gì chứ? Các nàng dám khi dễ ngài!"

Lão phu nhân lên tiếng khóc thét, vừa khóc vừa nói: "Trời cao ơi, lão thân tại sao mệnh khổ như thế!"

Triêu Dương công chúa mệnh lệnh các thị nữ lui ra bên cạnh, lập tức bên Diệp lão phu nhân không còn ai, Tố Y cuống quít đi qua đỡ Diệp lão phu nhân.

Triêu Dương công chúa mắt lạnh nhìn Diệp lão phu nhân, khẽ mở môi son, lạnh lùng mà khinh thường nói: "Phu nhân, như ngài vừa mới nói, Đại Viêm triều ta anh tài nhiều, nam nhi tốt vô số, Triêu Dương ta nếu là muốn chọn giai tế, có thể thong dong chọn, cần gì muốn đại tướng quân."

Nàng đứng lên, dáng người thướt tha, ung dung diễm lệ, nheo phượng mâu, đạm nhìn Diệp lão phu nhân cách đó không xa, nhíu mày nói nhỏ: "Thiên hạ chư hầu, đều có thể làm chồng, Diệp Tiềm mặc dù làm quan tới đại tướng quân, nhưng đến cùng bất quá là tiểu nô dưới trướng bản cung thôi. Diệp lão phu nhân nếu vì lời thế nhân mà đến, cũng không cần làm ra tư thái như thế, đánh mất thân phận, đánh mất thể diện."

nói đến đây, nàng vung tay áo rời đi.

Diệp lão phu nhân lúc này hai mắt đẫm lệ mông lung, vạn không nghĩ tới việc này thuận lợi như thế, ngây người nửa ngày, rốt cục được Tố Y nâng đỡ, tập tễnh rời đi.

Trở lại phòng, Cẩm Tú cẩn thận hầu hạ, thấy công chúa mặt mày lãnh diễm, chỉ nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, nhìn mai vàng đã khô, không nói một lời.

Sau một lát, nàng bỗng nhiên đứng dậy, bước nhanh đến phòng A Ly, lấy ra đôi sừng bò tót A Ly trân quý đặt trong rương gỗ. Sừng bò tót một lớn một nhỏ, đúng là một đôi, nàng nâng trên lòng bàn tay, ngắm nửa ngày, bỗng nhiên ném ra ngoài cửa sổ.

Lúc này A Ly vừa lúc trở về, nhìn tình cảnh này, cơ hồ muốn khóc lớn, phẫn nộ nói: "Mẫu thân, sao người có thể ném bảo bối của con!"

Triêu Dương công chúa ngoái đầu nhìn lại, cười lạnh nói: "Bất quá là một ít phế vật, rác rưởi, sao con coi là bảo bối, sớm ném đi mới tốt."

A Ly trong mắt rơi lệ: "Mẫu thân, sao người nói chuyện như vậy!" nói xong chạy đến bụi hoa khô dưới cửa sổ, định đi nhặt.

Triêu Dương công chúa thấy vậy, lạnh giọng ra lệnh: "Kéo hắn về!"

Thị nữ thấy vậy, bước lên phía trước ngăn cản A Ly, A Ly ra sức giãy dụa, vừa giãy dụa vừa lớn tiếng khóc hô: "Mẫu thân, người rất xấu! Người là người xấu!"

Triêu Dương công chúa nghe vậy lạnh buốt nói: "Ta là người xấu, thì sao!"

A Ly mắt bốc hỏa, giọng căm hận nói: "Con không quan tâm người, con cũng không cần nói chuyện với người, con không bao giờ gọi người là mẫu thân nữa! Con không biết người!"

Triêu Dương công chúa gật đầu, cười lạnh một tiếng: "Như thế rất tốt! nếu con không có ta, xem con có thể sống được bao lâu."

A Ly nói không nổi mẫu thân, lại bị các thị nữ ngăn trở, liều mạng giãy dụa không được, cuối cùng tuyệt vọng khóc lớn.

Triêu Dương công chúa hừ lạnh một tiếng: "Con cũng chỉ biết khóc."

A Ly đang ngao ngao khóc lớn, khóc nước mắt rào rào, lúc này nghe thế, dùng bàn tay đầy đặn gạt nước mắt, quay mặt đi, cắn răng nói: "Con nín khóc! Nín khóc!"

=======================

Buổi chiều, khóc náo loạn nửa ngày A Ly rốt cục chùi nước mắt nặng nề ngủ, Triêu Dương công chúa yên lặng đứng ở cửa sổ, nhìn mí mắt hắn sưng lên.

Cẩm Tú đau lòng vỗ về gò má A Ly, thở dài nói: "Cẩm Tú biết công chúa trong lòng tức giận, nhưng cần gì phát giận với Tiểu Hầu Gia, hắn đến cùng còn nhỏ."

Triêu Dương công chúa trong mắt tràn ra đau đớn, quay đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, không nhìn con. Nửa ngày nàng rốt cục ảm đạm nói: "Ngày xưa hắn được mọi người bảo hộ, làm việc bừa bãi, giờ ta và hắn ở trong triều đình giống như lục bình, bị người khi dễ thôi, bây giờ, trong Đôn Dương Thành sao có thể nào dung được tính tình hắn như vậy."

Cẩm Tú thở dài: "Công chúa đang giận dỗi, chuyện trong triều đình Cẩm Tú không hiểu, nhưng dù thế nào, công chúa cũng là công chúa, là thân tỷ tỷ của đương kim Hoàng thượng, dù gãy xương cốt còn liền gân, sao giống như lục bình được."

Triêu Dương công chúa trào phúng xả môi cười: "hiện giờ mẫu hậu mất, nhà ngoại bản cung cũng đều bỏ tù, lưu đày, lúc này có thể dựa vào cũng chỉ Hoàng thượng thôi. Nhưng hiện giờ Hoàng thượng sớm đã không là thiếu niên ngày đó, tỷ muội huynh đệ cùng nhau lớn lên."

Nàng đứng lên, ánh mắt mê mang nhìn ngoài cửa sổ hắc ám, trong con ngươi thâm trầm nhìn khôngthấy một tia sáng: "Trệ nhi đệ đệ ta, đã chết, hiện giờ còn sống, là hoàng đế Đại Viêm triều, chúa tể thiên hạ này."

Cẩm Tú nhíu mày: "Nhưng công chúa, chẳng lẽ ngài thực không gả cho Diệp đại tướng quân sao? sau khi hắn trở về thì làm sao bây giờ?"

Triêu Dương công chúa bất đắc dĩ nở nụ cười, cười đến mỏng manh: "Bản cung đã nói không gả, vậy sẽkhông tái giá."

Tác giả có chuyện muốn nói: Ngày mai tiếp tục, chờ Diệp Tiềm trở về tức chết, sau đó chúng ta là có thể tiến hành ghen tị H....
Chương Trước/109Chương Sau

Theo Dõi