Chương Trước/109Chương Sau

Diện Thủ

Chương 94: Biến chuyển

Qua tết âm lịch, thời tiết dần dần ấm áp lên, Đôn Dương Thành không khí phảng phất cũng bởi vì xuân đến mà ấm áp hơn. Vương hầu đại thần xã giao nhiều, khi thì uống rượu tụ nhạc, cung nữ quý thích đira khuê phòng, bên khúc trì bàn đu dây, hoặc là ở trên cỏ thơm làm bạn chơi đùa, trong khoảng khắc, trong Đôn Dương Thành càng có hơi thở hương diễm cùng nhu ngấy.

một ngày, hoàng hậu Diệp Trường Vân mời các quý thích vương phi ngắm hoa ở hậu hoa viên, lúc này dương liễu múa trong gió xuân, Hạnh hoa ánh trên nước xuân, tơ liễu tung bay, kiều diễm phong cảnh. Các quý thích châu vây thúy vòng, hoa phục lệ y, từng trận hương khí xông vào mũi.

Diệp Trường Vân nhìn mọi người chung quanh, thấy Triêu Dương công chúa vẫn chưa tới, không khỏi âm thầm nhíu mày, nghĩ lúc trước mời nàng đến, nàng cũng gật đầu đáp ứng rồi, thế nào đến cùng vẫn chậm chạp không đến? đang nghĩ, lại nghe thấy cung nữ bên người truyền báo, nói là Triêu Dương công chúa giá lâm.

Diệp Trường Vân nghe vậy mừng rỡ, vội đi nghênh đón, ai biết đi đến phụ cận, mới phát hiện Triêu Dương công chúa đi cùng dĩ nhiên là sủng phi của thiên tử -- Nhã phi hiện giờ đã mang thai.

Diệp Trường Vân sắc mặt nhất thời khẽ biến, bất quá nàng cùng đám người lập tức cười đón, dắt tay Triêu Dương công chúa nói chuyện. Bên cạnh Nhã phi không nói, chỉ hơi hơi cúi người, thỉnh an Diệp Trường Vân.

Diệp Trường Vân bất động thanh sắc, chỉ hơi cười nói: "Nhã phi có thai, không dám làm phiền."

Tất cả mọi người biết Diệp Trường Vân vốn độc sủng hậu cung, hiện giờ bỗng nhiên Hoàng thượng sủng hạnh một tử tử câm không biết nơi nào đến, hơn nữa người câm còn chưa đến vài ngày đã có long loại, một đám đều chờ xem Diệp Trường Vân phản ứng thế nào, tức thời thấy Diệp Trường Vân với Nhã phi nói chuyện cũng không khẩn thiết, đương nhiên tự dưng sinh ra rất nhiều đồn đoán.

Diệp Trường Vân cười kéo tay Triêu Dương công chúa, thân thiết hỏi chuyện gần đây, còn nhắc đến A Ly, tức thời cười nói: "Hú Nhi lúc nào cũng nhớ, nói là gần đây A Ly cũng không tiến cung tìm hắn chơi, chỉ là gần đây bị bắt đọc sách, cũng không thể đi ra ngoài tìm A Ly."

Triêu Dương công chúa nhớ tới con, bên môi nổi lên một chút cười khẽ, quyến rũ trong mắt có nhu hòa: "A Ly gần đây tính tình thật sự hoang dã, ta sợ hắn tiến cung làm hỏng Hú Nhi. Giờ ở bên ngoài để Đào nhi quản, ngược lại yên tâm hơn."

Diệp Trường Vân vừa nghe, nhớ tới ngày xưa Diệp Tiềm nói, không khỏi hâm mộ cảm thán: "Bình Tây Hầu niên thiểu hữu vi, đối với công chúa làm tròn hiếu đạo, công chúa thật có phúc."

Triêu Dương công chúa nghe vậy cười khẽ không nói, chỉ vầm chén trà thơm bên cạnh. Nhã phi khôngthíc uống trà, lại không nói, chỉ cúi đầu ngồi, người khác thấy nàng bụng to như vậy, cũng không cười, cả ngày không rên một tiếng giống như ngốc, không khỏi âm thầm tính toàn, thế nào Hoàng thượng lại xem xét trọng một người như vậy, thật kì quái.

Các phi tần quý thích phẩm trà, thưởng hoa hạnh ngoài cửa sổ nở rộ, mang theo ý cười nhàn nhã nóichuyện phiếm, mọi người thấy hoàng hậu Diệp Trường Vân thân thiện với Triêu Dương công chúa, lại nghĩ chuyện lớn nhất hiện giờ trong Đôn Dương Thành, đều ào ào trêu ghẹo.

"Ta nghe nói a, đại tư mã cơ hồ mỗi ngày đều ở trước cửa phủ trưởng công chúa, chỉ tiếc, cho tới bây giờ cũng không thể bước vào một bước đâu." Trong đó một quận chúa quen biết với Triêu Dương công chúa khi còn bé cười nói.

Tuyên õ công chúa nghe xong, lập tức che miệng cười: "Đại tư mã đối với trưởng công chúa có thể nóilà mối tình thắm thiết, Triêu Dương tỷ tỷ, ngươi sao vô tình như thế, ta ngẫm lại còn xót xa thay đại tư mã đâu."

Bên cạnh một hầu phu nhân khẽ đẩy Tuyên Võ công chúa, cười nói: "Ngươi xem thế nào, còn khôngmau mau tiến lên, nàng là công chúa, ngươi cũng là công chúa, nói không chừng lại vào mắt đại tư mã, từ đây thủ nhi đại chi đó."

Tuyên Võ công chúa nghe vậy, mị mâu cười nhìn phía Diệp Trường Vân: "Lời này cũng không thể nóilung tung, đừng nói đại tư mã người ta con mắt không từng nhìn ta một cái, dù nhìn, thì tính sao, hoàng tẩu chúng ta thích nhất Triêu Dương tỷ tỷ a!"

Lời này vừa ra, mọi người trong lòng cười thầm, kỳ thực ai cũng biết lúc trước khi đại tướng quân Diệp Tiềm theo đuổi trưởng công chúa, hoàng hậu lại sử dụng các loại thủ đoạn quấy nhiễu, tại sao giờ bất quá một hai năm, vật đổi sao dời, hoàng hậu cũng đã muốn tác hợp. Tất cả ý vị thâm trường cười dần dần rơi xuống Nhã phi lớn bụng bên cạnh, nói đến nói đi, kẻ thức là thời trang tuấn kiệt, ai cũng biết phải chặt chẽ bái trụ gốc cây to, để thêm vài phần chỗ dựa thôi.

Yến hội tan, Nhã phi yên lặng đứng dậy chuẩn bị rời đi, ai biết lúc này đại thái giám bên người hoàng thượng tự tiến đến, nói là sợ Nhã phi nương nương có gì sơ xuất, cố ý đến chiếu cố, mọi người vừa thấy tình cảnh này, trong lòng càng kinh ngạc. Giờ này khắc này các nhà có tính toán, nhưng mỗi nhà nghĩ đều là làm như thế nào dưới tình huống mượn sức Nhã phi lại không đắc tội hoàng hậu nương nương. Mọi người nghĩ như vậy, khó tránh khỏi đau đầu, Nhã phi vừa tới không có ngoại thích mượn sức, thứ hai cũng không thể nói, thứ ba cơ hồ đối với bội sức quần áo hoàn toàn không yêu thích, thật sự khôngbiết đối phó như thế nào a!

Diệp Trường Vân thấy tình cảnh vậy, trong mắt hiện ra ảm đạm, vừa đưa Triêu Dương công chúa rời đi, vừa nhẹ giọng nói: "Công chúa nếu có thời gian, đem A Ly tiến cung chơi, hắn đã lâu không đến, chẳng những Hú Nhi nhớ hắn, đến ta cũng nhớ đâu."

Triêu Dương công chúa đạm thanh nói: "Được."

Lúc này bên cạnh cũng không có người, Diệp Trường Vân cũng thu liễm ý cười, ảm đạm thở dài nói: "Công chúa, có câu này, không biết có nên hỏi hay không."

Triêu Dương công chúa ngoái đầu nhìn nàng một cái: "Mời nói."

Ai biết Diệp Trường Vân lại lui ra phía sau một bước, nhẹ nhàng cúi đầu, thành khẩn nói: "Chuyện ngày xưa, đều là Diệp Trường Vân kiến thức nông cạn, chậm trễ trưởng công chúa, trưởng công chúa trước là chủ nhân ta, sau lại là trưởng tỷ, mong rằng trưởng công chúa xem ở tình cảm nhiều năm, bao dung nhiều hơn."

Triêu Dương công chúa nghe vậy nhíu mày, mát thanh nói: "Hoàng hậu nương nương nếu có gì nói, cứ nói đừng ngại."

Diệp Trường Vân than nhẹ: "Công chúa hẳn cũng đoán được, Trường Vân muốn nới, đương nhiên là Tiềm."

Triêu Dương công chúa bước chân hơi chậm, cũng không nói tiếp.

Diệp Trường Vân tiếp tục nói: "Công chúa, Trường Vân tuy rằng kiến thức nông cạn, nhưng cũng biết, Thành Hiên Hầu không phải lương nhân của công chúa."

Triêu Dương công chúa bộ mặt lạnh nhạt: "thì tính sao?"

Diệp Trường Vân cười khổ: "không thể làm gì, chỉ đáng thương Tiềm một lòng say mê."

Nàng ngừng lại, nhìn rừng hạnh xa xa đã trở nên mông lung, trong con ngươi cũng mê mang, nàng thê lương nở nụ cười: "Trường Vân còn nhớ rõ, nhiều năm trước, khi đó trong phủ Bình Tây Hầu có rất nhiều cây, đương nhiên, không phải hạnh, mà là liễu."

Triêu Dương công chúa dừng bước chân, quay đầu nhìn nàng.

Diệp Trường Vân tiếp tục nói: "Có lẽ công chúa không biết, nhưng Trường Vân lại nhớ được rất rõ ràng, mỗi buổi sáng, Tiềm đều sớm rời giường, đầu tiên đến chuồng ngựa cho ngựa yêu ăn cỏ uống nước, sau đó đến bên dưới cây liễu luyện công."

Triêu Dương công chúa nheo mị mâu.

Diệp Trường Vân khẽ cười một tiếng, giọng nói mang theo hương vị hồi tưởng: "Khi đó ta cũng không rõvì sao Tiềm chạy đến dưới cây liễu thật xa luyện công, nhưng có một ngày, ta bỗng hiểu." nói tới đây, nàng cười nhìn Triêu Dương công chúa.

Triêu Dương công chúa cúi đầu, nàng cũng nghĩ tới, khi đó phảng phất có một đoạn thời gian mỗi sáng sớm nàng đều đi rừng cây bên hồ tản bộ.

Diệp Trường Vân nhìn vẻ mặt Triêu Dương công chúa, biết nàng cũng nghĩ tới, lại nói: "Có một ngày, Trường Vân rốt cục nhìn thấy công chúa từ trên cầu nhỏ bên hồ đi tới. Tiềm như sớm biết ngươi sẽ điđến, khi ngươi xuất hiện đó, động tác của hắn đều cứng ngắc lên, một cái liếc mắt đều không nhìn về phía công chúa, nhưng tay hắn nắm kiếm lại phi thường cố sức. Sau đó, công chúa rời đi, thân ảnh càng ngày càng xa, một mình Tiềm đứng ở đó, cô linh linh cầm kiếm, trên mặt biểu cảm thất vọng cùng si mê, ta vĩnh viễn không thể quên."

Triêu Dương công chúa nỗ lực nhớ lại, nhưng ở trong trí nhớ của nàng, có dương liễu bay bay, có dòng nước ào ào, cũng có mĩ nam theo hầu, lại duy nhất không có thân ảnh Diệp Tiềm.

Diệp Trường Vân trong ánh mắt nhiễm buồn bã: "Công chúa, ngài đương nhiên là sẽ không nhớ được chuyện đó, khi đó Diệp Tiềm bất quá là tiểu nô mười bốn tuổi không đáng kể, đương nhiên không thể vào mắt đường đường trưởng công chúa, nhưng công chúa --" nàng ngừng lại, cắn môi nói: "Tiểu nô đó từ mười bốn tuổi đã yên lặng nhìn chăm chú vào ngài, sau rất nhiều năm, mỗi một chuyện hắn làm, đều sẽ ngẫm lại chuyện này có quan hệ gì cùng ngài, có thể đến gần ngài một chút hay không. hiện giờ hắnthật vất vả đi đến nơi này theo kịp ngài, ngài lại đẩy hắn ra xa như vậy, công bằng sao? Ngài nhẫn tâm sao?"

Triêu Dương công chúa trong nháy mắt có mê mang cùng động dung, nhưng chỉ hơi ngẩn ra, nàng rốt cục vẫn xả ra một cái cười trào phúng, âm thanh lạnh lùng nói: "Việc thế gian, đâu nói hai chữ công bằng, còn nữa Triêu Dương bất quá chính là một nữ tử, đường đường Đại Viêm hoàng hậu và đại tư mã, thế nhưng nói với Triêu Dương hai chữ này, thật sự là không đảm đương nổi."

Diệp Trường Vân cúi đầu, cười khẽ: "Công chúa, trong lòng người chẳng lẽ thực vô tình với Tiềm? Nếu thực vô tình, vậy cũng đành."

Triêu Dương công chúa đôi mày quyến rũ hơi nhướn: "Có tình thì thế nào, vô tình thì thế nào, việc đãđến nước này, hoàng hậu nương nương ở trong này nói cùng Triêu Dương công chúa, có ý tứ gì?"

Diệp Trường Vân nhớ tới chuyện cũ ngày xưa, nhất thời không nói gì, than nhẹ một tiếng: "Công chúa nếu khư khư cố chấp, vậy thì Trường Vân cái gì cũng chưa từng nói."

Trong khoảng khắc, hai người tách ra, Diệp Trường Vân kinh ngạc đứng ở nơi đó, Triêu Dương công chúa tự đi Trường thọ cung -- từ khi Vương Thái Hậu hoăng thệ, nàng ngẫu nhiên tiến cung đi vào đó nhìn. Ai biết vừa đi vài bước, đã thấy Mính Nhi từ bên ngoài vội vã tới, la lên: "Công chúa, Tiểu Hầu Gia cùng tiểu thư Dong nhi đánh nhau!"

Dong nhi là nữ nhi Thuận Nghĩa công chúa lưu lại, từ khi đưa đến phủ Triêu Dương công chúa, được Triêu Dương công chúa thu làm nghĩa nữ, đặt tên gọi Dong nhi.

Triêu Dương công chúa nghe vậy, cũng không chút hoang mang nói: "Đánh thế nào?"

Cẩm Tú nhíu mày: "Mính Nhi, ngươi cấp cuống quít chạy tới cung làm gì?"

Mính Nhi sốt ruột lại ủy khuất: "Bọn họ đánh nhau a!"

Cẩm Tú cười khẽ: "Ngươi nếu nói Tiểu Hầu Gia chúng ta tìm tiểu thư Dong nhi, ta tin, nhưng ngươi nóibọn họ đánh nhau, ta không tin." Dong nhi cũng không biết giống ai, trời sinh tính tình lãnh đạm, còn nhỏ cũng không vui không buồn, cùng Tiểu Hầu Gia tính tình bướng bỉnh hoàn toàn trống đánh xuôi, kèn thổi ngược. Cũng bởi vì thế, công chúa ngẫu nhiên khen Dong nhi vài câu, kết quả chọc Tiểu Hầu Gia không vui, thường xuyên tìm cách gây sự.

Mính Nhi lại nói: "Công chúa a, Tiểu Hầu Gia chúng ta một mạch cầm cung tên nhằm vào Dong nhi tiểu thư, nói muốn nàng theo mình đi chơi, nhưng Dong nhi tiểu thư đến đầu cũng không nâng một chút. Ta đi khuyên Tiểu Hầu Gia, hắn cũng không nghe."

Triêu Dương công chúa nhíu mày hừ lạnh: "hắn thật là càng ngày càng vô pháp vô thiên, còn cầm cung tên, thành cái thể thống gì. Ngày khác bảo Đào nhi tới, bản cung muốn hỏi hỏi, hắn đây là dạy A Ly thế nào."

Mính Nhi quyệt miệng: "Được rồi, nếu thực có chuyện gì, ta cũng không có biện pháp."

Triêu Dương công chúa liếc nàng một cái: "Bản cung xem hắn cũng không có đảm lượng kia, bất quá là tiểu hài tử đùa giỡn thôi, không để ý là được."

Bên này chủ tớ mấy người vừa thong thả bước ở Trường thọ cung, vừa nói chuyện, Triêu Dương công chúa nhìn nơi ở của mẫu thân ngày xưa, không khỏi nhớ lại hồi nhỏ: "Bản cung còn nhớ rõ khi còn bé cùng Hoàng thượng ở trong này chơi trốn tìm, khi đó Trệ nhi còn chỉ lớn như A Ly vậy."

Cẩm Tú nghe xong, nở nụ cười, khi đó nàng còn nhỏ, cũng đã mơ hồ có ấn tượng, nghĩ đến đây, khôngkhỏi than nhẹ: "Cũng không biết Tiểu Hầu Gia tính tình này giống ai đây, cũng không giống công chúa hồi nhỏ."

Triêu Dương công chúa mím môi: "Có lẽ là giống phụ thân của hắn."

Mính Nhi nghe xong, cũng không tin: "Mính Nhi xem, đại tư mã tính tình trầm ổn, xử sự lạnh nhạt, làm người khiêm tốn, Tiểu Hầu Gia tuyệt đối không giống đại tư mã."

Cẩm Tú nghe lời này, trừng mắt nhìn nàng một cái nói: "không được nói lung tung!"

Mính Nhi biết mình nói sai, vội lui lại, gật đầu nói: "phải."

Nhưng vào lúc này, Diệp Trường Vân lại nhớ tới một chuyện đi tìm Triêu Dương công chúa, vừa vặn đingang qua cửa Trường thọ cung, lúc này đang định đi vào, đột nhiên nghe nói như thế, đầu tiên là không hiểu, tiếp theo giật mình.

Nàng ôm ngực, khiếp sợ nhớ lại ngày xưa, nghĩ A Ly mập mạp kia khuôn mặt nhỏ nhắn và dáng vẻ A Tiềm khi còn bé.
Chương Trước/109Chương Sau

Theo Dõi