Chương Trước/109Chương Sau

Diện Thủ

Chương 97: Nhận con

"Nhưng hiện giờ không giống, ta đã là đại tư mã bản triều, chỉ ở dưới thiên tử, chẳng lẽ còn không thể phong thê ấm tử sao? Chẳng lẽ ta còn không thể cưới nàng sao?" Diệp Tiềm nói đến đây, bàn tay to hữu lực giống như kìm càng siết chặt Triêu Dương công chúa, làm cho nàng không thể nhúc nhích.

Nàng buông mắt xuống, nhìn hai tay Diệp Tiềm đang giữ vòng eo mình, nhẹ nhàng lắc đầu, thở dài: "Tiềm, buông ta ra."

Diệp Tiềm nhìn chằm chằm nữ nhân trong ngực, kiên định lắc đầu: "không, ta không buông."

hắn ngừng lại, bổ sung thêm: "Ta sẽ không bao giờ buông tay nữa."

hắn ôm chặt nàng, đem mặt mình cọ xát mái tóc nàng, ôn nhu mà chân thật nói: "thật lâu trước kia, ta đã nói sẽ không buông, nàng quên sao?"

Triêu Dương công chúa trong mắt có một tia hoảng hốt, nàng bỗng nhiên nhớ lại, năm đó ở Bình Tây Hầu phủ trong Túc Ninh Thành, thiếu niên ôm nàng phát thệ một đời một thế. Bên môi nàng nổi lên một chút cười tái nhợt, lời thề như vậy, đã trải qua rất nhiều gió táp mưa sa, vẫn còn bên tai như cũ.

Nàng lắc lắc đầu, cắn môi nhẹ giọng nói: "Tiềm, nhưng ta mệt mỏi, ta đã gả hai nam nhân, ta khôngmuốn tái giá, cũng không hy vọng cuốn vào phong ba, chỉ hy vọng có thể im lặng sống hết tuổi già." Nàng đẩy tay Diệp Tiềm giam cầm nàng ra: "Tiềm, nếu vài năm trước, chàng nói với ta như vậy, ta sẽcao hứng. Nhưng hiện tại, tâm ta thực mệt mỏi. Ta cũng bắt đầu cảm thấy, có lẽ chúng ta thật sựkhông có duyên phận."

Diệp Tiềm thấy vậy, một trận hoảng hốt không có lý do, bàn tay to càng dùng sức nắm giữ nàng khôngrời: "Triêu Dương, không cần như vậy."

Triêu Dương công chúa bị hắn ôm, không thể thoát thân, mày nhăn lại, chán ghét quay đầu đi, đạm thanh ra lệnh: "Buông ra."

Diệp Tiềm trầm giọng nói: "Ta không cho nàng tránh ra." Ngữ khí bá đạo, tay kìm lòng không đậu càng dùng lực, gân xanh bạo khởi.

Thở dốc dồn dập nóng bỏng quanh quẩn ở bên tai Triêu Dương công chúa, không thể tránh thoát giam cầm, thế này nhắc lại trong trí nhớ những việc không thoải mái nàng từng chịu, thân mình đơn bạc nhịn không được run rẩy, mày nhăn càng chặt, hai tay mềm mại không xương định đẩy Diệp Tiềm ra, nhưng căn bản không giãy dụa được, nàng quýnh lên, cao giọng gọi: "Người tới!"

Ngoài phòng thị nữ đã sớm đứng ở đó, lúc này nghe thế, thị vệ bên ngoài nhất tể xông lên, định đi vào, lại bị Diệp Tiềm khiển trách một tiếng, âm thanh lạnh lùng: "Ai cũng không cho tiến vào!"

Thị vệ là phủ công chúa nuôi, đều biết chủ nhân nhà mình cùng đại tư mã đương triều đủ loại liên quan, tức thời ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, cuối cùng tất cả đều do dự, giữa hai người đó mà nói, đúng chỗ xung yếu, họ đi vào sát phong cảnh sao?

Triêu Dương công chúa cũng không biết suy nghĩ trong lòng thị vệ, lúc này kêu cứu, thấy không ai trả lời, càng run rẩy, cảm thấy ủy khuất, thế nhưng rơi lệ, càng ra sức giãy dụa.

Diệp Tiềm thấy Triêu Dương công chúa trên mặt có e ngại, thân mình đã nhẹ nhàng run lên, sửng sốt một chút, mới cứng ngắc buông Triêu Dương công chúa ra.

Triêu Dương công chúa được tự do, cầm lấy đàn cổ bên cạnh, dùng sức ném vào Diệp Tiềm.

Diệp Tiềm giống như một bức tường đứng ở đó, không trốn, vì thế đàn cổ vừa vặn ném lên ngực hắn. đàn cổ tinh xảo tao nhã phanh một tiếng rơi trên mặt đất, phát ra tiếng gào thét ám ách.

Triêu Dương công chúa vẻ mặt tiêu lãnh, nước mắt như sương, tế mâu nàng hẹp dài giống như nhìn một người xa lạ hướng về Diệp Tiềm, thấp giọng nói: "Ngươi đi đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi."

Môi Diệp Tiềm gian nan muốn mở ra, hầu kết khẽ nhúc nhích, nhưng đến cùng chưa nói ra cái gì, cắn răng một cái, xoay người muốn ly khai.

Nhưng là tới cửa, lại nghe trong phòng Triêu Dương công chúa không thể ức chế tiếng rên rỉ, hắn dừng bước chân lại, quay đầu nhìn, thấy nữ nhân kia quay lưng về phía mình kiên cường mà không dừng được run rẩy.

Diệp Tiềm xoay người, từng bước một đi đến bên Triêu Dương công chúa, thử thăm dò vươn tay đichạm vào đầu vai nàng.

Lúc tay hắn đụng tới vai nàng đơn bạc kiên cường, Diệp Tiềm cảm thấy thân thể dưới tay hắn cứng lại một chút.

Nửa ngày, hắn khàn khàn mà tối nghĩa mở miệng nói: "Thực xin lỗi, Triêu Dương, là ta sai rồi."

hắn mềm nhẹ mà thong thả từ sau lưng ôm lấy nàng, ngực nóng ôm sát phía sau lưng nàng đang co rúm, miệng nỉ non nói: "Ta từ nay, không đối với nàng như vậy nữa."

hắn khẽ thở dài: "Triêu Dương, lúc này, ta thực sẽ không buông tay."

Trước kia hắn, tuy rằng phong cảnh cho người nhìn, nhưng trong khung vẫn luôn là thiếu niên quỳ gối dưới làn váy nàng, nhớ kỹ nàng đối đãi lạnh bạc, cho rằng bản thân khổ luyến một hồi rồi hoàn toàn không đạt được, vì thế đối mặt với nàng luôn không ngừng sợ sệt, luôn lùi bước, luôn ước đoán.

Diệp Tiềm tựa đầu chôn vào tóc nàng, thấp giọng hứa hẹn nói: "Triêu Dương, mặc kệ nàng bằng lòng không, lúc này đây ta sẽ không bao giờ rời đi nữa. Ta cứ ở trong này, chờ nàng, chờ nàng tha thứ cho ta, gả cho ta."

Triêu Dương công chúa nói: "Tiềm, A Ly là cốt nhục thân sinh của ngươi, điểm này ta sẽ không giấu ngươi, cũng sẽ không giấu hắn." Nàng ngừng lại, tiếp tục nói: "Nếu -- nếu ngươi muốn hắn nhận tổ quy tông, cũng có thể."

Diệp Tiềm kiên định lắc đầu: "không, A Cẩn, ta chẳng những hi vọng cùng hắn nhận thức nhau, cũng hi vọng nàng có thể gả cho ta, đến lúc đó chúng ta một nhà đoàn viên."

Triêu Dương công chúa mệt mỏi nhắm mắt: "Nhưng ta không muốn gả cho ngươi."

Diệp Tiềm bất vi sở động: "Ta đây sẽ chờ đến khi nàng tha thứ cho ta, nguyện ý gả cho ta mới thôi." hắn nhẹ vỗ mái tóc nàng, ôn nhu nói: "Nếu nàng mệt mỏi, vậy ngủ đi, ta ôm nàng ngủ."

Triêu Dương công chúa chậm rãi lắc đầu: "Ngươi đi đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi."

Diệp Tiềm mím môi, ngồi xuống ôm lấy nàng, đến bên giường: "Nếu nàng không muốn nhìn thấy ta, vậy nhắm mắt lại, như vậy thì không nhìn thấy."

Bên người này ngực ấm áp và kiên cố là thế, thậm chí vô cùng yên ổn, vừa mới khóc một hồi, Triêu Dương công chúa quả thật mệt mỏi, nàng dựa vào ngực hắn, mệt mỏi nhắm mắt.

Diệp Tiềm cẩn thận cúi đầu nhìn chằm chằm gương mặt nàng, khuôn mặt kia quyến rũ như ban đầu, thế nhưng có mấy giọt lệ, thậm chí lông mi thon dài cong cong đều có một hai sợi bởi vì dính ướt mà không rung động.

hắn hầu kết động đậy, hơi hơi cúi đầu, thử thăm dò hôn gương mặt nàng, nhưng vì ôm nàng mà khôngdám kinh động, căn bản với không tới, cuối cùng ở trên trán nàng trơn bóng nhẹ nhàng hôn một cái.

==========================

Có lẽ vì đêm qua chưa từng ngủ ngon, cũng có lẽ vì phát tiết khóc một hồi, Triêu Dương công chúa thế nhưng thực ngủ say, Diệp Tiềm cũng không dám đụng tới, sợ quấy nhiễu mộng đẹp của nàng. Cũng không biết bao lâu, Triêu Dương công chúa rốt cục ưm một tiếng, động đậy thân mình mềm mại.

Diệp Tiềm thở dốc dồn dập, trong mắt ngược lại càng đen tối, bất quá hắn vẫn nắm chặt tay, cố tự đè nén.

Triêu Dương công chúa chậm rãi mở mắt, nhìn thấy Diệp Tiềm có chút sững sờ, trong con ngươi lộ ra mơ hồ. một hồi lâu, nàng như hiểu được, quay mặt đi, không nhìn Diệp Tiềm.

Diệp Tiềm đang định nói gì, Triêu Dương công chúa lại lạnh giọng mở miệng: "Ngươi nhẫn đến khó chịu, còn không nhanh buông ta ra."

Diệp Tiềm hơi ngơ ngác, rồi hiểu ra, cúi đầu nhìn, thấy trên mặt Triêu Dương công chúa trắng nõn giống như vẽ loạn son, cả cái cổ thon dài tao nhã đều lộ ra phấn hồng.

hắn hít sâu mấy hơi, định để vật cứng rắn của mình không kiêu ngạo nữa, nhưng mà không có cách nào, đành phải bất đắc dĩ nói: "Ta không cố ý."

hắn nghĩ nghĩ, lại nói: "Về sau nếu nàng không thích, ta sẽ không xằng bậy."

Lời này quả thực làm cho người ta ôn lại mộng cũ, Triêu Dương công chúa nghe vậy khinh thường trừng mắt nhìn hắn, thấp giọng nói: "Ngươi cút ra ngoài cho ta."

Diệp Tiềm vội ôm lấy Triêu Dương công chúa, nghiêm cẩn nói: "nói ta cút cũng có thể, nhưng ta muốn ôm nàng cùng cút."

Lời này vừa ra, Triêu Dương công chúa không nói gì, tức thời giãy dụa thoát khỏi hắn ôm ấp, định đứng dậy, nhấc người, tóc dài hất lên, mang theo mùi thơm đảo qua ngực Diệp Tiềm phập phồng, sau đó ở không trung vẽ nên độ cong xinh đẹp, quanh quẩn ở phía sau lưng Triêu Dương công chúa, phụ trợ vòng eo mảnh khảnh.

Diệp Tiềm càng cảm thấy khó có thể chịu được, hắn bất đắc dĩ tránh ánh mắt đi, không nhìn nàng nữa.

Triêu Dương công chúa đứng dậy, lạnh nhìn Diệp Tiềm nói: "Ngươi cứ ở trong này không đi "

Diệp Tiềm gật đầu.

Triêu Dương công chúa cười lạnh: "Thế nào, ngươi cũng không cần nhìn con trai của ngươi sao?"

Diệp Tiềm nghe vậy, lập tức ngồi dậy.

Triêu Dương công chúa thấy vậy, sắc mặt hòa dịu, nhưng vẫn cự người ngoài ngàn dặm: "Ngươi đi ra ngoài đi, bảo Cẩm Tú mang ngươi đi gặp A Ly."

Diệp Tiềm gật đầu: "Ừ, được, ta đi gặp hắn trước."

========================

Diệp Tiềm đi đến Hoa lạc uyển của Tiểu Hầu Gia A Ly, A Ly kỳ thực cũng vừa tỉnh ngủ. Dã ngoại mộtđêm, quá hưng phấn, căn bản không ngủ no, giờ trở về nhà, mỏi mệt quá mức, ăn một chút rồi ngã đầu ngủ say, ngủ luôn đến trưa.

Lúc này hắn xuống giường, thị nữ mặc quần áo, lại ăn no nê, không khỏi nhớ tới tình cảnh hôm qua. trên khuôn mặt non nớt nhỏ nhắn thế nhưng bắt đầu tràn đầy phiền muộn, thở dài, đi đến bên cạnh, cầm lấy cái rương mở ra, bên trong là đủ loại đồ chơi, có hoàng đế cữu cữu ban cho, cũng có thái hậu trước kia đưa, đương nhiên càng nhiều là của mẫu thân cho hắn. Trong rương có một thứ, đó là một cái trang sức màu xanh biếc điêu khắc từ sừng bò tót.

Lúc trước mẫu thân tức giận ném sừng bò tót ra ngoài cửa sổ, hắn chạy đến nhặt, kết quả đại náo mộthồi, hắn khóc xong, thật lâu không thèm quan tâm mẫu thân, nhưng sau này lại phát hiện, trong đó một cái sừng bò tót đã bị thu về, làm thành vật trang sức đẹp mắt để trong đây.

A Ly lại giống như người lớn thở dài, nghĩ cảnh hôm qua, mày nhỏ cũng nhíu chặt.

Diệp Tiềm theo thị nữ bước vào, xuyên qua cửa sổ nhìn thấy tình cảnh này.

PS: Dỗ vợ chưa xong còn phải dỗ con, mệt ghê. Dỗ vợ ấy à: đè ra mà xxx còn dỗ con: đưa nó đi chơi. Đơn giản vậy mà cứ vật mãi.
Chương Trước/109Chương Sau

Theo Dõi