Chương Trước/84Chương Sau

Đối Thủ Một Mất Một Còn, Chúng Ta Rất Xứng Đôi

Chương 81: Cầu Hôn.

Lê Mộc ôm mẹ Lê, thậm chí hôn hai cái to trên mặt bà, kích động đến mức nói năng lộn xộn, nàng biết cuối cùng mẹ nàng sẽ thỏa hiệp, đã chuẩn bị tâm lý đánh chiến lâu dài, chỉ không nghĩ đến mẹ nàng thỏa hiệp nhanh như vậy, "Mẹ! Con biết mẹ tốt với con nhất!"

Phải biết rằng, nhà họ Lê là gia đình "mẫu hệ" điển hình, bây giờ giải quyết mẹ Lê xong, phía cha nàng dĩ nhiên là nước chảy thành sông, lúc này, Ngả Hi thật đúng là con dâu danh chánh ngôn thuận!

"Nhìn con phấn khích kìa!" Vẻ mặt mẹ Lê khinh bỉ nhìn Lê Mộc, nếu không đồng ý, đoán là mặt mày Lê Mộc cũng không tốt cho bà nhìn, lòng mẹ Lê không khỏi cảm thán, quả nhiên con gái lớn thì không giữ được, nhìn hai người buồn nôn, "Con bớt làm khổ, Tiểu Ngả đi làm cũng mệt mỏi rồi, còn phải hầu hạ con."

Lê Mộc làm nũng dính người mức nào, mẹ Lê rõ nhất, từ nhỏ nàng đã như đứa điên, cũng may Ngả Hi không thấy phiền.

"Tụi con ở bên nhau, sẽ chăm sóc lẫn nhau..." Ngả Hi âm thầm nhéo tay Lê Mộc, để nàng ngoan ngoãn một chút, dù sao thân mật trước mặt người lớn cũng không thích hợp! "Mẹ, mẹ ngủ sớm đi."

Lợi hại nha! Giám đốc Ngả gọi "mẹ" cũng thật là ngọt, Lê Mộc mừng rỡ cười toe toét, "Mẹ, mẹ nhìn con tìm được một người vợ hiểu chuyện nè ~"

"Giỏi quá ha ~" Bỗng chốc có thêm một đứa "con gái", đẹp đẽ có khí chất lại hiểu chuyện, mẹ Lê nức nở, ngày xưa bà nuôi dạy Lê Mộc cũng muốn phát triển theo hướng của Ngả Hi, nhưng không nghĩ lại bị lệch... Như vậy xem ra, lòng coi như vui mừng, nhưng vẫn phải nhấn mạnh một lần nữa, "Tiểu Ngả, con đã hứa với mẹ, cũng không thể quên."

"Dạ, con nhất định sẽ không để Lê Mộc chịu khổ."

Thực ra chỉ cần ở cạnh Ngả Hi, dù cho xảy ra chuyện gì, cũng sẽ không thấy khổ, nếu có một ngày, phải xa nhau, không gặp nhau, đây mới thực sự là khổ. Lê Mộc khổ một tuần, tối hôm nay, rốt cuộc đã có thể ngủ ngon một giấc.

"Còn chơi điện thoại, ngủ nhanh!" Ngả Hi cũng tắm rửa xong, tóc sấy khô được một nửa, cô ngồi bên mép giường, lấy điện thoại trong tay Lê Mộc, chỉ còn một cái tay cũng không chịu yên.

"Được lắm, chị bắt đầu liên hợp với mẹ đối phó em!" Lê Mộc nhích người, đưa cánh tay trái giữ eo Ngả Hi, ôm cô từ phía sau, ghét cánh tay bị thương làm nàng không thể khiến cái ôm này trở nên thân mật hơn, Lê Mộc thò đầu hôn lên má Ngả Hi một cái, giọng nói mềm mỏng, "Ban đêm ngủ một mình quen không?"

Sợ làm đau tay Lê Mộc, Ngả Hi cẩn thận quay người, "Em nói thử đi? Mình đi ngủ đi..."

Mấy hôm nay, ngay cả không tim không phổi như Lê Mộc còn ngủ không ngon, đừng nói là Ngả Hi. Mất ngủ, vất vả mới ngủ được, nửa đêm lại luôn giật mình thức giấc, mơ Lê Mộc nhắn tin, mơ Lê Mộc gọi điện thoại, mơ Lê Mộc nằm cạnh cô... Từng có hai lần yêu đương thất bại, điều này càng làm Ngả Hi mẫn cảm với tình yêu hơn, Lê Mộc không suy xét nhiều chuyện nên cô phải lo nhiều hơn, đối với tương lai, thậm chí cô còn nghĩ nhiều hơn Lê Mộc.

Có một loại sợ hãi, sợ mất đi, Ngả Hi sợ mẹ Lê sẽ bắt Lê Mộc đi, vừa sợ Lê Mộc thỏa hiệp, sợ Lê Mộc không kiên định... Thậm chí cô tưởng tượng ra rất nhiều khả năng, Lê Mộc có thể sẽ như Nghiêm Hàn ngày xưa không? Đối mặt với sự thỏa hiệp của Nghiêm Hàn, Ngả Hi muốn chia tay, nhưng nếu Lê Mộc làm vậy? Lòng cô không tìm ra đáp án, có lẽ là... tuyệt vọng.

"Chị suy nghĩ gì vậy?" Lê Mộc thấy Ngả Hi chậm chạp không tắt đèn, còn tưởng rằng cô đang ám chỉ gì đó, nhìn cánh tay của mình, sau đó hỏi cô, "A Tây, đêm nay... đêm nay chị muốn không? Hay mình cẩn thận chút..."

Tuy rằng gãy tay, nhưng nàng ngoan ngoãn nằm ở dưới còn không được sao, Lê Mộc nghĩ, dù sao hiện tại nàng rất muốn, nhất là khi Ngả Hi mặc áo ngủ cổ thấp, kiểu nửa che nửa hở là gợi cảm nhất, trong nháy mắt Lê Mộc đã thấy cơ thể có hơi khô nóng, "Vợ, đến đây... đêm nay chị ở phía trên... em muốn..."

Ngả Hi thẹn thùng, cũng không biết Lê Mộc học "phóng đãng" như vậy ở đâu! "Đừng mơ... chờ tay lành đi."

Tắt đèn, nằm xuống, đắp kín mền.

Thực sự là nữ thần không dính khói lửa nhân gian, tính cách hoàn toàn không có bốc đồng hay cái gì khác, cũng đúng, cánh tay của nàng như chân voi, nhìn sao cũng thấy mắc cười, dù cởi sạch cũng không có tí xíu cám dỗ.

Lê Mộc lấy dáng điệu của người bệnh chui vào lòng Ngả Hi, xin an ủi, kì thực ôm như vậy cũng đủ rồi, cảm giác chạm vào được hạnh phúc, thực sự rất tốt rất đẹp, "Mẹ em đồng ý rồi, như mơ vậy... bạn Ngả Hi, bạn chuẩn bị tốt để gả vào nhà họ Lê nha ~"

"Em muốn lấy chị sao?" Trong bóng đêm, Ngả Hi ôm Lê Mộc, vuốt tóc nàng nhẹ nhàng hỏi.

"Muốn, thấy Bán Tiên lập gia đình, em rất ngưỡng mộ." Lê Mộc được Ngả Hi vuốt rất thoải mái, thêm một chút nữa thôi, nàng còn từng tưởng tượng ra hôn lễ của nàng và Ngả Hi, dáng vẻ mặc áo cưới trắng của Ngả Hi, nhất định là đẹp nhất thế giới, hai người sẽ có hôn lễ của mình sao? "Còn chị, chị muốn gả cho em không?"

"Không..."

Nghe được chữ này, Lê Mộc thiếu chút nữa ngồi dậy! Vì câu trả lời mặc định trong bụng nàng, Ngả Hi sẽ thâm tình chân thành nói "muốn".

"... Cầu hôn như vậy tùy tiện quá, chị không đồng ý." Ngả Hi thở mạnh, sau đó mới nói hết câu.

Làm Lê Mộc sợ bóng sợ gió một lúc, nàng dứt khoát lấy hai cái chân ngắn kẹp lấy một cái chân dài của Ngả Hi, cọ qua cọ lại, sốt ruột: "Vậy chị lấy em đi! Em không có nhiều quy tắc như vậy, chỉ một câu em gả cho chị, thiệt!"

Ngả Hi bị nàng chọc cười, cười một lúc mới bình thường lại, nói một chuyện cô đã nghĩ từ lâu: "Tiểu Mộc, chị dẫn em về nhà được không? Kì nghỉ dài lần tới, về nhà của chị, lấy thân phận bạn gái."

Vốn định tết mới công khai mối quan hệ giữa mình và Lê Mộc, nhưng dường như Ngả Hi cảm thấy cô không đợi được, cô không thích sống trong các loại bất trắc, cô cũng không thích mù quáng trốn tránh.

Kì nghỉ dài lần tới? Gặp người lớn? Dường như mọi thứ đều đến nhanh hơn, Lê Mộc bỗng căng thẳng, "Đó không phải là... tháng sau?" Tuy rằng không phải chưa từng đến nhà Ngả Hi, thế nhưng lần này là bạn gái, có thể vui vẻ hòa thuận như lần trước sao?

"Ừ, em sợ sao?"

Sợ hay không không thể nói rõ, rất căng thẳng, đây không phải là người vợ xấu xí phải gặp cha mẹ chồng sao? Có đôi khi Lê Mộc cảm thấy mình rất không xứng với Ngả Hi, dù sao nhiều người đàn ông ưu tú cũng không theo đuổi được, lại bị nàng đang lọt trong sương mù theo đuổi được. Người tình trong mắt hóa Tây Thi cũng có cơ sở khoa học, tuy nói Ngả Hi miễn cưỡng cũng có thể thích nàng, nhưng cha mẹ Ngả Hi có thể sao? "Em... chưa có chuẩn bị tốt."

"Ngốc, em không cần chuẩn bị gì hết, như vậy là rất tốt rồi." 
Chương Trước/84Chương Sau

Theo Dõi