Chương Trước/60Chương Sau

Đúng Là Đồ Đáng Ghét - Khó Ưa Mà!!!

Chương 11 : Cảm Giác Gì Thế Này? 

Hôm nay là ngày đầu tiên Thiên Vũ đến lớp luyện thi, đường sá thành phố đối với cậu vẫn còn khá xa lại dù gì chỉ mới lên đây khoảng một tuần nên mọi thứ vẫn chưa thể làm quen nhanh chóng được.

-Em tự đi được không đó? Có cần anh đưa đi không? – Nhất Anh

-Em tự đi được mà dù gì em cũng biết đường đi mà

-Uhm vậy anh đi trước nha, hôm nay anh có hẹn với khách hàng

-Uhm anh đi trước đi lát nữa em đi

Nhất Anh ăn vội rồi nhanh ra khỏi nhà, Thiên Vũ nhanh sau đó cũng đón xe bus ra khỏi nhà.

Bước vào trường điều thật sự làm cho Thiên Vũ ngạc nhiên đó chính là khuôn viên rất rộng, những khu cao tầng đó chính là những lớp học và cả nơi thực hành…Đảo một vòng xung quanh để có thể nắm rõ hơn đồng thời cũng tìm lớp học của mình, Thiên Vũ tìm mãi vẫn không thấy…

-Chú ơi cho con hỏi lớp luyện thi Y đa khoa D701 nằm ở đâu ạ?

-Nằm ở khu D lầu 7 phòng số 1. Con đi thẳng cuối khu này sẽ gặp khu D

-Dạ con cám ơn chú

Đi theo sự hướng dẫn của chú bảo vệ, cuối cùng cũng thấy đây rồi cái phòng 01 lầu 7 đi đến nơi mà thở không ra hơi, thang máy thì chờ lâu quá Thiên Vũ đành lội bộ cho nhanh

Giảng viên vẫn chưa vào lớp, đứng trước cửa đảo mắt xung quanh tìm nơi lý tưởng nhất để ngồi. Kia rồi, cái bàn trống ngay cạnh cửa sổ thật thoáng mát. Nhanh chân Thiên Vũ đi lại yên vị trên cái ghế, quay nhìn xung quanh mọi người đang vào lớp, lớp khá đông so với những lớp học trước đây.

Gần 8h, học sinh đi vào đã đông kín, chỗ ngồi phải ngồi 3 hoặc 4 người một bàn muốn nghẹt thở. Thiên Vũ may mắn ngồi bàn chỉ có hai người vì đây là bàn gần cuối nên cũng chẳng ai bon chen vào làm gì. Một người ở độ tuổi trung niên bước vào lớp, lập tức lớp im lặng hẳn

-Chào các bạn, tôi tên là Kiều Vy, tôi là chủ nhiệm đồng thời phụ trách luyện thi môn toán cho các bạn

Cả lớp ngồi chăm chú nghe cô nói

-Hôm nay tạm thời chúng ta chịu khó ngồi như thế nhé ngày mai các bạn sẽ đổi sang phòng số 2

-Dạ thưa cô cho em vào lớp – Một cô gái với mái tóc dài thước tha, gương mặt xinh đẹp bước vào làm cho cả lớp phải ồ lên

-Em vào lớp đi ngày mai nhớ đi sớm hơn nhé! Em lại bàn gần cuối đó chỉ có hai em ngồi

Cô gái đó cuối chào rồi bước xuống bàn của Thiên Vũ, người ngoài đầu bàn bước ra cho cô gái đó đi vào trong, mùi nước hoa nhè nhẹ từ người con gái đó toát ra làm Thiên Vũ một phút ngất ngây

-Nào bây giờ lớp chúng ta cần một lớp trưởng và một lớp phó để giúp cô quản lý lớp cũng như thông báo cho lớp biết những thông tin cần thiết về kỳ thi năm nay. Có ai tự nguyện không?

Một bạn trai đầu bàn 3 giơ tay lên và một bạn nữ đầu bàn Thiên Vũ giơ tay lên

-Hai em tên gì?

-Dạ em tên Hà Lệ Quyên

-Còn Em tên Bùi Thanh Tuấn

-Uhm Lệ Quyên sẽ đạm nhiệm vai trò lớp trưởng còn Thanh Tuấn sẽ làm lớp phó nha

Sắp xếp xong, giảng viên ổn định lại lớp, lấy ra một sắp đề thi của những năm trước giao cho lớp phó thu tiền các bạn rồi photo ra ỗi người. Cô chép một đề trên bảng rồi cho lớp tự làm…Cả lớp nhanh chóng giải được vì bài này tương đối dễ đây chỉ là bước khởi đầu cô muốn lớp làm quen. Bài thứ hai khó hơn khoảng một tiếng sau mới có mấy người làm ra…

-Các bạn xong cả chưa?

Im lặng, Thiên Vũ thì đang nhìn mây nhìn gió gì bên cửa sổ đã được cô để ý nãy giờ

-Em ngồi bàn 13, phía trong cùng

Không nghe thấy, Thiên Vũ vẫn ngồi thơ thẩn bên ngoài cửa sổ. Cô gái ngồi bên cạnh khều nhẹ làm Thiên Vũ giật mình, quay lại

-Em ngồi bàn thứ 13 trong cùng tên gì?

-Em ngồi bàn thứ 13 trong cùng tên gì?

Thiên Vũ nhìn từ trên xuống, bàn thứ 13 là bàn mình, ngồi trong cùng chính là mình vội vàng đứng dậy

-Dạ…em tên Trần Thiên Vũ

-Em đã giải bài toán xong chưa

-Dạ…rồi ạ

-Uhm em lên bảng làm cho cô xem

Thiên Vũ bước bục lên trong cái nhìn thán phục của cả lớp, Thiên Vũ đã giải xong một cách chính xác và hoàn hảo khiến cô cũng phải khen ngợi

-Khá lắm nhưng trong giờ học cần chú ý hơn, thôi em về chỗ ngồi đi

-Dạ

Thiên Vũ đi về chỗ, nhìn sang người con gái bên cạnh nỡ một nụ cười thật hiền

-Cám ơn bạn, bạn tên gì thế?

-Hihi không có gì, mình tên Trịnh Tuyết Lam

-Còn mình tên Trần Thiên Vũ

Hỏi tên nhau xong cũng là lúc ra chơi hai người họ bắt đầu những câu chuyện học hành, lớp trưởng bên cạnh cũng hưởng ứng tham gia nhỏ này rất hoạt bát chí chóe liên tục. Từ ngày sống cùng với Nhất Anh hình như Thiên Vũ đã không còn cái vẻ bên ngoài lạnh lùng khó gần nữa mà thay vào đó là một con người khác hẵn dễ gần hơn, vui vẻ hơn…

Vào lớp, giải thêm hai đề toán khó nữa thì chuông cũng reo lên. Mọi người thu xếp tập vở ra về

-Vũ đi về bằng gì thế? – Tuyết Lam

-Vũ đón se bus về cũng không xa lắm còn hai người đi về bằng gì?

-Mình đi xe máy – Lệ Quyên

-Mình cũng vậy, hay Vũ về cùng mình đi – Tuyết Lam

-Nhưng nhà Vũ ở đường zzz….

-Vậy hả mình cũng thế mình ở 212 đường zzz….còn Vũ

-Vũ ở 102 đường zzz

-Hihi vậy về cùng đường rồi, đi đi với Lam đi cho vui

-Haiz…hai người vui rồi tôi thì nghịch đường đành đi một mình vậy, bye bye trước nha

-Vậy…- Thiên Vũ ái ngại

-Hihi chở Lam đi

Thiên Vũ đành lên xe về cùng Lam. Quyên đi ngược hướng với Thiên Vũ, nhỏ đang chạy thì chuông điện thoại reo lên lúng túng lạng lạng…ầm…

-Bạn có sao không? – Tên con trai đỡ nhỏ lên

-Không…không sao…xin lỗi – Nhỏ run bần bật, ngước lên nhìn người đối diện mình, thấy quen quen

-Bạn là Lệ Quyên đúng không? – Tên con trai hỏi

-Bạn là Lệ Quyên đúng không? – Tên con trai hỏi

-Bạn…bạn là lớp phó, tên gì nhỉ… - Lệ Quyên gãi đầu cố nhớ xem cái tên trước mặt mình tên gì

-Mình là Thanh Tuấn

-Ah nhớ rồi Thanh Tuấn lớp phó hihi…mình xin lỗi bạn không sao chứ

-Không sao hihi

Vậy là Lệ Quyên kết thân thêm một người bạn, bây giờ về nhà không còn sợ buồn nữa vì có thêm một người đồng hành. Thiên Vũ & Tuyết Lam cuối cùng cũng đến trước cổng nhà

-Nhà Vũ ở đây ak, đẹp thế

-Không nhà của bạn anh mình, mình chỉ ở nhờ thôi

-Uhm hihi thôi mình về nha

Thiên Vũ đi vào trong. Hôm nay vì là ngày đầu tiên Thiên Vũ đến trường nên Nhất Anh cố tình về sớm mua những món ăn mà Thiên Vũ thích, từ trên lầu nhìn xuống thấy Thiên Vũ cùng một người con gái xinh đẹp vui vẻ nói cười làm cho Nhất Anh hơi buồn buồn nhưng chẳng hiểu cảm giác gì nữa.

-Em về rồi ah? Hôm nay học thấy thế nào?

-Cũng tạm hihi

-Bạn em ah?

-Ai?

-Người lúc nãy đưa em về

-Dạ, bạn cùng lớp với em hihi

Thấy Thiên Vũ tươi cười khi nhắc đến người con gái đó Nhất Anh có một cảm giác gì đó…

-Em thích cô gái đó?

-Ơ…không… – Thiên Vũ gãi đầu

-Haha làm gì mà lúng ta lúng túng thế, thôi đi tắm đi rồi xuống ăn cơm

-Ăn cơm? Anh nấu hả?

-Không, anh mua, đi nhanh đi

-Biết ngay mà, đợi em tí

Thiên Vũ đi rồi gương mặt Nhất Anh trở nên ỉu xìu

-Mình bị gì thế nhỉ? Sao cảm giác không vui là thế nào nhỉ? Hay là ghen tị? Mình từng tuổi này chưa biết yêu ai mà nhóc nhỏ đã biết rồi haiz…phải nhanh chóng tìm người yêu mới được không thôi thua thằng nhóc Bin mất

-Anh nói xấu gì em đấy – Thiên Vũ đi xuống nghe loáng thoáng có tên của mình

-Hơ hơ…anh nói gì đâu chứ, làm giật mình

-Có tật mới giật mình nhé, khai mau nói xấu gì em – Thiên Vũ cù léc làm Nhất Anh cười muốn nôn ruột

-Thôi…thôi tha cho anh

-Vậy mau khai, anh nói xấu gì em?

-Vậy mau khai, anh nói xấu gì em?

-Hehe nói em có người yêu mà anh chưa có nên thấy hơi bị ghen tị vì vậy anh phải nhanh chóng tìm người yêu mới được hehe – Cười mà sao cảm giác như là không vui

-Em có người yêu bao giờ ah mà anh nói cũng đúng anh mau chóng tìm người yêu đi, anh già quá rồi hehe – Thiên Vũ trêu

-Dám nói anh già hả? – Nhất Anh cù léc lại lần này Thiên Vũ cười đến đỏ cả mặt mài

-Thôi…tha em haha…nhột quá…tha…em haha

Nhất Anh nhất quyết không tha, Thiên Vũ chóng đỡ, Nhất Anh mất đà lao thẳng đè lên người Thiên Vũ…thình thịch…thình thịch…cả hai chết trân một phút bất động. Tim đập loạn xạ, Nhất Anh định thần đứng lên lúng túng, Thiên Vũ cũng thế lần đầu tiên tim cậu đập nhanh đến như vậy

-Mình…mình vào ăn cơm thôi

-Dạ…

---------------

Tin…toon…Nhất Anh chạy ra mở cổng

-Ba mẹ

-Uhm con khoẻ chứ lâu rồi không về nhà, mẹ con nhớ con nên bắt ba phải đèo sang đây này

-Dạ hihi tại lúc này con bận quá, ba mẹ vào nhà đi ạ

Ba mẹ Nhất Anh vào nhà, Thiên Vũ đứng dậy

-Cháu chào hai bác

-Đây là…???

-Đây là Bin em trai của Thiên Minh đó ba mẹ

-Ah ra thế, chào con – Ba Nhất Anh

-Dạ con lên đây để ôn thi nên ở nhờ nhà của anh Nhất Anh

-Con thi ngành gì thế - Mẹ Nhất Anh

-Dạ con thi vào ngành y

-Giỏi thế….cố gắng nhe con – Mẹ Nhất Anh

-Dạ…hihi – Thiên Vũ gãi đầu

Ba mẹ Nhất Anh sang thăm Nhất Anh, cùng trò chuyện hỏi thăm Thiên Vũ một lúc rồi về công ty xử lý một số chuyện. Ba mẹ Nhất Anh muốn Nhất Anh học tiếp để về phụ giúp công ty nhưng hiện tại Nhất Anh vẫn chưa muốn, Nhất Anh đang theo đuổi đam mê của mình đó là nhiếp ảnh gia.

Tối đến như thường lệ cả hai sẽ cùng ngồi ở phòng khách xem TV nhưng hôm nay cả hai vào phòng ngủ sớm hơn, chẳng hiểu lý do gì cả

-Cảm giác đó là như thế nào nhỉ? – Thiên Vũ khó hiểu, thôi không nghĩ thêm nữa mà nhanh chóng say giấc

Bên phòng Nhất Anh vẫn chưa ngủ được

-Sao tim mình lại đập nhanh như thế nhỉ? Hay là mình mắc bệnh tim? Dạo này hay như thế…mình sẽ chết sao??? Oh không…

Rùn mình, Nhất Anh không nghĩ tới nữa nếu không cậu sẽ thức cả đêm mất, đứng dậy mở một bản nhạc nhẹ từ từ Nhất Anh cũng chìm vào giấc ngủ
Chương Trước/60Chương Sau

Theo Dõi