Chương Trước/60Chương Sau

Đúng Là Đồ Đáng Ghét - Khó Ưa Mà!!!

Chương 21 : Sẽ Đẩy Bin Ra 

Hôm nay là ngày chủ nhật, ngày Thiên Vũ, Lệ Quyên, Thanh Tuấn đã hẹn nhau sang nhà Tuyết Lam nhưng trùng hợp thay Nhất Anh cũng được Tuyết Nga mời sang nhà chơi vào ngày hôm nay. Không biết rồi sẽ có những chuyện gì xảy ra khi buổi sáng hôm nay gặp mặt nhau cả hai người rất ngại vì chuyện của ngày hôm qua

-Anh mới dậy à? – Thiên Vũ bước xuống với vẻ mặt bình thường nhất có thể

-Uhm

-Anh đã ăn gì chưa?

-Uhm tí nữa anh ăn, em đi đâu ah

-Dạ, em qua nhà bạn

-Uhm

Thiên Vũ thấy Nhất Anh nói chuyện với mình mà chẳng thèm nhìn mặt, hơi khó chịu cậu đi lại gần

-Anh…em xin lỗi chuyện hôm qua…em không thấy gì đâu…đừng giận em – Thiên Vũ vừa nói vừa gãi đầu trong thật ngố

-Anh…anh có giận em đâu… - Nhất Anh ngước, Thiên Vũ chau mày

-Mắt anh bị gì sao phải đeo kính thế?

Thiên Vũ giật chiếc mắt kính đen ra khỏi mắt của Nhất Anh, quả thật cậu không thích nhìn anh phải thông qua cái mắt kính này như có một cái gì đó cảng trở. Nhất Anh vội quay sang chỗ khác, lấy tay che đi không để Thiên Vũ thấy…Thiên Vũ nhìn Nhất Anh khó hiểu, đi về phía trước Nhất Anh, kéo tay Nhất Anh ra

-Anh…mắt anh sao thế…sao bị sưng dữ vậy nè

-Anh…ah tại anh bất cẩn thôi

Thiên Vũ vội chạy ra phía sau lấy một ít nước đá bỏ vào một cái khăn đem lên

-Anh ngồi yên nào, một tí sẽ đỡ thôi

Thiên Vũ nhẹ nhàng chờm nước đá lên đôi mắt sưng tấy của Nhất Anh, Nhất Anh im lặng mặc cho Thiên Vũ muốn làm gì làm vì tối qua:

-“Mình không được lôi Bin vào chuyện này, những cảm giác của mình chỉ làm cho Bin thêm xa lánh mình thôi…có ai mà chấp nhận một người giống với mình không kia chứ? Hai thằng có trai…với nhau…Mình thật điên rồ mà…là một tên bệnh hoạn…tại sao lại có những ý nghĩ đó kia chứ? Không…không được mình phải giữ khoảng cách với Bin…không để những chuyện như thế xảy ra nữa” – Nước mắt cứ thế rơi ra, tự nhủ không được khóc nhưng làm thế nào được tự nó rơi ra thôi chứ Nhất Anh nào muốn như thế…

Hơi thở của Thiên Vũ cứ phản phất bên tai Nhất Anh làm cậu không thể nào ngồi im được nữa, kéo tay Thiên Vũ ra, trái tim cậu lại đập mạnh cậu đau khổ, cậu ghét cái cảm giác này…

-Anh tự làm được rồi, em có việc thì đi trước đi

Thiên Vũ bị Nhất Anh đẩy sang một bên, hụt hẩn bước ra ngoài

Thiên Vũ bị Nhất Anh đẩy sang một bên, hụt hẩn bước ra ngoài

-“Anh đừng giận em có được không” – Nhìn Nhất Anh thêm lần nữa rồi Thiên Vũ lấy xe đi

Đến trước cổng nhà Tuyết Lam, Thiên Vũ nhấn chuông

-Vũ đến rồi ah, vào đi, Quyên với Tuấn cũng vừa đến – Tuyết Lam vui vẻ

-Uhm – Thiên Vũ ỉu xìu

Bước vào trong, chào Tuyết Nga, nhìn xung quanh thì ngoài Quyên với Tuấn ra chẳng thấy người lớn đâu cả, hỏi ra thì mới hay bố mẹ không sống chung với hai chị em mà sống riêng.

-Vũ đến rồi ah vào đây phụ bọn này đi – Lệ Quyên

Lệ Quyên, Thanh Tuấn, Tuyết Nga nhặt rau, làm cá…Tuyết Lam thì đang nhào bột làm bánh. Mọi người làm hết Thiên Vũ cũng không biết làm gì nên vào phụ Lam

-Vũ phụ Lam nhá

-Uhm hihi

-Coi bọn họ tình tứ chưa kìa – Lệ Quyên

-Hihi…chị cũng thấy thế - Tuyết Nga

-Mình cũng vậy nha Quyên – Thanh Tuấn

-Mơ đi cưng

Haha…Nghe Lệ Quyên và Thanh Tuấn đấu khẩu với nhau làm cho không khí trở nên ấm hơn, Thiên Vũ cũng thôi không nghĩ nhiều nữa cùng vui vẻ với mọi người

Tin…tooon…

-Anh đến rồi ah – Tuyết Nga

-Uhm, nhà có khách sao em?

-Uhm bạn của Lam có Thiên Vũ nữa, anh vào đi

-Ah…uhm…

-Ah…uhm…

Thiên Vũ và Tuyết Lam đang nhào bột, làm mạnh tay quá bột bay tứ tán, mặt mài cả hai như ông kẹ…

-Hihi mặt Vũ kìa…ngố chưa…Lam lau dùm cho

Thiên Vũ đứng yên cho Lam lau, Nhất Anh cùng Tuyết Nga bước vào, nụ cười Nhất Anh vụt tắt nhanh khi đó, hai người họ nhìn nhau…

-Anh ngồi đây đi, bọn em làm cũng gần xong rồi – Tuyết Nga

-Ah…uhm…

Ánh mắt thôi nhìn Thiên Vũ và Lam nữa, miễm cười với Tuyết Nga, Tuyết Lam vẽ mặt của Thiên Vũ nãy giờ, phì cười

-Hihi xong rồi đẹp lắm Vũ

-“Đẹp” – Ngẩn người vì câu nói đó, chẳng phải đang lau mặt ình sao mà giờ khen đẹp, nhìn sang đôi bàn tay bột trắng tinh tương của Tuyết Lam, Thiên Vũ vỡ lẽ

-Haha…Vũ mặt cậu đi thi người đẹp ngủ trong rừng được đấy – Thanh Tuấn

Nhất Anh đang uống nước cũng bị sặc sụa, đúng là trong mặt Thiên Vũ lúc này ngố thật…thấy Nhất Anh như thế cậu cũng bật cười không biết vui vì lý do gì đây?

Mọi người cười đã rồi thôi, Lệ Quyên và Thanh Tuấn vào nấu nướng. Tuyết Lam cùng với Thiên Vũ cho bánh vào hấp, còn Tuyết Nga với Nhất Anh cùng gọt trái cây

-Á…Xoãng… - Tuyết Lam mở nắp nồi ra do nắp nóng quá cô buông cả cái nắp rớt xuống sàn

-Lam có sao không? – Thiên Vũ kéo tay Lam vào bồn xả nước cho tay không bị bỏng

-Hihi cám ơn Vũ, Lam không sao – Lam nói với gương mặt ửng hồng

Phía bàn đằng kia có hai ánh mắt đang nhìn về phía Vũ và Lam, một người miễm cười một người như chết đứng…

-Nhất Anh tay anh…chảy máu rồi kìa – Tuyết Nga quay lại hoảng hốt la lên vội chạy vào lấy bông băng, Nhất Anh hoàn tỉnh nhưng không có biểu cảm gì trên gương mặt cả, Thiên Vũ nhìn sang Nhất Anh lo lắng

-Anh có sao không? – Thiên Vũ lại gần Nhất Anh – Sao không cẩn thận thế hả? – Thiên Vũ nổi quạo làm cho hết thảy mọi người điều ngạc nhiên

-Nhất Anh đưa tay cho em – Tuyết Nga vừa mang bông băng đi ra

Nhất Anh đưa tay mình cho Tuyết Nga, nhìn thấy mọi người nhìn mình và Thiên Vũ bằng một ánh nhìn khó hiểu, Nhất Anh liền lên tiếng

-Anh không sao đâu Bin, đừng lo lắng quá – Nhất Anh quay sang Tuyết Lam – Tại Bin nó xem anh như anh trai trong nhà nên mới như thế mọi người đừng thấy khó hiểu hihi – Nụ cười gắng gượng của Nhất Anh hiện ra

-Anh không sao đâu Bin, đừng lo lắng quá – Nhất Anh quay sang Tuyết Lam – Tại Bin nó xem anh như anh trai trong nhà nên mới như thế mọi người đừng thấy khó hiểu hihi – Nụ cười gắng gượng của Nhất Anh hiện ra

-Ah thì ra là vậy, Thiên Vũ làm em hết hồn cứ như chuyện gì lớn lắm ấy hihi nếu anh không phải con trai người ngoài nhìn vào thế nào cũng tưởng Thiên Vũ đang lo cho người yêu ấy hihi – Lệ Quyên trêu

-Ah…ờ…hihi – Nhất Anh

Tuyết Lam cũng nở một nụ cười nhìn Thiên Vũ còn Thiên Vũ thì đang nhìn Nhất Anh với một ánh mắt khác lạ, Nhất Anh cố tránh né ánh mắt của Thiên Vũ nên cố ý tỏ ra vui vẻ với Tuyết Nga…trong lòng Tuyết Lam có một điều gì đó lo lắng nhưng chính cả cô cũng không hiểu rõ…

Nấu nướng xong mọi người cùng nhau vui vẻ vào bàn ăn, không nhắc tới những chuyện làm người ta thấy không vui nữa nhưng hành động thì có đấy. Chính Nhất Anh làm cho Thiên Vũ cảm thấy không vui khi lúc nào cũng có những hành động khá thân mật với Tuyết Nga ngay trước mặt Thiên Vũ, Thiên Vũ cũng không hiểu chính mình tại sao lại có cảm giác kỳ lạ như thế

-Anh Nhất Anh, anh thấy Vũ với Lam như thế nào? Hai người đó có hợp nhau không? – Lệ Quyên nói, tất cả mọi người còn lại nhìn về phía Lệ Quyên rồi nhìn sang Nhất Anh

-Ờ…rất..rất hợp, đẹp đôi lắm – Trái tim Nhất Anh nghẹn đắng “Đúng họ rất hợp nhau, mình phải chúc phúc cho họ…nhưng sao mình tim đau thế…đau quá…đau đến chết đi mất” – Cái suy nghĩ làm Nhất Anh muốn bật khóc nhưng cậu phải kiềm nén lại

-Hihi em cũng nghĩ thế - Tuyết Nga

-Mọi người trêu em – Tuyết Lam thẹn thùng

-Anh thấy bọn em hợp nhau sao? – Thiên Vũ

-Uhm bọn em…rất đẹp đôi

Xót xa...thương cho chính bản thân mình và cũng ghét chính bản thân mình…Nhất Anh cảm thấy thật sự khó thở trong cái không khí này, đứng lên

-Mọi người ở lại chơi vui vẻ, anh có việc cần phải về trước – Quay sang Thiên Vũ – Em về sau nhé!

-Anh phải về sao? – Tuyết Nga luyến tiếc

-Uhm, hẹn mọi người khi khác

-Vâng, chào anh – Tuyết Lam, Lệ Quyên, Thanh Tuấn nói

Nhất Anh nhìn Thiên Vũ rồi cùng Tuyết Nga ra cổng

-Em vào nhà đi, anh về đây

-Dạ, chào anh
Chương Trước/60Chương Sau

Theo Dõi