Chương Trước/64Chương Sau

Duy Nhất Vì Ngươi Mà Động Tâm

Chương 55: Thật Ngọt

Trong lúc nhất thời Khương Dao cũng không biết nên trả lời, Tằng Hi và cô đúng là cũng có duyên, gặp nhau vài lần. Ban đầu lúc ở Anh quốc, có lần tác phẩm của cô được tham gia triển lãm ở sự kiện châu báu lớn, vừa vặn Tằng Hi cũng đi. Tằng Hi rất thích thưởng thức tác phẩm của Khương Dao, sau đó hai người còn ăn một bữa cơm.

Lúc ấy Khương Dao cũng có cảm giác Tằng Hi là một có gái rấm am hiểu nghệ thuật, hơn nữa cũng không có sự kiêu ngạo của các minh tinh nổi tiêng, bở vì tuổi hai người xấp xỉ bằng nhau, cho nên có rất nhiều đề tài để nói chuyện.

Nhưng mà sau này khi Tằng Hi về nước, hai người cũng không có liên lạc. Bây giờ khi Khương Dao về nước, mới biết được cô ấy nay đã phát triển tốt như vậy, trong lòng cũng cảm thấy cao hứng thay cho cô ấy.

Khương Dao là thật sự không dự liệu được, cô ấy còn nhớ cô, còn nói bởi vì Khương Dao mà thay đổi chủ ý.

Lúc tối, Cố Mục Niên lnói Tằng Hi và Vũ Nhiên hẹn Khương Dao và anh ăn cơm. Ở mặt ngoài là ăn cơm, nhưng thật ra chính là chuẩn bị cho lần hợp tác sắp tới.

Lúc trên đường đi tới chỗ hẹn, Cố Mục Niên hỏi cô và Tằng Hi có quan hệ thế nào, cô cũng kể chi tiết cho anh nghe.

Cố Mục Niên nghe vậy, cầm tay cô, khóe miệng giơ lên độ cong nhàn nhạt: "Không nghĩ đến Dao Dao của anh lại lợi hại như vậy."

"Ai da, thật ra em cũng không làm cái gì, dù sao nếu bọn họ nguyện ý làm đại diện phát ngôn, hiệu quả hẳn là sẽ rất tốt."

"Ừm."

Đến nơi ăn tối, Khương Dao đi vào phòng đã đặt trước, liền nhìn thấy Tằng Hi và Vũ Nhiên. Hai người họ ngồi chung một chỗ cười nói, nữ mắt ngọc mày ngài, nam sạch sẽ thanh tú. Cái nhìn đầu tiên đã rất ấn tượng.

Tằng Hi nhìn thấy Khương Dao, cười đứng lên."Khương Dao!"

Khương Dao đi lên trước, cùng cô ấy ôm lấy nhau, "Tằng... Tằng tiểu thư."

"Nha, câj có thể đừng gọi như vậy nghe xa lạ lắm? Kêu tớ là Tằng Hi đưỡc rồi."

Khương Dao vốn tưởng rằng hai ba năm không gặp, cô ấy sẽ thay đổi rất nhiều, lại không nghĩ rằng cô ấy còn dễ gần và thân thiện như ngày xưa vậy, "A, Tằng Hi, đã lâu không gặp."

Nhìn hai cô gái đang ôm nhau, Cố Mục Niên và Vũ Nhiên nhìn nhau cười, bắt tay nhau.

Tằng Hi cũng bắt tay với Cố Mục Niên, "Chào Cố tiên sinh. Nghe đại danh đã lâu, hôm nay mới có dịp gặp, quả nhiên rất soái, không suy xét vào giới giải trí sao ha ha ha?"

Cố Mục Niên lắc đầu cười, Vũ Nhiên liền vỗ vỗ đầu Tằng Hi, cười đến sủng nịch.

Bốn người trước hết ngồi xuống. Khương Dao chà chà tay, đưa tay lên miệng thổi thổi, Cố Mục Niên hỏi: "Có phải tay em rất lạnh không?"

"Vâng, có chút lạnh."

Vì thế anh trực tiếp cầm lấy tay cô, đem tay cô gắp gao cầm chặt, làm ấm cho cô.

Tằng Hi ở đối diện nhịn đến ngốc ra, nhịn không được thốt ra: "Khương Dao, cậu và Cố tiên sinh..."

"Chúng tôi là người yêu của nha." Cố Mục Niên trả lời, Khương Dao cũng đỏ mặt gật gật đầu.

Tằng Hi nở nụ cười, "Hóa ra là như vậy a, thì ra hai người không chỉ là cấp trên cấp dưới mà còn là người yêu của nha. Chúc phúc hai người a, hai người rất đẹp đôi đó."

"Cám ơn. Cậu và Vũ tiên sinh cũng rất đẹp đôi." Khương Dao nói.

Bắt đầu gọi món ăn, Khương Dao nhìn thấy một món ăn lạnh liền muốn ăn, vừa định gắp lấy thì đã bị Cố Mục Niên ngăn cản, anh nói nhỏ với cô: "Dì cả sắp tới, vẫn là không nên ăn cái này."

Cô sửng sốt, "Anh... anh như thế nào sẽ đi nhớ cái này."

"Em cứ nói thử xem?"

Đương nhiên là bởi vì cô là bạn gái của anh nên anh sẽ nhớ.

Trong lòng Khương Dao ấm áp, bởi vì đôi khi chính cô đều sẽ quên, lúc dì cả đến, bởi vì cô ăn lạnh hơi nhiều, sẽ bị đau bụng.

"Đấy bánh ngọt Cheese này." Cố Mục Niên nói với cô "Để anh lấy cho em một phần."

"Vâng." Cô cũng vui vẻ nhận lấy.

Đồ ăn lên đây, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện, liền nói đến chuyện quan trọng, Tằng Hi hỏi Khương Dao thiết kế lần này có phải mình Khương Dao thiết kế hay không.

"Không hoàn toàn đúng, không phải có mình tới mà còn có Cố Mục Niên."

"Oa, trang sức lần này là hai người cùng nhau thiết kế, còn dùng cho lễ tình nhân, có ngụ ý gì đây a."

Khương Dao cười cười, thật ra lúc thiết kế bản thảo hai người bọn họ còn chưa có ở cùng một chỗ đâu. Nhưng mà bây giờ suy nghĩ một chút cho ngày lễ tình nhân, cô và anh cùng thiết kế trang sức cho Chí Sinh ngau đúng dịp valentine. Đây đối với bọn họ mà nói đây cũng là một hồi ức rất đẹp.

Tằng Hi nói, vốn chỉ là đại diện phát ngôn, cô ấy vốn cần suy nghĩ thêm một chút nữa, nhưng mà bởi vì Khương Dao là nhà thiết kế mà cô aya rất thích, cho nên cô ấy mới nguyện ý lựa chọn Chí Sinh.

Cuối cùng bọn họ đã thông qua hợp đồng miệng, qua vài ngày sẽ chính thức ký hợp đồng.

Cơm nước xong đi ra ngoài, Khương Dao và Tằng Hi ở phía sau đi tới.

Tằng Hi mím môi cười, nói với Khương Dao: "Khương Dao, thật ra tới không chỉ đơn thuần bởi vì cậu là nhà thiết kế, mới lựa chọn công ty của cậu. Còn có một nguyên nhân."

"Nguyên nhân gì?"

Tằng Hi: "Cậu còn nhớ rõ lần đó lúc xem xong triển lãm chúng ta đã đi ăn cơm, tớ có nói với cậu, tớ có thích một người đàn ông không? Nhưng mà tới vẫn không dám thổ lộ với anh ấy. Sau này, cậu đã nói với tớ phải dũng cảm một chút, sau đó tới mới thật sự dày da mặt đi tỏ tình."

Khương Dao chớp chớp mắt, lặng lẽ chỉ chỉ Vũ Nhiên ở phía trước, "Chẳng lẽ chính là anh ấy...?"

Tằng Hi gật gật đầu, "Tớ và anh ấy thật ra đã ở một chỗ rất lâu rồi. Lúc cobf ở Anh quốc, tớ tỏ tình, anh ấy đã đáp ứng. Sau này tớ mới biết được, anh thích tớ đã từ rất lâu."

Khương Dao nghe xong cảm thấy vui vẻ thay cho bọn họ, "Chúc phúc cho hai người a."

"Hắc hắc, cậu và Cố tiên sinh cũng vậy a, tớ cảm thấy hai người các cậu tình cảm vô cùng tốt, tớ nhìn thấy anh ấy rất sủng cậu đấy."

Khương Dao ngại ngùng nở nụ cười.

Tằng Hi và Vũ Nhiên rời đi, Khương Dao và Cố Mục Niên tản bộ về nhà. Cô nói buổi tối ăn có chút no, nên muốn anh đi tản bộ với cô một chút.

Anh nắm tay cô, đi dạo ở trong ngã tư đường. Khương Dao đi tới đi lui, liền nhìn thấy phía trước có một cái quán nhỏ đang bán kẹo đường, ánh mắt của cô tràn đầy sự thích thú, "Cố Mục Niên em muốn ăn kẹo đường!"

"... Quán ven đường không vệ sinh."

Khương Dao nhíu mày, "Ai nha, ăn một lần cũng sẽ không sao đây, em đã lâu rồi chưa ăn kẹo đường. Mua một cái nha Mục Ca Ca."

Lúc cô nũng nịu với anh thì cô sẽ gọi anh như vậy, kéo dài âm cuối, khiến cho người ta cảm thấy mềm lòng.

Cuối cũng anh vẫn thỏa hiệp, dẫn cô đi mua.

Ông cụ bán kẹo đường mộtgậy gỗ thật dài chậm rãi xoay tròn, một bông kẹo đường trắng đã xong. Người mua ở đây còn có một gia đình với đứa bé nhỏ và một đôi tình nhân.

Khương Dao là người cuối cùng cầm lấy đến kẹo đường, cô niềm vui tiếp nhận, đi đến một bên cắn một ngụm, hạnh phúc nheo mắt, "Rất ngọt nha."

Cô cắn vài hớp, nhìn thấy Cố Mục Niên đang chuyên chú nhìn cô. Cô cho rằng anh muốn nếm một chút, cho nên cố ý đem kẹo đường cách xa anh một chút, "Không phải anh nói quán ven đường không vệ sinh sao? Không cho anh ăn."

Ai ngờ anh duỗi tay ra, chế trụ đầu của cô, hôn lên môi của cô. Lưỡi dài của anh đưa vào trong miệng cô càn quét một vòng, cuối cùng lúc rời đi còn liếm môi cô, giống như đang nếm đồ ăn vậy

Khương Dao đứng tại chỗ, cầm kẹo đường trong tay hoàn toàn không phản ứng kịp.

Sắc mặt cô đỏ lên, đây là đang ở trên đường đó! Người này sao lại không thể kiềm chế một chút chớ!

Anh thẳng lưng, liếm liếm môi, cười cười, "Thật ngọt."

"Cố Mục Niên...!"

Anh cười nhẹ, ôm cô đi về phía trước, miệng dương dương tự đắc giải thích: "Anh chỉ là muốn nếm thử kẹo đường này ngọt không ngọt mà thôi, nhưng mà em lại không để cho anh nếm thử kẹo đường, cho nên anh đành phải nếm em."

Cô trừng mắt nhìn anh một cái, đúng là không sợ lưu manh chỉ sợ lưu manh có văn hóa mà.

Ngày hôm sao, Tằng Hi và Vũ Nhiên chính thức kí hợp đồng làm đại diện phát ngôn cho Chí Sinh. Bội Cẩm bên kia khi nhận được tin tức này, rất tức giận

Trong cuộc họp, Đỗ Yển tức giận chất vấn: "Không phải chúng ta ra điều kiện tốt hơn Chí Sinh sao? Tại sao lại thành ra như vậy?! Các người có một việc cỏn con này mà cũng làm không được?!"

"Nghe nói lần này Tằng Hi lựa chọn Chí Sinh là bởi vì nhà thiết kế cho lễ tình nhân."

Đái Linh vừa nghe thấy, thần sắc nhíu lại.

"Tốt; lại là Khương Dao kia. Năng lực còn rất lớn." Đỗ Yển nói.

"Nghe nói Khương Dao lén cùng Tằng Hi có giao tình, cho nên..."

Đỗ Yển ấn ấn mi tâm, giọng điệu hòa hoãn một ít: "Vậy thì áp dụng phương án thứ hai đi. Đái Linh, phương diện cô phải chú trọng vào thiết kế. Chất lượng trang sức là quan trọng nhất, cái khác không cần nghĩ nhiều"

Bởi vì lần trước trộm ý tưởng của Khương Dao, lần này Đái Linh trở thành nhà thiết kế chính cho lễ tình nhân. Rốt cuộc cũng đến lúc cho cô ta tỏa sáng, cô ta khó có thể kiềm chế sự hưng phấn và sự cao ngạo của mình.

Cô ta có cảm giác thiết kế của cô ta nhất định sẽ tốt hơn so với Khương Dao; chờ đến lễ tình nhân, chính cô ta sẽ đem Khương Dao đạp ở dưới chân.

"Vâng Đỗ tổng, ngài yên tâm." Cô ta nói cười xinh đẹp.

Chạng vạng giờ tan tầm, đột nhiên trời đổ mưa to, Đái Linh đi đến công ty dưới lầu, cầm dù đi về phía trước. Đi về phía trước vài bước, lại nhìn thấy một chiếc oto màu đen dừng ở trước mặt cô.

Cửa kính xe ở phía, cách màn mưa, Cô nhìn thấy Đỗ Yển mặt.

"Đỗ tổng..."

"Lên xe đi, trời đang mưa to, toou đưa cô trở về."

"Không có việc gì tôi tự thuê xe là được rồi..."

Anh ta ngước mắt nhìn cô ta, cái gì cũng không nói, cô ta biết được ý tứ Đổ Yển, mở cửa xe ngồi xuống.

Trước mặt cô ta xuất hiện một đôi tay với một khăn giấy, cô ta nhận nói lời cảm ơn: "Cám ơn Đỗ tổng."

"Khách khí, nhà cô ở đâu?"

Cô báo địa chỉ xoa, xoa xoa tóc hơi ướt, nhìn qua Đỗ Yển.

Tây trang anh ta thẳng thớm, dáng người tinh xảo. Hai tay giao điệp đặt ở trên đùi, cả người tản ra mị lực nam nhân.

Một chút cũng không kém hơn Cố Mục Niên.

Lúc này Đái Linh nghe thấy anh ta nói câu: "Còn muốn nhìn lén tôi bao lâu nữa?"

Sắc mặt cô ta nháy mắt liền đỏ lên, "Tôi... Xin lỗi Đỗ tổng. Tôi không có ý tứ khác. Chỉ là rất ít khi ngồi gần ngày như vậy, nên mới mạo phạm quan sát một phen."

Đỗ Yển cười cười, "Đôi khi cô thật sự rất đáng yêu."

Đái Linh mỉm cười, mang theo sự quyến rũ và thẹn thùng của phụ nữ.

Đến nhà cô ta, cô ta cùng anh ta nói lời từ biệt, xuống xe. Cô ta nhìn xe chạy đi xa, trong lòng còn bùm bùm nhảy. Cô ta nhớ tới lời Đỗ Yển nói lúc nãy, không khỏi nở nụ cười.

——

Bên kia, Khương Dao và Cố Mục Niên về tới nhà, cô vào thang máy, ôm ôm cánh tay, "Mưa xuống cảm giác trời càng lạnh hơn."

Anh ôm lấy cô, "Ôm anh đi, sẽ không lạnh."

Cô mất cười đánh một chút, cố ý trầm giọng xuống, nói đùa: "Không ôm anh đâu."

Anh hừ nhẹ một tiếng buông lỏng tay ra, cửa thang máy mở, anh bước nhanb đi ra ngoài.

Cô mím môi cười, đi theo phía sau anh cố ý nhẹ nhàng hỏi: "Cố Mục Niên, anh làm sao vậy?"

Anh không nói chuyện, trực tiếp đi mở cửa. Cửa mở ra, cô đi vào, nhìn thấy anh đi đến phòng ngủ thay quần áo ở nhà. Cô đi theo đi vào.

Anh thay quần áo xong, muốn ra ngoài nấu cơm, liền bị cô ngăn ở cửa.

Cô mở ra hai tay, làm thành tư thế ngăn cảm, cười đến môi mắt cong cong.

Anh mày dài thoáng nhướn, "Làm gì vậy?"

"Em đoán người nào đó hẳn là còn chưa ôm đủ, cho nên lại cho người nào đó một cái cơ hội nha."

_____

Nhớ bấm bình chọn và theo dõi mình nhá...
Chương Trước/64Chương Sau

Theo Dõi