Chương Trước/30Chương Sau

Em Vừa Nhát Lại Vừa Ngọt

Chương 12: Chương 12

Lúc ăn cơm, Tô Thanh không dấu vết đánh giá người đàn ông trước mắt.

Cô ở giới giải trí đã lâu rồi, cũng thấy qua không ít bộ dáng xuất sắc hơn người, nhưng khi nhìn thấy Lục Tử Khiêm từ ánh mắt đầu tiên, cô vẫn cảm thấy rất đẹp cũng yêu thích.

Phải nói ngũ quan Lục Tử Khiêm nhìn thật đẹp, không đến nỗi, nhưng trên người lại có một loại mị lực hết sức mê người.

Đường nét sắc bén , dáng người thon dài mà thẳng tắp , bộ tây trang cắt may hoàn mỹ vừa in trên người, vai rộng eo thon, đặc biệt có một đôi chân dài, quả thực làm người ta hâm mộ không thôi, cả người đều tràn ngập thành thục đàn ông .

Đặc biệt là nói chuyện với nhau, trời nam đất bắc, mặc kệ Tô Thanh nói cái gì, người đàn ông này đều có thể tiếp đọc , hoàn toàn phô bày học thức phong phú của anh.

Người đàn ông này, quả thực chính là cực phẩm a!

Tô Thanh trong lòng cảm thán, nhưng là đối Lục Tử Khiêm cảnh giác lại càng trọng.

Đàn ông xuất sắc như thế, tự nhiên cũng là tâm cao khí ngạo, anh như vậy học vẫn cùng hiểu biết, cho dù là trong nhà phá sản, tùy tiện đi ra ngoài tìm việc, cũng có thể làm cuộc sống chính mình đầy đủ sung túc, mà không phải là trở thành tình nhân, bị phụ nữ bao nuôi.

Cơm nước xong, đó là thời gian ăn đồ ngọt , cũng là thời gian Hướng Vãn Vãn thích nhất , ngọt mà không ngấy để vào trong miệng,bánh mềm mại thêm với một ly trà sữa nữa, đó nhất định chính là vô cùng hưởng thụ

Lục Tử Khiêm thấy cô thích, đem phần của mình đẩy cho cô, cười hỏi: “Cô thích ăn bánh ngọt? Chúng ta mỗi ngày tầm buổi chiều có thể suy xét một chút thời gian uống trà để ăn bánh ngọt.”

Hướng Vãn Vãn hai mắt sáng lên nhìn anh, có chút kinh ngạc hỏi: “Anh biết làm bánh ngọt?”

Lục Tử Khiêm gật đầu: “Nhưng giới hạn bánh kiểu Tây, trước kia tôi ở nước ngoài sống một thời gian rất dài , bình thường bánh ngọt thật ra làm không khó khăn gì. Đương nhiên, cô muốn ăn cái gì, có thể nói, tôi sẽ đi học.”

Hướng Vãn Vãn lập tức khâm phục anh, nói: “Cảm giác giống như cái gì anh cũng biết vậy "

Lục Tử Khiêm cười mà không nói.

Hai người một bên nói chuyện với nhau, ngược lại có một loại thân mật khiến người khác chen vào không lọt , rõ ràng bọn họ mới quen nhau không bao lâu.

Ánh mắt Tô Thanh nhìn Lục Tử Khiêm , rõ ràng mang theo ýtìm tòi nghiên cứu, môi đỏ mở ra, mở miệng hỏi: “Tôi nghe Vãn Vãn nói, Lục tiên sinh trong nhà có việc ngoài ý muốn, trên đầu rất là túng quẫn, lúc này mới đón nhận những yêu cầu vô lý của Vãn Vãn "

Lục Tử Khiêm ánh mắt thản nhiên nhìn Tô Thanh, tùy ý để cô đánh giá, cười nói: “Là như vậy không sai.”

Tô Thanh cười, nói: “Không phải tôi không tin Lục tiên sinh, chỉ là, Lục tiên sinh xuất sắc hơn người như vậy, không có người khác trợ giúp, cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh quá mức chật vật . Kiêu ngạo như anh, tôi không rõ, Lục tiên sinh cần gì phải phải đáp ứng làm tình nhân của Vãn Vãn ?"

Lục Tử Khiêm lộ ra biểu tình nghiêm túc tự hỏi , sau đó nghiêm túc trả lời nói: “Đại khái là tôi lười đi, thích không làm mà hưởng.”

Ngoài miệng nói nói như vậy, biểu tình trên mặt không có nửa điểm xấu hổ , thẳng thắn mà nói.

Tô Thanh: “……”

Có thể đem câu không làm mà hưởng nói được như thế , Tô Thanh cũng chỉ gặp qua một người như vậy .

Hướng Vãn Vãn bắt lấy tay Lục Tử Khiêm, rất là nghiêm túc nói: “Anh yên tâm đi, tôi có rất nhiều tiền, hoàn toàn có thể bao nuôi anh. Coi như anh không làm mà hưởng cũng không sao, chỉ cần anh làm tôi vui là được.”

Lục Tử Khiêm lập tức thành thực nhìn về phía cô, nói: “Vãn Vãn, cô thật tốt. Chỉ là, cô không sợ đem tôi chiều hư sao?”

“Chiều hư?” Hướng Vãn Vãn nghĩ nghĩ, “Tôi đây liền không cần anh, đi bao dưỡng những người khác.”

Lục Tử Khiêm ánh mắt hơi trầm xuống, trên mặt nổi lênmột tia cười tới, nhẹ giọng nói: “Vãn Vãn, cô thật đúng là bạc tình, tôi cảm thấy tôi có chút tức giận .”

Hướng Vãn Vãn: “……”

Nhạy bén ngửi được mùi nguy hiểm, côlập tức nói: “Đương nhiên, tôi nói đùa. Tử Khiêm anh tốt như vậy, nấu cơm ăn ngon, lớn lên lại đẹp, còn phải làm bánh ngọt cho tôi, tôi mới không bỏ được anh. “

Lục Tử Khiêm liền cười, ngón tay nhéo tay mềm mại của cô nhẹ nhàng xoa, cũng không biết là tin vẫn là không tin.

Một bên Tô Thanh đem một màn này xem ở trong mắt, như có điều suy nghĩ gì nhìn về phía Lục Tử Khiêm —— có lẽ, muốn tiền, vị Lục tiên sinh cũng không nhất định.

Đối phương trong mắt, không thể nhận sai, tuy đối với Hướng Vãn Vãn tình thế bắt buộc, rất rõ ràng, vị Lục tiên sinh này, đối Hướng Vãn Vãn rất có thiện cảm, thậm chí mang theo vài phần tình ý.

Mà Hướng Vãn Vãn đấy, sống 23 năm, ngay cả mùi vị tình yêu cũng chưa hưởng qua, giờ hai người gặp nhau, cuối cùng có hại còn không biết là ai.

Nghĩ vậy, Tô Thanh nhịn không được cười lên một tiếng, nói: “Lục tiên sinh, về sau đại khái sẽ rất mệt.”

Lục Tử Khiêm cười nói: “ Mệt mỏi đi nữa , tôi nghĩ tôi cũng vui vẻ chịu đựng.”

Hướng Vãn Vãn hoàn toàn không hiểu được hai người bọn họ đang nói gì, vẫn là chuyên tâm ăn bánh ngọt của mình.

*

Lục Tử Khiêm cứ như vậy từ từ bước vào trong cuộc sống của Hướng Vãn Vãn , theo lý thuyết coi như là hai người lần đầu tiên ở cùng mái nhà, vậy cũng sẽ phát sinh không ít va chạm, thậm chí sẽ còn có chút khó chịu. Nhưng tình huống như vậy, đối với Lục Tử Khiêm và Hướng Vãn Vãn mà nói hoàn toàn không tồn tại

Từ ngày đầu tiên trợn mắt thấy Lục Tử Khiêm ở trong phòng của mình, Hướng Vãn Vãn liền không có cái gì không thoải mái, phải nói, Lục Tử Khiêm luôn biết làm thế nào làm Hướng Vãn Vãn vui vẻ, cùng anh ở cùng một chỗ, Hướng Vãn Vãn không chỉ có không có chút nào không vui, ngược lại cảm thấy cuộc sống mình quá vui vẻ

Một ngày sáng trưa chiều cơm đều do Lục Tử Khiêm phụ trách, đương nhiên, Hướng Vãn Vãn cũng không phải cái gì cũng không làm, chỉ thanh toán tiền, nhìn Lục Tử Khiêm ở trong phòng bếp bận việc, côvẫn cảm thấy xấu hổ, cũng sẽ ở bên cạnh làm trợ thủ cho anh, sau đó nếm thử đồ anh làm.

Buổi chiều sẽ có thời gian trà chiều, Lục Tử Khiêm sẽ làm các loại bánh kiểu Tây , bơ cùng bột mì hoàn mỹ hỗn hợp, quả thực không thể không khen, so với tiệm bên ngoài bánh ngọt anh làm ăn ngon hơn.

Đương nhiên, bánh ngọt , calo trong đó chứa vô cùng nhiều, bởi vậy một tháng lúc sau , Hướng Vãn Vãn mở mắt ra liền phát hiện ra trên bụng mình thịt trở nên mềm như bông. Nói đúng ra, là trở nên càng thêm mềm như bông.

Buổi tối Lục Tử Khiêm thích nhất xoa bóp nơi đó xoa xoa cảm thấy thật mềm , thật dễ chịu.
Chương Trước/30Chương Sau

Theo Dõi