Chương Trước/10Chương Sau

Gia Có Khờ Phu

Chương 8: Hầu Hạ

Đại não Tao Nhã trong nháy mắt trống rỗng, kỹ quán? Hầu hạ? Sở Hi đang nói cái gì vậy?“Ngươi nói cái gì?” Tao Nhã nghĩ gì liền hỏi ra. Sở Hi gắt gao nhấp môi, mặt trắng bệch không chịu nói lại lần nữa. Những việc như vầy nhất định là do vấn đề gì đó, Sở Hi sau khi tới gần nàng mới không thích hợp, như vậy chứng minh trên người nàng nhất địn có gì đó. Nhưng cái này không phải vấn đề trọng điểm, việc cấp bách trước mắt là phải giải thích rõ ràng.

Tao nhã ngồi thẳng thân thể, lại lần nữa thực thành khẩn xin lỗi, “Thực xin lỗi, ta nói dối.” Mấy ngày nay về nhà, nàng bởi vì lo lắng Sở Hi nghĩ nhiều, vẫn luôn lấy lý do tróc nã hung thủ nên phải đi tuần tra. Tuy rằng là nói dối nhưng là lời nói dối thiện ý, nhưng lời nói dối chính là lời nói dối, chẳng phân biệt tốt hay xấu. Cứ việc xem mấy ngày nay nàng vấn luôn đối với nam nhân kỹ quán vôi vàng tránh né, có thể xem như thủ thân như ngọc.

Tao nhã ăn ngay nói thật, lại không dám có một tia dấu diếm, “Bởi vì gần đây vụ án chết người có một cái manh mối quan trọng ở kỹ quán, cho nên mới đi dến đó, bất quá đã tìm được rồi, về sau sẽ không đi nữa!” Nàng mặt không biểu tình, ánh mắt chân thành tha thiết, nói ra từng chữ rõ ràng, gằn từng chữ một nói: “Ta bảo đảm.”

Sở Hi ngốc lăng nhìn tao nhã, cả đôi mắt đều quên chớp. Tao nhã rất có kiên nhẫn chờ hắn đáp lại, vẫn luôn dùng ánh mắt ôn hòa cổ vũ nhìn hắn, cũng không thúc giục. Sở Hi vài lần khép khép mở mở môi, cuối cùng cái gì cũng không nói. Tao nhã thở dài, thật không rõ có hay không mất mát. Sở Hi nghe được thanh âm kia tràn ngập mỏi mệt thở dài, trong lòng nhảy dựng thật mạnh, vội vàng bắt lấy vạt áo tao nhã, lại không biết như thế nào biểu đạt, càng nhiều sốt ruột.

“Tốt, không có việc gì, không có việc gì.” Tao nhã biết hắn không biết ăn nói, hôm nay có thể nói ra nhiều lời như vậy, xem như tiến bộ rất lớn, không thể bức bách, “Sắc trời cũng không còn sớm, ngươi nghỉ ngơi đi.” Nói xong liền đi về thư phòng, nơi đó đã trở thành phòng ngủ của nàng. Sở Hi quýnh lên, gắt gao lôi kéo ống tay áo của tao nhã không chịu buông tay, chỉ lo nhìn dưới mặt đất, cái gì cũng không nói.

Tao nhã không có biện pháp, chỉ phải lui lại, ôn thanh dò hỏi, “Còn việc gì nữa sao?” Cùng Sở Hi nói chuyện yêu cầu lớn nhất chính là cần kiên nhẫn, tao nhã không đước tính là một người có tính tình tốt, nhưng đối với Sở Hi luôn kiên nhẫn có thừa. Nàng thừa nhận, nàng đối với cặp mắt kia cảu Sở Hi là không có cách nào, đặc biệt sau khi hắn khóc.

Sở Hi hít sâu một hơi, nhìn như cố lấy hết dũng khí, nhưng giương mắt gặp phải ánh mắt của tao nhã, lại co rúm lại cúi đầu, lời nói ra nói run đến lợi hại, thanh âm nhỏ đến gần như không thể nghe thấy “Thê Chủ…… Hôm nay, hôm nay ở…… Ở chỗ này nghỉ ngơi đi……” Thanh âm của Sở Hi luôn luôn mềm mại, lời nói ra giống như mang theo hương vị làm nũng.

Sau một lúc lâu Tao nhã mới từ trong những lời nói kia phục hồi lại tinh thần. Từ trước tới nay, nàng tuy rằng đối với Sở Hi có tâm tư khác, nhưng phần lớn thời điểm chỉ xem hắn như hài tử, cái tuổi của hắn Tao Nhã vẫn cho là còn quá nhỏ nhưng nàng đã quên ở chỗ này, Sở Hi có thể làm cha mấy đứa nhỏ rồi.

Một phiên lời nói đánh sâu vào lòng nàng làm nàng nhất thời không kịp phản ứng lại. Lúc này đổi lại Sở Hi hồi phục lại tinh thần, chỉ là hắn không có trấn định như tao nhã vậy, bắt lấy vạt áo của tao nhã tay càng ngày càng dùng sức, đã trở nên trắng bệch.

Tao nhã hô hấp vững vàng, khống chế trái tim kinh hoàng sau lời nói kia.

Nàng đối với yêu cầu của Sở Hi luôn luôn không cự tuyệt, nhưng lần này lại khó khăn. Cũng không phải không muốn ở lại, chỉ là trai đơn gái chiếc, nàng thật sợ làm ra cái việc cầm thú gì đó!

Tuy rằng nơi này nữ nhân cấu tạo cơ thể giống với ở thế giới kia, nhưng ở phương diện xx, lại là có thể so sánh cùng nam nhân ở thế giới kia. “Thê Chủ, ở chỗ này nghỉ ngơi đi……” Sở Hi lấy hết can đảm nói lại một lần, “Tóm lại Thư phòng không phải địa phương để ngủ lại ……”

“…… Ân.” Tao nhã trầm mặc một hồi mới đáp lại. Không khí bỗng nhiên trở nên ái muội không rõ, dưới loại tình huống này đương nhiên vẫn là tao nhã chủ động. Áo ngoài của Tao nhã cùng Sở Hi vừa rồi một phen tranh chấp xong đã hỗn độn, tao nhã dứt khoát cởi ra, vòng qua Sở Hi, đưa lưng về phía hắn nằm bên trong. Hiện tại cho dù không có cái chăn cũng sẽ không bị lạnh, tao nhã đem chăn đôi để ở dưới chân, thuận tiện trời lạnh kéo lên đắp lại là được.

Thanh âm quần áo cọ xát ở sau lưng làm tim Tao Nhã mới bình phục xuống giờ có xu thế đập nhanh hơn, nàng trừng mắt nhìn tường, tay cũng không biết để ở đâu cho tốt. Đèn dầu bị thổi tắt, âm thanh lẹp xẹp lẹp xẹp, sau đó nửa giường bên kia lúng xuống.

Giường không coi là lớn, hai người khoảng cách lại rất xa, ở giữa có thể cho thêm một người ngủ được. Hai người lần đầu tiên ngủ cùng giường, đều có chút không được tự nhiên. Sở Hi là thẹn thùng, tao nhã là sợ hãi, sợ hãi chính mình làm ra cái việc gì thương tổn đến Sở Hi. Nói đến, Sở Hi là phu hầu của nàng, tao nhã làm cái gì đều là bình thường, nàng cố tình lại muốn tuân thủ quy củ này, cho rằng hai người cần thiết phải có cảm tình mới được.

Nàng nơi chốn suy nghĩ vì Sở Hi, có thể thấy được nàng đối Sở Hi không phải không có cảm tình, chỉ là sợ hãi Sở Hi không nhận rõ tình cảm của chính mình, huống chi, nàng vẫn là danh hiệu hàng giả Thê Chủ. Cái này, có thể xem như khúc mắc lớn của nàng. “Thê Chủ……” Sở Hi đột nhiên kêu ra tiếng. Tao nhã suy xét nên trả lời hay là giả bộ ngủ, một chút do dự, đã bỏ lỡ cơ hội trả lời. “Thê Chủ?” Sở Hi lại kêu một tiếng, thanh âm mềm mại gãi gãi tâm của Tao nhã.

Sau một lúc lâu, cảm giác được Sở Hi đang hướng về phía nàng dịch tới từng chút một, thẳng đến khi kề sát nàng. Tao nhã toàn thân cứng đờ, không biết nên như thế nào cho phải.

Người phía sau không có động tác, một lát sau liền hô hấp vững vàng ngủ rồi. Tao nhã buồn cười giật giật người, người phía sau cũng theo lực đạo của nàng nghiêng người lại không có tỉnh ngủ. Nhanh chóng xoay người, nương theo ánh trăng, cảnh xuân ánh vào mi mắt làm tao nhã hút một hơi. Chỉ thấy Sở Hi không manh áo che thân đem cả người cong thành con tôm, da thịt trắng nõn chói lọi hiện ra ở trước mắt của tao nhã.

Phản ứng đầu tiên của Tao nhã chính là giũ ra chăn đem hắn che lại, ban đêm tuy rằng không lạnh, nhưng như vậy ngủ một đêm khó bảo toàn sẽ không bị bệnh thương hàn, huống chi Sở Hi thân mình còn không tốt. Đều nói thở dài một hơi sẽ đem vận may đuổi đi, hôm nay tao nhã tuyệt đối một năm vận may đuổi đi hết.

Sở Hi ngủ không sâu, một phen lăn lộn như vậy ẩn ẩn có xu thế muốn tỉnh, tao nhã vội vàng ở bên tai hắn thấp giọng nói, “Ngủ đi, không có việc gì.” Nhiệt khí trong miệng thổi tới bên tai Sở Hi, hắn lẩm bẩm một tiếng hướng về trong lòng ngực của Tao nhã củng củng.

Hiện tại mà rời đi, sáng mai Sở Hi tỉnh lại nhất định lại sẽ nghĩ nhiều, nhưng mà không đi, đêm nay nàng cũng đừng nghĩ ngủ được! Nàng vội vàng áp chế dục vọng không nên, cố tình Sở Hi không hề hay biết, một hồi sờ chỗ này một chút, một hồi chạm vào chỗ kia một chút, hỏa càng ngày càng lớn, hô hấp của tao nhã càng ngày càng nặng lên.

Tình huống này tao nhã thực sự không nghĩ tới, nhất thời xúc động giờ đem chính mình làm cho nửa vời, nếu không phải biết rõ ràng Sở Hi là dạng người gì, Tao nhã thiếu chút nữa còn cho rằng Sở Hi cố quyến rũ nàng.

Không được! Tao nhã đẩy Sở Hi ra, cũng không quản được hắn có tỉnh hay không, vọt tới phòng bếp tiếp lấy nước trong bồn trực tiếp tưới lên người. Trong phòng, Sở Hi dựa vào trụ giường, nghe bên ngoài tiếng nước rầm rầm, dần dần nở nụ cười. Tao nhã thật vất vả dập tắt hỏa trong người, về thư phòng thay đổiquần áo, lại về tới phòng ngủ chính.

“Đánh thức ngươi?” Nhìn thấy Sở Hi dựa vào trụ giường, đầu nhỏ nghiêng nghiêng nhìn Tao nhã tươi cười.

“Thê Chủ……” Thấy nàng trở về, một chút lo lắng cũng không thấy, Sở Hi hướng phía trong xê dịch, ở bên ngoài nhường ra một chỗ cho tao nhã, “Thê Chủ……” “Ta ở đây, ngủ đi.” Tao nhã nằm đến trên giường, nghĩ nghĩ vẫn đem Sở Hi ôm vào trong ngực, như vậy tuy rằng có tiếp xúc, nhưng so với Sở Hi ngủ rồi sờ loạn vẫn tốt hơn.

“Thê Chủ?” Sở Hi mơ hồ ngẩng đầu. “Ta ôm ngươi, miễn cho bị cảm lạnh.” Tao nhã nghiêm trang tìm một cái lý do. Sau nữa đêm, Sở Hi vẫn luôn ngoan ngoãn nằm ở trong lòng ngực nàng, chưa từng lộn xộn. Ngủ một giấc so với không ngủ còn mệt hơn, duy trì một cái tư thế cả đêm, cánh tay bên phải bị Sở Hi nằm lên đến tê dại, động nhẹ một chút cũng đau.

Sở Hi vẫn như cũ dậy rất sớm, chuẩn bị xong cơm sáng cho tao nhã, dọn xong sau thấy tao nhã nằm nghiêng dựa vào trên giường nhìn hắn, nghĩ đến đêm qua lớn mật, Sở Hi sắc mặt ửng đỏ. Tránh đi tầm mắt nóng rực cảu tao nhã, Sở Hi đi thư phòng lấy đồng phục bộ khoái, hầu hạ tao nhã mặc vào.

Trước giờ luôn không có người hầu hạ mặc quần áo, nhưng thấy Sở Hi bộ dáng khóe miệng mỉm cười, tao nhã vẫn là nhịn xuống cảm giác không được tự nhiên. Hiện tại thời tiết càng ngày càng nóng, đồng phục bộ khoái một tầng lại một tầng, ban ngày các nàng còn phải ở trên đường tuần tra, nhìn đặc biệt khoa trương. Cho tới bây giờ nàng còn nghĩ chưa rõ, vì cái gì người cổ đại muốn mặc nhiều quần áo như vậy!

“Ta hôm nay sẽ trở về sớm một chút, trong nhà còn đồ ăn không?” Tao nhã đeo tốt bội đao, vừa ra đến trước cửa hỏi Sở Hi. Kỳ thật nàng càng hy vọng có thể mang Sở Hi đi trong thị trấn mua đồ, chỉ là gần nhất không có đủ thời gian, chỉ có thể chờ đến vụ án này kết thúc mới được.

“Ân…… Thịt heo còn, rau dưa đã hết rồi.” Sở Hi nghiêng đầu, suy nghĩ đến đồ ăn cần mua. Tao nhã nhìn bộ dáng nói chuyện trôi chảy của Sở Hi, âm thầm vui sướng thấy hắn thay đổi. “Thê Chủ? Thê Chủ, ngươi nhớ kỹ chưa? Thê Chủ?” Sở Hi kêu vài tiếng cũng chưa nghe được câu trả lời, trực tiếp duỗi tay kéo kéo ống tay áo của Tao nhã.

“Ân, ta nhớ kỹ.” Tao nhã cười xoa xoa đầu của Sở Hi, thấy hắn trợn tròn đôi mắt bộ dáng nhất quyết không tránh, đột nhiên mở miệng hỏi lại, “Vậy còn ngươi? Nhớ kỹ chưa?”

Sở Hi sửng sốt một chút, nghĩ đến cái gì sau đó bên tai nhanh chóng phiếm hồng, khẽ gật đầu, hàm hồ nói: “Nhớ kỹ……”“ Ta đây đi trước.”Sở Hi đứng ở cửa nhìn theo tao nhã rời đi, thẳng đến khi người nọ chuyển cái qua cái góc cua nhìn không thấy bóng dáng, hắn mới bước chân vui sướng bước vào nhà. Đầu tóc bị tao nhã sờ loạn, cười thực ngọt. Có lẽ, hắn có thể lại “Hư” một ít.

Tác giả có lời muốn nói: Ngô, bình luận không cho lực, nãi nhóm muốn luân gia khóc cấp nãi nhóm xem sao!! (Bà tác gải thích bán manh)
Chương Trước/10Chương Sau

Theo Dõi