Chương Trước/126Chương Sau

Hoa Tâm Tổng Tài

Chương 113: Mất Con

Hai ngày Lôi Dĩnh bị giam trong căn

phòng nhỏ là hai ngày nàng bị hành hạ thậm tệ , vừa lạnh, vừa đói, vừa

đau, tinh thần cũng dần dần mờ mịt đi, nhưng bụng lại từng trận từng

trận quặng đau, khiến nàng co người lại càng chặc hơn, môi tái nhợt mím

chặc

“rắc rắc” một tiếng, cửa được đẩy ra,

một đôi giày cao gót đỏ dừng lại trước người Lôi Dĩnh, ko cần đoán cũng

biết người đến là ai, cho nên Lôi Dĩnh ko cần thiết phải ngẩng đầu nhìn

mà nàng cũng ko có ý định đó

“Chị, đừng mắc thêm lỗi lầm nữa, em ko

hủy hoại cuộc sống của chị, mà là do chính tay chị tự hủy hoại nó, em ko muốn lưng mang quá nhiều tội của chị, gánh nặng đó, em gánh ko nổi ”

Lôi Dĩnh xoay người, chịu đựng đau đớn, chậm rãi nói

Lôi Tiệp Nhi ngồi xổm người xuống, nhìn chằm chằm nàng nói “Ý của cô là tôi gieo gió gặt bão sao?”

“Ko, chẳng qua chị quá cực đoan, cuộc

sống là một con đường rất gian truân cực khổ, trên thế giới này ko phải

chỉ có mình chị té ngã , cũng ko phải người nào cũng có cuộc sống êm

đềm, mà người hơn nhau ở chỗ là biết cách cải thiện cuộc sống khó khăn

của mình , chị ko thể đổ mọi sai lầm lên đầu em , giống như lời chị nói, em là con gái riêng , cho nên ở nhà , em là loại người ba ko cần mẹ ko

thương , mà chị cũng ghét em đến cực điểm , nếu như chị đổi lại là em,

em đoán rằng hẳn chị sẽ sống trong oán hận từ nhỏ, oán hận tại sao mình

lại là con gái riêng, hận ba mẹ, hận người con gái ruột kia của ba , sau khi lớn lên sẽ bắt đầu trả thù , cuộc sống của chị vẫn sẽ tệ hại như cũ . Cùng một cuộc sống , nhưng để cho hai loại người khác nhau sống , sẽ

có kết những kết quả khác biệt, chị có biết cuộc sống hai mươi mấy năm

kia của em như thế nào ko? Đối với những lời chê cười của mọi người cùng đòn roi thỉnh thoảng ập lên người em, em chưa một lần báo oán, em từ từ cho qua hết, chứ ko chôn giấu trong lòng để nó dần dần lên men hận thù, mà còn chị? Từ nhỏ đã là bảo vật được ba nâng niu trong tay , là một

thiên kim đại tiểu thư , ba đối xử với chị tốt hơn với em ngàn vạn lần,

hiện tại vì chuyện ba phá sản, chị lại lấy em làm cái cớ để đổ mọi tội

lỗi của chị, em nên cam tâm sao?” Lôi Dĩnh suy yêu nói hết lời, hi vọng

mấy lời này có thể lọt vào tai nàng mà thả mình

Lôi Tiệp Nhi đem toàn bộ lời của nàng

vào trong tai, nhưng ko thấm vào lòng, bởi vì nàng sớm đã bị hận thù che mất lý trý, nói “Cô đừng nói những lời vô vị này nữa, cho dù tôi có

lỗi, thì ngọn nguồn mọi tội lỗi cũng là đến từ cô, ba hóa điên, cũng là

vì cô, nếu như cô đồng ý làm cho Cung Thần Hạo đưa thêm tiền, thì công

ty của ba cũng sẽ ko bị phá sản, mà tôi cũng ko lưu lạc đến hoàn cảnh

này”

Lôi Dĩnh lắc đầu một cái, nàng đã ko

cứu, nói nhiều hơn nữa để làm gì, nàng cũng chỉ cho là mình nói nhảm,

vậy thì mình cần gì phải đi lãng phí nước bọt , chi bằng lẳng lặng ngồi

xổm ở nơi này, chờ Hạo đến cứu .

Có điều, cơn đau ở bụng cùng lúc càng

đau , trên trán mồ hôi nàng đã liên tiếp chảy, Lôi Dĩnh ko nhịn được ngã xuống đất, nhưng trong miệng luôn nhắc đi nhắc lại “Đau……..thật

đau…………”

Lôi Tiệp Nhi đột ngột bị tình huống này làm cho giật mình, nhìn người phụ nữ rúc ở một xó trên mặt đất, lông

mày nhíu chặt , vẻ mặt đau khổ, cả cơ thể thỉnh thoảng run rẩy , làm cho cảm giác bất an tràn đầy thần kinh của nàng

Vươn tay đẩy Lôi Dĩnh nằm trên mặt đất một cái, nàng hỏi “Này, cô………….cô làm sao vậy?”

“Đau………..a………….. bụng thật đau…………” Lôi Dĩnh tay che bụng, đứt quãng nói hết lời

Lôi Tiệp Nhi nhìn xuống hạ thân của Lôi Dĩnh, một mảng màu hồng đập vào mắt, nhất thời kinh hoảng ,

nàng……….chẳng lẽ nàng ……….sinh non?

“Cô……….cô mang thai?” Lôi Tiệp Nhi kinh ngạc hỏi

Mang thai? Lôi Dĩnh bất an nhìn xuống

hai chân, mảng màu hồng chói mắt tương phản với màu trằng của quần ,

khiến cho suy nghĩ của nàng tê dại, con,là con của nàng , nghiêng đầu

nàng hướng về Lôi Tiệp Nhi khẩn cầu nói “Chị………..chị…….. cứu cứu con

em………..chị………cứu cứu con em, con của em…………a………..con…………” đứa con vừa

mới thành hình của nàng, nàng ko thể để cho nó cứ như vậy mất đi, đây là con của nàng

Lôi Tiệp Nhi ko muốn nhìn ánh mắt khẩn

cầu của Lôi Dĩnh, nhưng còn giọng nói vội vàng, cùng nước mắt tuyệt vọng kia…… nàng có nên giúp một tay ko? Nàng có nên mềm lòng ko?

“Chị…………van xin chị………van xin

chị………cứu….cứu con em……… đứa bé vô tội, chị………van xin chị……….” Lôi Dĩnh

mong mỏi khóc, chị sẽ giúp mình, chị sẽ giúp mình

Lôi Tiệp Nhi cũng ko phải là người lòng dạ sắt đá, do dự một chút, nàng cúi người đỡ Lôi Dĩnh từ dưới đất lên,

khoác tay nàng lên vai mình, từ từ đi ra cửa

“Cô muốn mang nó đi đâu?” Âu Mị Nhi căm tức nhìn hai người trước cửa, âm trầm hỏi , sau đó ép hai người vào bên trong phòng

Lôi Tiệp Nhi lòng chợt lạnh, người phụ

nữ này rất đáng sợ, nàng vội vàng giải thích “Cô ấy sinh non, tôi……….tôi muốn đưa cô ấy vào bệnh viện”

Âu Mị Nhi nhìn xuống phía dưới của Lôi

Dĩnh, trên quần màu trắng đã loang lỗ vết máu , sau đó nhìn sang góc

tường xung quanh, nơi đó cũng có những mãng màu đỏ đập vào mắt, nàng đột ngột cười to, nói “Đáng đời! Cô cướp đi hạnh phúc của tôi, hiện tại ông trời muốn đoạt đi con cô, haha………..”

Lôi Dĩnh suy yếu tựa vào người Lôi Tiệp Nhi , nàng hiện tại ngay cả một chút sức lực cũng ko có, nàng có thể

cảm thấy cái sinh mệnh nhỏ ấy đang dần dần mất đi, nhưng nàng lại ko còn sức lực nữa, nàng thật hận, hận mình vô dụng, ngay cả con của mình cũng ko thể bảo vệ, nước mắt cứ như vậy chảy xuống gương mặt

“Cô………..cô muốn………hành………….hạ………tôi

……..đến khi nào mới cảm thấy tốt……….hơn?” Lôi Dĩnh giương mắt nhìn Âu Mị Nhi đang cười ngông cuồng nói

“Ha ha………… tôi chỉ muốn nhìn cô thảm

hại như thế này, tôi muốn là muốn nhìn thấy bộ dạng sống dở chết dở của

cô” Âu Mị Nhi vui vẻ nói

Lôi Tiệp Nhi cảm giác được nhiệt độ

trên người Lôi Dĩnh từ từ lạnh dần, tay của nàng, cũng lạnh như băng ,

thật đáng sợ , Lôi Tiệp Nhi vội vàng nói với Âu Mị Nhi “Âu tiểu thư,

đưa cô ấy đến bệnh viện, nếu ko cô ta sẽ chết”

Âu Mị Nhi ngừng cười, mắt lạnh nhìn Lôi Tiệp Nhi “Ko phải cô cũng hi vọng nó chết sao? Sao vậy? Hiện tại ko đành lòng rồi?”

“Tôi……” Lôi Tiệp Nhi ngập ngừng , cúi

đầu nhìn Lôi Dĩnh có thể ngất xiu bất cứ lúc nào, nàng ko thể tàn nhẫn

như vậy, đây là em gái của nàng, tuy là cùng cha khác mẹ, nhưng chảy

trên người nó cũng là máu của ba “Đúng, tôi ko đành lòng, hiện tại cô ấy nhất định phải đi đến bệnh viện” Lôi Tiệp Nhi nói xong liền đỡ Lôi Dĩnh lướt qua Âu Mị Nhi rời khỏi gian phòng

“Cô đứng lại đó cho tôi!” Âu Mị Nhi tức giận hô to, nâng súng ra lệnh cho Lôi Tiệp Nhi đứng lại, Lôi Tiệp Nhi

chỉ có thể bất đắc dĩ, ngoan ngoãn dừng bước, đứng yên một chỗ ko dám

manh động, bởi vì súng ko có mắt

“Đi? Các người muốn đi đâu? Bệnh viện?

Vào đó chúng ta chỉ còn chờ ăn cơm tù” Âu Mị Nhi đi đến trước mặt nàng,

ko chút lưu tình dùng bá súng đánh xuống đầu Lôi Tiệp Nhi

“A!” Lôi Tiệp Nhi đâu đến mức kêu lên

một tiếng , ngã xuống đất, trong nháy mắt, một vệt máu chậm rãi từ thái

dương của nàng chạy xuống gò má gần đó, nàng ngất đi

Mà Lôi Dĩnh vì mất đi sự chống đỡ của

nàng, cũng té xuống đất, nhìn Lôi Tiệp Nhi đang chảy máu bên cạnh, Lôi

Dĩnh cảm động, ít ra chị cũng vì mình mà bị thương

Âu Mị Nhi ko bỏ qua cho Lôi Dĩnh, nhấc

chân đá vào Lôi Dĩnh đã ngã xuống đất “Đồ tiện nhân, ko để cho ngươi

mang thai, tiên nhân……….” vừa đá vừa mắng , nàng ko còn sự ưu nhã dịu

dàng lúc trước, mà thứ còn lại chỉ là sự xấu xí của lòng ghen ghét

Lôi Dĩnh nhận lấy đá đánh của nàng, ko

chống cự, chỉ có thể liều chết che bụng, cầu nguyện cho đứa bé ko gặp

chuyện xấu , mặc dù chỉ còn một chút hi vọng mỏng manh, nhưng nàng vẫn

hi vọng đứa con sẽ ko gặp phải chuyện ko may

“Tiểu thư!” người đàn ông mặc âu phục đột ngột xông vào, kêu lên, mà hắn cũng cẩn thận đến gần Lôi Dĩnh

“Ko phải tôi đã bảo ông phải canh gác ở ngoài sao?” Âu Mị Nhi tức giận kêu lên, ngừng đánh đá

“Tiểu thư, tôi nghe được tiếng còi của

cảnh sát và tiếng máy bay!” Người đàn ông mặc âu phục nhắc nhở nàng ,

dần dần đi đến gần con người tàn tạ kia, nàng còn sống sao? Lo lắng nhìn xuống người nằm trên mặt đất

“Như vậy thì tôi phải nhanh chóng giải quyết người phụ nữ này” Âu Mị Nhi giơ súng lên, nhắm ngay vào Lôi Dĩnh trên sàn

“Ko được, tiểu thư! Chúng ta cần cô ấy làm con tin thì mới có thể trốn thoát!” Người mặc đồ tây lập tức ngăn cản

“Tôi ko cần con tin , tôi ko thể để cho nó có bất kì cơ hội sống sót nào, tôi phải lập tức giải quyết cho xong

nó!” Ko thể thương lượng đường sống, Âu Mị Nhi toàn tâm toàn ý muốn đẩy

Lôi Dĩnh vào chỗ chết

Súng nâng lên, nhắm bắn…………

“Đoàng!”

___________________________

Cung Thần Hạo nhảy xuống trực thăng ,

nhanh chóng đến gần căn biệt thự, đi theo phía sau là Long Tử Tường và

Tô Khải Nhân, còn cảnh sát cùng Phương Tử Kiệt vẫn đang trên đường lên

núi

Vừa mới đến gần cửa , một tiếng súng

kèm theo tiếng hét chói tai của Lôi Dĩnh vang lên, Cung Thần Hạo kinh

hoảng, vội vàng phá cửa xông vào, cảnh tượng trước mắt làm cho sự can

đảm của hắn muốn vỡ tan

Lôi Dĩnh ngồi trên vũng máu, trong ngực nàng là một người đàn ông mặc đồ vest màu đen, mà Lôi Tiệp Nhi lại nằm ở một bên , Âu Mị Nhi vẫn giơ súng về phía các nàng

“Dĩnh nhi!” Cung Thần Hạo điên cuồng gào thét, nhanh chóng chạy về phía trước

Long Tử Tường thân thủ mạnh mẽ đến gần Âu Mị Nhi, cướp đi súng trong tay nàng

Âu Mị Nhi sau khi bị chế phục, cố sức

vùng vẫy, nhưng khi thấy Lôi Dĩnh trong vũng máu thì nàng lại cười , lớn tiếng nói “Chết…haha…nó đã chết….”

Long Tử Tường hừ lạnh một tiếng , ko chút lưu tình, vỗ một chưởng làm nàng bất tỉnh

“Dĩnh nhi! Dĩnh nhi!” Cung Thần Hạo cẩn thận đỡ đầu Lôi Dĩnh, đau lòng nhìn khuôn mặt đầy máu của nàng, cô ấy……….bị thương?!

“Hạo, hạo!” Lôi Dĩnh mở mắt

“Dĩnh nhi, là anh, em ko sao chứ? Ko sao chứ??” Cung Thần Hạo lo lắng hỏi, chỉ sợ một phát súng kia thật sự bắn trúng nàng

“Hạo……….mau! Thiên Mạch bị thương rồi,

anh ấy thay em cản súng……………..” Lôi Dĩnh sau khi xác định người đến là

Cung Thần Hạo liền vội vàng , rối loạn nắm lấy áo hắn

Nàng ko biết tình huống kia xảy ra như

thế nào, bởi vì nó xảy ra quá nhanh, chỉ biết là sau khi Thiên Mạch ngã

xuống, trên mặt của hắn vẫn treo móc một nụ cười, cả câu nói cuối cùng

của hắn “Em ko sao là tốt rồi”

“Hạo……….cứu Thiên Mạch………..nhất định

phải cứu…………cứu Thiên Mạch…………” Lôi Dĩnh nói xong những lời này, liền

ngất đi, nàng đã quá mệt mỏi, rốt cuộc hiện tại cũng có thể nghỉ ngơi

Cung Thần Hạo nhìn người trong ngực

nhắm mắt lại, giờ tay vỗ vào khuôn mặt nhỏ bé của nàng kêu lên “Dĩnh

nhi, Dĩnh nhi, đừng ngủ, Dĩnh nhi, tỉnh tỉnh………….”

“Cung tổng tài, hiện tại chủ yếu là đem ba người dưới đất này vào bệnh viện” Long Tử Tường đứng một bên nhắc nhở

Ba chân bốn cẳng chở toàn bộ người bị

thương lên trực thăng, mà phạm nhân cũng bị áp lên xe cảnh sát, Phương

Tử Kiệt làm đại diện cùng cảnh sát phối hợp điều tra

Mà trên trực thăng……….

“Dĩnh nhi, em ngàn vạn lần đừng xảy ra

chuyện , dừng xảy ra chuyện…………” Cung Thần Hạo nắm bàn tay lạnh như băng của Lôi Dĩnh thâm tình nói , khi ôm nàng , vệt máu trên quần đã khiến

hắn đau lòng đến mức ko cách nào hít thở, hắn hận mình tại sao ko thể

tìm được nàng sớm hơn

Tô Khải Nhân tựa vào ngực Long Tử Tường chảy nước mắt, nằm ở đằng kia chính là bạn tốt của nàng, tóc tai xốc

xếch, khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy máu, quần còn dính vệt máu của sinh

non

“Ông xã, tiểu Dĩnh sẽ ko sao đúng ko?” Tô Khải Nhân nghẹn ngào hỏi

“Yên tâm, ko sao mà” Long Tử Tường vỗ vỗ vai nàng, dịu dàng an ủi

Trong cơn ngủ mê, Lôi Dĩnh tựa như đang bay trên mây , nhẹ nhàng phiêu lãng……….

“Mẹ…………….”

Ai đang gọi nàng, là ai đang gọi nàng, đó là giọng nói của một bé trai, giọng nói rất trong trẻo, khiến nàng đau lòng

“Mẹ……..mẹ………..”

Lôi Dĩnh đứng tại chỗ nhìn xung quanh,

muốn nhìn qua một chút là ai đang gọi nàng , giọng nói càng lúc càng

gần, nhưng nàng lại chẳng thấy chủ nhân của giọng nói đâu cả

Có chút hoảng sợ, nàng kêu lên “Là ai………là ai đang gọi tôi………”

“Mẹ…….mẹ…………”

Lại gần, Lôi Dĩnh ngước mắt nhìn về

phía phát ra âm thanh, đằng kia là một bóng người nho nhỏ , rồi bóng

người càng lúc càng rõ ràng , là một bé trai rất đáng yêu, khuôn mặt

trắng nõn, mắt to tròn, đang cười ngọt ngào với nàng

“Mẹ!”

Lôi Dĩnh nhìn qua bên cạnh, xác nhận ko có người nào khác, liền ngồi xổm xuống nhìn đứa bé trai cả người phát

ra ánh sáng trắng “Con…. đang gọi dì sao?”

Bé trai gật đầu một cái, ngọt ngào nói “Mẹ, con sắp rời khỏi đây, nên đến cùng mẹ nói lời tạm biệt”

Con? Đầu của Lôi Dĩnh nhanh chóng vận

hành, mở to hai mắt nhìn người, gương mặt này rất giống Hạo, đây là con

trai của nàng, con trai chưa ra đời của nàng, nàng đưa tay muốn ôm nó,

nhưng nó lại tựa như ảo ảnh, tay chỉ chạm vào hư không

“Mẹ……….mau trở về đi thôi! Ba đang đợi mẹ kìa!” Bé trai cười nói

“Con trai……..đừng…………đừng bỏ mẹ, đừng

bỏ mẹ…………..” Lôi Dĩnh khóc kêu lên, đừng rời bỏ nàng, đây là con của

nàng, nó đáng yêu như vậy, tại sao ông trời lại muốn cướp đi nó

Bé trai đưa tay giúp Lôi Dĩnh gạt lệ “Mẹ! Con sẽ trở lại, cho nên mẹ, đừng khóc nha!”

Lôi Dĩnh làm sao có thể không khóc,

nàng không biết bảo vệ con, hiện tại con trai rời đi cũng vì nàng ko còn sức, có phải đây là hình phạt giành cho sự sơ ý của nàng hay ko?

Bé trai đột ngột quay đầu nhìn về phía

điểm trắng thật lớn phía sau, sau đó nghiêng đầu ngọt ngào nói với Lôi

Dĩnh “Mẹ! Đừng khóc , còn sẽ trở lại, con sẽ trở lại………….” Nói xong nó

liền hướng về điểm trắng đi đến

Lôi Dĩnh nhìn thân thể bé nhỏ từ từ

biến mất, nhất thời hoảng loạn , muốn kêu, nhưng lại ko kêu thành tiếng, nàng chỉ có thể ngồi xổm trên mặt đất khóc thút thít, nàng ko phải

người mẹ tốt, nàng ko bảo vệ được con của mình
Chương Trước/126Chương Sau

Theo Dõi