Chương Trước/126Chương Sau

Hoa Tâm Tổng Tài

Chương 82: Yến Tiệc (I)

Không khí yến tiệc náo nhiệt lại vui vẻ . Người người cười nói ko ngừng, lưu luyến lại mùi rượu và tiếng ly tách thủy tinh va chạm

Một thân tinh khiết tuyết trắng cùng đen tuyền phối hợp với nhau đã tạo nên 1 cặp đôi hoàn hảo

Đi bên cạnh Minh Thiên Mạch, Lôi Dĩnh hoàn toàn ko biết sự tồn tại của mình đã tạo nên sự chấn dông. Từ sau khi xuống xe, hắn đã không buông tay nàng, kéo tay nàng ôm lấy cánh tay hắn, một phút cũng ko thả lỏng

Nàng cũng vui mùng thoải mái, chỉ cần ở bên cạnh hắn, môi nàng vẫn có thể duy trì một cái độ cong nhất định, chuyện buôn bán nàng nghe ko hiểu, chuyện xã giao nàng cũng ko rành, nàng vốn ko muốn tham gia bữa tiệc lần này, nhưng lại ko đành lòng từ chối lời mời của hắn, còn thêm Tiểu Vũ và mọi người trong phòng làm thuyết khách, cuối cùng nàng vẫn thỏa hiệp chấp nhận

Nhìn qua khuôn mặt của Minh Thiên Mạch xem ra tâm tình của hắn thật tốt, hắn vẫn bộ dạng ôn hòa. Nhìn qua hắn, Lôi Dĩnh ko nhịn được liền nhớ một bóng hình khác , tuy rằng khí chất bọn họ cũng ko giống nhau, nhưng nàng vẫn vô ý nhớ đến hắn

Lôi Dĩnh tiến vào trung tâm của bữa tiệc, liền thấy Tiêu Ngự Phi và Bạch Kì Vân đang ở sàn nhảy thân mật khiêu vũ, nàng liền cảm thấy hai người bọn họ thập phần nhìn thật xứng đôi, nhịn được liền mỉm cười

Hai người họ rốt cuộc cũng đến được với nhau, đây là chuyện khiến nàng cảm thấy an ủi nhất , lúc trước nhìn thấy tiểu Vân đã cảm thấy nàng và Ngự Phi nhìn rất xứng đô rồi, mà tiểu Vân cũng ko e dè cùng nàng làm rõ, nàng (Bạch Kì Vân) thương hắn , hơn nữa đã thương hắn qua nhiều năm, nàng rất hi vọng cùng Lôi Dĩnh cạnh tranh công bằng, chính điều này khiến nàng(Lôi Dĩnh) thật kinh ngạc

Một nữ nhân dũng cảm như vậy, đối với tình yêu ko chỉ dám yêu dám nói, hơn nữa còn dám hành động, chuyện………….này nếu là nàng chưa chắc đã làm được, cho nên Lôi Dĩnh mới cùng nàng trở nên thân thiết như vậy , nàng (Lôi Dĩnh) cũng nói qua bản thân mình ko phải là bạn gái của hắn

Ở một khoảng rộng rãi khác của bữa tiệc, một mắt ẩn chứa oán giận đang nhìn chằm chằm lên người Minh Thiên Mạch và Lôi Dĩnh, cái loại hận ý mãnh liệt này từng bước trở nên rõ ràng thật làm người khác ko rét mà run

Lôi Dĩnh mẫn cảm nhận thấy sự khác thường, theo bản năng quay sang bốn phía kiểm tra, nhưng ko thu hoạch được gì,nàng dưới dáy lòng tự cười thầm chính mình nghi thần nghi quỷ, lại cảm thấy bàn tay đang nắm cánh tay mình đột ngột trở nên cứng ngắc

Nàng nghi hoặc dùng ánh mắt dò hỏi nam nhân bên cạnh, lại phát hiện ánh mắt của hắn đang thẳng tắp nhìn về phía trước, đáy mắt phát ra một tia lạnh lẽo trước đây nàng chưa từng gặp

Tò mò nhìn theo tầm mắt của hắn, nàng chợt thấy một vị quý phu nhân xinh đẹp, tuổi chừng năm mươi , tươi tắn, đối với bọn họ, nở nụ cười tù ái

Một nữ nhân mỹ lệ khác cũng mặc một cái váy nhỏ màu trắng, trên đầu đội nón đính kim cương đang kéo lấy tay phu nhân kia, trên mặt lộ vẻ thản nhiên tươi cười, hướng bọn họ đi tới

Nhưng Lôi Dĩnh vẫn nhìn thấy trong nụ cười của nàng, có một chút ghen ghét, khiến nàng(Lôi Dĩnh) có chút ko tự nhiên

Có lẽ đã hiểu được tâm tình của nàng lúc này, hắn cúi đầu cho nàng một cái mỉm cười ôn nhu, vỗ vỗ cánh tay nàng đang quàng qua tay hắn, như có muốn nói “đừng sợ”

Liên tiếp động tác dẫn phát dưới ánh đèn lóe sáng , nụ cười từ ái trên mặt phụ nhân càng thêm ngọt

Minh Thiên Mạch dắt Lôi Dĩnh hướng đến vị phu nhân kia đi tới, đứng đối diện trước mặt vị phu nhân, hắn đối với Lôi Dĩnh mỉm cười rồi mới chậm rãi mở miệng “Dĩnh, anh cùng em giới thiệu, vị này, là mẹ anh,mẹ, đây là vị hôn thê của con, Lôi Dĩnh”

Lôi Dĩnh có chút kinh ngạc,nghe thấy hắn vô cùng thân thiết gọi nàng là “Dĩnh”, còn nữ nhân đang kéo kéo tay người mẹ mỹ lệ trước mặt, sau khi nghe Thiên Mạch nói ra 3 chữ “vị hôn thê” thì thân mình đã rõ ràng run lên, mà nụ cười trên gương mặt của mẹ Minh Thiên Mạch cũng nhạt dần

“Bác gái, xin chào” Vốn lễ phép, Lôi Dĩnh lên tiếng hướng nàng chào hỏi

“Mạch nhi, tiểu thư đáng yêu này là thiên kim nhà ai, sau cho tới bây giờ mẹ vẫn chưa thấy qua?” Tống Trân nhìn kẻ ko quen biết “Lôi Dĩnh” nở nụ cười từ ái, chậm rãi đánh giá nàng

“Mẹ, Dĩnh ko phải là thiên kim danh môn nhà nào cả, nàng là vị hôn thê của con, vừa rồi ko phải con đã giới thiệu qua sao?” Minh Thiên Mạch mỉm cười tuyên bố, âm thanh cũng vừa vặn phóng vào lỗ tay của vài người xung quanh

“Mạch nhi, con làm như vậy là ko đúng a! Vị hôn thê của con rõ ràng là Tiêm nhi, sao con có thể lừa gạt vị tiểu cô nương này” Tống Trân tỏ vẻ như bất bình thay cho Lôi Dĩnh quở trách hắn

“Mẹ, đó là do mẹ tự mình định đoạt , con vẫn chưa có đồng ý qua” Hắn nhỏ giọng là rõ chuyện, sau đó nắm tay Lôi Dĩnh thật chặt, hắn sợ nàng sẽ hiểu lầm

Bàn tay Lôi Dĩnh có chút đau, nhưng nàng vẫn ko rút tay về, mà tùy ý để hắn nắm, hắn là người như thế nào, nàng hiểu rất rõ, nhưng mà nàng ko muốn bởi vì mình mà mẹ con họ bất hòa

“Mạch ca ca…………………” nữ nhân mỹ lệ , khóe mắt rướm lệ, uyển chuyển kêu lên

“Con theo mẹ trở vào” Tống Trân trầm giọng nói xong, liền kéo tay nữ nhân mỹ lệ, xoay người rời đi

“Ko có việc gì, đừng lo lắng, anh đi một lát sẽ quay về ” Minh Thiên Mạch ở bên tai nàng nói nhỏ, khí nóng phà vào lỗ tai làm nàng cảm thấy rất ko thoải mái

“Được, anh cùng mẹ nói chuyện thật tốt, em ko muốn bởi vì em, mà mẹ con anh bất hòa” Nàng dùng âm lượng chỉ có hắn mới có thể nghe thấy nói

“Anh biết” Nói xong, hắn hướng Lôi Dĩnh mỉm cười nhợt nhạt, rồi buông bàn tay đang nắm chặt ra, sau đó mới hướng về phía Tống Trân vừa rời đi mà đi tới
Chương Trước/126Chương Sau

Theo Dõi