Chương Trước/190Chương Sau

Hoàng Gia Sủng Tức

Chương 161: Xuất Hành

Ung Châu cách kinh sư ngàn dặm xa xôi, từ kinh sư đi qua phải một tháng.

Đến ngày chính thức xuất phát, trên quan đạo cờ xí tung bay, che khuất bầu trời. Hoàng đế xuất hành là sự kiện lớn, chỉ riêng Vũ Lâm vệ hộ giá đã có hai ngàn người. Hoàng thượng dẫn theo hoàng hậu, Quách Trữ phi, Trinh phi, cùng với được sủng gần đây nhất Tư phi cùng một đám phi tần, cộng thêm ngự trù, ngự y, thái giám, cung nữ, chỉ riêng người phục vụ hoàng đế đã là một ngàn.

Cộng thêm hoàng thất tông thân, gia quyến của văn võ bá quan, hộ vệ, lại càng đếm không xuể. Bởi vì nhân số quá nhiều, khó có thể quản lý, nhân số đại thần có thể mang đi cũng có chút hạn chế, mỗi nhà không quá ba mươi người.

Cho nên dọc đường, hoàng đế muốn cái gì có cái đó, thư thư phục phục, đám đại thần lại không có mệnh tốt như vậy. Có đôi khi chưa chắc có thể ăn được một ngụm cơm canh nóng hổi, nếu gặp phải địa phương địa hình hạ trại không tốt, thậm chí ngay cả lều trại cũng không có, nói không chừng còn phải ngủ ở trên xe ngựa.

Ở kiếp trước Lục Thanh Lam đi theo Tiêu Thiểu Huyền tham gia đại điển vây săn, chẳng qua khi đó nàng là thân phận quý phi, ăn dùng đều là tốt nhất, lần này lại bất đồng. Hai đời tới nay nàng đều là được nuông chiều từ bé, lần này lại có chút khổ không thể tả.

Một ngày nọ dựng trại đóng quân, sắc trời đã rất muộn, đã sớm bỏ lỡ giờ cơm. Gia Hòa đế ở trong đại trướng chủ soái, đã sớm dùng xong đại tiệc ngự trù nấu nướng tỉ mỉ, bởi vì đi đường mệt nhọc, đã đi ngủ. Nhân mã Lục gia đi theo phía sau đội ngũ, mới vừa vặn tới.

Hoàng đế đã ngủ, bọn họ lại nhóm lửa nấu cơm, nhất định là không thích hợp rồi. Đám người Lục Kháng, Lục Hãn liền chuẩn bị gặm chút lương khô liền đi ngủ.

Lục Thần đau lòng nữ nhi, đi đến lều của Lục Thanh Lam. Trong lều có một cái giường đơn giản, Lục Thanh Lam nghiêng người nằm bên trên, sắc mặt tái nhợt, lộ vẻ hữu khí vô lực.

“Bảo Nhi! Ngươi cảm thấy thế nào, có chỗ nào không thoải mái ư? Có uống thuốc không?” Lục Thần nhìn thấy nữ nhi luôn luôn hoạt bát bộ dáng này, trong lòng cực kỳ khó chịu, ở nhà ngàn ngày tốt, xuất môn nhất thời khó. Hoàng thượng cùng với một đám phi tần bệnh đều do ngự y xem, cho nên gia quyến của các quan viên bị bệnh cũng chỉ có thể cứng rắn chống cự, hoặc là ăn chút thuốc pha chế sẵn mang theo trước khi đi.

Lục Thanh Lam nỗ lực ngồi dậy, cười cười với phụ thân: “Phụ thân, ta không sao, chỉ là cảm nhiễm phong hàn, thuốc đã uống rồi, hai ngày nữa là tốt. Ngài nhanh đi phụng bồi tổ phụ, Đại bá phụ, không cần lo cho ta.”

Mặc Hương có chút gấp nói: “Lão gia, ngài nhanh nghĩ cách, những thứ thuốc pha chế sẵn kia đều là phối trước, làm sao đúng bệnh chứ? Cô nương uống mấy ngày liên tiếp, cũng không thấy hiệu quả.”

Lục Thần cắn răng một cái: “Ta ngày mai liền đệ thư lên nội vụ phủ, xin bọn họ phái thái y tới đây.” Ở chỗ này thái y cũng không phải là không thể mời, chẳng qua là thủ tục phức tạp chút, rất dễ kinh động hoàng đế. Cho nên gia tộc bình thường, cho dù có người bị bệnh đều tận lực chịu đựng, nếu để cho hoàng đế lưu lại một ấn tượng sẽ thêm phiền, vậy thì được không bù nổi mất.

Đang nói, bỗng nhiên nghe thấy một trận tiếng động lớn bên ngoài lều, chỉ nghe thấy có người hô: “Bảo Nhi, Bảo Nhi ngươi ở đâu? Ta tới thăm ngươi!”

Thần sắc Lục Thanh Lam khẽ động, “Là Tam công chúa!”

Lục Thần không khỏi mừng rỡ, nâng màn đi ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau liền thấy mành nâng lên, Lục Thần dẫn đường ở phía trước, Tam công chúa theo sát ở phía sau đi đến. Đi cùng còn có một vị thiếu niên mặc tiến tụ màu xanh ngọc, chính là Tiêu Thiểu Giác.

Advertisement / Quảng cáo

Lục Thanh Lam không khỏi ngây ngốc, giãy dụa muốn xuống giường vội tới hành lễ với hai người.

Tam công chúa đi nhanh hai bước, ấn nàng trở về trên giường, thấy sắc mặt nàng xám như tro, trên mặt lộ ra vẻ mặt đau lòng tột cùng: “Bảo Nhi, ngươi ngã bệnh sao lại không phái người nói cho ta biết một tiếng, ta mang thái y tới xem bệnh cho ngươi.”

Lục Thanh Lam hữu khí vô lực nói: “Không phải là bệnh gì nặng ta cho rằng chịu đựng một chút liền khỏi, ai biết giày vò ta lâu như vậy!” Tam công chúa vội vàng vẫy vẫy tay, gọi thái y tới: “Mau mau mau! Mau bắt mạch cho Bảo Nhi.”

Thái y kia quay đầu lại nhìn Tiêu Thiểu Giác một cái, thấy người sau gật đầu, lúc này mới không chút hoang mang đi ra phía trước, ngồi ở trước giường của Lục Thanh Lam bắt mạch cho nàng.

Lục Thần thấy Tiêu Thiểu Giác còn đứng ở đàng kia, vội vàng tự mình chuyển một cái ghế tới, nói với Tiêu Thiểu Giác: “Vương gia mời ngồi! Nơi này phương tiện đơn sơ, kính xin Vương gia chớ trách.”

Tiêu Thiểu Giác đối với cha vợ tương lai Lục Thần cực kỳ hòa khí, vội vàng nói: “Lục đại nhân quá khách khí! Ngươi cũng ngồi đi.”

Lục Thần có chút thụ sủng nhược kinh, cùng hắn ngồi xuống.

Bên kia Tam công chúa nói liên miên cằn nhằn: “Mấy ngày nay mỗi ngày đều phải phụng bồi phụ hoàng tiến thiện, giải sầu cho lão nhân gia hắn cũng không có thời gian tới thăm ngươi. Ngươi bệnh thành cái bộ dáng này ta cũng không biết...” Nói xong trong hốc mắt liền hàm đầy nước mắt.

Lục Thanh Lam cười cười: “Ta biết, ta không trách ngươi. Biết ngươi thoát thân không ra, ta cũng không phái người đi quấy rầy ngươi, ngươi làm sao biết ta ngã bệnh?”

Tam công chúa nói: “Là Cửu ca nói cho ta biết.”

Ánh mắt của Lục Thanh Lam liền rơi vào trên mặt Tiêu Thiểu Giác, mới phát hiện sắc mặt Tiêu Thiểu Giác cũng thật không tốt, tựa hồ cũng ngã bệnh rồi. Lúc này Tiêu Thiểu Giác cũng đang không chớp mắt nhìn nàng, tựa hồ đang trách cứ nàng: “Tại sao không sớm phái người nói cho ta biết?”

Tiêu Thiểu Giác có một bụng lời muốn nói cùng Lục Thanh Lam, nhưng Lục Thần ở bên cạnh, hắn thật sự không tìm được lỗ hổng.

Lúc này thái y đã bắt mạch xong. Mọi người nghe nói Lục Thanh Lam cũng chỉ là mệt nhọc quá độ, cộng thêm lây gió lạnh, đúng bệnh dùng thuốc chú ý nghỉ ngơi ẩm thực ăn uống, rất nhanh sẽ tốt. Mọi người mới yên lòng.

Còn chưa chờ Tam công chúa nói chuyện, Tiêu Thiểu Giác đã vội vàng nói: “Ngươi còn chờ cái gì, nhanh kê đơn thuốc cho Lục cô nương đi.”

Thái y kê đơn thuốc, Lục Thần cầm lấy đơn thuốc nhìn một chút, có chút bất đắc dĩ nói: “Mấy vị thuốc trong đơn thuốc này, cũng không thường gặp, chúng ta nơi này cũng không có.”

Tam công chúa nói: “Lục bá phụ ngài đừng lo lắng, đem đơn thuốc cho ta đi. Ngự dược phòng lần này dẫn theo đầy đủ dược vật. Các ngươi bên này nhóm lửa cũng không tiện, ta mỗi ngày sẽ sai người theo như đơn thuốc sắc thuốc xong lại đưa tới, tuyệt sẽ không làm trễ nãi bệnh tình của Bảo Nhi.”

Lục Thanh Lam kéo tay của Tam công chúa lắc lắc, nói một câu: “Cảm ơn!”

Trên mặt Tam công chúa lộ ra nụ cười, người nào đó hiện trường càng quan tâm lo lắng bệnh tình của Lục Thanh Lam hơn nàng nàng biết à.

Tam công chúa liền mệnh Đại cung nữ thiếp thân Uyển Thanh cầm đơn thuốc trở lại doanh địa của mình sắc thuốc.

Tiêu Thiểu Giác cũng đứng dậy, phân phó thái y xem bệnh cho Lục Thanh Lam nói: “Từ ngày mai, ngươi mỗi ngày tới đây bắt mạch cho Lục cô nương một lần, cần phải trong thời gian ngắn nhất chữa khỏi bệnh của nàng.”

Thái y kính cẩn đáp ứng.

Lục Thần thấy hắn để tâm nữ nhi như thế, có chút kinh dị nhìn hắn.

Lúc này Tiêu Thiểu Giác lại mở miệng nói: “Lục đại nhân, các ngươi còn chưa dùng cơm sao?”

Lục Thần gật đầu, “Vừa mới dàn xếp xong, đúng là còn chưa dùng cơm.”

Tiêu Thiểu Giác liền phân phó Vệ Bân: “Đi chuẩn bị một ít thức ăn cho Lục đại nhân cùng Lục cô nương, phải nóng hổi. A, đúng rồi, Lão Hầu gia và Lục Hãn Lục đại nhân bên kia cũng đưa qua một chút.”

Lục Thần vội vàng từ chối nói: “Vương gia, chúng ta đối phó mấy miếng là được, ngài đừng phiền hà nữa.”

Vẻ mặt Tiêu Thiểu Giác ôn hoà nói: “Lục cô nương hiện giờ là bệnh nhân, không ăn ngon miệng, lúc nào mới có thể khoẻ lại. Dù sao phần của bổn vương một mình cũng ăn không hết, Lục đại nhân coi như giúp bổn vương là được rồi.”

Lục Thần lúc trước cũng tiếp xúc qua cùng Tiêu Thiểu Giác vài lần, hắn mỗi lần đều lo chuyện chu đáo nho nhã lễ độ, hắn còn tưởng rằng lời đồn Khánh vương điện hạ hung ác nham hiểm đều là giả.

Vệ Bân hiểu rõ tâm tư của Tiêu Thiểu Giác nhất, chỉ đi một lát liền dẫn theo một đoàn thái giám tới, bát lớn bát nhỏ, mâm lớn mâm nhỏ, cháo nóng, cơm nóng, món ăn nóng làm ra tràn đầy một bàn, chẳng những có thịt còn có rau dưa tươi sốt.

Tất cả mọi người biết rõ, trên đường hành quân thịt không phải là hàng bán chạy nhất, hút hàng nhất thật ra là rau quả, bởi vì rau quả không có phương tiện bảo tồn, những rau quả tươi sống này đều là nội vụ phủ mỗi lần đến đâu thì tạm thời mua, cực kỳ hiếm, nếu không phải đại phú đại quý tuyệt đối không có để ăn.

Ăn lương khô đã nhiều ngày, cho dù Lục Thanh Lam đau yếu ngửi thấy mùi thơm của những món ăn nóng hổi này, cũng không khỏi bị gợi lên sự thèm ăn, Mặc Cúc và Mặc Hương liền đỡ nàng, đút nàng ăn cơm.

Lục Thần nói: “Vương gia đã ăn chưa, không bằng dùng một chút?”

Tiêu Thiểu Giác thống khoái đồng ý, “Sớm nghe nói Lão Hầu gia tửu lượng lợi hại, hôm nay vừa lúc lãnh giáo một chút.”

Đương nhiên không thể ở trong lều của Lục Thanh Lam dùng cơm, Lục Thần liền dẫn Tiêu Thiểu Giác đi lều trướng của mình, chỉ chốc lát sau Lục Kháng, Lục Hãn cũng tới.

Các nam nhân mang rượu và thức ăn lên, vừa ăn vừa uống. Tiêu Thiểu Giác hung ác bên ngoài, chẳng qua vẫn khách khách khí khí đối với mọi người của Trường Hưng Hầu phủ, cũng không ra vẻ vương gia.

Lão Hầu gia hảo mã canh hảo tửu, lần này xuất hành dẫn theo vài hũ nữ nhi hồng thượng hạng, liền lấy ra đãi khách. Mọi người nâng ly cạn chén, Lục Hãn nhìn Tiêu Thiểu Giác như có điều suy nghĩ. Hắn chợt cười nói: “Hiếm khi ăn được một bữa nóng hổi, lần này chúng ta ngược lại là dính ánh sáng của Lục nha đầu.”

Tiêu Thiểu Giác cười cười không nói.

Lục Hãn bất động thanh sắc quan sát thần sắc của hắn, trong lòng vẫn đang suy nghĩ, xem ra Khánh vương điện hạ thật sự coi trọng Lục nha đầu, nếu tương lai Hầu phủ nhiều thêm một vị con rể cường thế như vậy cũng không biết là họa hay là phúc.

Các nam nhân uống đến canh hai mới giải tán.

Tiêu Thiểu Giác rất muốn đi vào lều của Lục Thanh Lam nhìn một cái, chẳng qua hiện tại không dễ dàng giống như là ở trong kinh, mặc dù không cam tâm tình nguyện, cũng đành buông tha.

Hắn không khỏi ẩn ẩn có chút hối hận, biết sớm như vậy, cũng không để cho Lục Thanh Lam vào trong đại danh sách, vốn định để nàng đến Ung Châu giải sầu, nhưng khi nhìn thấy nàng ngã bệnh khổ sở, trong lòng hắn cũng khó chịu đi theo.

Màn đêm buông xuống, Tam công chúa không trở về lều trướng của mình, ở lại trong lều của Lục Thanh Lam một đêm.

Ngày hôm sau, Tiêu Kỳ nghe nói nàng bị bệnh, cũng tới thăm nàng.

Từ khi Tiêu Kỳ và Lục Văn Đình đính hôn, thái độ của Tam công chúa đối với nàng tốt hơn nhiều, ba tiểu cô nương cười cười nói nói, Lục Thanh Lam cảm thấy lên đường cũng không khó khăn như vậy.

Nói một hồi nhàn thoại, Tam công chúa bỗng nhiên nói: “Cửu ca bảo ta nhắc nhở ngươi, để ngươi cẩn thận Thanh Huệ quận chúa một chút.”

Advertisement / Quảng cáo

Lục Thanh Lam giật mình nói: “Thanh Huệ quận chúa cũng tới ư?”

Tam công chúa nói: “Lần vây săn này, Trấn Bắc vương cũng sẽ đích thân tham gia, Thanh Huệ quận chúa có thể không tham gia sao?”

Tiêu Kỳ cũng nói: “Thanh Huệ quận chúa không phải là bị hù dọa điên rồi sao?”

Tam công chúa: “Nghe nói Thanh Huệ quận chúa trong khoảng thời gian này được thái y trị liệu, bệnh tình đã chuyển biến tốt, không khác gì người bình thường.”

Lục Thanh Lam như có điều suy nghĩ gật gật đầu.

Có thái y tỉ mỉ chiếu cố, cộng thêm Tiêu Thiểu Giác mượn danh nghĩa Tam công chúa mỗi ngày phái người đưa thức ăn tươi sốt nóng hổi tới, Lục Thanh Lam rất nhanh liền khôi phục khỏe mạnh.

Một ngày kia dựng trại đóng quân, đám người Lục Thanh Lam Lục Thần dùng xong bữa tối đi ngủ sớm.

Toàn bộ doanh địa dường như một mảnh an bình, thực tế lại cũng không yên ổn. Ban đêm không trăng không sao, mọi âm thanh đều yên tĩnh. Nửa đêm, một bóng đen lặng lẽ đến gần doanh trướng của Lục Thanh Lam, chỉ thấy hắn dáng người trung bình, mặc một thân quần áo màu đen, che khăn đen trên mặt. Hắn lấy ra từ bên hông một thanh tiểu đao, gảy ra một cái lỗ nhỏ ở trên lều, lặng lẽ nhìn vào bên trong. Thấy trong trướng tối đen, lờ mờ, chủ tớ mấy người tựa hồ đều đã nằm ngủ.

Người nọ thở dài ra một hơi, lấy ra một cái đồ thuốc, đang muốn xuyên thấu qua khe hở nhét vào, dùng mê hương làm hôn mê người bên trong phòng, chợt nghe được: “Người nào?”

Người nọ kinh hãi, quay đầu lại nhìn lên, liền thấy Đại Vân cầm trong tay một thanh trường kiếm, không biết đứng phía sau mình lúc nào.

Người nọ không nói hai lời lúc này quay đầu bỏ chạy.

“Đứng lại!” Đại Vân khẽ quát một tiếng đuổi theo. Nàng lúc trước dưỡng tốt thương thế, vừa trở lại bên cạnh Tiêu Thiểu Giác không lâu, lần này Lục Thanh Lam tùy giá xuất hành, Tiêu Thiểu Giác liền phái nàng qua bảo vệ Lục Thanh Lam. Nàng ngược lại coi như là quen việc.

Đại Vân ở trong thế hệ thanh niên Hạ tộc võ công cũng là siêu quần bạt tụy, nếu không Tiêu Thiểu Giác cũng sẽ không phái nàng bảo vệ Lục Thanh Lam. Khinh công của nàng vô cùng tốt, nhưng người nọ phía trước hiển nhiên cũng vô cùng am hiểu khinh công, tốc độ cũng là cực nhanh, trong khoảng thời gian ngắn Đại Vân thế nhưng không cách nào rút ngắn khoảng cách với hắn.

Phía đông doanh trại là một khu rừng rậm xanh um tùm, nếu trốn vào trong rừng, cho dù bản lãnh Đại Vân lớn hơn nữa cũng mơ tưởng bắt được hắn, hắn vốn là chạy đi hướng đông, nhưng chạy chạy lại cư nhiên đổi một phương hướng khác, chạy về hướng nam.

Phía nam là một khu cỏ hoang, cũng không thích hợp giấu diếm tung tích. Đại Vân lại đuổi theo một hồi, nàng cũng là người cực thông minh, kịp phản ứng người phía trước là đang cố ý đưa mình đi vòng quanh.

Không tốt! Là điệu hổ ly sơn! Nàng lập tức hiểu ra.

Toàn thân Đại Vân đều xuất hiện mồ hôi lạnh, lúc này bỏ lại thích khách phía trước, chạy trở về phía lều của Lục Thanh Lam.

Nàng gấp trở về thở không ra hơi, chỉ thấy bên ngoài lều đã đánh trở thành một đoàn, hai hắc y nhân giữ im lặng tiến hành tương bác sinh tử, Đại Vân vội vàng chạy vào trong lều của Lục Thanh Lam xem xét, thấy Lục Thanh Lam và Mặc Cúc, Mặc Hương bình yên vô sự, còn đang ngủ say ở trên giường, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Lại có chút hoài nghi, trong hai hắc y nhân này, ắt hẳn có một là cùng một nhóm với người nọ vừa rồi, như vậy một người khác là ai? Chẳng lẽ ngoại trừ Cửu hoàng tử, còn có người âm thầm phái người bảo vệ Lục Thanh Lam?

Đại Vân nắm kiếm đi ra khỏi lều, hôm nay thiếu chút nữa liền thành sai lầm lớn, nàng quyết định đem lửa giận phát tiết đến trên người thích khách kia. Hai gã Hắc y nhân nhìn thấy nàng vào, hoảng sợ, thế nhưng rất nhanh phân ra, chạy trốn về hai hướng.

Đại Vân dậm chân một cái, cũng không dám lại đuổi theo.

Doanh trướng của Tứ hoàng tử Tiêu Thiểu Huyền, một hắc y nhân quỳ ở trước mặt của hắn bẩm báo cái gì đó sau khi hắn nghe thần sắc khẽ biến, hung hăng vỗ bàn: “Đồ đê tiện này, lại cư nhiên dám không nghe khuyên can của bổn vương, khăng khăng làm theo ý mình, thật là tức chết bổn vương!”

Hắn chợt đứng lên, nói với Lý Thế đứng yên một bên: “Đi doanh trướng của Thanh Huệ quận chúa!”

Lý Thế nói: “Vương gia, hiện tại là... Sau nửa đêm rồi?”

Tiêu Thiểu Huyền hừ một tiếng: “Sau nửa đêm thì thế nào, dẫn đường.”

Lúc Tiêu Thiểu Huyền hầm hầm đi vào lều của Đới Ngạn Quân, nàng mới vừa mặc chỉnh tề, nhìn thấy Tiêu Thiểu Huyền sắc mặt nàng khẽ biến thành lạnh, “Lúc này, sao ngươi lại tới đây? Sợ người khác không biết quan hệ hợp tác giữa chúng ta phải không?”

Tiêu Thiểu Huyền nhìn những cung nữ thái giám kia ở bên trong lều trại một cái, trong đôi môi nặn ra một chữ: “Cút!”

Khí thế của hắn dọa người, bọn hạ nhân nơm nớp lo sợ tất cả đều lui xuống.

Thanh Huệ quận chúa cười lạnh một tiếng: “Ngươi bị cái gì kích thích, muốn đến nơi này của ta nổi điên?”

Tiêu Thiểu Huyền chợt tiến lên trước một bước, bắt lấy cổ áo của Thanh Huệ quận chúa xách nàng lên, Thanh Huệ quận chúa vốn võ công không kém, nhưng từ lần trước bị kích thích lớn, thân thể của nàng cũng trở nên suy nhược, bị Tiêu Thiểu Huyền dễ dàng chế phục.

Tiêu Thiểu Huyền nhấc nàng giữa không trung, nàng hô hấp không thông, một trận nghẹt thở, ngay sau đó lại là ho khan kịch liệt một trận, Tiêu Thiểu Huyền thấy sắc mặt nàng đỏ bừng, bộ dạng lập tức sẽ phải tắt thở, mới rốt cục để nàng xuống đất.

Thanh Huệ quận chúa ôm cổ của mình ho hồi lâu, giận dữ nói: “Ngươi điên rồi!”

Tiêu Thiểu Huyền hừ một tiếng: “Tiện tỳ! Bổn vương lúc trước đã nói với ngươi cái gì, ngươi đáp ứng bổn vương thế nào? Bổn vương đem hết toàn lực giúp ngươi trở thành Cửu hoàng tử phi, mà ngươi nhất định phải bảo đảm an toàn của Lục Thanh Lam, hơn nữa tìm cách làm cho nàng trở thành nữ nhân của bổn vương. Ngươi đáp ứng, Tại sao lại phái người đi ám sát nàng? Nếu không phải bổn vương phái người bảo vệ, tối nay nàng sợ rằng...”

Thanh Huệ quận chúa oán hận nhìn chằm chằm Tiêu Thiểu Huyền: “Cái tiểu tiện nhân kia gây thù hằn không ít, sao ngươi biết nhất định là người ta phái đi?”

Tiêu Thiểu Huyền hừ lạnh một tiếng: “Ngươi cho rằng tất cả mọi người bình thường đều không biết kiêng sợ giống như ngươi ư? Trừ ngươi ra không người nào có thể làm ra chuyện như vậy.” Tiêu Thiểu Huyền cũng có chút nghĩ lại mà sợ, hắn cũng chỉ phái một người canh chừng, tối nay nếu không phải Tiêu Thiểu Giác cũng phái người tới, sợ rằng Lục Thanh Lam thật sự gặp bất trắc.

“Ha ha ha!” Thanh Huệ quận chúa cười to một trận, “Không sai, là ta! Là ta cho người đi giết con tiện nhân kia. Ta thật là không rõ, con tiện nhân kia, rốt cuộc tốt chỗ nào, ngươi và Tiêu Thiểu Giác từng kẻ từng kẻ, tại sao đều để ý nàng như thế? Bởi vì nàng, ta chết ba ám vệ, ngay cả mình cũng thiếu chút nữa bị ép điên, ngươi nói ta có nên giết nàng không, có nên giết nàng không?”

Tiêu Thiểu Huyền hừ lạnh một tiếng: “Chỗ tốt của Lục cô nương, há ngươi có thể hiểu được, cho dù là một đầu ngón chân của nàng, cũng tốt gấp trăm lần nữ nhân điên như ngươi.”

Thanh Huệ quận chúa hỏi ngược lại: “Ngươi đã thích nàng như vậy, tại sao không lưu lại vị trí chính phi, lại chỉ có thể ủy khuất nàng làm trắc phi?”

Những lời này đâm tâm của Tiêu Thiểu Huyền đau đớn.

Ba! Hắn vung cánh tay tát Thanh Huệ quận chúa một cái, cả người nàng bị quật ngã trên mặt đất. Trong miệng hắn thở hổn hển, “Bổn vương cảnh cáo ngươi một lần cuối cùng, nếu ngươi làm bậy nữa, đừng trách bổn vương không khách khí với ngươi!”

Sau khi trời sáng, Đại Vân đi tới lều của Tiêu Thiểu Giác, đem chuyện đã xảy ra tối ngày hôm qua một năm một mười báo cáo cho hắn. Cuối cùng nói: “Thuộc hạ chấp hành nhiệm vụ bất lực, xin Vương gia trách phạt.”

Tiêu Thiểu Giác mặt trầm như nước, “Ngươi thật sự là quá mức chủ quan, tự mình đi lĩnh tám mươi quân côn.” Đại Vân đang muốn đi ra ngoài, Tiêu Thiểu Giác gọi nàng lại: “Chuyện hình phạt đợi sau khi trở lại Ung Châu nói sau, bổn vương sẽ phái ba cao thủ nữa tạo điều kiện cho ngươi, nhưng ngươi cần phải bảo vệ tốt Lục cô nương cho bổn vương, không được để cho nàng bị thương tổn mảy may.”

Đại Vân vui mừng, “Thuộc hạ hiểu được, nhất định đem hết toàn lực bảo vệ an toàn của Lục cô nương.”

Tiêu Thiểu Giác phất tay một cái để cho Đại Vân đi nghỉ ngơi. Trong mắt hàn mang liên thiểm, không cần phải nói tối hôm qua nhất định là Thanh Huệ quận chúa gây nên.

“Đới Ngạn Quân! Đới Ngạn Quân!” Trong miệng Tiêu Thiểu Giác niệm cái tên này, trong đầu đã chuyển qua trăm ngàn quỷ kế, nếu không phải sau lưng nàng dính líu đến Trấn Bắc vương phủ, giết nàng động tĩnh quá lớn, chỉ dựa vào việc nàng năm lần bảy lượt ra tay với Lục Thanh Lam, Tiêu Thiểu Giác đã sớm tìm cách ra tay với nàng.

Advertisement / Quảng cáo

Một đoạn thời gian kế tiếp, lại không có chuyện đặc biệt gì phát sinh. Lục Thanh Lam cũng tốt, người của Trường Hưng Hầu phủ cũng tốt, cũng không biết từng có thích khách, thiếu chút nữa đã muốn mạng nhỏ của Lục Thanh Lam.

Mùng ba tháng tám, đoàn người cuối cùng đã tới bãi săn Ung Châu. Bãi săn Ung Châu bề dày hơn ba trăm dặm, diện tích rất lớn, bởi vì cách vài năm hoàng đế đều phải giá lâm nơi đây, bởi vậy bên trong bãi săn có hành cung tạm thời, hoàng đế đến bãi săn sẽ vào ở trong hành cung.

Điều kiện hành cung mặc dù không so được với trên kinh thành, nhưng cũng là vô cùng tốt. Đám hoàng tử công chúa bọn họ cũng được phân phòng trong hành cung, văn võ bá quan thì không được, hành cung quá nhỏ, không thể để cho bọn họ cũng đi vào ở, cho nên bọn họ chỉ có thể vây lều ở phía ngoài cung.

Lều rất nhanh dựng xong, Lục Thanh Lam đang ngồi ở giường gỗ, phía trên phủ kín nhung dê thật dày nghỉ ngơi, chỉ thấy Mặc Hương cực kỳ hứng thú đi đến “Cô nương, phía sau doanh địa có một giòng suối nhỏ, cảnh sắc cực kỳ xinh đẹp, ngài mau đến xem.”

Lục Thanh Lam mấy ngày nay ở trong xe ngựa cũng sắp nín hỏng rồi, nghe xong lời này nhất thời hứng thú, liền dẫn Mặc Cúc, Mặc Hương, còn có Đại Vân đi ra lều trại.

Từ sau khi sự kiện ám sát ngày đó, Tiêu Thiểu Giác liền đuổi Đại Vân đến bên người Lục Thanh Lam. Lục Thanh Lam cũng biết bãi săn không thể so với kinh sư, hàng năm đều có không ít người chết trong miệng sói côn trùng hổ báo, thậm chí, bị chết một cách không giải thích được. Đại Vân có thể gần người bảo vệ nàng như vậy, nàng đương nhiên sẽ không đẩy ra bên ngoài, thống thống khoái khoái nhận.

Mặc Hương ở phía trước dẫn đường, đi đại khái một khắc đồng hồ, trước mắt Lục Thanh Lam liền xuất hiện một cái khe suối giống như đai ngọc. Lúc này chính là tháng tám, thời tiết ôn hoà, dòng suối nhỏ dưới ánh mặt trời chớp động lăn tăn. Bốn phía là cỏ dại rậm rạp không thể nói rõ tên, ngẫu nhiên tô điểm hoa nhỏ hoặc hồng phấn hoặc vàng.

Lục Thanh Lam thân là tiểu thư khuê các, cơ hội xuất môn cũng không nhiều, cảnh sắc như vậy đương nhiên con người không tạo nên được, thấy vậy nàng như si như say, nói: “Thật là đẹp a!”

Ba nha hoàn cũng có chút kích động, nhất là Mặc Cúc và Mặc Hương, cơ hội xuất môn ít giống như Lục Thanh Lam. Mặc Hương chạy đến bên cạnh dòng suối nhỏ ngạc nhiên hô: “Cô nương, khe suối này thật sạch, bên trong còn có cá!”

“Ở đâu ở đâu?” Lục Thanh Lam cũng tới hăng hái. Nàng đem tay vươn vào trong nước thử một chút, phát hiện nhiệt độ nước suối thích hợp, hết sức thoải mái. Bởi vì phụ cận không người, Lục Thanh Lam nhất thời cao hứng, liền cởi giày, cởi bỏ bàn chân nhỏ trong nước, thậm chí có con cá đi tới cắn chân nhỏ của nàng, Lục Thanh Lam hưng phấn khanh khách cười mãi.

Tiêu Thiểu Giác xa xa chỉ nghe thấy tiếng cười của nàng.

Mặc dù đang trong đội ngũ, nhưng hắn đã hơn mười ngày không gặp Lục Thanh Lam rồi, nhớ đến lợi hại, nghe nói Lục Thanh Lam một mình chạy ra ngoài chơi đùa, lúc này liền dẫn Vệ Bân đi qua tìm.

Mặc Cúc và Mặc Hương cũng học bộ dạng tiểu thư nhà mình, đặt ở chân trong dòng suối nhỏ, hưởng thụ mát xa của con cá, chỉ có Đại Vân thân là hộ vệ, thời khắc vẫn duy trì cảnh giác. Tiêu Thiểu Giác từ phía sau mấy người đi tới, nàng cũng là người thứ nhất phát hiện hắn.

Đang muốn tiến lên hành lễ, Tiêu Thiểu Giác khoát tay, Đại Vân cũng không lên tiếng nữa.

Ánh mắt Tiêu Thiểu Giác rơi vào đôi bàn chân nhỏ ở bên trong khe suối của Lục Thanh Lam, nhớ tới đêm hôm đó hắn từng hôn cái chân này, không nhịn được trong lòng nóng lên.

Hai cái bắp chân của Lục Thanh Lam rung động, kích khởi từng mảnh bọt nước. Chơi trong chốc lát, mới hậu tri hậu giác quay đầu lại, đã nhìn thấy Tiêu Thiểu Giác đang đứng ở phía sau mình
Chương Trước/190Chương Sau

Theo Dõi