Chương Trước/52Chương Sau

Hợp Đồng Lọ Lem Và Hai Chàng Hoàng Tử

Chương 29

Nó hài lòng nhìn 2 bức ảnh 2 chàng mỹ nam cười khúc khích thích thú “Cái này mà đem bán chắc cũng đc bộn tiền nhỉ”

- Chụp hình lén bọn anh vui đến vậy sao? Nếu em muốn, chỉ cần nói 1 tiếng anh sẽ cho em chụp thoải mái…

- Phải đó, hình anh ở nhà đầy, kiểu nào cũng có, em muốn thì anh sẽ cho em, đủ để em dán hết căn phòng luôn, ko cần phải chụp lén đâu

Hai giọng nói khàn khàn vang lên khiến nó giật mình đáh rơi cả điện thoai…xoay người lại thấy 2 kẻ tóc rối đang vươn vai cười ngạo nghễ…

- Cái gì chứ… – nó ngượng đỏ chín mặt…bỗng nhớ lại vấn đề chính – Hôm qua đến giờ các anh ngủ ở đây sao?

- Ừ!!! Hôm qua thấy em ngủ say quá anh ko muốn gọi dậy – Jun gãi mái tóc rối cười như nắng ban mai nói với nó

- Vì vậy bọn anh quyết định ra đây ngủ nhường giường cho em nằm thoải mái – Ken ngáp dài 1 cái cười dịu dàng tựa gió xuân nháy mắt nói

Nó cuối đầu ngượng ngùng…

- Xin lỗi…

Cả 2 trông cái bộ dạng hối lỗi của nó mà ko kiềm đc mềm lòng ko nỡ trách nó…

- Ko sao, ngủ ở đây cũng rất thoải mái – Jun mỉm cười bẹo má nó 1 cái nói

- Uhm!!! Bọn anh ngủ rất ngon – Ken cũng cười xoa đầu nó

- A…- Nó vẫn cảm thấy có lỗi, mặt cuối gầm đỏ ửng, 1 tay xoa xoa má 1 tay xoa đầu – Ưm… em xin lỗi…nhưng… lần sau… các anh cứ qua phòng em mà ngủ là đc…phòng khách sạn cái nào cũng giống nhau …vì vậy ko cần phải ngủ ghế salon vậy đâu – nó nũng nịu chu chu mỏ nói

Nó vừa dứt lời… cả 2 chàng lập tức dừng mọi hoạt động, người cứng đơ nhìn nó rồi nhìn nhau chằm chằm… mắt mở to thao láo như vừa đc khai sáng đầu óc…

- Phải rồi – Cả 2 đồng thanh

…phụt…

Trong phút chốc cả 2 bật cười nghiêng ngã… ko thể ngờ thông minh thường xuyên tự nhiên ngu đột xuất…còn đầu óc nó tự nhiên thông minh bất ngờ… hôm qua lo cãi nhau mà ko nghĩ ra, hai cái thân mét tám chật vật trên cái ghế salon chật chội này gần chết… Thật là ngốc quá mà… buồn cười thật…

- Hai người bị gì vậy? – nó tò mò nhìn 2 cái thây đang lăn lộn cười sắp muốn tắt thở…

Ko ai trả lời nó phồng 2 má hờn dỗi trở về phòng mình mặc kệ 2 tên bệnh…

30 phút sau…

…Cộc…cộc…

- Boo, đi ăn sáng thôi… – Jun và Ken sau 30 phút đã bảnh bao đứng trước cửa phòng nó…

- Đợi xíu – Nó từ trong nói vọng ra

Hai anh chàng đứng trước cửa phòng nó bắt đầu gây sự chú ý của mọi người trong khách sạn…nhất là phái nữ… có lẽ ít nhiều họ nhận ra 2 nhân vật đặc biệt này… ít có nổi quá mờ, lại còn đứng chung cho rực rỡ =))… Nhận đc ko khí bắt đầu nóng lên… 2 ah chàng sốt ruột…

- Boo, nhanh lên em – họ hối nó

…cạch…

Nó bước ra với chiếc áo cánh dơi lệch vai màu hồng cùng chiếc váy ngắn màu đen và vớ trắng thụng mang kèm giày baby doll nơ xinh,mái tóc tết 2 bím nhỏ… nhìn nó tràn trề sức sống và dễ thương như búp bê khiến 2 kẻ thẫn thờ như tượng…

- 2 người bị gì vậy? – nó hươ hươ tay trước mặt họ

Chợt giật mình tỉnh mộng, 2 anh chàng lúng túng như chàng thanh niên lần đầu tỏ tình đầy vẻ bối rối…

- Ơ – cả 2 đồng thanh

- Đi thôi – nó lắc đầu khó hiểu trước loạt hành động bất bình thường… “ko biết mới sáng sớm họ bị cái gì nhập nữa…haiz” …=))… Tội nghiệp…

Tại phòng anh khách sạn… trước trăm con mắt hướng đến chiếc bàn cạnh cửa sổ… ánh mắt ngây ngốc có…ánh mắt ngạc nhiên có…ánh mắt ngưỡng mộ có…ánh mắt ghen tị có… đặc biệt ánh mắt “hết hồn” chiến đại đa số và ngày có chiều hướng tăng dần =))…

- Em có cần gọi thêm ko? – Jun giật giật khóe miệng hỏi nó

Trước mặt 2 anh chàng đẹp zai ngời ngời là 1 con nhỏ ăn đến ko ngóc đầu lên nổi… làm cho người ta vừa ghen tỵ vừa há hốc mồm to bằng quả trứng… đà điểu kinh ngạc tột độ =))

- No ùi!!! – nó ngẩng đầu dậy liếm mép hài lòng khi cái bao tử đc lấp đầy

- ^^! Em no rồi à? – Jun vẫn cười cứng hàm, khóe môi giật giật nhìn nó

- Ơ, sao các anh ko ăn – nó nhìn dĩa điểm tâm của 2 chàng chỉ vơi đc 1 nửa ngạc nhiên hỏi

- Bọn anh no rùi ^^! – Ken cười bơ bơ đáp

- Ưm…vậy giờ chúng ta đi đâu? – nó gật gù hỏi

- Buổi tiệc bắt đầu vào buổi chiều, chúng ta nên chuẩn bị 1 chút – Jun xoa cằm nhìn nó

- Uhm…nên chuẩn bị cho em 1 chút – Ken xoa tay vào nhau cười gian

Nó ngây người nuốt khan 1 ngụm nước bọt…nhìn 2 cái mặt gian tà này sao ớn ớn…

30 phút sau…

Đây đúng là cái ớn ớn nó nghi nghi nè… sau 30phut1 đi xe cùng 2 anh…cả 3 đang an ngự tại 1 siêu thị thời trang lớn nhất đảo Cheju…

- Cái…cái gì đây – Nó xìu xìu hỏi

- Tất nhiên là mua đồ cho em rồi – Ken nói,mắt chằm chằm lướt về thời trang nữ

- Lúc đi vội em cũng chẳng mang gì theo, sắm vài bộ để dùng chứ – Jun cười khoái chí lướt 1 lượt qua quần áo nữ 1 lượt

1h sau…

- Hừ hừ – nó rên hư hư, mặt xụi lơ méo mó mếu xệch – Mua đồ? Vài bộ?…Cái này là vài bộ đó hả? – Nó gầm gầm mắt lừ lừ nhìn 2 kẻ hủ mưu

1h trước…

- Boo thử cái này đi – Ken đưa nó 1 bộ áo và váy xinh xắn

- Boo cái này…cái này…em thử xem – Jun đưa nó 1 bộ áo liền váy có nơ to làm điểm nhấn

- Boo…cái này hợp với em, thử đi – Ken lựa lưa lôi ra 1 bộ

- Cái này rất hợp…thử đi – Jun vạch vạch đưa 1 bộ

- Boo…

- Boo…

….

Sau nguyên nhân của trước và sau 1h… ta rút ra kết luận… 1 em đã ra đi tìm đường cứu nước =))

Thử trên dưới hơn 30 bộ…nó muốn chết lên chết xuống, bộ nào lên người nó đc 2 chàng cho là hợp đều khăn gói theo nó về nhà…nó bây giờ bước đi xiêu vẹo…còn 2 anh tay xách nách mang hết quần lại áo,hết giày lại dép…cứ thế mà rinh hết cả cái shop về… =))

- Thật ko thể hiểu đc các người mà – Nó vừa ngậm óng hút khí thế tấn công ly cam vắt vừa cằn nhằn

Hai anh ngồi đối diện nó trong 1 quán nước nhỏ chỉ biết nhe răng cười trừ, ko, dám lên tiếng khi nó đang tức giận =))

- Chỉ mua vài thứ cho em chuẩn bị buổi tiệc chiều nay thôi mà – Ken cười hề hề xoa xoa nó

- Vài thứ? –nó gằn giọng trừng mắt nhìn Ken – Anh có thể mua 1 cái tủ lớn để chứa “vài thứ” của anh đấy… Àh ko, 1 cái ko đủ đâu, chắc phải 2 cái – nó hét lên

- Vậy đi thôi – Jun cười nói

- Đi đâu? – nó ngơ ngác nhìn Jun

- Đi mua tủ – Jun ghé sát mặt nó nói

Nó ngẩng ra 1 lúc mới tiêu hóa hết câu của Jun…

- AAAAAaaaaa…. Anh còn…hừ hừ… – Nó tức nghẹn họng, 2 tai đỏ tía, mắt ngân ngấn nước, đứng dậy dậm chân bỏ đi

Hai anh chàng nhìn nhau cười rồi đứng lên theo nó… đến cái tướng giận cũng dễ thương thế… thật đến pó tay…

- Mấy giờ buổi tiệc bắt đầu? – nó hỏi khi đã cùng 2 chàng yên vị trên xe…đây là cảm giác tuyệt vời nhất từ sáng tới giờ…ko phải đi bộ…thiệt là hạnh phúc quá đê =))…

- 4h – Cả 2 chàng hồn nhiên đáp

- Ồ… Vậy chúng ta còn 1 tiếng nữa – nó cũng hồn nhiên ngúc ngoắc cái đầu đáp

- Ừ – 2 anh chàng cười vô tư đáp…
Chương Trước/52Chương Sau

Theo Dõi