Chương Trước/52Chương Sau

Hợp Đồng Lọ Lem Và Hai Chàng Hoàng Tử

Chương 37

Sau 1 chuyến đi dài giành lấy “thứ quan trọng”… nó và Ken nắm tay nhau bước lên xe trở về nhà…

- Boo… dậy đi em, đến nhà em rồi kìa – Ken lay khẽ nó đang dựa vào anh ngủ ngon lành

- Ưm… – Nó rên lên 1 tiếng nheo mắt tỉnh dậy mơ hồ – về tới nhà rồi à? – nó đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe…đúng là cổng nhà nó…

…cạch…

Ken nhanh nhảu nhảy xuống xe chạy đến mở cửa cho nó… hik!! Đc cưng thấy ớn =.=… Nó bước xuống xe cảm tưởng như nàng lọ lem trong truyện cổ tích ý

- Cám ơn anh… – nó mỉm cười nhìn anh nói

- Boo

Từ phía sau lưng vang lên 1 tiếng gọi trầm trầm…

- Jun – nó và Ken nghiêng người nhìn về phía sau ngạc nhiên thốt lên

- Em đã đi đâu mấy ngày nay? – Jun trầm giọng sắc lạnh hỏi nó

- Em cùng Ken đến đảo nhà anh ấy chơi…Xin lỗi ko kịp báo trc cho anh – Nó cúi đầu hối lỗi – mà sao anh lại ở đây?

Ngày nào Jun cũng đến đợi trc cổng nhà nó…thật khổ cho anh chàng… Anh tiến đến gần nó ko nói gì, khuôn mặt giăng mây xám xịt như giông bão cấp 9, bàn tay đã thâm bầm những dấu ngón tay vì bị siết chặt, móng tay đâm vào da thịt bật máu mỗi ngày , vết cũ chưa lành lại hằn vết mới… có lẽ điều đó giống như trái tim anh lúc này…

…Bốp…

Một tiếng va chạm vang lên đột ngột… chớp mắt, chỉ thấy Ken ngã vật xuống đất…

- Ken – Nó hoảng lên hét 1 tiếng vang trời chạy đến đỡ anh dậy – Jun…Anh làm gì vậy? sao tự nhiên lại đánh anh ấy – Nó ngước nhìn anh oán giận

Ánh mắt nó như nhát sao sắc rạch 1 đường sâu hoắc vào trái tim anh…

- Đứng lên – anh lạnh lùng bật ra 1 tiếng ra lệnh

- Boo… Em đứng sang bên kia đi – Ken 1 tay lau vệt máu khóe miệng mỉm cười đẩy nó sang 1 bên – Bọn anh phải giải quyết mọi chuyện thôi

- Giải quyết cái gì chứ, anh bọ thương rồi kìa – nó nức nở, mắt long lanh ngấn nước nhìn anh lo lắng

- Anh ko sao, em đứng sang bên kia đi – anh đẩy nó sang 1 bên chóng tay đứng dậy

… Bốp…

Vừa mới đứng thẳng dậy thì 1 cú khác lại húc tới khiến anh loạng choạng ko kịp phản ứng 1 lần nữa té ngã xuống…

- Ken – nó giật mình run rẩy

- Em cứ đứng ở đó – Ken hướng về nó hét lên khiến nó khựng lại, tay chân bỗng chốc cứng ngắc

Anh cười nhếch mép, dùng mu bàn tay quẹt đi vệt máu….

…Bốp…

Lại 1 tiếng va đập chói tai vang lên…

- Á – nó lấy 2 tay bịt mặt lại sợ hãi hét lên

Lần này người ngã xuống lại là Jun…

- Đừng tưởng có thể đánh đc tao hoài như vậy chứ, đồ khốn – Ken hoắc mắt như 2 ngọn lửa hừng hực thiêu Jun

- Đồ khốn ư? – Jun lấy 2 xoa lên chiếc má vừa lĩnh chưởng lặp lại câu nói của Jun cười khinh miệt

…Bốp…

- Câu này là tao nói mới đúng, đồ khốn – Kèm theo tiếng gầm phẫn nộ là 1 cú ko nhẹ đáp lễ Ken – Mày dám chơi tao ư?

…Bốp…

- Mày thua rồi… biết điều thì biến đi – Ken cũng mượn cú đấm đáp lời Jun

- Thua? Mày dám… – Jun người như ai châm lửa tức tối, nắm chặt quả đấm phi thẳng đến Ken…

- Kooooooooooo

…Bốp…

Phát ra 1 tiếng ko nhẹ… 1 thân hình ngã bệch xuống như cây đỗ khiến trận chiến bỗng 1 chốc ngưng bặt… mọi thứ như nín thở với cảnh tượng vừa xảy ra…

- Booooo – 1 tiếng gọi đồng thanh vang lên

Trong phút chốc nó thấy Jun lao đến như mãnh thú nổi giận ngùn ngụt nó ko tự chủ mà chạy đến trước Ken cản lại… mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến những nhân vật chính trở tay ko kịp… hậu quả là nó lãnh đủ…

- Boo…Boo… Tỉnh lại đi em – Ken đỡ lấy nó mặt biến sắc xanh nhợt

- Boo… Boo – Jun mặt mày như ko còn máu, cả người run bần bật nắm lấy tay nó

- Boo… con sao vậy? – Mẹ nó từ trong nhà nghe bên ngoài hỗn độn ồn ào nên ra xem thử thì trước mắt bà là đứa con gái bé bỏng 1 bên mặt sưng húp đỏ tấy, sắc mặt trắng bệch đang nằm 1 đống…- Chuyện gì? Chuyện gì đã xảy ra? – bà chạy đến kéo nó vào lòng hốt hoảng hét lên

- Kìa bà, đưa nó vào trong đã rồi nói – papa nó từ phía sau lo lắng chạy đến đỡ lấy nó mang vào nha

Ken và Jun dịch bước định đi theo sau thì bị mẹ nó quay lại nhìn trừng trừng sắc lạnh làm 2 người khựng bước…

- Chuyện này là do 2 đứa gây ra phải ko? Là chuyện gì – Mẹ nó lạnh giọng chỉ trích

- Cháu xin lỗi – Jun cúi đầu thành khẩn, lòng đau như ai đang cắt xéo từng mảng

- Cháu xin lỗi – Ken cũng gập người, lòng nhộn nhạo ko thua gì Jun

Mẹ nó nhìn cả 2 chăm chăm nghẹn ko thốt nên lời…

- Hai đứa về hết đi – bà hít sâu 1 hơi bình tĩnh lạnh lùng buông 1 câu rồi quay lưng bỏ vào nhà đó sầm cửa lại

Hai chàng liếc mắt trừng nhau sắc lẻm 1 cái rồi cũng xoay người bỏ về xe…

- Được lắm… nếu ngươi đã muốn thì ta đây ko khách sáo… chờ đó – Jun nắm chặt tay buông 1 câu khiêu chiến bước vào xe phóng đi

Trong con phố yên tĩnh… 2 tiếng xe mãnh liệt đồng vang phá vỡ sự tĩnh lặng… vài phút sau chỉ còn nghe nghe tiếng vụt xé gió lao đi… trả lại mọi thứ nguyên vẹn ban đầu…

Trụ sở chính tập đoàn Dimon….

Trong tòa nhà lớn nhất dựng giữa trung tâm thành phố… tại tầng cao nhất cũng là tầng đặc biệt nhất dành cho chủ tịch đứng đầu sáng lập Dimon…

…Cộc…cộc…

- Vào đi – 1 giọng nói đầy uy nghiêm vang lên, tuy chưa nhìn tới chủ nhân giọng nói nhưng cũng đủ làm người nghe lạnh gáy toát mồ hôi hột

- Thưa ngài, có giám đốc Jun đến tìm – cô gái mang chức vụ thư kí sợ sệt run giọng báo cáo

- Cho vào

- Vâng… Mời ngài vào…chủ tịch đang đợi

Jun gật đầu 1 cái phong độ chất ngất bước vào phòng

- Cơn gió nào có thể đưa cháu trai ta đến đc đây vậy?

- Ông nội, cháu việc muốn nhờ ông giúp

Đã muốn khiêu chiến thì ta đây cũng ko ngại nương tay nữa…
Chương Trước/52Chương Sau

Theo Dõi