Chương Trước/52Chương Sau

Hợp Đồng Lọ Lem Và Hai Chàng Hoàng Tử

Chương 7

- Ấy!! khi nào rãnh ghé qua Jonny nha, Jonny thích em lắm đó, qua Jonny make up miễn phí luôn, trước giờ hông ai barbie như em hết àh, làm mấy tác phẩm đồ công chúa của Jonny bỏ xó hết trơn… – Jonny thút thít, quyến luyến nắm tay nó khi nó bị lôi lên xe Ken

Ken trừng mắt cảnh cáo nhìn Jonny đang nắm tay nó…rồi rồ xe bỏ đi…

Ngồi trên xe ko ai nói nhau câu nào, mặc dù nó rất muốn hỏi hắn đang định đi đâu,nhưng nhìn cái mặt hầm hầm giống quỷ của Ken nó ko dám hé nửa miệng…Còn hắn, lái xe mà con mắt cứ chốc chốc liếc nhìn nó, mất lần thắng gấp muốn vỡ tim…chạy đc 1 đoạn, cả 2 dừng lại ở 1 quán Bar lớn, nhìn bề ngoài thì cũng thuộc vip tương đương salon của Jonny ko chừng…

Ken lôi nó vào trong…

- Ken… – 1 người đẹp giai chẳng kém hắn hươ tay gọi…

Ken mỉm cười bước tới, nó lẽo đẽo đi phía sau…

- Hey, tới trễ đó nghen – anh chàng đẹp giai lên tiếng – Ai thế – thấy nó thấp thoáng sau lưng hỏi

Ken kéo nó từ phía sau lên…mọi người “òa” lên 1 tiếng ngạc nhiên trước cái vẻ đẹp thiên thần của nó…

- Woak!! Xinh vậy? girl friend mới hả? ko tồi nha

- Nói vậy cũng ko phải Min, phải nói là tiểu mĩ nữ đấy

Ko hiểu sao Ken ko phản bác ý kiến của ah chàng đẹp giai nãy giờ lên tiếng tên Min đó mà ngược lại thấy thích thú khi mọi người hiểu lầm như vậy…Còn nó thì ngạc nhiên khi Ken ko lên tiếng phủ định và bảo nó là osin mà câm như hến…

- Chào em, anh là Min – Anh chàng niềm nở

Lúc này nó mới để ý những người xung quanh mà mém té xỉu, toàn ca sĩ, diễn viên nổi tiếng của cái đại Hàn dân quốc này…

- Em…em là Boo…Anh là Lee jung Min phải ko ạ? Em xem phim anh đóng ko sót bộ nào – Nó nhảy cẫng lên khi đc diện kiến thần tượng

Min cười vui vẻ trước cái tính trẻ con của nó…

- Oaaaa!! Nhóm TML, Queen girl…em là Fan mí chị ý… Chi em xin chữ kí với… ui!!! Quên ko mang giấy bút ùi – Mí anh chị nghệ sĩ bình thường có hơi kiêu 1 chút đối với Fan nhưng thấy cái dáng vẻ đáng yêu và cái mặt phụng phịu của nó khiến ai cũng xiêu lòng mà bật cười

- Ôi!!! Bé dễ thương quá… – 1 nữ thành viên trong nhóm Queen girl chịu ko nổi ôm chầm lấy nó

Mấy chị em còn lại cũng ko cầm lòng đc mà nựng mặt véo má, có chị còn hun chóc lên đôi má hồng hồng phúng phính mềm như da em bé của nó khiến nó ngượng nghiệu, mặt nóng bừng càng thêm yêu… Min thấy vậy chịu ko xiết cũng hùa theo, bay vào ôm chằm lấy nó…

- Oaaaa!!! Dễ xương quá, vứt thèng Ken đi, làm bạn gái anh nak

Ken lừ mắt tóe lửa, đạp Min cái bộp ko thương tiết giằn nó lại…

- Nà, cô ấy là của tui, mấy người muốn chết ko, ai cho ôm chùa vậy hả – Ken khè lửa

Tất thảy mọi người nhìn cái kiểu như trẻ con bị giành mất đồ chơi của Ken mà ôm bụng phì cười ngặc nghẽo

- Hahaha, đùa tí thôi, ngồi xuống đi – Min cười hòa khoái chí

Nó lại bị mí anh chị kéo tụt ngồi đối diện Ken, nựng nịu như búp bê…Nó cũng mau chóng hòa đồng cùng mọi người làm ai cũng thích nó…

Ken ngồi ngắm nhìn nó vui vẻ cười nói, khóe môi cong lên 1 nụ cười vui lây mà ko hay…

- Thích cô bé lắm phải ko? Heehehe – Min trêu hắn khi hắn đang ngắm nhìn nó

- Cái…cái gì chứ – Ken giật mình nhấp 1 ngụm rượu giấu đi khuôn mặt đang đỏ như trái cà chua

- Còn ko chịu nhận, cái mặt ông như rổ cà chua rồi kìa – Min ko buông tha

- Làm sao tôi có thể thích 1 nhỏ tầm thường vậy đc chứ? Chỉ là osin của tui thôi – Ken nói

- Thế áh – Min ko nói gì thêm chỉ cười giễu thằng bạn ngốc ngếch lắc đầu

Gần 9h, Ken cũng phải đưa nó về… ôm tờ giấy to khủng bố với 1 đống chữ kí trên đó, nó hạnh phúc cười toe toét

- Này…chỉ là chữ kí thôi mà, làm gì mà cười hoài như con điên vậy? – Ken khó chịu khi nó ko thèm để ý tới anh

- Gì chứ? Anh có biết, chữ kí của 1 nghệ sĩ như anh giống như đại diện cho anh ko? Người hâm mộ mong muốn xin đc chữ kí của thần tượng họ xem như thần tượng của họ luôn bên cạnh,để họ nhớ, thương và ủng hộ…Anh ko phải là người nổi tiếng sao mà nói vậy chứ – Nó bĩu môi phồng má giận dỗi cáu

Ken khó chịu nhướng mày nhìn nó thuyết giáo nhưng ko nói đc vì nó nói đúng…

- Thế cô ko xin chữ kí tôi à?

- Xì, tôi có biết anh đâu mà xin làm gì – Nó vô tư nói

…phập… Ken cứng đờ shock trước câu nói của nó như dao đâm vào mình, lửa khói bóc ngụt, quê độ, hắn giựt phắt tờ giấy của nó… kí xoẹt 1 chữ thật to rõ đè chồng lên chữ kí của Min…

- Á…anh làm gì vậy – Nó giãy nảy – Huuhuuu, chữa kí của Min, khó khăn lắm mới xin đc, anh thật là quá đáng mà –nó giận hờn thút thít

Ken ko thèm nói bỏ vào xe, nó cũng lon ton đi theo, ngồi trong xe nó giận dỗi, đôi má phồng lên ko thèm nói với Ken câu nào…Nhìn nó mà anh chàng cười thầm…

- Á!!! – Tự nhiên nó hét lên

- Gì…gì vậy chứ – Ken giật mình như kẻ trộm bị phát hiện

- Đồng…đồng phục của tui, tui làm sao mặc thế này về nhà – Nó mếu máo, mắt long lanh ngấn nước

Nhìn cái mặt nai bambi của nó là hắn đỡ ko nỗi mém xịt cả máu mũi…

- Cô…cô dẹp cái mặt đó giùm tui đi, để tui chở cô quay lại salon lấy là đc chứ gì? – Ken nói mặt quay ngoắt đi, chứ nhìn thêm nữa chắc anh phun máu chết thật

Xui xẻo thay…

- Chết, tôi quên mất, salon 9h đóng cửa mất rồi – Ken thở dài

- A…oaaaa, vậy sao tôi dám vác cái bộ dạng này về đây? – Nó khóc òa

- Haiz…thì cô nói đi sinh nhật bạn ko đc àh, cứ bảo đồ mượn – Ken lí lẽ

- Uhm…ừ…sao ko nghĩ ra nhỉ – Nó nít im, ngẩm ngẩm rồi cười toe trước cái sáng kiến tuyệt vời của Ken

Ken thích thú nhìn cái bộ dạng khóc rồi lại cười của nó lắc đầu

- Vậy giờ tôi đưa cô về

- Ok!!! Về thôi… – Nó vui vẻ bước lên xe

….

Chiếc xe thể thao lướt đi kiêu hãnh trên con đường nhựa, gió thổi vào cửa sổ làm tung bay mái tóc nó, 1 mùi hương hoa nhè nhẹ lướt qua mũi làm tim hắn ko giữ nỗi nhịp đập…

- Này…anh đậu ở cuối đường đc rồi, tôi tự đi vào – Nó lay lay tay Ken khi xe đang giảm tốc rẽ vào con đường nhà nó

- Sao vậy, tôi đưa cô vào luôn – Ken nhăn nhó

- Mẹ tôi thấy tôi chết mất – Nó xìu mặt tội nghiệp

- Được rồi, tôi biết rồi… – Ken phải đồng ý mặc dù ko cam tâm lắm

- Cám ơn anh – Nó cúi đầu chào Ken, nở 1 nụ cười thật tươi làm cho ai kia taong xe ngây người như pho tượng…ấn tượng khó phai

Ken ngồi lặng nhìn nó đến khi bóng dáng nhỏ bé của nó chỉ còn là chấm nhỏ rồi biến mất phía cuối đường anh mới quành xe…chiếc xe phóng đi lướt vi vu…trong làn gió mát, 1 mùi hương còn vương vấn…Ken hít sâu lấy 1 cách dễ chịu…trái tim chàng ko ổn…

Chap 3

Nó vừa bước vào nhà thì chạm ngay 1 người mà nó cũng ko mấy “ưa”…

- Sao anh lại ở đây – Nó khoe đôi mắt to tròn bằng biểu hiện ngạc nhiên tột độ…

Jun nhìn thấy nó trong bộ dạng như 1 nàng công chúa có hơi bất ngờ… đêm cùng ăn tối gặp mặt, thoáng trông nó đã xing, hôm nay cang xinh hơn, cứ như 1 thiên thần trong bộ đầm màu kem…

- Con đi đâu giờ mới về thế?…còn bộ đồ con mặc là thế nào? – Mẹ nó ngạc nhiên…

- Dạ… là…là Rain cho con mượn…con với Rain và Sunny đi sinh nhật 1 người bạn… – Nó văng vẹo 2 ngón tay vào nhau, hơi ấp úng bởi trước giờ nó ít khi nào nói dối

- Ồ!! Thế àh? Lần sau con nhớ gọi điện về báo 1 tiếng nhé…àh!!! Mà con giúp ba mẹ tiễn anh Jun nhak – Mẹ nó gật gù rồi cười gian ta phân lệnh

- Dạ…sao…con – Nó ngóc mặt lên tính cãi thì thấy đôi mắt tràn trề…sát khí của mama nên cụp đuôi ngoan ngoãn làm theo – Dạ

Nhìn bộ dạng nhỏ như con cún con bị ức hiếp, Jun cười thầm trước cái dáng vẻ đáng yêu đó…

- Mời anh – Nó phụng phịu giận dỗi gằn giọng như dằn mặt, thể hiện ngụ ý đang chống đối…

- Vậy phiền cô – Jun cười cười, thái độ nó càng như thế lại càng làm anh thích thú

Ra đến cổng, nó lịch sự cúi chào Jun rồi toan bước vào nhà…

- Àh khoan –Jun gọi lại

- Gì nữa chứ – nó hằn hộc

- Cuối tuần này cô ko bận gì chứ? – Jun hỏi

- Có chi ko? – nó vẫn giữ thái độ khó chịu, nheo mày

- Ờ…ừm…tôi muốn mời cô dùng bữa – Jun cười siêu kool nói

- Sao tự nhiên anh có nhã hứng mời tôi ăn cơm zạ? – Nó thắc mắc

- Ờ, tôi muốn bàn với cô 1 số chuyện trước khi cô vào công ty làm – Jun gãi gãi mũi, giữ nguyên nụ cười đến siu lòng trả lời

- Ưm…nhưng… -Nó ngập ngừng

- Ok!!! Chủ nhật 7 giờ tôi đến đón cô – Jun ko để nó tả lời, anh quyết luôn rồi lên xe bỏ đi

- Cái…cái gì…tôi còn chưa trả lời mà…nè nè – Nó phồng má tức anh ách giậm chân đành đanh nhưng vô ích, Jun đã đi đc 1 đoạn rồi…

Nhìn hình ảnh của nó chiếc gương chiếc hậu, Jun đưa tay che miệng cười thích thú…anh cũng ko hiểu sao lại mời nó đi dùng cơm…bàn công việc cũng chỉ là cái cớ thôi…chủ yếu anh muốn tìm hiểu thêm về nó… “Thời gian dài, chắc sẽ còn nhiều cái vui đây…” – Jun mỉm cười thật sâu đầy ẩn ý, ko hiểu sao anh luôn có thể cười 1 cách thoải mái khi bên cạnh nó… bên cạnh nó ko phải lo âu nhiều, nó mang lại cho người ta 1 cảm giác nhẹ nhàng

Chiếc xe hơi màu đen của Jun lướt qua 1 chiếc xe hơi thể thao đang đậu cách đó ko xa…đủ để quan sát đc 2 người đang trò chuyện mà trong mắt anh chàng gọi là “thân mật”…trong tích tắc…Jun và Ken lướt qua nhau…gần đến nỗi như thể đo bằng gang tay…1 cảm giác kì lạ xâm chiếm…kéo theo bão gió đang cuộn đến…

Ken cũng xoay tay lái vòng xe đi… vốn anh trở lại đưa nó chiếc cặp táp mà hồi chiều nó để quên ở băng ghế sau khi vào salon…nhưng ko ngờ, vừa đến đã đập vào mắt cháng nam 1 nữ “tình tứ” nói cười trước cửa nhà…

“Hừm, thì ra là như vậy…Hèn chi ko cho tôi đưa vào…Cô giỏi lắm… tôi sẽ cho cô biết tay” – Tay siết vô lăng, Ken đạp ga vút đi như bay trên con đường trải nhựa làm bao người phải ngoái nhìn…

Còn đương sự của chúng ta sau khi giậm mỏi chân thì vào nhà…ngủ… mà ko biết bão 12 đang sắp tràn về =))

…ào…
Chương Trước/52Chương Sau

Theo Dõi