Chương Trước/59Chương Sau

Huyền Huyễn: Đông Minh Truyện

Chương 47: Ám Chân Ý, Tô Phu Nhân Rời Đi

Từ lúc cùng Khương Ly tiến đánh Phủ Quốc Công việc đằng sau, Tô phu nhân chợt biến mất hành tích, bế quan luyện hóa Tu Đan. Nàng đã dậm chân ở Nhất Phẩm Chân Nhân nhiều năm, vốn dĩ tích lũy đã đầy đủ, chỉ cần một điểm cơ duyên, chân ý đại thành, liền hậu tích bạc phát mà đột phá.

Luyện hóa nhị phẩm Tu Đan, cảm thụ bên trong vị kia thượng cổ cường giả suốt đời ý cảnh, chính là điểm cơ duyên ấy.

Chẳng còn phủ quốc công uy hiếp, Khương Ly hai thúc tại Kinh Đô mua một tòa biệt viện dọn tới sinh hoạt, thuận tiện tu luyện, chờ đợt Diệt Kiếp Chiến Dịch bắt đầu.

Khoảng cách thời gian còn chừng hơn mười ngày, Khương Ly chỉ nghiên cứu hai thức kiếm kỹ.

Một là Thiên Địa Duy Ngã Đạo, hai là Thiên Lôi Đạo Ngã Kiếm.

Diệt phủ quốc công trận chiến, Khương Ly từng sử dụng hai lần Thiên Địa Duy Ngã Đạo kiếm chiêu, nhưng vì mới tìm hiểu bên ngoài da lông, uy lực tuy rằng mạnh mẽ, nhưng mỗi lần thi triển hao tổn khí huyết quá lớn.

Thương Mang Thập Nhị Kiếm mỗi kiếm chiêu, tu luyện bao gồm nhập môn, tiểu thành, đại thành cùng viên mãn bốn cấp độ, mỗi lần tu luyện thâm sâu hơn thì kiếm chiêu uy lực sẽ gia tăng, mà tiêu hao khí huyết hoặc chân lực cũng ít đi.

Giống như kiếm thứ nhất Thiên Địa Duy Ngã Đạo, hắn vừa học được, lấy hắn Ngọc Mệnh cảnh giới thực lực, có thể thi triển hai kiếm, kiếm lực đủ miểu sát Nhất Phẩm Sơ Kỳ, trọng thương Nhất Phẩm trung kỳ, tổn thương Nhất Phẩm hậu kỳ, còn Nhất phẩm đỉnh phong cao thủ trở lên thì chẳng làm gì được.

Nhưng nếu hắn tu luyện đến tiểu thành, cũng chừng ấy khí huyết trình độ, lại đầy đủ chém ra bốn kiếm, uy lực thậm chí có thể trọng thương Nhất Phẩm hậu kỳ.

Đừng nói sau đó đại thành, viên mãn.

Tuy nhiên, kiếm kỹ không phải ăn cơm uống nước, nói luyện là luyện đến.

Lần trước hắn có thể nhanh như thế thi triển kiếm thứ nhất, là bởi vì hắn cùng môn kiếm quyết này hữu duyên, cộng thêm Thương Mang Cổ Kiếm hỗ trợ. Hiện tại, muốn đưa nó tu tới tiểu thành, không phải một ngày hai ngày là xong.

“Chém”

Khương Ly ý niệm ngưng tụ, giữa không trung dần dần xuất hiện một đường màu đen kiếm mang, kiếm mang mỏng manh sắc bén, hướng về trước sân rơi lả tả lá cây cắt gọt.

Chốc lát mười mấy phiến lá bị kiếm mang tinh tế cát làm đôi rơi xuống đất, hóa thành tro bụi.

Ngày qua ngày, Khương Ly vẫn dùng ý luyện kiếm, mà trước sân cây cối đều trọc lóc.

Khoảng cách Diệt Kiếp Đại Hội còn ba ngày, đương lúc Khương Ly trầm mê nghiên cứu, thì chợt hắn tâm linh rung động. Vội vàng giải tỏa thiên nhân cảm ứng, hướng về phía Hắc thị phương hướng dò xét, bởi vì hắn cảm nhận được một luồng tà dị ý cảnh từ nơi đó lóe lên.

Có vẻ như có người vừa cảm ngộ Chân ý, loại Chân ý này thuộc về hắc ám hệ, nhưng không hề hạ đẳng thấp kém, mà cho người cảm nhận một loại cao cao tại thượng cảm giác. Để hắn Bất Diệt Chân Ý ngứa ngáy, dường như gặp gỡ cùng cấp đối thủ.

“Là Tô phu nhân sao?” Khương Ly thì thầm nói.

Thiên hạ chân ý ngàn vạn loại, cũng phân ra đẳng cấp khác nhau, mà chân ý cao thấp, tăng phúc chiến lực cũng khác biệt. Từ thượng cổ tới nay, võ nhân đem chân ý phân làm tam đẳng, là thượng đẳng, trung đẳng, hạ đẳng.

Thông thường Chân Nhân tu luyện ra Chân ý là hạ đẳng Chân ý.

Tu thành trung đẳng chân ý được xưng là thiên tài, ngàn người mới có một.

Mà tu luyện ra thượng đẳng chân ý thì càng thế gian hiếm có.

Khương Ly Bất Diệt chân ý chính là thượng đẳng chân ý, cũng bởi vì thế, hắn chiến lực so với đồng cấp võ gải phải mạnh hơn nhiều. Thậm chí so với ngang hàng kiếp tộc cũng có thể nghiền ép.

Mà hiện tại, Bất Diệt chân ý cảm nhận được cùng cấp đối thủ, để Khương Ly trong lòng hiếu kỳ.

Hắn chân đạp bộ pháp, như cơn gió chốc lát liền đến Hắc thị trước cửa. Luồng kia hắc ám chân ý chính là từ Hắc thị chỗ sâu phát ra, người tạo nên không ai khác là Tô phu nhân.

Khương Ly vừa đến, hai tên thủ vệ nhận biết vội vàng kính cẩn chào hỏi, mà hắn rất quen thuộc đi thẳng vào, vượt qua đại sảnh đông đúc, tới hậu viện.

Hắc thị nhân viên gặp hắn như thế, không ai ngăn cản.

Tô phu nhân từng ra lệnh, nếu Đông Minh Chân Nhân qua thăm ngoại trừ nàng tư phòng còn lại đều để hắn tự do tự tiện. Thực chất, bọn này đám này tiểu võ giả cũng nào có cái gan đó. Thời gian vừa rồi, Kinh thành sục sôi đủ thứ truyền ngôn, khắp nơi trẻ già lớn bé, ai không biết vị này hung nhân.

Thậm chí, một số chỗ, mỗi đêm hài đồng khóc, cha mẹ bọn hắn sẽ lớn giọng đe dọa.

“Đừng khóc, khóc nữa Đông Minh lão ma ăn thịt bây giờ”

Nếu để Khương Ly biết, mình tên tuổi bị đem ra để dọa trẻ con, không biết là khóc hay cười.

Khương Ly vào khách phòng lúc, luồng kia huyền diệu chân ý cũng đã tản mất, có vẻ như Tô phu nhân cảm ngộ ý cảnh hoàn thành rồi.

Hắn không tiến vào, mà tại phòng khách ngồi yên lặng chờ đợi.

Chừng nửa canh giờ, nơi cửa phòng đi vào hai người, vẫn là Tô phu nhân cùng mập mạp Dương quản sự.

Nàng tựa hồ biết Khương Ly đến thăm, nên vừa tu luyện xong liền tới đây gặp hắn.

“Chúc mừng phu nhân chân ý đại thành, sớm tối đột phá nhị phẩm Chân Nhân”

Khương Ly khách khí chắp tay.

Tô phu nhân ý cười đầy mặt, vuốt vuốt tóc mai, nhẹ giọng nói: “Nào có gì đáng chúc mừng đâu, đợi nô gia chân ý viên mãn, sánh ngang được đạo hữu, đạo hữu lại chúc mừng ta cũng không muộn”

Khương Ly cười nhạt lắc đầu: “Không giống nhau, như Khương mỗ thấy phu nhân cốt linh chưa tới trăm tuổi, không những chân ý đại thành, tu vi cũng sắp đột phá nhị phẩm, chính là thiên chi kiêu nữ, còn đem so với lão già lọm khọm ta làm gì”

“Ha ha ha” Tô phu nhân cười cười chưa cho ý kiến, Khương Ly chợt khẽ hỏi:

“Mặc dù hơi khiếm nhã, nhưng tại hạ rất tò mò, phu nhân tu luyện là loại gì ý cảnh?”

Tô phu nhân ngồi xuống ghế, ngón tay nhất chỉ, quanh thân chợt nở rộ một luồng huyền diệu, u ám mà cao thượng chân cảnh, tiện đà trả lời.

“Ám chân ý, chính là nô gia Ám Thiên nhất mạch đặc thù, chân ý này cùng đạo hữu Bất Diệt chân ý giống nhau đều đứng hàng thượng đẳng”

“Ồ” Khương Ly gật đầu, cũng không dò hỏi quá sâu, mà Tô phu nhân cũng thu hồi chân ý, tay chống má, có chút phiền muộn nói:

“Tiểu nữ tử đến Việt quốc hai mươi năm, cuối cùng cũng gặp được người cần gặp, lấy được thứ cần lấy, mà ta chân ý cũng rốt cuộc đại thành, chuyến này hành trình coi như viên mãn…”

Nàng thăm thẳm thở dài, tiếng thở dài kia rõ ràng không phải ngụy trang. Mặc dù chỉ mới tiếp xúc với Khương Ly ít lần, nhưng muốn cùng hắn phân biệt, phảng phất có một tia thất lạc.

Khương Ly chưa hỏi thêm, lẳng lặng ngồi nghe.

“Tiếp theo, tiểu nữ tử phải trở về Ám Thiên Vực, cố gắng đột phá, tranh đoạt Cổ Thiên Đình di chỉ danh nghạch, muốn cùng đạo hữu gặp lại, sợ rằng không biết ngày tháng nào, tự dưng hơi chút phiền muộn”

Khương Ly nhìn trước mắt xinh đẹp động lòng người nữ nhân, tâm tình chợt lo được lo mất, không hiểu làm sao. Hắn nhẹ giọng:

“Thiên hạ có mấy bữa tiệc không tan, thế gian li biệt là để sau này gặp mặt, tại hạ cùng phu nhân nếu hữu duyên, ắt sẽ có lần nữa gặp gỡ”

Tô phu nhân nghe lời hắn nói, nháy nháy mắt, tươi tỉnh cười cười, chợt từ trong túi trữ vật lấy ra một tấm màu vàng lệnh bài. Mặt trên khắc chìm Ám Thiên hai chữ, đưa cho hắn.

“Đạo hữu cầm lấy vật này, sau đó nếu đi qua Ám Thiên vực có thể tìm nô gia, nô gia nhất định sẽ tận tình khoản đãi”

“Một lời đã định” Khương Ly gật đầu, tiếp nhận lệnh bài, chắp tay nói.

“Được”

Tô phu nhân đứng dậy, hướng hắn cười duyên bảo:

“Như vậy, Đông Minh đạo hữu hữu duyên gặp lại, nô gia đi rồi”

Nói xong hướng hắn vẫy tay, sau đó quay người vào Hắc thị chỗ sâu. Nàng có vẻ đã chuẩn bị rời đi trừ trước, nhưng cố ý ở lại để đợi hắn nói lời từ biệt.

Gặp Tô phu nhân khuất bóng, Khương Ly hồi lâu lặng thinh, cầm kim bài lật xem thu vào túi trữ vật.

Hắc thị đình viện chỗ sâu, Tô phu nhân mặc một thân váy đen, khí tức sắc lạnh đang nhìn về phương xa. Đằng sau nàng Dương quản sự kính cẩn đứng chắp tay, hai người tựa hồ đang chờ đợi.

Lúc này, Dương quản sự chợt nhíu mày lên tiếng hỏi: “Thiếu chủ đưa cho Khương Chân Nhân Kim Bài, thích hợp hay chăng?”

Tô phu nhân không quay đầu, trầm giọng: “Bản cung tự có ước lượng”

Dương quản sự gật đầu, không nói thêm, mà lẳng lặng cùng nàng chờ đợi.

Chừng vài khắc đồng hồ, từ bên ngoài lửng thửng đi vào một cái mặt mày lấm lét lão giả. Lão giả này không ai khác chính hôm trước lừa gạt Khương Ly tới hắc thị mua Hắc Vận Hộp Huyền đạo trưởng.

Lão đạo sĩ vừa gặp Tô phu nhân, khẩn khoản nói: “Này này Tô nha đầu ta bảo, lão đạo giúp ngươi tìm được người cần tìm, mà ngươi cũng lấy được cần lấy vật, lão đạo cùng ngươi nhân quả xem như chấm dứt. Hôm nay, còn gọi ta đến đây làm gì?”

“Bổn cung muốn Huyền đạo trưởng tính giúp ta một người”

“Không tính, không tính…” Lão đạo sĩ giật nảy mình, khuôn mặt đại biến, vội vàng thốt lên. “kẻ này mệnh cách quá đáng sợ, không tính nổi, ai tính ai chết nha….”
Chương Trước/59Chương Sau

Theo Dõi