Chương Trước/35Chương Sau

Kẻ May Mắn

Chương 27 - 28 - 29 - 30

27

Clayton

Qua vẻ mặt của cô, Clayton biết gã đã làm cô chú ý, nhưng gã không chắc cô có hiểu đúng ý mình không.

“Anh ta có một tấm ảnh của em,” gã tiếp tục, “Và khi mới tới thị trấn, anh ta đã chìa cho mọi người ở quán bi a Decker xem. Lúc đó Tony có mặt ở đó và nó chứng kiến chuyện đó. Thật ra, nó đã gọi cho anh ngay lập tức vì nó nghĩ chuyện đó có vẻ kỳ quặc, nhưng anh không nghĩ gì nhiều. Tuy nhiên tuần trước, Tony có ghé qua để kể cho anh rằng nó đã nhận ra Thibault khi anh ta chơi piano ở nhà thờ.”

Beth chỉ biết nhìn chằm chằm vào gã.

“Anh không biết có phải Drake đã đưa cho anh ta bức ảnh không, hay anh ta lấy từ Drake. Nhưng anh nghĩ rằng đó là logic duy nhất. Cả Drake và Thibault đều trong lực lượng lính thủy đánh bộ, và theo như Tony, đó là một tấm ảnh cũ, được chụp cách đây vài năm.”

Gã ngập ngừng. “Anh biết những gì anh đã nói với em về cách anh hành xử có thể khiến em nghĩ là anh đang cố tống cổ anh ta đi, nhưng anh sẽ không nói chuyện với anh ta. Tuy vậy, anh nghĩ là em nên làm thế, và anh không nói vậy bởi anh là chồng cũ của em. Anh nói với tư cách là đội ó cảnh sát.”

Beth muốn bước đi khỏi đây, nhưng dường như cô không còn chút sức lực nào để nhúc nhích nữa.

“Thử nghĩ mà xem. Anh ta có một bức ảnh của em, và chỉ dựa trên cái đó mà anh ta đi bộ xuyên đất nước để tìm em. Anh không biết tại sao, nhưng anh có một phỏng đoán khá hợp lý. Anh ta bị ám ảnh bởi em ngay cả khi hai người chưa hề gặp nhau, như kiểu ai đó bị ám ảnh bởi các ngôi sao điện ảnh vậy. Và anh ta đã làm gì? Anh ta lùng sục em. Nhưng nhìn em từ xa, hay chỉ đơn giản là gặp em, vẫn là chưa đủ. Thay vào đó, anh ta muốn phải là một phần của cuộc sống của em. Đó là những gì mà những tên lén lút theo dõi nguy hiểm hay làm, Beth.”

Giọng gã nhẹ nhàng và đầy chuyên nghiệp, càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi mà cô bắt đầu cảm thấy.

“Nhìn nét mặt em, anh biết là tất cả chuyện này đều mới với em. Em đang tự hỏi anh nói thật hay nói dối, và hồ sơ về anh ta có đáng tin hay không. Nhưng, xin em, hãy vì Ben - vì chính bản thân em - hãy hỏi anh ta về chuyện này. Anh có thể có mặt ở đó nếu em muốn, hoặc anh có thể cử một người đại diện nếu em thấy thế tốt hơn. Hoặc em có thể gọi cho ai đó - Melody bạn em chẳng hạn. Anh chỉ muốn em hiểu được chuyện này nghiêm trọng đến thế nào. Nó... đáng sợ và quái đản. Đây là một chuyện kinh khủng, và anh cũng không thể nhấn mạnh một cách thật đầy đủ để em hiểu tầm quan trọng của việc em cần cân nhắc nó thật nghiêm túc.”

Miệng gã mím thành một đường thẳng khi gã đặt tập tài liệu lên chiếc bàn học sinh bên cạnh. “Đây là một vài thông tin chung về Logan Thibault. Anh không có thời gian để nghiên cứu kĩ lưỡng tài liệu này, và anh có thể gặp rắc rối lớn vì để cho em đọc nó, nhưng vì anh không biết anh ta hãy còn chưa nói với em điều gì...” Giọng gã nhỏ dần trước khi gã ngước lên nhìn cô lần nữa.

“Hãy suy nghĩ về những gì anh nói với em. Và hãy cẩn trọng, được chứ?”

28

Beth

Qua kính chắn gió, cô hầu như không nhìn thấy đường đi, nhưng lần này phần nhiều là do cô mất khả năng tập trung, chứ không phải do trời mưa. Sau khi Keith đi, cô cứ dán mắt vào tập tài liệu, thấy đầu óc quay cuồng rối rắm trong khi cố gắng diễn giải những gì chồng cũ vừa nói.

Logan có tấm ảnh của Drake... Logan đã bị ám ảnh bởi cô... Logan đã quyết định tìm kiếm cô... đã săn lùng cô.

Cô cảm thấy khó thở, và tất cả những gì cô có thể làm là đến văn phòng nói với hiệu trưởng rằng cô phải về nhà. Hiệu trưởng chỉ thoáng nhìn cô là đồng ý ngay, thậm chí còn hứa sẽ tự mình đứng lớp thay cô đến hết buổi chiều. Bà sẽ đón Ben khi tan học, Beth đã nói với thằng bé như vậy.

Trên đường về nhà, tâm trí cô lướt qua hết hình ảnh này đến hình ảnh khác, giống như chiếc kính vạn hoa có thể nhìn, nghe và ngửi. Cô cố thuyết phục mình rằng Keith đang nói dối, cố tìm một cáchó để hợp lý hóa những gì anh ta nói. Có thể lắm chứ, nhất là nếu xét cái cách anh ta đã nói dối trong quá khứ, nhưng...

Thái độ của Keith cực kỳ nghiêm túc, mang tính công việc hơn là cá nhân, và anh ta nói cho cô điều mà cô có thể dễ dàng kiểm chứng. Anh ta biết cô sẽ hỏi Logan điều đó... anh ta muốn cô hỏi Logan... có nghĩa là gì.

Cô siết chặt vô lăng, nóng lòng muốn nói chuyện với Logan. Anh sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện. Chắc chắn là anh phải làm sáng tỏ mọi chuyện.

Nước từ con sông nay đã tràn lên mặt đường, nhưng vì chìm đắm trong suy nghĩ nên cô không nhận ra điều đó, cho tới khi chiếc xe lao vào trong nước. Phanh gấp làm người cô chúi về phía trước. Nước sông chảy tràn quanh cô, cô sợ xe bị chết máy mất; nhưng chiếc xe cứ tiếp tục thẳng tiến, qua chỗ nước sâu hơn, rồi tới chỗ nông hơn.

Khi Beth về tới nhà, cô thậm chí không biết mình phải cảm thấy thế nào ngoài sự bối rối. Một giây trước cô còn cảm thấy giận dữ, bị phản bội và bị điều khiển; một giây sau, cô lại tự thuyết phục bản thân rằng đó không thể là sự thật, và Keith nói dối cô lần nữa.

Vừa lái xe vào sân, cô đã đảo mắt nhìn khắp khu đất đang chìm trong mưa xem có thấy Logan ở đâu không.

Ở phía trước, qua màn sương mù sà thấp, cô có thể thấy ánh đèn trong nhà. Cô nghĩ hay mình vào trong nói chuyện với bà, mong tìm kiếm ở bà sự tỉnh táo và thông thái để có thể phân tích mọi chuyện cho rõ ràng. Nhưng khi nhìn thấy ánh đèn trong văn phòng và cánh cửa khép hờ, cô thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô quay vô lăng về phía văn phòng, tự bảo mình rằng Logan không có tấm ảnh, rằng mọi chuyện đều không đúng. Chiếc xe xóc lên khi chạy qua những vũng bùn, lúc này mưa rơi nặng hạt đến nỗi cần gạt nước không gạt xuể. Trên hiên, cô thấy Zeus nằm gần cửa, đầu nó nghếch lên.

Cô dừng xe trước văn phòng rồi chạy vào hiên, mưa quất mạnh vào mặt đau rát. Zeus lại gần, dụi mõm vào tay cô. Cô lờ nó đi mà bước thẳng vào trong, hi vọng sẽ gặp Logan bên bàn làm việc.

Anh không có ở đây. Cánh cửa thông từ văn phòng sang chuồng chó vẫn đang mở. Dừng giữa văn phòng, cô xốc lại tinh thần cho cứng rắn. Có bóng người di chuyển trong hành lang tối om. Cô đợi Logan bước ra chỗ ánh sáng.

“Chào em, Elizabeth,” anh nói. “Anh không nghĩ sẽ gặp em...” Anh ngừng lại. “Có chuyện gì thế?”

Nhìn anh, cô thấy những cảm xúc của mình chỉ chực tràn ra. Miệng cô chợt khô khốc, và cô không biết phải bắt đầu ra sao hay phải nói gì. Logan im lặng, cảm nhận được trạng thái kích động của cô.

Cô nhắm mắt, ngăn dòng nước mắt như sắp trào xuống, rồi thận trọng hít một hơi. “Vì sao anh tới Hampton?” cuối cùng cô hỏi. “Lần này em muốn sự thật.”

Anh không nhúc nhích. “Anh đã nói với em sự thật.”

“Anh đã nói hết tất cả với em chưa?”

Anh do dự giây lát trước khi trả lời rất khẽ. “Anh chưa bao giờ nói dối em.”

“Đó không phải điều em hỏi!” cô gắt lên. “Em hỏi anh có giấu em điều gì không!”

Anh quan sát cô một cách thận trọng. “Chuyện này từ đâu ra?”

“Không quan trọng!” Lần này, cô nghe thấy sự giận dữ trong giọng mình. “Em chỉ muốn biết tại sao anh tới Hampton.”

“Anh đã nói với em rồi.”

“Anh có một bức ảnh của em phải không?”

Logan im lặng.

Logan im lặng.

“Trả lời đi!” Cô tiến một bước về phía anh, cơn giận hùng nổ. “Anh có một bức ảnh của em, đúng không?”

Cô không biết mình chờ đợi phản ứng gì ở anh, nhưng ngoại trừ một tiếng thở dài, anh không tỏ ra nao núng.

“Đúng,” anh nói.

“Tấm ảnh em đã đưa cho Drake?”

“Đúng,” anh lặp lại.

Nghe câu trả lời của anh, cô thấy cả thế giới của mình bắt đầu sụp đổ như dãy domino. Bất thình lình, tất cả đều trở nên có lý - cái kiểu anh nhìn cô khi họ lần đầu gặp mặt, lý do anh bằng lòng làm việc với tiền lương ít ỏi, lý do anh đối xử tốt với bà và Ben, và tất cả những lần anh nói về số phận...

Anh có bức ảnh. Anh đến Hampton để tìm cô. Anh đã theo dõi cô như một con mồi.

Ngay lập tức cô cảm thấy khó thở.

“Lạy Chúa.”

“Không phải như em nghĩ đâu.”

Anh đưa tay về phía cô, nhưng cô chỉ lơ đãng nhìn nó chuyển động lại gần trước khi cuối cùng cũng hiểu được việc gì đang xảy ra. Giật mình, cô lảo đảo lùi lại, cô giữ cho khoảng cách giữa hai người xa hơn. Tất cả chỉ là dối trá...

“Đừng động vào tôi!”

“Elizabeth...?”

“Tên tôi là Beth!”

Cô nhìn anh như thể nhìn một người xa lạ. Anh bỏ tay xuống.

Anh cố lần nữa, giọng thì thầm đến nỗi khómà nghe được. “Anh có thể giải thích.”

“Giải thích cái gì?” cô vặc lại. “Rằng anh đã lấy trộm bức ảnh từ em trai tôi? Rằng anh đi bộ xuyên đất nước để tìm tôi? Rằng anh yêu một tấm hình...”

“Không phải như vậy,” anh lắc đầu.

Cô không nghe thấy anh. Cô chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào anh, tự hỏi liệu có điều gì anh nói là sự thật không.

“Anh theo dõi tôi...” cô nói mà như độc thoại với chính mình. “Anh nói dối tôi. Anh lợi dụng tôi.”

“Em không hiểu...”

“Hiểu? Anh muốn tôi hiểu?”

“Anh không lấy trộm bức ảnh,” anh nói. Giọng anh vẫn vững vàng và điềm đạm. “Anh tìm thấy bức ảnh ở Kuwait, và anh đã dán nó lên bảng tin nơi anh nghĩ có ai đó sẽ tới nhận lại. Nhưng không ai nhận nó cả.”

“Và vậy nên... anh đã lấy lại nó?” Cô lắc đầu hoài nghi. “Tại sao? Bởi anh có những ý tưởng bệnh hoạn và lệch lạc nào đó về tôi?”

“Không,” anh nói, lần đầu tiên giọng anh cao lên. Nó làm cô giật mình, suy nghĩ chậm lại, dù chỉ là một thoáng. “Anh đến đây bởi anh nợ em.”

“Anh nợ tôi?” cô chớp mắt. “Nghĩa là sao?”

“Bức ảnh đó… nó đã cứu sống anh.”

Dù ý anh nói là rất rõ ràng, cô vẫn không thể hiểu được những từ ngữ đó. Cô chờ đợi thêm, và trong không khí yên lặng kéo dài, cô bỗng thấy... sởn gai ốc. Tóc gáy cô dựng lên và cô lùi lại thêm một bước nữa. “Anh là ai?” Cô rít lên. “Anh muốn gì ở tôi?”

“Anh không muốn gì hết. Và em biết anh là ai mà.”

“Không, tôi không biết! Tôi không biết gì về anh hết!”

“Hãy để anh giải thích...”

“Vậy thì hãy giải thích, nếu tất cả những chuyện này là trong sáng và sự thật, tại sao lại có chuyện anh không nói cho tôi về bức ảnh ngay khi anh đến đây!” cô gào lên, tiếng cô vang vọng khắp phòng. Trong tâm trí, cô nhìn thấy Drake và tất cả những chi tiết vào cái đêm tấm ảnh bị lấy. Cô chỉ vào anh. “Tại sao anh không nói, ‘Anh tìm thấy nó ở Iraq và anh nghĩ có thể em muốn giữ nó’? Sao anh không nói cho tôi lúc chúng ta đang nói về Drake?”

“Anh không biết...”

“Đó không phải ảnh của anh mà anh giữ! Anh không hiểu sao? Đó là cho em trai tôi, không phải cho anh! Đó là của em tôi và anh không có quyền giấu nó với tôi!”

Giọng thì thầm. “Anh không định làm em bị tổn thương.”

Mắt cô xoáy vào anh, xuyên qua anh bằng tất cả sự giận dữ.

“Tất cả là giả dối, đúng không? Anh tìm thấy bức ảnh đó và tới đây với... trò tưởng tượng bệnh hoạn nào đó mà trong đó anh có thể đóng vai một ngôi sao. Anh đùa giỡn tôi ngay từ khi chúng ta mới gặp nhau! Anh đã cố tìm cách làm sao đó để trông có vẻ là một người đàn ông hoàn hảo trưc mắt tôi. Và anh nghĩ vì anh bị ám ảnh bởi tôi, anh có thể lừa tôi yêu anh.”

Cô thấy Logan tỏ ra bối rối trước những lời cô nói, và cô tiếp tục.

Cô thấy Logan tỏ ra bối rối trước những lời cô nói, và cô tiếp tục.

“Anh sắp xếp tất cả những chuyện này ngay từ đầu! Thật là bệnh hoạn, thật là sai lầm, và tôi không thể tin nổi là mình lại bị lừa.”

Anh hơi lùi lại, sững sờ trước những lời nói của cô.

“Anh thừa nhận rằng anh đã muốn gặp em, nhưng về chuyện lý do tại sao thì em nghĩ sai rồi. Anh không đến để lừa cho em yêu anh. Anh biết nói thế này nghe thật vớ vẩn, nhưng anh đến vì anh tin rằng bức ảnh đã cứu sống anh và vì... anh nợ em điều gì đó, ngay cả khi anh không biết điều đó có nghĩa là gì hay chuyện gì sẽ xảy ra. Nhưng anh không hề tính toán gì sau khi đến đây. Anh nhận công việc, và rồi anh yêu em.”

Nét mặt cô không hề dịu đi chút nào khi nghe anh nói vậy. Cô chỉ chầm chậm lắc đầu.

“Anh có thể tin nổi những gì anh vừa nói không?”

“Anh biết em sẽ không tin. Đó là lý do vì sao anh đã không nói với em.”

“Đừng có cố biện minh cho sự dối trá của anh! Anh bị tiêm nhiễm bởi những tưởng tượng bệnh hoạn và anh thậm chí còn không thừa nhận điều đó nữa.”

“Em thôi cái kiểu nói đó đi!” anh quát lại.“Chính em là người không lắng nghe. Em thậm chí còn không cố hiểu những gì anh nói!”

“Sao tôi lại phải cố hiểu? Anh là người nói dối tôi từ đầu. Anh lợi dụng tôi từ đầu.”

“Anh không lợi dụng em,” anh nói, cố đứng thẳng người lên, lấy lại sự điềm tĩnh. “Và anh không nói dối về bức ảnh. Anh chỉ không nói cho em về nó vì anh không biết phải nói như thế nào để không khiến em nghĩ anh điên.”

Cô giơ tay lên. “Đừng có nghĩ đến chuyện đổ lỗi cho tôi. Anh là người nói dối! Anh là người giữ bí mật! Tôi đã kể cho anh mọi thứ! Tôi đã cho anh trái tim tôi! Tôi đã cho con trai tôi chơi với anh!” cô gào lên. Khi tiếp tục, giọng cô vỡ ra và cô có thể cảm nhận nước mắt bắt đầu rơi. “Tôi lên giường với anh vì tôi nghĩ anh là người tôi có thể tin tưởng. Nhưng giờ thì tôi biết là tôi không thể. Anh có tưởng tượng được điều này làm tôi cảm thấy như thế nào không? Khi biết được tất cả chỉ là một trò chơi thô bỉ?”

Giọng anh dịu lại. “Làm ơn đi, Elizabeth... Beth... chỉ cần em lắng nghe.”

“Tôi không muốn lắng nghe! Tôi đã bị lừa dối quá đủ rồi.”

“Đừng như vậy.”

“Anh muốn tôi lắng nghe?” cô hét lên. “Lắng nghe cái gì? Rằng anh bị ám ảnh bi một bức ảnh và đến tìm tôi bởi anh tin rằng nó đã giữ mạng sống của anh? Thật là thần kinh, và ngớ ngẩn nhất là khi anh thậm chí còn không nhận ra rằng lời giải thích của anh chỉ khiến anh giống như một kẻ tâm thần!”

Anh nhìn cô, và cô thấy anh đang nghiến chặt hai hàm răng.

Toàn thân cô run lên. Cô đã làm xong. Đã kt thúc với anh. “Tôi muốn lấy lại nó,” cô rít lên. “Tôi muốn bức ảnh tôi đã đưa cho Drake.”

Thấy anh không trả lời, cô tiến tới bục cửa sổ chộp lấy một bình hoa nhỏ. Cô ném vào anh, hét lên, “Nó đâu? Tôi muốn lấy lại nó!”

Logan cúi xuống, cái lọ bay qua đầu anh đập vào bức tường phía sau. Lần đầu tiên, Zeus sủa một cách ngỡ ngàng.

“Nó không phải của anh!” cô gào.

Logan lại đứng thẳng người lại. “Anh không giữ nó.”

“Nó đâu?” cô hỏi.

Logan ngập ngừng trước khi trả lời. “Anh đã đưa nó cho Ben,” anh thú nhận.

Mắt cô nheo lại. “Hãy đi khỏi đây.”

Logan lưỡng lự một thoáng trước khi bước về phía cửa. Beth tránh ra, giữ khoảng cách với anh. Zeus hết nhìn Logan lại nhìn Beth, rồi chậm rãi đi theo Logan.

Tới cửa, Logan dừng lại quay về phía cô. “Anh thề bằng cả mạng sống của mình rằng anh không đến đây để yêu em, hay cố khiến em yêu anh. Nhưng anh đã làm thế.”

Cô nhìn anh. “Tôi bảo anh đi và tôi muốn thế.”

Ngay lập tức, anh quay người bước vào cơn bão.

29

Thibault

Bất chấp cơn mưa xối xả, Thibault không thể tưởng tượng được việc phải về nhà lúc này. Anh muốn được ở ngoài trời; ngay bây giờ anh không thích cảm giác ấm áp và khô ráo. Anh muốn tự gột rửa những việc anh đã làm, những lời dối trá anh đã nói.

Cô nói đúng: anh đã không thành thật với cô. Bất chấp nỗi đau anh cảm thấy từ đôi ba lời cô nói và thái độ không muốn nghe gì hết của cô, cô có lý do chính đáng để cảm thấy bị phản bội. Nhưng giải thích thế nào đây? Anh cũng không hiểu hết lý do mình đến, ngay cả khi anh đã cố gắng diễn đạt bằng từ ngữ phù hợp. Anh có thể hiểu được tại sao cô xem hành động của anh như của một kẻ mất trí bị ám ảnh. Và, đúng, anh bị ám ảnh, chỉ là không phải theo cách côtưởng tượng.

Đáng ra anh phải nói cho cô về tấm ảnh ngay từ lúc mới đến, và anh vật lộn để nhớ lại lý do vì sao anh lại không thể làm thế. Rất có thể cô sẽ ngạc nhiên và hỏi vài điều, rồi mọi chyện sẽ dừng lại ở đó. Anh nghĩ bà Nana chắc vẫn thuê anh, và thế thì tất cả những chuyện này sẽ không xảy ra.

Hơn lúc nào hết, anh muốn quay lại và được ở bên cô. Anh muốn giải thích, muốn kể cho cô nghe toàn bộ câu chuyện của mình.

Tuy nhiên, anh sẽ không làm vậy. Cô cần có thời gian ở một mình - hoặc ít ra cũng là để tránh xa khỏi anh. Thời gian để bình tĩnh lại và có thể cô sẽ hiểu rằng Thibault mà cô đã quan tâm chính là con người duy nhất trong anh. Anh tự hỏi liệu chỉ thời gian thôi có đủ để cô tha thứ?

Người Thibault ngập trong bùn; anh nhìn thấy một chiếc xe từ từ đi ngang qua, và mực nước đã cao đến trục xe. Phía trước mặt, anh thấy nước sông đã dâng ngập con đường. Anh quyết định đi cắt ngang khu rừng. Có lẽ đây sẽ là lần cuối cùng anh đi qua đây. Có lẽ đã đến lúc trở về Colorado.

Thibault tiến về phía trước. Những tán lá mùa thu hãy còn bám trên cây phần nào che chắn cho anh khỏi cơn mưa, và cứ mỗi bước anh dấn sâu hơn vào rừng, khoảng cách giữa anh và cô lại lớn thêm một chút nữa.

30

30

Beth

Tắm rửa sạch sẽ xong, Beth đang đứng trong phòng ngủ, mặc một chiếc áo phông ngoại cỡ thì bà Nana ngó vào.

“Cháu có muốn nói về chuyện đó không?” Bà chỉ ngón cái về phía cửa sổ. “Nhà trường gọi báo cho bà biết là cháu đang trên đường về nhà. Hiệu trưởng có vẻ hơi lo lắng cho cháu, và sau đó bà thấy cháu đưa xe thẳng tới chỗ văn phòng. Bà chắc hai đứa bọn cháu vừa có một cuộc tranh cãi.”

“Còn hơn cả một cuộc tranh cãi, bà ạ,” Beth nói, giọng mệt mỏi.

“Bà cũng đoán thế khi thấy cậu ấy bỏ đi. Và cháu thì sau đó đứng ngoài hiên rất lâu.”

Beth gật đầu.

“Có phải liên quan đến Ben không? Cậu ấy không làm đau nó chứ? Hay làm đau cháu?”

“Không, không phải vậy,” Beth nói.

“Tốt. Bởi đó là điều không thể sửa chữa.”

“Cháu cũng không chắc việc này có thể.”

Bà Nana nhìn ra ngoài cửa sổ và thở dài. “Chắc bà sẽ phải cho chó ăn tối nay rồi, phải không?”

Beth ném cho bà một cái nhìn khó chịu. “Cảm ơn bà vì đã hiểu cho cháu.”

“Mèo con và cây gỗ thích,” bà phẩy tay.

Beth suy nghĩ về câu nói của bà, nhưng rốt cuộc cũng phải ực bội càu nhàu. “Bà nói thế nghĩa là thế nào?”

“Chẳng có nghĩa gì cả, nhưng cháu đã vội vã, đã quá nóng giận để rồi phải thấy hối hận.”

“Bà không hiểu...”

“Thử xem bà có hiểu không nào,” bà nói.

Beth nhìn lên. “Anh ấy theo dõi cháu. Trong năm năm, và rồi anh ấy lê bước từ đầu này tới đầu kia của đất nước để tìm cháu. Anh ấy bị ám ảnh.”

Bà Nana im lặng hồi lâu, một điều hiếm thấy ở bà. “Sao cháu không kể lại từ đầu,” bà gợi ý, ngồi lên giường của Beth.

Beth không chắc là cô muốn nói về chuyện đó, nhưng cô cho rằng sẽ tốt hơn nếu có thể chia sẻ. Cô bắt đầu bằng việc kể lại chuyến ghé thăm của Keith, và trong hai mươi phút tiếp theo, cô kể cho bà tất tần tật từ việc cô rời khỏi trường đột ngột, cảm giác hoài nghi và đau khổ, và kết thúc bằng cuộc gặp với Logan. Khi cô nói xong, bà Nana khoanh hai tay lại.

“Vậy là Thibault thừa nhận bức ảnh? Và - theo ngôn từ của cháu - cậu ấy lảm nhảm rằng đó là một thứ bùa may mắn và khẳng định rằng cậu ấy đến đây vì cảm thấy mắc nợ cháu điều gì đó?”

Beth gật đầu. “Kiểu như vậy.”

“Bùa may mắn, ý cậu ấy là gì?”

“Cháu không biết.”

“Cháu không hỏi sao?”

“Cháu không quan tâm bà ạ. Mọi chuyện thật... ghê rợn và kỳ quặc. Ai mà lại làm những chuyện như vậy chứ?”

Lông mày bà nhíu lại. “Bà thừa nhận là chuyện này nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng bà nghĩ bà sẽ muốn biết tại sao cậu ấy rằng đó là một thứ bùa may mắn.”

“Điều đó có gì là quan trọng?”

“Bởi vì cháu đã không ở đó,” bà nhấn mạnh. “Cháu không trải qua những gì cậu ấy đã trải qua. Có lẽ cậu ấy nói thật.”

Beth nhăn mặt. “Bức ảnh không thể là một lá bùa. Điều đó thật điên rồ.”

“Có thể,” bà trả lời, “nhưng bà đã sống đủ lâu để biết có những điều kỳ lạ xảy ra trong chiến tranh. Những người lính thành ra tin vào đủ mọi loại chuyện, và nếu họ cho rằng một thứ gì đó khiến cho họ được an toàn thì có gì là sai trái?”

Beth thốt lên. “Tin vào đó là một chuyện. Bị ám ảnh bởi một bức ảnh và theo dõi người trong ảnh đó lại là chuyện hoàn toàn khác.” Bà Nana đặt một tay lên đầu gối Beth. “Ai chả có những lúc hành động điên rồ.”

“Không phải như vậy,” Beth khăng khăng. “Có gì đó rất đáng sợ trong chuyện này.”

Bà im lặng, rồi thở dài. “Có thể cháu đúng.” Bà nhún vai.

Beth nhìn bà, bỗng dưng chấy mệt mỏi. “Bà giúp cháu một việc nhé?”

“Gì vậy?”

“Bà gọi cho hiệu trưởng nhờ ông ấy đưa Ben về sau khi tan học nhé? Cháu không muốn bà lái xe trong thời tiết thế này, mà cháu lại không thể tự đi.”
Chương Trước/35Chương Sau

Theo Dõi