Chương Trước/43Chương Sau

Không Phải Lỗi Của Em

Chương 42

Mất vài giây để cơ thể Christian rơi từ tòa nhà hơn 300 mét xuống mặt đất. Cơ thể hắn lúc đó chỉ là một đống máu thịt lẫn lộn không ra hình thù gì cả. Hắn không cảm thấy sợ và cũng chẳng thấy vui... Chết thì chết thôi! Hắn chọn cách chết thay vì suốt cuộc đời còn lại sống trong ân hận và đầy tội lỗi. Hắn biết người đã chết thì không thể quay về được. Thế nên hắn đã cố gắng sống tiếp trong sự day dứt tột cùng để thực hiện mong muốn cuối cùng của người bạn hắn đã giết. Đến khi mọi chuyện bại lộ, hắn chọn cái chết để chuộc lỗi với anh. Khoảng khắc rơi xuống, hắn lại khóc...

Bốp!

"Thôi mày chưa chết được đâu! Mở mắt ra mà nhìn cuộc đời đi!"

Giọng nói quen thuộc có ý giễu cợt vang lên bên tai Christian khiến hắn ngạc nhiên rồi mở mắt ra.

Thật không thể tin được! Hắn thấy cơ thể mình vẫn chưa rơi xuống đất mà lại lơ lửng trên không! Nói đúng hơn là... Lăng Kiệt cũng nhảy xuống và kịp thời đưa tay trái ra nắm lấy bàn tay hắn, tay phải bám chặt vào thanh sắt trên lan can, thế là cả hai cùng lơ lửng trên không...

"Mày..." Christian nhìn lên và vẫn không thể tin vào mắt mình.

Ở tình huống đó quá nguy hiểm cho cả hai. Thanh sắt trên lan can đã bị ăn mòn, nó không được chắc chắn nên khi chịu trọng lực của hai thanh niên trưởng thành thì bị uốn cong xuống và sắp gãy nát...

Christian thì mở to mắt, há miệng bàng hoàng sửng sốt thế mà Lăng Kiệt vẫn thản nhiên nhếch miệng cười...

Christian quát thẳng một câu:"Mày cười cái đéo gì! Mày điên hả! Buông tay ra!!!"

Lăng Kiệt đáp lại:"Mày biết em ấy không muốn mày chết mà!"

"Thế thì sao!!! Mày đang cứu tao hả?"

"Ờ!"

"Ờ ờ cái l*n!!! Bây giờ một là mày buông tay ra, hai là cả tao với mày cùng rơi xuống chết!!!"

Christian thực sự phát điên rồi. Trước khi hắn chết, Lăng Kiệt vẫn không để hắn yên...

Lăng Kiệt vẫn cười như không có chuyện gì:"Chẳng phải mày vẫn luôn muốn tao chết hay sao?"

"Con mẹ mày! Mày chết rồi thì em ấy phải làm sao? Mau buông tay ra rồi quay lại với em ấy đi!!!"

"Tao phát hiện ra..."

Phập!

Lăng Kiệt chưa nói hết câu thì Christian rút dao ra rồi đâm thẳng vào mu bàn tay trái của hắn. Hắn biết chỉ bằng một nhát dao không thể làm cho Lăng Kiệt bị đau nhưng vẫn cầu mong Lăng Kiệt sẽ buông tay hắn ra trước khi thanh sắt trên lan can sắp sửa gãy tan tành...

Dĩ nhiên bị đâm một nhát vào tay, Lăng Kiệt sẽ không kêu than một tiếng, hắn lại càng siết chặt bàn tay kia hơn. Máu tươi chảy từ mu bàn tay của Lăng Kiệt xuống một bên mặt Christian.

"Tao xin mày đấy! Mày buông tay ra được không!!!" Christian mà quát mắng thì cũng gây ra một chút lực càng khiến thanh sắt kia nhanh gãy hơn nên hắn bất lực hạ thấp giọng xuống cầu xin...

"Tao phát hiện ra... mày thực sự đã hối hận khi chính tay giết Bùi Minh!"

"Không phải... mà bây giờ không phải lúc để nói chuyện này!"

Lăng Kiệt khẽ cười nói:"Thế nhưng mày không biết... cậu ấy vẫn còn sống!"

"C... cái gì???"

"Nghe thấy gì không?"

Christian lắng tai nghe và nghe được tiếng bước chân từ xa vọng lại, hắn nghi hoặc nói:"K... Không lẽ..."

Christian không nhìn thấy người đang chạy tới là ai. Nhưng hắn cảm nhận được người đó đang rất vội vã chạy lại gần chỗ hắn và Lăng Kiệt.

"Christian..."

Giọng nói của người đó vang lên khiến Christian càng kinh ngạc hơn. Trước mắt hắn là một người có gương mặt giống hệt với hắn.

"Cậu... cậu còn sống... nhưng tại sao..." Christian xúc động đến nghẹn lời, hai mắt rưng rưng chuẩn bị khóc.

Bùi Minh khẽ mỉm cười đưa hai tay xuống nắm chặt lấy cánh tay của Lăng Kiệt nói rằng:"A Kiệt đã cứu tôi..."

"Mày biết..." Christian đứa ánh mắt đầy kinh ngạc đó nhìn lên Lăng Kiệt:"Mày sớm đã biết... cậu ấy còn sống?"

"Ờ! Quan trọng hơn... bây giờ mày còn muốn tự sát nữa không?"

Christian:"..."

Bùi Minh:"Đừng làm vậy, Christian. Là lỗi của tôi, đáng lẽ tôi không nên ép cậu làm việc đó..."

Lăng Kiệt:"Nói sau đi, Bùi Minh. Bây giờ tôi phải ném thằng này lên đã!"

Christian:"Hảaa???"

Lăng Kiệt:"Cậu ấy vừa xuất viện nên không đủ sức kéo cả tao với mày lên! Mày tốt nhất đừng có cử động để tao tâm trung hết sức lực. Còn cậu, đứng lùi ra xa một chút!"

Bùi Minh gật đầu rồi lùi ra phía sau. Lăng Kiệt nhắm cả hai mắt lại để tập trung sức lực. Chỉ vài giây sau hắn mở mắt ra rồi há miệng rít lên một tiếng chói tai!

Sau đó, Lăng Kiệt nhanh chóng vung thật mạnh tay trái của mình lên, mà tay trái của hắn vẫn nắm chặt tay của Christian, kéo cả cơ thể Christian lên. Phải nói là Lăng Kiệt sở hữu một sức mạnh thể chất đáng kinh ngạc! Hắn thật sự ném được một người khỏe mạnh có trọng lực hơn cả hắn lên cao mấy mét.

Bùi Minh ngẩng mặt nhìn Christian bị Lăng Kiệt ném lên cao rồi rơi xuống lộn nhào một cú tiếp đất an toàn.

"A Kiệt!!!" Khi anh chú ý tới tới Lăng Kiệt thì thanh sắt mà hắn bám vào đã gãy làm hai.

Lăng Kiệt đã kịp thời dùng lực đưa cả cơ thể nhảy vọt lên được lên sân thượng! Hắn mất vài giây để thở dốc rồi mới đưa tay rút con dao đâm ở mu bàn tay trái ra.

Bùi Minh thấy máu từ tay hắn chảy ra rất nhiều, anh lo lắng chạy tới:"A Kiệt, cậu không..."

Không ngờ, Lăng Kiệt lại đưa ra ra hiệu ngăn anh lại và nói:"Không cần lo cho tôi, kể từ bây giờ người mà cậu cần chú ý tới nhiều hơn là hắn!"

Vừa nói Lăng Kiệt khẽ liếc nhìn Christian. Bùi Minh hiểu ý hắn. Anh đổi hướng bước tới đứng cạnh Christian. Lăng Kiệt thì tự băng vết thương ở tay mình rồi đi tới chỗ Giang Nam Tình.

Khi hắn lướt qua thì Christian nói:"Mày tính cả rồi đúng không?"

"Sao? Tức giận vì nhận một cú lừa à?" Lăng Kiệt cười khiêu khích hắn.

"Mày..." Christian hai tay túm cổ áo Lăng Kiệt và còn định giơ nắm đấm lên.

Bùi Minh lập tức tới cản. Anh tách Christian và Lăng Kiệt đứng sang hai bên, anh đứng đối diện với Christian và nói:"Christian, cậu bình tĩnh đi. Đúng là may mắn đến khó tin! Lúc trước khi bước vào nhà Alva Hemsworth thì A Kiệt đã đưa cho tôi một liều thuốc để phòng chuyện rủi ro. Tôi đã kịp thời sử dụng liều thuốc đó trước khi bị W bắt sống và đem về tra tấn. Liều thuốc đó từ từ phục hồi vết thương trên cơ thể tôi..."

"Không thể nào! Rõ ràng tôi kiểm tra và chắc chắn tim cậu đã ngừng đập và cũng chính tay tôi đưa cậu vào quan tài!!!"

"C... Chuyện đó thì..."

"Cậu ấy đúng là đã chết một lần nhưng cái xác mày đặt vào quan tài không phải là cậu ấy!" Lăng Kiệt nói:"Tao có cài người của mình vào nằm vùng trong tổ chức của lão W! Nhân lúc mày không chú ý thì bọn họ đã lén lút tráo đổi với một xác chết thật sự. Thế nhưng bọn họ không có cách nào để báo tin cho tao. Phải đến khi tao với mày cùng giết chết lão W và tới tận mấy ngày sau đó nữa, bọn họ mới đưa được Bùi Minh đến chỗ tao. Nhờ có liều thuốc tao đưa, cậu ấy vẫn giữ được mạng sống nhưng nhịp tim đập rất yếu, mà lúc đó tao vẫn đang phải đối phó với kẻ địch đến từ nhiều bang phái khác nên chỉ có thể đưa cậu ấy vào bệnh viện thôi, rất may là mấy ngày trước cậu ấy đã tỉnh lại!"

Christian nghe xong thì nét mặt không bộc lộ cảm xúc...

Bùi Minh khẽ nói:"Christian?"

Hắn đáp lại:"Nếu như biết cậu còn sống thì tôi chẳng cần làm tới mức này!"

Hắn không bộc lộ cảm xúc nhưng giọng nói của hắn lại trầm thấp mang một nỗi tức giận rất lớn.

"Tôi xin lỗi cậu!" Bùi Minh nói:"Cậu vẫn luôn cảm thấy khó chịu khi tôi luôn đứng về phía A Kiệt đúng không? Nhưng cậu ấy là..."

"Tôi biết! Hắn kể với tôi rồi, cậu không cần cảm thấy có lỗi vì chuyện đó!!!"

"Vậy thì... cậu vẫn còn hận A Kiệt hay sao?"

Nghe câu hỏi của Bùi Minh thì Lăng Kiệt bỗng chốc cau mày nhìn sang Christian.

Christian nói:"Phải! Tôi hận tới mức muốn giết chết hắn!"

"Nhưng mà... chẳng phải hai cậu chiến đấu cùng nhau hay sao?"

"Nếu không phải vì cậu thì tôi đã giết hắn từ lâu rồi chứ đừng nói là cùng chiến đấu với hắn!"

"Nhưng..."

Bùi Minh vẫn cố gắng hòa giải mâu thuẫn giữa hắn và Lăng Kiệt. Nhưng chưa nói hết câu thì Lăng Kiệt đã cản anh. Hắn để Bùi Minh đứng sang một bên để hắn đứng đối diện với Christian. Hắn kiên nhẫn nói:"Bây giờ mày muốn thế nào? Tao phải làm thế nào thì mày mới buông bỏ hết chuyện trong quá khứ và quay trở lại làm bạn với tao?"

Christian ngạc nhiên:"Tao có nghe lầm không vậy! Mày mà cũng có ngày thốt ra được những từ ngữ đó!"

"Tao hoàn toàn nghiêm túc!" Ngừng lại một lúc rồi Lăng Kiệt dứt khoát nói:"Tao biết là tao có lỗi với mày trước... Tao xin lỗi!"

Christian bật cười thành tiếng:"Vậy bây giờ tao muốn mày quỳ xuống xin tao mày có làm không?"

"Christian, cậu đừng quá đáng..."

Bịch!

Bùi Minh chưa nói hết câu thì hai đầu gối của Lăng Kiệt đã chạm đất!

"A Kiệt..."

Christian vô cùng bất ngờ vì hắn không nghĩ Lăng Kiệt sẽ quỳ thật. Lăng Kiệt quỳ thẳng trước mặt hắn nói rằng:"Tao làm điều này vì em ấy thôi. Tao biết em ấy luôn muốn tao với mày trở thành bạn như trước kia!"

"Nếu vậy thì mày càng phải giết tao mới đúng. Mày đã để tao chăm sóc em ấy suốt một năm, lỡ như trong một năm đó tao có làm điều gì..."

Lăng Kiệt lập tức nói:"Nếu như tao lấy cớ đó để giết mày thì đó chỉ là thỏa mãn nhu cầu chém giết của tao thôi. Tao nói rồi, em ấy không muốn tao giết mày! Với lại..."

Nói đến đây, sắc mặt Lăng Kiệt có chút khó xử và áy náy.

"Với lại, tao tin chắc mày sẽ không làm tổn thương em ấy nữa. Trước kia tao cũng đã làm những điều tồi tệ với em ấy, khiến em ấy sống không bằng chết... nhưng đến cuối cùng, em ấy vẫn tốt bụng, vẫn rộng lượng bỏ qua hết những sai trái của tao đấy thôi!"

Nghe Lăng Kiệt nói thì Christian chợt nhớ về cuộc nói chuyện giữa hắn với Giang Nam Tình khi bị mắc kẹt dưới lòng đất.

...

"Ý em là... Charles có thể sẽ phải hối hận vì những gì đã làm với tôi?"

"Đúng vậy!"

"Không có khả năng đó đâu!"

"Tôi tin chắc là như vậy!"

...

Lăng Kiệt nói tiếp:"Christian, tao thực sự rất hối hận vì những chuyện đã làm với mày. Mày có thể... bỏ qua cho tao được không?"

Dù Lăng Kiệt đã giết người mà Christian yêu nhưng Christian lại không giết Giang Nam Tình, lại còn bảo vệ cậu đến suýt mất mạng. Hơn nữa, khi ở trong thân phận của Bùi Minh, Christian còn giúp Lăng Kiệt rất nhiều, vậy nên Lăng Kiệt không còn lý do gì để trở thành kẻ thù với hắn nữa.

"Nếu tao nói không thì sao?"

Nghe câu nói dửng dưng của đối phương, Lăng Kiệt bỗng nhiên nhếch miệng cười nói:"Tao biết mày sẽ nói như vậy."

"Christian, A Kiệt thực sự đã..."

"Được rồi, Bùi Minh..." Lăng Kiệt đứng thẳng dậy:"Hắn đã không đồng ý rồi thì thuyết phục cũng vô ích. Thôi thì... để tôi từ từ nghĩ cách vậy..."

"Khoan đã!"

Lăng Kiệt quay lưng bước đi nhưng Christian gọi lại rồi ném một vật sang cho hắn. Lăng Kiệt giơ tay lên bắt lấy và đó là chiếc khăn tay của Giang Nam Tình.

"Trả lại em ấy giúp tao. Vốn dĩ tao còn định đem theo nó qua thế giới bên kia chứ..." Christian khẽ cười chế giễu bản thân:"Thật ghen tị với mày, hễ tao phải lòng một ai thì người đó lại chuyển sang yêu mày..."

"Vậy... mày nói với em ấy chưa?"

Lăng Kiệt hỏi nhưng Christian trầm lặng không trả lời.

"Chưa đúng không? Nếu mày yêu em ấy thì cứ nói đi." Vừa nói Lăng Kiệt vừa bước tới, hai tay bế Giang Nam Tình lên.

"Tao chắc chắn câu trả lời của em ấy sẽ khiến mày vừa lòng!"

Đúng lúc đó, trời vừa hửng sáng, ánh nắng bình minh của buổi sớm mai chiếu rọi vào sân thượng cao chót vót. Lăng Kiệt vội vàng đưa tay ra che ánh nắng đang chiếu vào khuôn mặt đang ngủ say của cậu. Nhưng lúc sau cậu đã mở mắt ra, đầu óc cậu chưa tỉnh táo lắm nhưng khi cậu nhìn rõ người trước mặt là Lăng Kiệt thì cậu yên tâm nở nụ cười nhẹ nhõm.

"Em tỉnh rồi?"

Cậu khẽ gật đầu.

"Đúng lúc lắm, có người muốn nói chuyện với em."

...

Buổi sáng, tại một trung tâm thương mại lớn nhất ở Mỹ.

"Lăng Kiệt, anh mau tới đây, trò này hay lắm!"

Giang Nam Tình thích thú chạy khắp một vòng trong thủy cung ở khu giải trí rồi lại háo hức kéo Lăng Kiệt ra chơi trò tàu lượn siêu tốc. Lăng Kiệt thấy cậu vui vẻ ham chơi như vậy thì không thể từ chối.

Cả hai thỏa sức vui chơi đủ trò, chơi mệt rồi thì vào một tiệm cafe nghỉ chân.

"Em muốn uống gì?"

Cậu nhìn chằm chằm menu một lúc lâu, có rất nhiều loại đồ uống trông lạ mắt nên cậu chẳng biết chọn loại nào.

"Hay là... tùy anh chọn vậy..."

Lăng Kiệt nghe cậu nói thì chẳng cần xem menu, nói luôn với người phụ vụ:"Mang hai loại đồ uống mắc tiền nhất ra đây!"

Người phục vụ vui vẻ đáp lời hắn rồi đi vào chuẩn bị. Trong lúc chờ đợi, cậu nói với hắn:"Lăng Kiệt... cảm ơn anh... ừm... chúng ta như vậy được gọi là hẹn h..."

"TÌNH!!!"

Một tiếng gọi bất ngờ từ phía sau cắt ngang câu nói của cậu. Lăng Kiệt không nói gì liếc nhìn người đứng sau cậu, sắc mặt cố giấu đi sự tức giận. Cậu nghe giọng nói rất quen tai thì quay đầu lại, quả nhiên người đó là Mạc Ly.

Mạc Ly bất ngờ reo lên:"Đúng là cậu rồi, cũng đã hơn một năm rồi nhỉ?"

Cậu cũng mỉm cười đáp lại:"Ừm, dạo này cậu thế nào?"

"Dĩ nhiên là rất tốt rồi. Nói cho cậu biết, Trần Vũ đã đưa tớ tới đây du lịch đấy, cũng được một tuần rồi."

"Đó là bác sĩ đã chăm sóc cho cậu đúng không, thật tốt khi hai người vẫn sống vui vẻ!"

Giang Nam Tình mải nói chuyện với bạn nên quên mất Lăng Kiệt đang ngồi đối diện mình. Lăng Kiệt vẫn không nói gì nhưng hai mắt sắc lạnh trừng mắt nhìn Mạc Ly thay cho lời đuổi đi...

Mạc Ly cũng nhận ra sự tức giận ngầm của Lăng Kiệt nên nhìn hắn và nói:"Chào anh! Hình như... anh là anh trai của cậu ấy đúng không?"

Lăng Kiệt chưa kịp trả lời thì Giang Nam Tình đã nói:"Không! Anh ấy không phải anh trai của tớ!"

Mạc Ly thắc mắc:"Vậy thì là ai?"

Cậu mỉm cười rất tươi rồi trả lời:"Anh ấy là người yêu của tớ!"

Mạc Ly mở to mắt ngạc nhiên:"Thật sao! Nhưng từ lúc nào vậy? Đúng rồi, tớ nhớ là anh ta đã nói cậu là của anh ta. Chắc chắn là từ lúc đó, sao cậu không nói cho tớ biết!!!"

Mạc Ly tỏ vẻ đầy phấn khích nói với cậu.

Cậu bối rối không biết nên trả lời cô thế nào:"C... Chuyện này..."

"Cô bé có vẻ rất tò mò chuyện của chúng tôi!" Đột nhiên Lăng Kiệt lên tiếng:"Cô chỉ cần biết là nhờ cô mà tôi đã gặp em ấy là đủ rồi, chuyện sau đó thì đừng bắt em ấy nhắc lại nữa!!!"

Mạc Ly lại càng bất ngờ với cách nói chuyện của hắn. Lần nào cũng vậy, hắn đều nói ra những câu từ hết sức khó hiểu đối với cô.

"Không sao đâu mà, Lăng Kiệt." Cậu nhẹ nhàng nói với hắn rồi quay sang nói với Mạc Ly:"Chuyện sau đó thì rất dài, tớ kể sau nhé!"

"Cũng được..."

"Ly, sao em lâu vậy?"

Một bóng người cao ráo xuất hiện đứng trước cửa và gọi vào.

Mạc Ly vội đáp lại:"Vâng, em ra ngay đây!"

Đáp lời người đó xong, trước khi rời đi thì cô nói:"Gặp lại sau nhé, Tình. Nhớ là phải kể cho tớ biết đấy!"

"Ừm, chào cậu!"

Đúng lúc người phục vụ đem ra hai cốc đồ uống trông rất đẹp mắt và toả khói nghi ngút ra. Lăng Kiệt là người gọi đồ nhưng chẳng thèm uống một ngụm.

"Anh... anh sao vậy?"

"Không có gì. Tôi không muốn em kể lại chuyện gặp gỡ đó cho cô ta biết!"

Cậu hiểu ý hắn. Đại khái là hắn không muốn cậu phải nhắc lại những điều tồi tệ mà cậu phải chịu từ hắn.

Cậu cười nói:"Em cũng đâu muốn cô ấy biết những chuyện em làm vì cô ấy nên sẽ bịa chuyện khác nói là được mà!"

"Ừ!" Hắn vẫn đơ người trả lời cho có lệ.

Cậu suy nghĩ chốc lát rồi đưa cốc trà sữa nóng lên miệng thổi mấy lần rồi uống một ngụm.

Sau đó... sau đó cậu đứng dậy, hai tay giữ vai hắn, ngả đầu về phía hắn, môi kề môi đem ngụm trà sữa vừa uống vào mớn cho hắn.

Vì quá bất ngờ nên chất lỏng ấm nóng từ miệng cậu bị chảy ra ngoài không ít, thế nhưng Lăng Kiệt nhanh chóng nuốt xuống chất lỏng cậu đưa vào và đưa đầu lưỡi ra liếm sạch đôi môi mềm mại của cậu.

Đến khi cả hai cùng buông nhau ra thì mặt cậu đã đỏ bừng lên, còn hắn thì thích thú mỉm cười.

"Đồ uống... rất ngọt đúng không... Tôi... tôi thích đồ ngọt... anh thì sao???"

"Tôi thì không thích lắm!"

"Vậy..." Nghe hắn trả lời mà cậu thấy xấu hổ với hành động lúc nãy của mình. Cậu ngập ngừng, bối rối không nói được một cậu.

"Đồ uống đúng là rất ngọt nhưng đôi môi của em ngọt hơn!" Khoé miệng hắn cong lên tạo thành nụ cười đẹp đẽ:"Và tôi rất thích nụ hôn ngọt ngào chủ động đó của em!"

"L... Lăng Kiệt... đợi đã..."

"Là em câu dẫn tôi trước!"

Nói xong hắn đứng dậy lao tới ôm chặt cậu rồi lại tiếp tục hôn lên bờ môi quyến rũ của cậu. Cho dù là đang ở chốn đông người, hắn vẫn chẳng quan tâm. Cậu không phản kháng và vui vẻ đón nhận nụ hôn nhiệt tình của hắn!!!

Cách đó chỉ khoảng ba dãy bàn.

"Sao cậu lại muốn tôi tới đây nhìn cảnh này! Mà sao cậu cứ nhìn tôi rồi cười tủm tỉm thế???"

Bùi Minh nói:"Hai chúng ta giống anh em sinh đôi nhỉ?"

Christian:"Cậu không thích thì tôi lại đi phẫu thuật gương mặt!!!"

"Tôi không có ý đó đâu." Dừng lại một phút, anh nói tiếp:"Bây giờ cậu tính làm gì?"

"Chưa biết được..."

Christian trả lời một cách mơ hồ đúng với tâm trạng của hắn. Y như dự đoán, hắn đã bị cậu từ chối khi nói tình cảm của mình với cậu. Nhưng khác với lần trước khi tỏ tình với Amy, lần này hắn không thất vọng và buồn chán nữa vì vẫn còn nhận được lời động viên và lời chúc tốt đẹp từ Giang Nam Tình. Quả thực, câu trả lời của cậu khiến hắn rất hài lòng.

Bùi Minh khẽ nói:"Cậu rất muốn được như hai người họ phải không? Cậu muốn tìm một người nào đó để xoa dịu nỗi đau trong lòng mình."

"Cậu nói gì vậy???"

Anh cười đáp:"Tôi biết mà!"

"Không! Không có chuyện đó!!!"

"Nếu cậu chưa tìm được nơi nào để đi thì cứ về Trung Quốc sống cùng tôi đi!"

Christian ngẩn người ra. Hắn quan sát khuôn mặt điềm tĩnh của anh và chắc chắn anh không hề có ý đùa cợt.

"Cậu... cậu lại nói linh tinh gì vậy???"

"Dù sao thì cậu cũng sống ở nhà tôi một năm rồi mà, còn ngại gì nữa."

"Đó là vì..." Christian do dự mãi.

Anh nói tiếp:"Hơn nữa, vết thương của tôi chưa lành hẳn nên cần người chăm sóc."

Nghe vậy thì Christian đã có ý định đồng ý nhưng hắn nói:"Nếu như sống cùng cậu thì tôi sẽ thường xuyên gặp mặt hắn..."

"Thôi mà, đừng như vậy nữa. Tôi thừa biết là cậu đã bỏ qua cho A Kiệt rồi, chẳng qua là không nói ra thôi."

Hắn đáp lại luôn:"Nói ra để hắn lại thừa thời cơ chọc tôi tức chết à?"

"Haha. Chẳng phải hai người trước kia vẫn hay chọc ghẹo nhau sao?"

"Cậu đừng nhắc lại nữa!"

"Ừ, không nhắc lại nữa... Vậy cậu có đồng ý về cùng tôi không?"

Christian suy nghĩ rồi thở dài một hơi nói:"Hết cách rồi, đành vậy thôi chứ biết làm sao!"

"Trời ạ! Làm như sống cùng tôi thì nặng nhọc lắm đó!!!"

Christian cười không đáp lại.

"Vậy quyết định rồi. Chiều mai bốn người chúng ta cùng lên máy bay và xuất phát!"

"Bốn người... cả hắn nữa sao?"

"Như vậy mới vui chứ! Sẵn tiện để tôi sang đó nói với A Kiệt luôn!"

Bùi Minh nói xong thì đứng dậy chạy đi ngay. Christian lập tức đuổi theo:"Này! Không được đi!!! Tôi không muốn gặp mặt hắn!!!"

"Chẳng liên quan!"

"Cậu đứng lại cho tôi!"

"Vậy cậu đuổi kịp tôi không?"

Christian bị cuốn vào trò đuổi bắt của Bùi Minh.

Chưa đến năm phút, Christian dễ dàng túm được cánh tay của Bùi Minh.

"Hay quá nhỉ? Cậu vừa mới xuất viện thì làm sao chạy được khỏi tôi chứ?"

"Ừ..."

Bùi Minh liên tục thở dốc và đứng còn không vững. Christian đỡ lấy anh, giọng lo lắng:"Tốt nhất là cậu ngồi yên một chỗ cho tôi!"

Dù cả hai người giống nhau về khuôn mặt nhưng vẫn khác về tính cách. Và khi đứng cạnh nhau là có thể nhận diện được. Christian cao hơn Bùi Minh nửa cái đầu và thân hình của hắn cũng lớn hơn anh. Khi anh đứng tựa vào hắn thì anh cảm nhận được một chỗ dựa vững chắc và an toàn từ phía sau, mặc dù anh không phải một người cần sự bảo vệ.

Anh cười nói với hắn:"Dù sao đã mất công tới đây rồi, chúng ta cùng chơi vài trò đi!"

"Không, bộ cậu là trẻ con à?"

"Tôi rất muốn chơi những trò ở đâu!"

"Vậy tự chơi đi!"

"Chơi một mình không vui đâu!"

"Hết cách..."

Bùi Minh xoè bàn tay phải rồi đưa về phía hắn và khẽ nói:"Đi chơi thôi."

Christian dù không muốn nhưng cũng nắm lấy bàn tay của anh và bước theo anh.

"Lúc nhỏ tôi rất thích chơi trò này..."

Hắn lắng tai nghe anh kể chuyện. Dường như anh đã dẫn hắn tới một cuộc sống mới. Một cuộc sống vui vẻ, yên bình và đầy ắp những tiếng cười chân thật từ đáy lòng anh và những người khác. Không cần chém giết, không còn đấu tranh như trước nữa! Như vậy, là quá đủ đối với hắn rồi.

Cảm ơn cậu, Bùi Minh!

-HOÀN-

________________

PS: Thật nhẹ nhõm khi viết được kết truyện như vậy! Mình đã mất 3 ngày để viết chương kết đấy, mọi người tin không?
Chương Trước/43Chương Sau

Theo Dõi