Chương Trước/240Chương Sau

Kỷ Nguyên Ánh Trăng Mờ

Chương 231: Lăng Và Long, Lần Lượt Thay Đổi (Phần 2)

Editor: Waveliterature Vietnam

"Anh ơi, nhìn kìa, hãy nhìn nó..."Khoan Thai cầm tấm nhung ba màu trên tay và hào hứng run rẩy trước mặt Đường Lăng.

Vào những ngày đầu thu, gió vào buổi sáng có chút mát mẻ và mạnh mẽ. Ngọn gió này làm cho tấm nhung ba màu ngay lập tức trở thành một chùm ô màu, rồi trôi ra xa.

"Haha." Đường Lăng mỉm cười.

Có một tiếng nổ phát ra, một đôi mắt to bất chợt chứa đầy nước mắt, thật không dễ gì cô mới tìm thấy một quả mao cầu nhỏ tốt, làm thế nào mà chúng lại tiêu tan hết như vậy?

"Anh trai thật là hư." Khoan Thai giận dỗi nói.

Đường Lăng nhẹ nhàng bế cô lên và đặt cô lên vai.

"Đi nào, anh sẽ đưa em đi tìm nó." Thật ra, không quá khó khăn để dỗ cô ấy. Cô rất dễ dàng vì một điều hạnh phúc khác mà quên đi nỗi buồn trước đó.

"Thật sao? Thật sao?" Cô rất vui khi được chơi với mái tóc của Đường Lăng.

"Tất nhiên là thật. Kì thực đối với loại mao cầu này, nếu là ba màu thường sẽ dễ tìm thấy, nhưng loại bốn màu thì lại rất khó tìm." Đường Lăng thuận miệng bịa chuyện, mà kì thực anh cũng chưa từng nhìn thấy tấm nhung bốn màu.

Anh chỉ mới nhìn thấy tấm nhung màu trắng, tím và xanh lá cây.

"Ah? Làm sao có thể tìm được tấm nhung bốn màu vậy?" Khoan Thai ôm lấy đầu Đường Lăng.

"Này, anh nghe nói rằng nếu một đứa trẻ tìm thấy nó thì sẽ hạnh phúc trong một tuần." Đường Lăng vẫn nói bừa, căn bản là anh chỉ muốn đi cùng Khoan Thai để làm điều gì đó thú vị thôi.

Sau khi ăn xong bữa sáng, anh sẽ đến Ngọc Lâm. Lần này, anh có thể sẽ đi trong vài ngày, bởi vì người thợ săn trong khu định cư nói rằng có một nhóm cừu chân ngắn Kha Hoa ở Ngọc Lâm, là một con mồi tốt.

"Hạnh phúc trong một tuần? Có nghĩa là mỗi một ngày trong tuần đều có thể ăn thịt sao?"

"Đúng vậy."

"Anh trai, đưa em đi tìm đi."

"Được rồi, nhưng em phải hứa với anh, khi nó biến mất, em không được buồn đâu."

"Tại sao?"

"Bởi vì mỗi chiếc ô nhỏ như là một đứa trẻ nhỏ, chúng cần sự giúp đỡ của gió để tìm ngôi nhà của riêng mình. Sau khi chúng tìm thấy, chúng sẽ bén rễ và trở thành một quả bóng nhỏ mới, đó là ý nghĩa về sự tồn tại của chúng. 

Cô không hiểu hoàn toàn, nhưng khi nghe nói rằng chúng đang tìm nhà riêng, cô nghĩ mình nên giúp chúng.

"Chà, em biết rồi. Nếu không có gió, em sẽ dùng hơi thở để thổi chúng đi,..."

"Haha." Đường Lăng lại cười. Còn gì để nói nữa đây, dù là người hay vật, thì sẽ có gì đáng yêu hơn em gái không? Câu trả lời là không!

Sau hai mươi phút, chỉ có ba chiếc ba màu được tìm thấy, nhưng không thể tìm ra loại bốn màu.

Khoa Thai cố gắng thổi bay lớp nhung ba màu, và nhìn Đường Lăng với ánh mắt mong chờ: "Anh ơi, hôm nay chúng ta có thể tìm thấy loại bốn màu không?"

Nói đến đây, cô giả vờ rất bình tĩnh và bình thường nhưng cũng không thể che giấu sự mất mát: "Nếu anh không thể tìm thấy nó, điều đó cũng không thành vấn đề. Có thể là nó đang trốn đi, lần tới chúng ta sẽ lại tìm nó."

Đường Lăng vuốt tóc Khoan Thai, nhưng trong tay anh lặng lẽ nhặt vài hạt cỏ xô thơm đỏ, nghiêm túc nói: "Anh chắc chắn có thể tìm thấy nó, nhất định có thể tìm thấy vào ngày hôm nay. Chẳng qua là tại vì nó đang ngại với chúng ta, nó chắc hẳn là muốn chúng ta nhắm mắt lại, rồi nó sẽ xuất hiện lặng lẽ."

"Chi bằng, chúng ta hãy thử một lần xem?"

"À?" Khoan Thai nhanh chóng nhắm mắt lại.

Đường Lăng bước thêm hai bước, nghiền nát hạt cỏ trong tay và nhỏ nó trên tấm nhung ba màu mà anh phát hiện trước đó.

Quá trình này Đường Lăng thực hiện rất cẩn thận, chỉ dám pha một ít nước trái cây bởi anh sợ rằng trọng lượng của giọt nước sẽ làm cho nhung ba màu biến mất.

May mắn thay, điều đó đã không xảy ra, nhưng khả năng nhuộm mạnh mẽ của hạt chuột đã thành công trong việc tạo ra một dấu đỏ nhỏ trên quả mao cầu của nhung ba màu.

"Wow, Khoan Thai, nhìn kìa. Anh đã tìm thấy tấm nhung bốn màu!" Đường Lăng cố tình hét lên.

Và Khoan Thai mỉm cười hạnh phúc chạy đến bên Đường Lăng.

"Đến đây, hãy cùng nhau đếm, sẽ có một vài màu xuất hiện."

"Một"

"Hai"

"Ba"

"Bốn"

"Ah, thực sự là có bốn màu. Anh ơi, em muốn giúp nó tìm nhà."

Khoan Thai dùng hết sức để thổi bay nhung bốn màu do Đường Lăng tạo ra, đôi mắt cô tràn đầy hạnh phúc.

Khi tấm nhung bốn mài này bay lơ lửng trên bầu trời, cô dựa vào cánh tay của Đường Lăng.

"Anh ơi, anh nghĩ chúng có thể bay bao xa?"

"Chà, sẽ rất xa. Dù sao chúng vẫn là đang đi cùng gió."

"Không, anh trai, anh đã nói dối em." Cô đột nhiên quay đầu lại, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên tái nhợt và buồn bã, cô đứng dậy và lùi lại.

Lúc này, trái tim Đường Lăng đột nhiên trở nên khó chịu. Anh muốn giữ chặt Khoan Thai, nhưng lại phát hiện chính mình không thể di chuyển.

"Chúng không thể bay xa được bởi chúng quá yếu ớt. Giống như em vậy, cả đời không thể rời khỏi nơi này, em chỉ có thể ở lại khu định cư mãi mãi đúng không?" Khoan Thai đột nhiên mỉm cười, và nụ cười ảm đạm khiến Đường Lăng cảm thấy như có một con dao đâm vào trái tim mình.

Anh muốn nói điều gì đó, nhưng anh thấy chiếc ô nhỏ như nhung ba màu nổi lên, bay ngày càng cao, càng lúc càng xa.

Thật đáng tiếc khi vào lúc này gió bất chợt dừng lại, Khoan Thai bất lực nhìn Đường Lăng

"Anh.. anh..." cuối cùng cô cũng hét lên, ánh mắt này giống như đêm hôm đó, khi hai người bị những xác chết vây quanh.

Mỗi người đều có cho mình một nỗi luyến tiếc, một sự trống rỗng riêng.

"Không!" Trái tim của Đường Lăng như sắp nổ tung, và lúc này anh cuối cùng cũng hét lên.

"Không, không cần." Một cái xoay người, Đường Lăng ngồi dậy, đến gần ánh sáng trên bầu trời, gió vẫn rất dịu dàng, nhưng ngân hà dường như đã không muốn chiếu sáng nữa.

Trái tim như bị một con dao cắt, cảm giác sâu thẳm ấy cho dù có trải qua một trăm năm hay một ngàn năm đi chăng nữa cũng sợ là không thể quên được.

Đường Lăng nắm chặt ngực mình, một giọt mồ hôi rơi xuống áo anh, và hơi thở của anh đã không còn ổn định nữa.

Tiếng móng ngựa ở phía xa truyền đến. Ngay cả khi ngọn lừa gần như đã tắt, Đường Lăng vẫn có thể nhìn thấy một cỗ xe lớn di chuyển về hướng bắc nhanh chóng đi ngang qua ánh sáng tím.

Đường Lăng lau đi mồ hôi, và anh nhanh chóng bình tĩnh lại.

Chỉ trong nháy mắt, tám cỗ xe ngựa màu đỏ đều đang tiến gần hơn.

Trong lòng Đường Lăng mơ hồ bùng nổ cảm giác bất an vào thời điểm này.

Nhưng anh lại không có bất kỳ hành động nào. Anh chỉ tiếp tục ngủ trong khoảnh khắc tiếp theo, hơn nữa lại rất nhanh chóng rơi vào trạng thái ngủ say. Ngay cả hơi thở cũng trở nên thoải mái hơn trong khi ngủ và nhiệt độ cơ thể bây giờ là rất thật.

Không có cách nào để xử lí vấn đề này. Cách duy nhất là buông tay và ngủ thiếp đi.

Trong một cảm giác bất an mạnh mẽ như bây giờ, để làm được điều này đòi hỏi phải có một trái tim mạnh mẽ như Đường Lăng, trái tim của anh rất mạnh mẽ bởi anh đã trải qua rất nhiều trải nghiệm.

Đường Long đang ngồi trong xe ngựa, cau mày bởi anh không có cách nào để tập trung tu luyện được. Trái tim anh bây giờ đập loạn xạ.

Liệu bây giờ có gì khác biệt? Hầu như không có điều gì có thể ảnh hưởng đến sự tu luyện của Đường Long. Có lẽ chỉ có một người mới có khả năng này.

Nhưng điều nực cười chính là ở thời điểm này là Đường Long ngay cả sự khác biệt này cũng không hề có một chút hiểu biết nào?

Chẳng lẽ, chính mình thực sự có liên quan đến kế hoạch săn thuyền? Bí mật ẩn giấu trên đồng cỏ này rốt cuộc là cần chính mình phá giải sao?

Khi ý tưởng này xuất hiện, Đường Long thực sự đã có một chút an tâm. Anh quyết tâm tin rằng cảm giác này là đúng.

Nếu không thể tập trung tu luyện, vậy hãy quan sát đồng cỏ lạc hậu này xem sao? Dù sao cuộc sống luôn cần trải nghiệm rất nhiều thứ khác nhau, như vậy mới có thể tạo ra sự khác biệt giữa kẻ mạnh và kẻ yếu.

Đường Long vươn tay vén rèm cửa xe ngựa. Sau đó, anh nhìn thấy một đống lửa cháy, từ từ bốc khói dưới những vì sao, và dường như có một người đàn ông đang ngủ bên đống lửa trại.

Đường Long rất lạnh lùng di chuyển tầm mắt và anh không quan tâm đến những điều như vậy.

Tuy nhiên, lúc này, cỗ xe dừng lại, Lí Võ đi đến cửa xe ngựa và thì thầm: "Long Ít, dường như có một kẻ lang thang trước mặt, ngươi có muốn hỏi hắn ta không?"

Trên thực tế, Lí Võ không quá quan tâm đến những kẻ lang thang. Anh ta chỉ muốn đưa Đường Long về căn cứ.

Ở cùng một thiên tài như vậy, nhưng lại không thể nào đoán được suy nghĩ của Đường Long, hơn nữa Đường Long còn có một chút khí chất cao cao tại thượng không thể giải thích được khiến cho Lí Võ cảm thấy áp lực rất lớn.

Lí Võ không dám bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào, nhưng lại sợ rằng những chi tiết được báo cáo sẽ khiến Đường Long tức giận.

Anh ta bất an đứng trước cửa xe và nghĩ lý do. Nếu như Long Ít tỏ ra không quan tâm thì anh ta sẽ nói rằng những người có thể ngủ tự nhiên như vậy vào đêm thảm họa sói thì rất đáng để điều tra.

Thật bất ngờ, Long Ít lại không biểu lộ bất kỳ sự phản đối nào, chỉ có một âm thanh mơ hồ được phát ra.

Lí Võ tuân lệnh, dẫn theo hai người nữa đi về phía ngọn lửa.

Trên thực tế, Đường Long không hề quan tâm đến những kẻ lang thang hoang dã, anh ta chỉ cần một cái gì đó khác để làm dịu tâm trí của mình.

Ngay cả khi tìm ra nguyên nhân xuất hiện loại cảm giác này, Đường Long cũng không muốn loại tâm trạng này sẽ ảnh hưởng đến mình. Vào thời điểm này, anh cần một thứ khác có thể chuyển hướng sự chú ý của mình.

Phải nói rằng điều này hoàn toàn giống với cách làm gián đoạn một tâm trạng nhất định.

**

Lí Võ dần dần tiếp cận đống lửa.

Kẻ lang thang ngủ cạnh đống lửa dường như không hề hay biết.

Anh ta ngủ rất ngon, có lẽ vì anh ta quá mệt, nhưng anh ta không hoàn toàn là không phản ứng. Anh ta quay người khó chịu vì những bước chân đang đến gần, nhưng có lẽ bởi vì quá buồn ngủ, nên anh ta không hề mở mắt.

"Dậy đi." Theo chỉ dẫn của Lí Võ, một chiến binh ngôi sao cấp ba của Hội đồng sao bước tới, và đá vào người Đường Lăng.

Bất cứ ai nếu bị quấy rầy giấc ngủ cũng đều sẽ rất tức giận. Đường Lăng cũng không ngoại lệ. Anh ngồi dậy và cau mày, sau đó hết lên: "Ai vậy?"

Anh ấy nói tiếng Tây Lý, đó là một ngôn ngữ chung của khu vực an toàn ở phía tây đồng cỏ. Mặc dù nó khác với ngôn ngữ của khu vực an toàn số 17, nhưng nó gần như là một sản phẩm của văn hóa ngôn ngữ.

Nó mang theo một giọng độc đáo và rất riêng.

Phải nói rằng Đường Lăng phát âm rất chuẩn. Sau khi được Côn chỉ dạy, khả năng ngôn ngữ của anh cũng như vậy tăng lên.

"Khụ." Lí Võ ho khan một tiếng, và chiến binh ngôi sao lại đá vào Đường Lăng và hét lên: "Đi theo chúng ta."

Đường Lăng theo bản năng phát ra sự phản kháng, nhưng trong giây tiếp theo anh dường như đã tỉnh táo. Anh nhìn thấy những người đang đến và nhìn thấy bộ đồng phục họ đang mặc, đột nhiên trở nên sợ hãi.

Anh mở miệng và muốn nói gì đó? Tuy nhiên, trong cổ họng chỉ có thể phát ra một vài âm thanh kì lạ sau đó im lặng và đứng dậy.

Anh cúi đầu, cơ thể co rúm lại, lặng lẽ đi theo bước chân của tên lính, và ngay cả áo khoác và hành lý đặt bên cạnh cũng không kịp lấy.

Tất nhiên, Lí Võ không quan tâm đến điều này.

Sau đó, Đường Lăng được đưa ra phía trước xe ngựa.

Mặc dù đã rất cố gắng để kìm nén nhưng trái tim Đường Lăng đã hoàn toàn bùng nổ vào lúc này.

Cảm giác bất an là một loại cảm xúc kỳ lạ không thể nói, và nó liên tục khuấy động trái tim anh.

Cảm xúc phức tạp này khiến Đường Lăng có một sự kích động không hề nhỏ. Anh thực rất muốn kéo cánh cửa ra và xem ai đang ở trong xe ngựa. Tại sao lại làm cho anh cảm thấy như thế này?

"Nói, tại sao ngươi lại ở đây?" Vì Đường Long không có bất kì phản ứng nào, nên việc Lí Võ chịu trách nhiệm thẩm vấn là điều đương nhiên.

Nhưng kì thực ngay cả khi một kẻ lang thang như vậy có bí mật nhỏ của riêng mình, thì có liên qua gì? Họ đến đây để chuẩn bị một kế hoạch lớn, và lần thẩm vấn này thực sự không thể giải thích được.

Khi đối mặt với những câu hỏi của Lí Võ, Đường Lăng trở nên rất căng thẳng. Anh nói lắp và giọng điệu của anh trở nên lộn xộn hơn: "Ta đang đến để lấy muối và sắt để đổi một ít quặng và thịt để ăn. Ta không có khả năng lấy ở chỗ khác bởi chỉ có ở đây là an toàn.

Thật vậy, không có quá nhiều nguy hiểm ở đồng cỏ này ngoại trừ những con sói đồng cỏ, chỉ cần không chạm vào những điều cấm kỵ là được, nhưng loại điều cấm kỵ nào mà một kẻ lang thang có thể chạm vào?

"Là lần đầu tiên đến đây sao?" Lí Võ vô tình hỏi một câu, với tư cách là một sĩ quan của bộ phận tình báo của Hội đồng sao, anh ta biết mấu chốt vấn đề là gì, và khi nào thì phù hợp dùng giọng điệu nào để hỏi.

Mặc dù anh không hề có hứng thú, nhưng trách nhiệm và khả năng trở thành một sĩ quan tình báo phải được thể hiện trước Long Ít.

"Lần đầu tiên, không, không, không, là lần thứ hai. Ta, lần trước, đã đến ngôi làng khổng lồ Cát Cát cùng với anh họ của mình. Ta ở cách đây không xa, anh họ ta đang buôn bán ở đó, nếu ngươi muốn mua cái gì đó, ta sẽ tính giá rẻ... "Đường Lăng đang thao thao bất tuyệt, nhưng giọng nói ngày càng nhỏ đi, bởi vì anh nhận thấy biểu cảm thiếu kiên nhẫn trên khuôn mặt Lí Võ.

"Tại sao ngươi lại ở đây?" Lí Võ ngắt lời Đường Lăng.

"Là tiếng của sói, tai ta rất thính. Ta nghe thấy tiếng sói từ xa. Ta đoán là bầy sói ở rất gần đây nên ban đêm, ta không dám đi." Đường Lăng nhún cổ và tỏ ra sợ hãi.

Lí Võ không thèm nhắc lại rồi lấy một điếu thuốc ra, tất cả mọi lời nói đều rất hợp lý, không có bất kì sơ hở nào.

Hơn nữa anh ta cũng ngủ theo hướng đó, theo hướng ngôi làng khổng lồ Cát Cát.

May mắn thay, anh ta đã nghe thấy tiếng sói tru và không tiếp tục đi đến làng hay gì đó. Rốt cuộc, chỗ này là nơi an toàn duy nhất trên đồng cỏ Lạp Tề Nhĩ, và ở đây sẽ không bị ảnh hưởng bởi thảm họa sói.

Vào đêm xảy ra thảm họa sói, những con sói sẽ tấn công ngôi làng một cách điên cuồng nhưng chúng sẽ không ra ngoài săn bắn trong một phạm vi rộng như vậy.

Nếu ngươi thực sự không có một chút kỹ năng sinh tồn nào thì đó là một điều kỳ lạ.

"Ngươi đi đi." Lí Võ, sau khi hút một vài điếu thuốc, nhìn kỹ vào biểu hiện của Đường Lăng một lúc và quyết định để Đường Lăng đi.

Thẩm vấn một kẻ lang thang nghèo như vậy quả thực không hề thú vị chút nào.

Đường Lăng thể hiện một biểu cảm mừng rỡ và sau đó hỏi: "Ta có thể đi rồi sao?"

"Nếu không thì sao?" Lí Võ liếc nhìn Đường Lăng.

Đường Lăng nhanh chóng lùi lại vài bước, rồi quay người, có chút xấu hổ chạy về phía trước, anh chạy nhanh đến mức thậm chí bị ngã xuống đất.

Lúc này, cửa xe ngựa mở ra và Đường Long bước ra khỏi xe nhìn Đường Lăng, sau đó anh ta gọi: "Đứng lại."

Âm thanh không lớn, nhưng quả thực rất có uy nghi khiến cho mọi người cảm thấy áp lực là rất lớn.

Cảm xúc của trái tim Đường Lăng đã hoàn toàn phân tán vào lúc này, và sự kích động lan tỏa đến tứ chi của toàn cơ thể, cùng với sự nhẹ nhàng của những cơn gió rải rác trong gió đêm, sau đó đổi lấy một cảm giác buồn bã trống rỗng.

Anh kháng cự giọng nói này, nhưng lại từ từ quay người lại.
Chương Trước/240Chương Sau

Theo Dõi