Chương Trước/40Chương Sau

Lãnh Diện Lâu Chủ Hòa Thượng Thê

Chương 16: Thế Nào, Không Nhịn Được Muốn Ta Chơi Ngươi?

Lúc Tàng Ca tỉnh lại thì nhìn thấy mũi giày của Lãnh Phi Nhan. Vết thương trên người y đã ngừng ra máu, thân hình tiều tụy nhưng khẩu khí của y vẫn rất cứng cỏi: “Hừ! Thế nào, cuối cùng thì ngươi cũng nghĩ ra trò gì mới có ý nghĩa hơn rồi sao?”

“Ngươi còn dám mạnh miệng!” Giọng Lãnh Phi Nhan làm Truy Điện cũng cảm thấy rét lạnh nhưng Tàng Ca lại đổ thêm dầu vào lửa, hơn nữa còn là dầu hỏa tốt nhất. Y đến gần nàng, giọng mang theo vẻ trào phúng rất chua ngoa: “Không phải ta mạnh miệng mà là ngươi quá biến thái. Ngươi có biết vẻ mặt của ngươi khi đạp ta tối qua còn dâm đãng hơn cả khi ngươi ở dưới thân ta rên rỉ không?”

Y vốn tự cho là hiệp nghĩa, có thể nghiến răng nói ra những lời thế này, ngay cả Truy Điện cũng nhận ra được y đang muốn chọc giận lâu chủ một cách triệt để… Để lâu chủ giết y trong cơn giận dữ?

Nhưng Tàng Ca à… Ngươi thật không hiểu phụ nữ rồi. Khi phụ nữ thật sự giận dữ sẽ không tưởng tượng được.

Mức độ giận dữ của Lãnh Phi Nhan đã đạt đến hiệu quả mà Tàng Ca dự đoán được. Nàng cười liên tục, cười đến ngả nghiêng, nụ cười trên gương mặt cương nghị kia xuất hiện chút tuyệt vọng. Tàng Ca bỗng phát hiện lòng mình hơi đau đớn. Đau lòng vào lúc này? Y cũng cười. Tàng Ca, ngươi đau lòng cho bản thân mình sao.

“Truy Điện, cởi sạch hắn ra.” Giọng Lãnh Phi Nhan lại khôi phục vẻ bình tĩnh. Truy Điện không dám lên tiếng, từ từ bước lên xé y phục của Tàng Ca. Lúc cởi quần, ánh mắt Tàng Ca có chút biến hóa nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại.

“Truy Điện, ta nghe nói bình thường ngươi rất thích chơi trò ngược đãi sinh dục?”

Truy Điện cười gượng một tiếng, thầm nghĩ quả nhiên không có gì là Lãnh Phi Nhan không biết, nhưng vẫn cung kính trả lời: “Bẩm lâu chủ, có vài phạm nhân không thể không dùng chiêu này.”

Trong nụ cười của Lãnh Phi Nhan mang theo căm hận: “Vậy bổn tọa xem xem Truy Điện sứ có chiêu gì cao minh!”

Truy Điện do dự một chút, thấy nàng không giống đang nói chơi, lại biết giờ này nàng đang trong cơn nóng giận nên cũng không dám qua loa. Hắn xoay người lấy một chiếc roi nhẹ hơn, giơ tay lên, liền có một ngục tốt rất biết ý mà cầm bột ớt đỏ au lên, dùng rượu khuấy đều, mang bao tay cẩn thận chà lên chiếc roi.

Truy Điện nhìn Tàng Ca bị trói trên cây cột không chút sợ hãi, khẽ lắc đầu. Tàng đại hiệp, từ nhỏ ngươi đã sống trong ánh mặt trời, không biết thế giới tối tăm là gì rồi.

Một tiếng ‘chát’ vang lên, một roi rơi vào chỗ ấy của Tàng Ca. Hắn đánh rất có kỹ thuật, chỉ bị thương đến da thịt. Nhưng da thịt nơi ấy cực kỳ mềm yếu, sao có thể bì được với những nơi khác. Chỉ một roi, Tàng Ca rên lên một tiếng, bỗng thấy vết thương như có lửa đốt, cảm giác cay xé ấy làm người ta hận không thể cắt bỏ lớp da đi.

Ngay sau đó, Truy Điện đánh roi thứ hai, thứ ba, rất có kỹ xảo lưu lại các vết tích trên hai bắp đùi của y. Trên chiếc roi đã mang theo những hoa văn loang lổ.

Roi đi đến đâu, hoa văn loang lổ đến đó cực kỳ chói mắt.

Ban đầu, Tàng Ca cảm thấy đau. Nhưng khi đau đến cực điểm thì lại sinh ra một cảm giác khác thường. Y cố gắng kiềm chế, nhưng cảm giác này lại lan ra khắp người theo cảm giác đau rát, cơ thể muốn càng nhiều hơn. Y nhục nhã phát hiện nơi ấy của mình đã từ từ ngóc đầu dậy.

Tiếng rên thay đổi bản chất, không phân được đó là đau khổ hay vui sướng.

Truy Điện lau mồ hôi trên trán, không thể không bội phục sức chịu đựng của Tàng Ca. Trên da thịt trần trụi, mồ hôi từ từ chảy xuống. Tàng Ca vốn cao lớn anh tuấn, trường kỳ luyện võ nên cơ bắp săn chắc, vết roi cùng mồ hôi đan vào nhau, hơi thở dồn dập làm ngay cả Truy Điện cũng thầm nuốt nước miếng.

Lãnh Phi Nhan lẳng lặng ngồi bên cạnh, lạnh lùng quan sát. Thấy khóe môi y hơi mím lại, trên mặt lộ vẻ đau đớn thì mới chậm rãi mở miệng, giọng điệu cao cao tại thượng như ban ân: “Thế nào? Tàng đại hiệp, có cần suy nghĩ cầu xin một chút không?”

Thần trí của Tàng Ca vẫn còn thanh tỉnh, trong lòng y cũng rất khó chịu. Lãnh Phi Nhan, tại sao còn chưa chịu giết ta đi? Đối với ngươi mà nói, chẳng phải mạng người còn rẻ hơn một con kiến sao?

Y mở miệng, đẩy mình vào vực sâu hơn nữa: “Thế nào? Không nhịn được muốn ta chơi ngươi sao?”

“Ngươi… Được, Tàng Ca, ngươi được lắm!” Lãnh Phi Nhan đang run lên, Tàng Ca nhìn thấy trong đôi mắt vốn rất sắc sảo kia rướm lệ. Rõ ràng là chính y cố ý làm nhục nàng, nhưng lúc này lòng lại đau như dao cắt, không dám nhìn thẳng lên.

Tàng Ca! Ta luôn luôn nương tay với ngươi, nhưng ngươi lại tuyệt tình đến thế!

Lãnh Phi Nhan vốn không nên phẫn nộ đến thế. Người lăn lộn và lớn lên trong đám sát thủ, lời nào mà chưa từng nghe? Nhưng cầm quyền quá lâu, được người ta nịnh hót quá lâu, mà tình cảm đối với Tàng Ca…

“Truy Điện, gần đây ngươi đang huấn luyện một đám chó ngao?”

Truy Điện đã quen với sự thần thông quảng đại của nàng, gật đầu trả lời: “Bẩm lâu chủ, đúng vậy.”

“Dắt lên đây.”

“Dạ.”
Chương Trước/40Chương Sau

Theo Dõi