Chương Trước/160Chương Sau

Lãnh Quân Dạ Thiếp

Q.2 - Chương 36

Hữu Hi vừa đau khổ vừa mâu thuẫn.

Nàng mong gặp lại Hoàng Bắc Thiên, nhưng cũng sợ gặp nhau… thật sự rất sợ.

Lăng Khiếu Dương che chở cho nàng hết mực, quan tâm nàng tất cả, trong bụng lại còn có đứa trẻ. Mọi việc đều cẩn thận, dường như lần hư thai trước đây đã để lại trong hắn một bóng ma.

Mỗi ngày hắn đều tới hỏi nàng muốn ăn gì, sau đó ra lệnh phòng ăn chuẩn bị, hỏi nàng còn muốn ăn gì nữa không hoặc cần thứ gì không?

Còn nàng thì tâm phiền ‎ loạn nói với hắn, nàng rất mệt, muốn nghỉ ngơi, lạnh lùng đẩy hắn đi ra ngoài.

Lời nói của nàng làm cho hắn đau khổ đớn nét mặt hiện lên chút khổ sở. Nhưng mặc kệ nàng nói những lời lạnh nhạt, mỗi ngày hắn vẫn cần thăm hỏi, không chút gián đoạn.

Hoàng Bắc Thiên chết đi hắn cũng không còn cách gì uy hiếp nàng, nàng thậm chí còn có ‎ định bỏ chạy. Nhưng mọi suy nghĩ của nàng hắn đều biết rõ, giọng nói ôn nhu nhưng mang theo sự uy hiếp nói với nàng, nếu nàng có dũng khí lén bỏ đi, thì hắn sẽ vì người nhà Hoàng Bắc Thiên mà nỗ lực hết mình.

Hắn ác độc như thế, nàng cũng biết… nghĩ rằng trong lòng hắn cũng còn một chút thiện lương, kỳ thật không có. Hắn vẫn là hắn!!

DÙ hắn làm rất nhiều chuyện nhưng tất cả đều vì hắn.

Nàng im lặng, lạnh lùng nhìn hắn mỗi ngày vì nàng mà làm tất cả.

NHớ lại lần trước lúc mang thai, hắn đưa quần áo trẻ con tới bị nàng vứt trên mặt đây, bây giờ hắn không chỉ thay nàng chuẩn bị quần áo trẻ con mà cả giày, đồ chơi, còn có chiếc giường nhỏ.

Hắn không phải đã biết đứa con này không phải của hắn hay sao?

Tại sao, lại coi nó như con mình. Dạ Lan không phải đã nói, đứa con này vừa tròn 40 ngày, là con Hoàng Bắc Thiên chứ không phải của hắn, hắn cao hứng cái gì chứ!!

Nàng mang thai con Hoàng Bắc Thiên, theo cá tính của hắn, chắc chắn phải bang cho nàng một chén thuốc phá thai mới đúng. Tại sao hắn không thưởng cho nàng thuốc phá nàng, để mọi thứ chấm dứt đi.. ngược lại, hắn lại những chuyện mà đáng ra hắn không nên làm.

Trong phòng đều là đồ dành cho trẻ con, còn sai người may đủ loại kiểu dáng quần áo cho nàng. Trên bằn bày ra những món nàng thích, nàng chỉ lạnh lùng nhìn qua, quần áo để đó cũng chẳng hề đi mặc hay thử quá/

Đồ của con nít nàng muốn xem cũng không dám xem, càng không thể ném xuống, bởi vì nàng yêu Hoàng Bắc Thiên, cho nên, cũng yêu đứa trẻ này, cũng muốn con mình có những thứ tốt nhất, nàng buộc bản thân lui vào giường, lòng đầy đau khổ.

“Muội muội, phúc khí của muội thật tốt”- Một giọng nói ngưỡng mộ vang lên trong phòng Hữu Hi.

Hữu Hi quay đầu lại nhìn đã thấy Dạ Lan bước vào từ khi nào, nàng ta chậm rãi đi trong phòng nàng, ngón tay lướt qua đống quần áo đang để trên bàn.

Tay Dạ Lan mang theo chút hận thù, chà sát qua, xoay người nhìn Hữu Hi. Vẻ mặt ảo não nói: “Muội muội hình như mỗi lần nhìn thấy tỷ thì đều không vui, giống như tỷ là người hạ độc muội vậy!”

Gương mặt Hữu Hi tiền tụy không có huyết sắc, thản nhiên nói: ‘Ai hại ai, điều này ngươi biết rõ hơn ta”

Trong mắt Dạ Lan mang theo địch ‎, ngay cả người mù cũng nhìn ra, nàng làm sao tin được, nàng sắp chết còn muốn giữ gìn cái gọi là tỷ muội là sao.

Hơn nữa ở trước mặt Lăng Khiếu Dương, nàng hoàn toàn là người khác, cư xử khác, căn bản là kẻ hai mặt

“Lời này của muội có ‎ gì, là đang nói ta không dám hại muội sao?”- Dạ Lan tiện tay cầm lấy đôi giày xinh xắn của trẻ con, ánh mặt hiện lên tia quái dị.

Hữu Hi nhìn Dạ Lan, cười lạnh hỏi: “Nếu như lúc đầu người Vương gia yêu chính là Hủy nhi, ngươi cũng sẽ vì tranh sủng mà giết chết muội muội mình sao?”

Dạ Lan cười khẽ, ngồi xuống ghế: “Sao lại vậy, làm tỷ tỷ, chỉ vì tranh sủng, mà giết chết muội muội mình, dù là lúc đầu, muội hại tỷ, cuối cùng, người tỷ tỷ như ta phải vì muội mà câu xin, nếu không muội nghĩ muội còn có thể sống tới giờ sao!”

“Hủy nhi sớm đã chết rồi..!”- Người còn sống là Hữu Hi.

“Có lẽ vậy, dù sao muội không còn nhớ rõ nữa, nói những trước kia cũng vô nghĩa”- Dạ Lan thở dài một tiếng, đứng dậy. “Muội muội phải tự bảo trọng thân thể, trong bụng là cốt nhục của Vương gia, không thể để xảy ra chuyện!”

Hữu Hi cười mỉa mai: “Tỷ tỷ không biết sao? Đứa con trong bụng ta không phải con VƯơng gia, điều này tỷ rất rõ mà”

Dạ Lan cau mày, khẽ mím môi, buông tay nói: “Đây là chuyện cá nhân của muội và Vương gia, tỷ làm sao biết rõ được”

“Không biết rõ cũng tốt, coi như muội nói nhiều, không còn việc gì nữa, tỷ tỷ xin mời về nghỉ ngơi đi, bảo trọng thân thể, sau này nói không chừng có thể sinh cho Vương gia một đứa con “

“Cái này không cần muội quan tâm, muội muội an tâm dưỡng thai, tỷ không quấy rầy nữa”- Dạ Lan xoay người đi, nhưng Hữu Hi gọi lại: “chờ một chút”

“Muội muội còn việc gì sao?”- Dạ Lan xoay người lại hỏi

“Tỷ tỷ thật sự yêu Vương gia sao?”- Hữu Hi hỏi.

Dạ Lan ngẩn ra, nghi ngờ nhìn Hữu Hi: “Yêu thì sao, không yêu thì sao? Trái tim của Vương gia căn bản đã thuộc về nơi muội!”

Hữu Hi nhìn chằm chằm hai mắt Dạ Lan, bình tĩnh nói: “Ngươi không thương hắn!”

“Không, ta yêu chàng, ta đương nhiên yêu chàng, yêu hơn so với muội”- Giọng nỏi của Dạ Lan ngân cao, vẻ mặt tức giận.

Hữu Hi cười lạnh, những lời này rất đúng, Dạ Lan yêu Lăng Khiếu Dương hơn nàng, bởi vì nàng một chút cũng không thương hắn… Nàng không nói nữa, lạnh nhạt nhìn Dạ Lan, xoay người nằm xuống, không để ‎ tới nàng ta.

Dạ Lan tuy bực mình nhưng chỉ đành buồn bã rời đi, mọi thứ trong căn phòng đều do Lăng Khiếu Dương chuản bị.

Lạnh Dạ Hủy cũng chẳng hề liếc mắt nhìn nàng, Lăng của nàng, rốt cuộc còn tiếp tục làm bao nhiêu chuyện ngu ngốc nữa. Tại sao không liếc nhìn nàng dù chỉ một lần.

Ban đêm Lăng Khiếu Dương trở về, mang theo chút hơi rượu đi tới DI Tâm Cư, sự lạnh lùng của nàng có thể đả thương làm trái tim hắn băng giá, hắn đau nhưng không thể phát tiết, chỉ mượn rượu để tiêu sầu.

Hắn biết dù hắn làm gì, nàng cũng không coi trọng, nhưng chỉ cần nàng vì hài tử mà sống tiếp thì hắn đã rất vui. Dù chính mình thành toàn cho con người khác, hắn cũng cam nguyện, nhưng trái tim lại đau đớn lại thương tâm.

Lăng Khiếu Dương cởi giày lên giường, ôm lấy thân thể gầy gò của Hữu Hi, nàng rất gầy.

Mấy ngày qua nàng đau khổ thể nào hắn đều thấy, nhưng không cách nào chạm vào lòng nàng, khiến nàng bớt đau, không cách nào xua đi hình bóng nam nhân kia trong nàng.

“Vương gia!”

Bên ngoài một âm thanh lo lắng truyền tới, hắn luôn ở cùng Hữu Hi, ai đi qua cũng không được quấy rầy, Lăng Khiếu Dương tức giận, cau mày xuống giường, giận dữ đi ra khỏi tẩm, mở cửa, thấy gương mặt bất an của nha hoàn, tức giận nói: “Xảy ra chuyện gì, tô to gọi nhỏ”- Mỗi lần đều đúng lúc!! Đáng chết sao đúng lúc như thế.

“Vương gia Lan phu nhân phát bệnh..”- Nha hoàn thấp thỏm trả lời, cúi đầu không dám nhìn vẻ mặt xanh mét của Lăng Khiếu Dương.

Lăng Khiếu Dương cau mày, sắc mặt tối sầm lại, tiện tay đóng cửa đi về Thản Nhiên Cư, vừa đi vừa hạ lệnh truyền thái y.

Thản Nhiên CƯ rối loạn, Lăng Khiếu Dương vừa đi vào tẩm, nàng liền oa một tiếng, phun ra ngụm máu tươi thật lớn. Máu tươi, làm cho Lăng Khiếu Dương đau đớn, hắn đi nhanh về trước, một tay ôm lấy Dạ Lan, giam vào ngực.

“Dạ Lan , nàng làm sao vậy?”

“Lăng..”- Hắn còn vì nàng mà đau lòng sao, Dạ Lan ôm lấy thắt lưng Lăng Khiếu Dương. “Thiếp đau quá… làm ơn ôm chặt thiếp.. ôm Lan Nhi”

Lăng Khiếu Dương siết chặt tay, khó chịu nói: “Còn đau không?”

“Lăng, ở trong lòng chàng, Lan Nhi rất hạnh phúc, thật hy vọng có thể như thế cả đời..”

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa, chờ thái y tới”- Lăng Khiếu Dương đau lòng run rẩy, nàng từng sống rất khỏe mạnh, bây giờ dáng vẻ lại yếu ớt hoang tàn.

Dạ Lan không nhắc lại, Lăng Khiếu Dương cũng im lặng, nàng ở trong lòng hắn co quắp vặn vẹo. Trái tim hắn cũng run rẩy theo, đa đớn.

Cuối cùng, thái y cũng tới, sau khi vôi vàng hành lễ, liền chẩn trị cho Dạ Lan, bận rộn một lúc, liền tỏ ‎ muốn mời Lăng Khiếu Dương sang nơi khác nói chuyện.

Hai người tính đi ra ngoài bàn bạc, Dạ Lan liền kéo tay Lăng Khiếu Dương, suy yếu nói: “Nói, làm ơn cho thiếp biết, ở đây nói đi, yêu tâm, thiếp không sợ, thật sự không sợ…”

Lăng Khiếu Dương do dự, tay cầm lấy tay Lăng Khiếu Dương, cuối cùng nói với thái ‎: “Nói đi”

Thái y sững người sau đó khom lưng nói: “Lan phu nhân sợ rằng không còn bao nhiêu ngày… hạ quan vô năng”

Lăng Khiếu Dương như bị tiếng sét ngang taii, thân hình cao lớn nặng nề ngồi xuống cạnh Dạ Lan.

“Không cứu được sao?”

“Không có thuốc chữa ạ”

“Đi xuống”- Lăng Khiếu Dương ra lệnh, vẻ mặt hoảng sợ.

Thái y lui ra.

“Lăng!”- Dạ Lan cầm lấy tay Lăng Khiếu Dương la lên: “Đừng đau lòng, người ai cũng phải chết, nhưng mà Lan nhi không nỡ xa chàng, không nỡ”- Trong mắt nàng mọng nước, tham luyến nhìn Lăng Khiếu Dương, tay sờ khắp nơi trên mặt hắn.

“Không, nàng sẽ không chết, ta sẽ tìm đại phu đại nổi danh nhất thiên hạ, xem bệnh cho nàng, nàng sẽ không chết”

“Lăng, vô dụng thôi, cơ thể thiếp, đã bị độc ăn sâu vào trong, dù là thần tiên cũng khó cứu.” Dạ Lan rơi lệ. “Thiếp đúng ra không nên xuất hiện, cứ như vậy chết đi, nhưng thiếp không thể, thiếp rất yêu chàng, muốn nhìn thấy chàng, muốn ở cạnh chàng. Lăng, Lan Nhi yêu chàng, rất yêu..”

“Lan Nhi”- Là hắn có lỗi, là hắn phụ nàng, cổ họng thắt chặt, Lăng Khiếu Dương nói không nên lời, đau khổ nhìn Dạ Lan.

“Lăng.. nói lại lần nữa chàng yêu thiếp, được không”- Dạ Lan khó khăn nói.

Hắn yêu nàng, đã từng, nhưng hắn bây giờ đi lừa gạt một người sắp chết sao? Không, hắn không làm được, hắn không làm được!

“Lăng.. tại sao không nói lời nào… chàng… không nói…”- Dạ Lan vừa nói, lại nôn ra máu tươi, hai mắt khép lại

“Hả!”- Lăng Khiếu Dương kinh hão . “Thái y, thái y”

Lăng Khiếu Dương kinh hoàng tiếng la vang khắp vương phủ còn Dạ Lan rơi vào hôn mê. Trái tim Lăng Khiếu Dương bị Dạ Lan bóp chặt, đau đớn phiền loạn.

Dạ Lan hôn mê suốt hai ngày hai đêm không tỉnh lại, Lăng Khiếu Dương vẫn ở bên nàng, nửa bước không rời

Hữu Hi vẫn lạnh lùng, cũng lơ đãng hỏi tình hình Dạ Lan, biết nàng ta còn hôn mê,

Nàng do dự một lúc, rồi quyết định đi thăm, tới Thản nhiên cư, bước chân Hữu Hi khựng lại, không đủ dũng khí đi vào

Đến gần tẩm, nàng thấy Lăng Khiếu Dương trên người vẫn bộ quần áo cũ không hề thay, trên mặt có chút xanh xao, hai mắt uể oải, trái tim hắn thì đau khổ.

“Dạ Hủy…”- Nhìn nàng đi vào, đôi mắt chết lặng của hắn có chút chấn động.

Hữu Hi vẫn đứng ở cửa, không đi lại, nhìn Dạ Lan nằm trên giường dường như không còn sức sống. Chẳng lẽ sự hoài nghi của nàng, chỉ là hoài nghi, Dạ Lan có lẽ không phức tạp như thế, nàng ta hình như sắp chết.

“Ta đến thăm tỷ tỷ, tình hình thế nào?”

“Nàng… không tốt lắm… có thể không tỉnh nữa”- Trái tim Lăng Khiếu Dương nhói đau.

“Oh..”- Hữu Hi cúi đầu oh một tiếng, không nói nữa, xoay người đi mà Lăng Khiếu Dương vẫn ngồi đó.

Dạ Lan, nàng hy vọng nàng ta thật sự đơn giản.

Dạ Lan hôn mê tới ngày thứ ba, liền tỉnh dậy, xin chút nước uống, Lăng Khiếu Dương cực kì vui vẻ.

Sau khi uống xong, liền hỏi nàng có đói bụng không, Dạ Lan mỉm cười, vuốt ve cằm chiếc cằm hình như đã nhọn ra của hắn, đau lòng bảo hắn về nghỉ ngơi đi.

Nhìn Dạ Lan tỉnh dậy, Lăng Khiếu Dương cảm thấy, Dạ Lan đã chiến thắng tử thần, hắn đã ba ngày không chợp mắt, không rửa mặt, cũng không lẹn triều.

Phân phó nha hoàn nấu cho Dạ Lan chút cháo, hắn liền đi rửa mặt muốn vào triều xem sao. Nhưng đi tới cửa, thái y chẩn trị cho Dạ Lan nói có thể duy trì torng nhất trời.

Lời nói như một chậu nước lạnh tạt vào người hắn, hy vọng sự vui sướng cuối cùng trong nháy mắt bị dập tắt.

Ánh mắt mệt mỏi nhìn về Dạ Lan, nhìn thấy nàng mỉm cười với hắn.

“Lăng.. sao lại quay lại đây, về nghỉ ngơi đi”- Dạ lan yếu ớt nói.

“Ta… không sao?”- Giọng nói khàn khàn đáp.

Tay dạ Lan lạnh như băng nắm lấy bàn tay to Lăng Khiếu Dương: “Lăng.. thiếp muốn cầu xin chàng một việc”

“Chuyện gì, nàng nói đi, ta nhất định sẽ giúp nàng hoàn thành”- Trái tm đau đớn nghe Dạ Lan nói như di ngôn.

“Lăng.. thiếp muốn trở thành tân nương của chàng… có thể không?”- Lời nói tha thiết, cẩn trọng, tràn ngập mong chờ.

Lăng Khiếu Dương không cách nào trả lời.. không cho nàng được một đáp án chính xác nhất.

Dạ Lan khóc, khóc thương tâm: “Lăng.. chàng đối với thiếp tuyệt tình thế sao.. ngay cả nguyện vọng trước khi chết của thiếp cũng không thể thỏa mãn sao?”

“Lan nhi.. ta”

Trái tim Dạ Lan như chết đi, nhắm mắt lại, nước mắt chảy xuống.: “Thiếp đã hiểu, vương gia, ngài ra ngoài đi.. để cho thiếp.. an tĩnh mà ra đi, thiếp chết rồi… đem thi thể thiếp thiêu cháy đẩy ra giữa sông.. để được phiêu diêu “

Lăng Khiếu Dương đau lòng đối kháng, nhìn Dạ Lan thất vọng thống khổ, nghe những lời này, trái tim đau đớn khôn nguôi.

Trốn tránh đi ra khỏi thất, giọng nói như nghiền nát mọi thứ của Dạ Lan lại vang lên. “ Vậy ra, tình.. đều là giả… chàng.., chàng thật tuyệt tình!”

Lăng Khiếu Dương đau khổ quay lại, nhìn thấy một trận kinh thiên, Dạ Lan cầm lấy trâm gài tóc đâm về phía cổ họng.

Hắn hoảng hốt chạy tới, giật lấy cây trâm, hét lớn: “Nàng làm gì vậy?”

“Nếu vương gia đã vô tình như vậy, thiếp cũng xem như chết đi… không cần tiếp tục chịu đau khổ nữa, Lan nhi chỉ muốn sau này có thể cùng Vương gia hợp tác…. Ngay cả điều này…. Tại sao lại vô tình như thế, chúng ta không phải yêu nhau sao?…. Tại sao từ trước tới giờ… chàng không hề lấy Hủy Nhi… tại sao”

“Đừng nói nữa”- Lăng Khiếu Dương đau khổ gầm nhẹ.. “Ta đáp ứng nàng, ta sẽ lấy nàng làm vợ”
Chương Trước/160Chương Sau

Theo Dõi