Chương Trước/160Chương Sau

Lãnh Quân Dạ Thiếp

Q.3 - Chương 11

Mưa vẫn như cũ rả rích rơi xuống, có vẻ mưa cũng không lớn hơn, phía trong sân là mười mấy người đàn ông tay mang võ trang. Cầm đầu là nam nhân cầm đầu mặc bạch y, khăn trắng che mặt, đứng đó. Đứng bên cạnh bạch y nhân là một lão già có trường râu dài, gầy gò, khổ luyện, ánh mắt sáng trưng, cầm cung tên bắn vào trong ốc.

Lăng Khiếu Dương dùng ánh mắt ám chỉ Hữu Hi trốn ở đây, đừng đi ra ngoài. Hắn không biết ai muốn lấy mạng của hắn, nhưng hắn không muốn liên lụy Hữu Hi, hai tay buông lỏng nàng phi thân hướng lên nóc nhà.

Bên ngoài vừa thấy bóng người tính lao lên nóc nhà liền bắn cung, tiễn bay về phía Lăng Khiếu Dương. Lăng Khiếu Dương huy động kiếm chém đi từng mũi tên, cả người linh hoạt né tránh.

Hữu Hi tựa vào tường, trái tim hoảng sợ bất an, tiếng quát tháo vừa nãy, nếu nàng nghe không lầm là của Tứ đương gia của Vô Âu Môn, hắn sao lại đuổi giết Lăng Khiếu Dương?

Hữu Hi không kiềm lòng lại nhớ tới giọng nói đầy hận thù của Lăng Khiếu Dương, dáng vẻ múa kiếm điên loạn của hắn, rồi hét to hắn muốn hoàng đế chết, muốn Lăng Khiếu Dương chết, muốn Trấn Bắc tướng quân chết.

Trái tim Hữu Hi cứng lại, Hoàng Bắc Thiên bắt đầu báo thù rồi sao? Mấy ngày qua, nàng ở trong khách điếm nghe người gian đồ đồn rằng Vô Âu môn chuẩn bị khởi nghĩa, tấn công vào các tiểu thành, cướp đi quân lương của triều đình. Bây giờ muốn giết người, trước là xuống tay giết Lăng Khiếu Dương, Bắc Thiên hắn cũng tới sao? Hữu Hi muốn quan sát một chút, nhưng tiễn lao tới dày đặc, không muốn để nó bắn xuyên qua cơ thể mình, Hữu Hi đành phải trốn sau tường đất.

Trong lòng lo lắng nổi lên, Tứ đương gia của Vô Âu Môn võ công bất phấn, nếu như Hoàng Bắc Thiên đến, hơn nữa còn có đội cung tiễn chắc chắn Lăng Khiếu Dương không phải đối thủ của họ, hắn chết là điều không còn nghi ngờ…

Hữu Hi kinh hãi khi nghe bên ngoài toàn tiếng đánh nhau, hai bên giao thủ, tên cũng không bắn nữa, có lẽ sợ đả thương phía mình.

Hữu Hi lúc này mới thắm dò, đôi mắt từ cửa sổ hướng ra ngoài, chỉ thấy Lăng Khiếu Dương đang cố hết sức giao thủ cùng Tứ đương gia và thân ảnh màu trắng.

Thân ảnh màu trắng che mặt khiến Hữu Hi nhớ tới, lúc Hoàng Bắc Thiên từ trên trời bay xuống, tựa như tiên nhân, xuất hiện trước mắt nàng, cứu nàng đi. Ánh mắt của nàng chăm chú nhìn bóng người quen thuộc, trong lòng nhung ngớ, là Bắc Thiên, là hắn, hắn tới là vì đuổi giết Lăng Khiếu Dương.

Trái tim bị đâm vào đau đớn, không muốn nghĩ tới, hắn nhất định thành thân rồi… nàng không muốn chuyện này là thật. Nhưng bây giờ nhìn thấy nam nhân mình yêu lại không nhịn được đau lòng, trong lòng chua xót. Hai mắt đẫm lệ nhìn Lăng Khiếu Dương bị Tứ đương gia đả thương phía sau lưng, cả người lảo đảo, ngã về trước, kiếm trong tay Hoàng Bắc Thiên cũng lao về phía Lăng Khiếu Dương.

Hữu Hi căng thẳng, king hoàng hét lên “Đừng”, nàng xông ra ngoài. Cung tiễn thấy người từ trong nhà tranh phóng ra, tưởng là giúp đỡ Lăng Khiếu Dương, liền phóng tên hướng về phía Hữu Hi.

Sau khi Hoàng Bắc Thiên nghe thấy giọng Hữu Hi, trái tim giật mình lại nhìn kẻ dưới đã bắn tên vào Hữu Hi, hắn thất kinh bỏ mặc Lăng Khiếu Dương, lao tới chỗ Hữu Hi. Kiếm trong tay vung lên chém đứt mũi tên, đi tới bên cạnh Hữu Hi, ôm lấy thắt lưng nàng, người nhún nhẹ lên tránh được vài mũi tên sau đó bình thản đáp xuống đất.

Lúc này, ánh mắt hai người đan vào nhau, không biết là sau bao nhiêu ngày gặp lại, đôi mắt và tâm trạng của cả hai đều ánh lên sự mâu thuẫn. Trong lòng hắn thầm gọi tên nàng, trong lòng nàng cũng gọi tên hắn, nỗi nhớ nhung triền miên chôn sâu nơi đáy lòng trong lúc này bùng lên.

Đôi mắt đen của hắn nhìn Hữu Hi mặc đồ nam trang, tâm tình phức tạp suy nghĩ, Hữu Hi sao lại ở cùng Lăng Khiếu Dương. Thủ hạ chịu trách nhiệm đi tìm Lăng Khiếu Dương không hề nói Hữu Hi cùng hắn ở một chỗ.

Phải rồi, Hữu Hi mặc y phục này sợ rằng thủ hạ không nhìn ra, hơn nữa dù Hữu Hi mặc đồ nữ cũng chưa chắc có người biết nàng là ai, thân phận thật của hắn chỉ có một số ít người biết. Mới một tháng không gặp, ngắn không ngắn, dài không dài nhưng hai người cảm giác như mười năm không gặp.

Hữu Hi gầy gò như thế khiến HOàng Bắc Thiên đau lòng. Hắn chỉ muốn ôm nàng thế này cả đời không buông ra, ước muốn đó cũng không thể, yên lặng không nói gì chỉ nhìn nhau. Trong lúc Hữu Hi cùng Hoàng Bắc Thiên đắm chím trong nỗi đau, cảm giác mâu thuẫn khi gặp lại thì Lăng Khiếu Dương bị Tứ đương gia đâm vào cánh tay, bay lên cao đá vào ngực Lăng Khiếu Dương. Thân hình cao lớn của hắn cuống quít lui về sau, tóc đen hỗn loạn ướt đẫm bết vào mặt hắn, cánh tay chảy máu, đôi mắt đen vẫn kiêu ngạo mười phần, không nhận thua hay tỏ ra sợ hãi.

Hữu Hi định thần lại, trái tim căng lên: “Đừng đánh nữa, thả hắn ra đi, để hắn đi”

Ánh mắt Hoàng Bắc Thiên lộ vẻ giận dữ, đối với lời cầu khẩn của Hữu Hi, hắn không những không kêu thủ hạ dừng lại thậm chí còn bực mình, tại sao nàng lại thay tên nam nhân này câu xin, hắn đáng chết.

Cung tiễn lúc này cũng không đứng yên, muốn bắn chết Lăng Khiếu Dương, cung tên giơ lên, Hữu Hi hoảng hốt, kinh hãi từ trong lòng Hoàng Bắc Thiên chạy tới, không chút nghĩ ngợi đứng chắn trước mặt Lăng Khiếu Dương.

Hai mắt Hoàng Bắc Thiên tối sầm, tay nắm chặt, hạ giọng hô: “Nàng đang làm cái gì vậy?”

Hữu Hi trong lòng rối bời, nàng cũng không biết vì sao lại làm vậy, có lẽ vì Lăng Khiếu Dương đã đơn phương cứu nàng vài lần, nàng không muốn hắn chết, bối rối nói: “Ta… ta chỉ muốn các ngươi tha cho hắn, để hắn đi đi”

Nghe thấy Hữu Hi nói thế, đôi mắt đỏ ngàu của Lăng Khiếu Dương trở nên nhu hòa, lóe sáng lên, nhìn nữ nhân trước mặt đang dan tay bảo vệ hắn, hắn mỉm cười. Yêu cũng được, hận cũng được, như vậy là đủ rồi, hắn từng đối với nàng tệ như thế, nhưng nàng lại thay hắn cầu xin, nàng thiện lương, còn hắn thì rất tàn nhẫn.

Hắn còn cầu gì nữa, nàng hận hắn, chán ghét hắn, nhưng không hy vọng hắn chết như vậy là đủ rồi. Hắn vươn cánh tay đẩy Hữu Hi ra, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn Hữu Hi, đi về trước hai bước.

Nhìn Hoàng Bắc Thiên mang bạch y, trong lòng hừ lạnh: “Chết có gì đáng sợ, đáng sợ nhất chính là sống trong đau đớn”

Hắn đứng thẳng lên, tay giơ kiếm lên, cười lạnh, không hề kiêng dè nói: “Đến đây, mặc kệ các ngươi là ai, muốn giết ta sao, bổn vương không có sợ chết”

Hắn nhìn Hoàng Bắc Thiên, nhớ tới ngày đó ở hoàng cung, hắn cứu Hữu Hi khi hắn đang bị thương, là bạch y nam nhân dẫn đầu đám loạn dân xông vào hành thích hoàng đế, cứu đi Hữu Hi, hắn là ai, tại sao lại có cảm giác quen thuộc như thế?

Hắn tại sao lại cứu Hữu Hi, nhìn ánh mắt của hắn và Hữu Hi quen thuộc như thế, trong lòng lướt qua một suy nghĩ, Lăng Khiếu Dương lạnh lùng nở nụ cười.

“Muốn chết ta thành toàn cho ngươi”- Hoàng Bắc Thiên tàn nhẫn hô to, giơ kiếm, phi thân lên cao. Hắn muốn Lăng Khiếu Dương chết, hắn không thể sống nữa.

Kiếm trong tay mang đậm mùi sát khí hướng về phía Lăng Khiếu Dương, Lăng Khiếu Dương cũng nghênh đón, hai binh khí chạm vào nhau phát ra âm thanh xé gió.

Trái tim Hữu Hi thắt lại, nàng đứng đó, chỉ có thể nhìn hai nam nhân đằng đằng sát khí muốn đưa nhau vào chỗ chết. Một người là nam nhân nàng yêu, một người lại từng tổn thương nay liều mạng bù đắp cho nàng, nàng làm sao nhẫn tâm nhìn hắn chết.

Lăng Khiếu Dương bị thương, không địch lại được Hoàng Bắc Thiên, trái tim Hữu Hi thắt lại, nàng rất sợ nhìn thấy cảnh máu chảy. Hoàng Bắc Thiên võ công được truyền lại từ Miêu Phách Thiên, nay đánh vào người Lăng Khiếu Dương.

Hơn nữa sau khi giao tranh, Lăng Khiếu Dương tốn không ít sức, hơn nữa cánh tay bị thương khiến hắn dần dần đuối sức. CHớp nhoáng, Hoàng Bắc Thiên đá hắn té xuống đất, thân hình cao lớn ngã xuống dính đầy buồn đất, Hoàng Bắc Thiên đâm thẳng về phía Lăng Khiếu Dương.

Không! Hữu Hi hoảng hốt, nàng không chút nghĩ ngợi, dùng cách nhanh nhất chạy tới chỗ Lăng Khiếu Dương, ôm lấy hắn. Kiếm Hoàng Bắc Thiên không kịp thu lại, mũi kiếm sắc bén đâm vào Hữu Hi, Hữu Hi đau đớn kêu lên

“Hữu Hi..!”- Lăng Khiếu Dương cùng Hoàng Bắc Thiên kinh hô.

Lăng Khiếu Dương tay đầy máu ôm lấy Hữu Hi, trái tim sợ hãi, tại sao lại cứu hắn, tại sao, hắn không đáng.

Hoàng Bắc Thiên lại càng sợ hãi hơn, hắn đâm Hữu Hi, trong lòng đau đớn, một kiếm đâm trúng nàng cũng là đâm vào trái tim hắn, đau siết. Chuôi kiếm trong tay như làm phỏng tay hắn, hắn vội vàng buông ra, tức giận đá Lăng Khiếu Dương ra xa, đem Hữu Hi ôm vào lòng, quần áo tay của hắn dvà Hữu Hi dính đầy máu.

Hắn bối rối lắc đầu, tay run rẩy, vỗ về mặt nàng: “Không… Hữu Hi nàng sao rồi!”- Đáng chết, hắn sao lại làm bị thương nàng, Hoàng Bắc Thiên loạn lên, hai mắt ửng đó, la hét.

Hữu Hi đau đớn nhíu chặt mày, gian nan nói: “Đừng giết… ta cầu chàng.. hắn đã cứu ta.. xin chàng!”

“Đừng nói nữa, ta đáp ứng nàng, không giết hắn!”- Hoàng Bắc Thiên bối rối đáp ứng, tay phong bế huyệt đạo Hữu Hi, có được lời hứa của hắn, tay nàng liền đặt trên mặt hắn, đôi mắt đau khổ mang theo niềm hạnh phúc hư ảo. “Yêu nhau… có thể ở gần nhau, thật là… tốt, thật tốt”

“Chúng ta sẽ không chia ly, Hữu Hi, không có việc gì, Hữu Hi đừng sợ,.. đừng sợ… ta sẽ không để nàng chết”- Hoàng Bắc Thiên bối rối nói, lệ từ trên mặt rơi xuống.

Hữu Hi mỉm cười nhưng không thể nói được nữa, hai mắt khép lại, đem hình ảnh Hoàng Bắc Thiên đặt ngoài cửa mắt.

Đôi mắt Lăng Khiếu Dương nhìn Hữu Hi, nhìn Hoàng Bắc Thiên, hắn thấy được tình yêu sâu đậm của nàng đối với Hoàng Bắc Thiên. Hắn đã đoán đúng, bạch y nam nhân là người Hữu Hi yêu, hắn không có chết. Hữu Hi không yêu hắn, nhưng lại liều chết cứu hắn, tình yêu của nàng, lòng của nàng vẫn thuộc về Hoàng Bắc Thiên. Nàng chẳng qua thiện lương, chỉ có một suy nghĩ đơn giản, nàng không muốn gì cả, chỉ muốn được cùng nam nhân mình yêu ở cạnh, nhưng bây giờ chỉ còn là đau khổ. Hắn lại lần lượt phá hủy đi hạnh phúc của nàng.

Trái tim Lăng Khiếu Dương nhói đau.

Hữu Hi liều chết cứu Lăng Khiếu Dương, ai cũng không hiểu Hữu Hi tại sao làm thế, mặc kệ Lăng Khiếu Dương đã từng thương tổn nàng nhiều đến thế, nhưng nàng lại cứu, hơn nữa nàng lại cầu Hoàng Bắc Thiên tha cho Lăng Khiếu Dương, lợi dụng lúc hắn mềm lòng nhất.

Hữu Hi bị đưa vào thành nhỏ đưa cho người trong phân đà cứu chữa, nhìn thấy tính mạng Hữu Hi bị đe dọa, Hoàng Bắc Thiên lòng đau như cắt, hắn đả thương Hữu Hi. Nhìn Hữu Hi nằm trên giường thông minh, gương mặt tái nhợt, tóc cắt ngắn, trái tim hắn không khỏi đau đớn.

Vì quyền lực vì báo thù, hắn không thể không giết phụ nữ, nhưng mà hắn chưa từng nghĩ sẽ làm cho người mình yêu nhất chịu thương tổn. Hôm nay, hắn nằm quyền rất lớn, thống lĩnh mười mấy vạn nhân mã, hắn công thành chiếm đất, từng bước thực hiện kế hoạch bản thân. Chỉ có kế hoạch ám sát Lăng Khiếu Dương vì Hữu Hi mà dừng lại.

Hắn canh giữ bên người Hữu Hi suốt mấy ngày mất đêm, một tấc không rời. Trong đêm khuya, hắn nghe thấy Hữu Hi hôn mê vẫn gọi tên hắn, mỗi một tiếng rên rỉ gọi tên hắn đối với hắn đó là tình yêu tha thiết là nhung nhớ. Hữu Hi nói đúng, nàng không cần gì cả, liều mạng vì tình yêu, hắn chính là tất cả của nàng.

Nhưng hắn chỉ cho được nàng tình yêu của hắn, không cho được nàng hạnh phúc, chỉ để nàng sống trong khổ đau, từng chút một bị nổi đau thiêu đốt đả thương nàng.

Hoàng Bắc Thiên hối hận, u uất nắm lấy tay Hữu Hi, hắn hy vọng một kiếm đó là đâm trúng hắn mà không phải Hữu Hi. Hắn thế, nhất định có một ngàu, đem tất cả những thứ tốt nhất có trong tay đưa cho Hữu Hi. Người của hắn, trái tim của hắn đều là của Hữu Hi, không hề vì bất cứ ai mà dừng, hắn đã nếm đủ mùi vị cuộc sống bị người bày bố.

Nhưng Hữu Hi đã hôn mê suốt năm ngày vẫn không tỉnh lại, trái tim Hoàng Bắc Thiên bị dày vò điên cuồng, ngón tay run rẩy vỗ về mặt nàng, đau khổ nói nhỏ: “Hữu Hi, tỉnh lại, tỉnh lại được không, đừng ngủ nữa, đừng hành hạ ta nữa, nếu không có nàng, Hữu Hi, ta sẽ rất đau khổ, ta cùng nàng đều đau, bởi vì, ta và nàng giống nhau, ta cũng muốn ở cạnh nàng, nhưng ta cũng muốn báo thù”

“Ta muốn nàng ở bên cạnh ta, nhưng nếu ép nàng ở lại như vậy đối với nàng rất tàn nhẫn. Buông tay, cả nàng và ta đều đau, không buông cũng đau, Hữu Hi, ta phải làm sao , chẳng lẽ cừu hận này không nên báo sao?”

Giọng nói Hoàng Bắc Thiên nghẹn ngào, vừa nói xong, nhìn thấy Hữu Hi không hề phản ứng, hắn sốt ruột nói: “Hữu Hi, ta đáp ứng nàng, giết xong hoàng đế, chúng ta sẽ đi ẩn cư trên núi, sống cuộc sống bình thường, chỉ xin nàng đừng rời xa ta, tỉnh lại đi Hữu Hi, tỉnh lại…”

Hoàng Bắc Thiên vừa nói, đau khổ đem mặt vùi vào lòng bàn tay Hữu Hi, từng giọt lệ nóng rực rơi vào tay nàng.

Sự thương tâm quá độ của hắn không ai nhận thấy, bóng Miêu Hồng đứng ngay cửa, nàng bưng thức ăn đứng đó, trên mặt nàng cũng là sự đau đớn cùng hận thù, cuối cùng lặng lẽ rời đi.

Đêm kéo tới, Hoàng Bắc Thiên giúp Hữu Hi thay thuốc, xoay người vắt khăn muốn giúp Hữu Hi lau mặt. Quay đầu lại, nhìn thấy hai mắt Hữu Hi khẽ chớp, trái tim hắn mừng rỡ, nắm lấy tay Hữu Hi, kích động đến rơi lệ, vừa khóc vừa cười nói: “Hữu Hi, nàng tỉnh rồi, nàng tỉnh rồi”

Hữu Hi nhìn Hoàng Bắc Thiên, tựa hồ suy nghĩ, mới dùng giọng nói nghèn nghẹn: “Ngươi.. là ai?”

Hữu Hi hôn mê suốt năm ngày, lúc tỉnh lại câu thứ nhất của nàng khiến Hoàng Bắc Thiên mất đi phản ứng
Chương Trước/160Chương Sau

Theo Dõi