Chương Trước/160Chương Sau

Lãnh Quân Dạ Thiếp

Q.1 - Chương 19

Hữu Hi cố gắng chịu đựng đau đớn, không thể thở được, cảm giác thống khổ, dùng hết khí lực nói: “Ngươi có thể đối đãi cơ thể như với kỹ nữ, nhưng trái tim của ta vĩnh viễn sẽ không cùng loại với kỹ nữ, sẽ không yêu ngươi, ngươi đường đường là vương gia, lại dùng thủ đoạn ti tiện, đoạt lấy tự do, thân thể của người khác, ngươi giẫm đạp lên tôn nghiêm của ta, người là cái gì, nhân cách của ngươi ở đâu, ngươi được dạy dỗ ở đâu, hành vi của ngươi so với cầm thú khác nhau chỗ nào?”.

Hữu Hi nói xong, liền cảm giác một bên bả vai bị cắn nhẹ, lực đạo trên cổ cũng nghe đi, nàng mở mắt, trong đêm tối cố gắng chống lại ánh mắt của Lăng Khiếu Dương, trái tim đập mạnh, con ngươi của hắn vừa sáng vừa lạnh lẽo lại kỳ quái.

“Nhân cách, tu vi? Ngươi có sao? Tự tay hại chết tỉ tỉ mình, xứng đáng có nhân cách sao?”

“Tỷ tỷ của ta?”- Đầu óc Hữu Hi chuyển động, Lãnh Dạ Hủy giết chết tỷ tỷ mình? Thật sự không thể tin được, nhưng mặc kệ là thật hay giả, hắn cũng không được quyền đối với nàng như vậy

Lăng Khiếu Dương chế giễu nói: “Ánh mắt của ngươi không có chút áy náy, thống khổ, ngay cả hối hận cũng không, ngươi cố tình sao? Ngươi sống là để nhận hết thống khổ này, dựa vào cái gì Dạ Lan an nghỉ ở dưới đất, mà ngươi thì vẫn sống, ngươi đáng phải sống trong đau khổ, ta chỉ giúp mang lại thống khổ cho ngươi thôi, ngươi căn bản không xứng đáng có được hạnh phúc..!

Vì vương gia rất quan tâm và yêu tỷ tỷ của Dạ Hủy, cho nên mới hận nàng đến như vậy.

Nhưng, hắn mang lại cho nàng toàn thống khổ, làm sao không hận hắn cho được. Hữu Hi nhìn chằm chằm con ngươi Lăng Khiếu Dương, nghĩ tới những nhục nhã cùng thống khổ mà hắn gây ra, nàng trả lời một cách mải mai: “Trong lòng ngươi hận ta, nhưng lại năm lần bảy liệt chiếm lấy cơ thể ta, chính là ngươi đã phản bội tỷ tỷ, thân thể của ngươi đã phản bội tỷ tỷ rồi, cũng phản bội chính ngươi. Ngươi luôn miệng nói yêu Dạ Lan, nhưng chính mình lại phát tiết trên người ta, ngươi là tên nam nhân khốn khiếp nhất, căn bản ngươi không biết yêu là gì?”.

“Ba”- Một âm thanh thanh thúy vang lên, Lăng Khiếu Dương vung tay, phẫn nỗ đánh vào mặt Hữu Hi.

Lực đạo ra tay rất mạnh, làm cho Hữu Hi ngã ngồi xuống đất, hoa mắt cháng váng đầu óc, làm nàng một trận phát mộng.

Nam nhân sinh ra đã bạo lực, đánh người giống như động vậy sao? Không, không phải tất cả nam nhân đều thế, Nhất Thần ca sẽ không, ngay cả Hoàng Bắc Thiên cũng không, chỉ có nam nhân trước mắt. Hắn là kẻ thô bạo, ác liệt, khốn khiếp nhất.

Hữu Hi cảm giác mặt mình nóng rực, đau đớn… tức giận nhưng không biết làm thế nào, tay sờ soạn trên mặt đất, mò lấy một hòn đá nhỏ, không chút nghĩ ngợi đập bể về phái Lăng Khiếu Dương.

“Đinh!! Nàng nện chính xác vào trán Lăng Khiếu Dương, hắn dĩ nhiên không kịp tránh né, là hắn khinh thường không nghĩ Hữu Hi chống trả bằng cách nàng. Trán Lăng Khiếu Dương một trận đau xót, tay xoa trán, đi hai bước về phái Hữu Hi đang ngã ngồi dưới đất: “Đáng chết”.

Hữu Hi ném xong, mới cảm thấy sợ hãi, hoàng sợ nhìn Lăng Khiếu Dương, mình đã đánh trúng rối!!.

Lăng Khiếu Dương cau mày, không dám nhìn Hữu Hi, phảng phất như đang nhìn quái vật, cái phụ nữ không biết sống chết này, dám dùng hòn đá đập bể đầu hắn. Thật là lá gan rất to, không biết sống chết là gì.

Không thể phủ nhận, Hữu Hi nói, giống như cây kim chạm vào tâm lý của hắn, đúng vậy, hắn tham luyến chiếm lấy cơ thể nàng, thích loại cảm giác tiêu hồn, nhưng không phải là hắn phản bội, không phải!.

Lăng Khiếu Dương phẫn nộ nắm chặt tay, tới gần Hữu Hi, Hữu Hi vẻ mặt hoảng sợ, nhìn Lăng Khiếu Dương nắm tay, quên cả việc đứng dậy đào tẩu.

Lăng Khiếu Dương nhìn mặt Hữu Hi sưng đỏ, đáy lòng hiện lên cái gì đó, ngũ quan mang theo một tia cuồng lọan, tức giận nói: “Cút cho ta”.

Hữu Hi chậm rãi đứng dậy, lưng thẳng, ngửa đầu, con ngươi như nước mang theo tia hận nhìn Lăng Khiếu Dương. Cuối cùng xoay người, thẳng lưng rời đi.

Vừa tích tắc xoay người, nước mắt rơi xuống không chút tiếng động., nỗi thống khổ, cùng ủy khuất đều đều giữ lại trong tâm.

Dưới ánh trăng, chân nàng rất đẹp, rất trắng, thon dài và đều đều, không chút che đậy chỉ có chiếc quần đùi, bước đi trong đêm

Cảm ơn, Hoàng Bắc Thiên đã mang giày cho nàng, làm cho nàng không phải đi bộ đau đớn. Đó là việc làm ấm áp nhất đêm nay.

Lăng Khiếu Dương nhìn theo thân ảnh Hữu Hi, vung ống tay áo xoay người đi về phía Nghĩa Hàn Lâu, không biết vì sao, trong tâm lại xúc động như vậy.

Lăng Khiếu Dương trở về Nghĩa Hàn Lâu, nha hoàn cùng người hầu đã quét dọn sạch sẽ đại sảnh, quản gia đứng chờ, chứng kiến Lăng Khiếu Dương trở về, trên trán có vết thương.

“Vương gia đầu của người… người đâu đi tuyên thái y”.

Lăng Khiếu Dương cau mày, không kiên nhẫn phất tay áo nói: “Không cần”.

“Vâng ạ”- Quản gia cúi đầu, sau đó lui ra

Lăng Khiếu Dương đi đến gần nội tẩm, không tự chủ đi về phía gương đồng, nhìn chính mình qua gương.

Trên trán sưng lên cùng một vết hồng, là do người phụ nữ to gan kia lưu lại.

Nàng dám đánh hắn?

Nhìn trên trán một vết sưng đỏ, Lăng Khiếu Dương nhìn gương đồng tự nhiên mỉm cười. Tầm mắt chuyển đến nhìn ở môi một vết sẹo nhợt nhạt, là của Hữu Hi cắn hắn, giống như một dấu ấn, cảm giác thật kỳ quái. Cái phụ nữ chết tiệt, lại để trên người hắn nhiều ấn ký đến vậy.

Quản gia đứng cách đó không xa, nghi hoặc nhìn Lăng Khiếu Dương, vương gia tại sao lại vừa soi gương vừa cười, trên trán sao lại bị thương như vậy.

Hành vi của vương gia rất quái lạ, nhưng cũng không dám đi hỏi, chỉ có thể tò mò mà đoán. Đêm im ắng, tất cả mọi thứ đều lộ ra vẻ kì dị.

Hữu Hi trở về, Phúc mama nhìn nàng, chết lặng nhìn đôi chân của nàng, sau đó rời đi. trên bàn thức ăn đã nguội lạnh.

Tối nay nước lạnh băng, Hữu Hi tát nước vào mặt mình.

Nàng ngồi xuống viết tâm sự của mình vào nhật ký, lúc này hình ảnh Hoàng Bắc Thiên lại hiện lên.

Viết xong rồi, Hữu Hi mới đi ngủ, đêm nay nàng ngủ không chút yên giấc.
Chương Trước/160Chương Sau

Theo Dõi