Chương Trước/160Chương Sau

Lãnh Quân Dạ Thiếp

Q.1 - Chương 36

“Ngươi là quỷ hút máu sao?”- Hữu Hi run rẩy hỏi, đôi tay nhỏ bé khẩn trương khước từ Dạ đế.

Ánh mắt Dạ đế như muốn ăn nàng. Hắn hí mắt nhìn Hữu Hi: “Quỷ hút máu”.

“Tại sao các ngươi lại sống trong bóng tối?”

Dạ đế đột nhiên có chút xúc động tới gần Hữu Hi, vẻ mặt tà mị mất đi, thay vào đó là sự kích động xen lẫn với mâu thuẫn, xoay người lại nhưng không đi về phía Hữu Hi. “Ngươi là người có thể cứu vớt những người ở đây thoát ly khỏi bóng tối”.

Nàng có thể cứu bọn họ khỏi loại cuộc sống này, nhưng chính là nàng phải chết, lấy đi lớp da trên lưng nàng, liệu nàng có thể sống sót không. Nàng không sợ chết, có lẽ nàng thật sự có thể giúp bọn họ.

“Ta thật sự có thể giúp các ngươi thoát khỏi cuộc sống hắc ám này sao?”- Hữu Hi hướng về phía bóng lưng của Dạ đế lớn tiếng hỏi.

Dạ đế xoay xoay người nhìn chằm chằm Hữu Hi, “Ý ngươi là sao?”

“Ta có thể giúp các ngươi!”

“Kể cả phải chết sao?”- Con ngươi của Dạ đế chớp động, thần sắc phức tạp.

Ánh mắt Hữu Hi trở nên bình bĩnh, khuân mặt nhỏ nhắn xinh đẹp toát ra thần sắc khó tả, “Phải, nếu ta chết đi có giúp mọi người sống trong ánh sáng thì ta nguyện ý”.

Dạ đế không dám tin nhìn Hữu Hi: “Ngươi… ngươi nói thật lòng sao?”

Hữu Hi gật đầu: “Có thể cứu giúp nhiều người như vậy, ta chết đi cũng rất có ý nghĩa phải không?”

Dạ đế nhìn gương mặt xinh đẹp khác thường của Hữu Hi, thật lâu sau nói không nên lời, hắn tưởng rằng nàng sẽ cầu xin hắn buông tha, tưởng rằng nàng sẽ hô to không muốn chết, cũng không nghĩ đến nàng sẽ nói thế này.

“Ngươi không sợ chết đúng không!”- Thật lâu sau Dạ đế mới lên tiếng.

“Phải!”.

Dạ đế đột nhiên bật cười: “Ngươi còn sống thì mới có thể trở về, trở lại thế giới thật sự mà ngươi sống, chính là thế giới tương lai.”

Thế giới tương lai, trái tim Hữu Hi ngẩn ra, mở to hai mắt nhìn Dạ đế, vôi vàng nói: “Ngươi ngươi biết ta đến từ tương lại có phải hay không? Ngươi biết ta không phải người ở đây?”

Dạ đế cười khẽ: “Phải, ta biết ngươi tới từ tương lai?”.

“Vậy, ta có thể trở về nơi đó không?”

“Chỉ cần ngươi muốn thì có thể trở về, phải xem ngươi lựa chọn thế nào, còn sống thì còn hi vọng”

“Còn sống, thì sẽ có cơ hội trở về sao? Ta muốn trở về”- Ánh mắt Hữu Hi chớp động phát sáng, mong được gặp lại Nhất Thần ca ca.

“Có thể trở về như vậy ngươi còn muốn chết sao?”

Ánh mắt mừng rỡ của Hữu Hi biến mất, nhìn Dạ đế, do dự một chút, “Ta chỉ là còn lưu luyến những người ở thế giới tương lai, tâm nguyện của ta là được trở về, nhưng ta nguyện ý giúp các người”.

Dạ đế nhìn hai tròng mắt Hữu Hi, hắn biết lời nàng nói là thật, bởi vì không ai có thể trước mặt hắn mà nói dối, thật lâu sau Dạ đế mới nói: “Tốt lắm, ngươi đi đi, nhớ kỹ lời thề của ngươi, cũng nhớ kỹ lời nói của ta, còn sống thì còn hi vọng trở về, thời cơ tới rồi thì ngươi sẽ tự khắc biết, ra ngoài đi!”.

“Oh! ta đi trước”- Hữu Hi thấy Dạ đế không muốn nhiều lời, liền không cần phải nói thêm, xoay người đi ra ngoài. Hữu Hi thầm nghĩ muốn Dạ đế mang nàng về thế giới cũ, nhưng vừa bước ra khỏi cửa, cảnh vật trước mắt đều biến mất, sự tối tăm thay bằng luồng ánh sáng, rừng núi xanh ngắt, cây cỏ, đất đau, phong cảnh thiên nhiên xinh đẹp lọt vào mắt nàng.

Chuyện gì xảy ra?

Tòa hắn ám trong nháy mắt đã biến mất không thấy, ngay cả ánh sáng vàng chói lọi của cung điện, không có thân ảnh của Dạ đế, chỉ còn lại phong cảnh thiên mỹ lệ, cò làn gió nhẹ ấm áp, làm cho người ta cảm thấy vui vẻ thoải mái.

Hữu Hi kinh ngạc xoay người nhìn chung quanh, nàng không phải đang ở trong tòa hắc ám sao? Như thế nào lại đột nhiên biến hóa trở lại thế giới quen thuộc.

Là ảo giác sao? Hữu Hi dùng sức nhắm mắt lại, sau đó mở ra, không phải ảo giác, tất cả đều là thật, Hữu Hi nhắm mắt lại hít lấy mùi thơm tự nhiên của cây cỏ.

Nhiều ngày không tiếp xúc với nắng với cây cỏ, mới biết được, những thứ trước đây có được thật đáng quý.

Hữu Hi chậm rãi mở hai tròng mắt, trong lòng cao hứng khó tả, nhớ lại những người trong tòa hắc ám, bọn họ không có cách nào được tiếp xúc với những thứ đẹp đẽ này, gương mặt hách lan tái nhợt của Dạ đế nhảy vào đầu nàng, Dạ đế sao lại thả nàng? Không biết vì sao, trong đáy lòng cảm thấy bọn họ sống thật đáng thương.

Hữu hi thở dài nhấc chân không biết đi về đâu, cho nên đành phải tùy tiện đi về một hướng, mới đi được hai bước hai bước, cảm thấy bắp chân tràn ngập đau đớn, Hữu Hi nhịn được cau mày, đau đớn hô một tiếng, cúi đầu nhìn xuống thì thấy một con rắn chạy vào bụi cỏ.

Ah, là rắn độc, Hữu Hi sợ nhất là động vật , tâm tình hoảng sợ, vén quần lên nhìn xuống, quả nhiên có hai lỗ nhỏ màu đen.

Nàng không biết bị rắn độc nên xử lý ra sao, Hữu Hi hoảng sợ nghĩ tới, có chút đau xót, bên tai đột nhiên vang lên tiếng vó ngựa, hơn nữa dần dần rõ ràng, Hữu Hi không nhịn được xoay người, thấy một đội nhân mã chạy tới.

Hoàng Bắc Thiên lạnh lùng mà khí phách nhìn vào Hữu Hi, trong mắt hắn hiện lên sự kinh hỉ, lo lắng, cùng quan tâm. Đáy lòng nàng cảm thấy ấm áp xúc động quên mất cả vui vẻ, quên chính mình vừa bị rắn cắn, đứng dậy mừng rỡ đi về trước.

Ngựa dừng lại, Hoàng Bắc Thiên cũng nhảy nhanh xuống ngựa, hướng tới Hữu Hi nghênh đón, trong mắt tràn đầy niềm vui, một thân hình rộng lớn muốn đem nàng gắt gao ôm vào lòng.

Trên mặt Hữu Hi mỉm cười, không chút nghĩ tới chạy về phía Hoàng Bắc Thiên, là Hoàng Bắc Thiên, giờ khắc này, trái tim Hữu Hi tràn ngập vui sướng, muốn chạy vào lòng hắn, nhưng vừa chạy được vài bước đã bị một thân hình rắn chắn chặn lại.

Hữu Hi cảm nhận được mình vừa chạm vào ai đó, một đôi tay ôm lấy thắt lưng Hữu Hi, phảng phất sự vội vàng cùng bất an, giống như đnag ôm một thứ đồ trân bảo, mang theo một niềm vui sướng như vừa lấy lại thứ gì đó đã mất.

Nhưng lòng ngực này không phải của người nàng chờ mong, bá đạo mà thô lỗ, mang theo tia xúc động.

Hai tay Hữu Hi chần chứ đặt trước ngực nam nhân, ngẩng đầu, không phải gương mặt Hoàng Bắc Thiên, mà lại là gương mặt lãnh khốc Lăng Khiếu Dương, tuấn nhan khắc sâu, đã có chút tiền tụy, gương mặt có chút xanh xao.

Không phải ngực Hoàng Bắc Thiên…. tầm mắt Hữu Hi hướng qua khỏi vai Lăng Khiếu Dương, thấy Hoàng Bắc Thiên đứng sau Lăng Khiếu Dương.

Hoàng Bắc Thiên bộ dạng đứng yên, nhìn Hữu Hi bị Lăng Khiếu Dương gắt gao ôm vào trong lòng, hắn có chút đau đớn, cứng ngắt đứng yên bất động, yên lặng nhìn chằm chằm Hữu Hi, nàng còn sống, chỉ cần như vậy là đủ rồi.

Lăng Khiếu Dương kích động ôm lấy thân thể mềm mại của Hữu Hi, trai tim trôi nổi mấy ngày cuối cùng cũng đã lắng dịu xuống, nhưng không phát hiện ra chính mình sao lại khẩn trương lo lắng như thế, tức giận ầm lên át cả tiếng gió.

“Phụ nữ đáng chết, mấy ngày nay ngươi ở đâu, trở về phủ ta sẽ từ từ thu nhập ngươi”.

Âm thanh nổi trện lôi đình quen thuộc của Lăng Khiếu Dương truyền vào tai Hữu Hi, Hữu Hi đứng cách Hoàng Bắc Thiên không xa nhẹ nhàng mỉm cười.

Trước mắt dần dần mờ đi, không thể thấy rõ mặt Hoàng Bắc Thiên cả ánh mắt nan giải, thân thể xụi lơ trong lòng Lăng Khiếu Dương.

“Dạ Hủy!”- Lăng Khiếu Dương nhận ra Hữu Hi có gì đó không ổn, nắm lấy vai Hữu Hi, đem Hữu Hi đẩy ra khỏi ngực, nhìn gương mặt thống khổ của nàng, lo lắng la lên: “Lãnh Dạ Hủy, ngươi làm sao vậy?”.

Hữu Hi nói không nên lời, mơ hồ nhìn gương mặt bất an của Lăng Khiếu Dương.

Hoàng Bắc Thiên nhìn thấy Hữu Hi như vậy, trái tim căng thẳng, vội chạy tới, nhìn từ trên xuống dưới Hữu Hi, thấy ở đùi phải của nàng có vết thương bị rắn cắn, trái tim cứng lại, hô: “Nàng bị rắn cắn rồi!”

Lăng Khiếu Dương nghe được Hoàng Bắc Thiên nói, trong lòng cả kinh, đem Hữu Hi ngã trên mặt đất, nhìn về phía đùi phải Hữu Hi, cúi đầu mắng: “Đáng chết”.

Vết thương Hữu Hi lập tức được xử lý, nếu không hậu qủa khó lường. Hoàng Bắc Thiên nắm lấy chân Hữu Hi, cúi đầu muốn hút độc cho nàng thì Lăng Khiếu Dương thô lỗ cướp lấy chân Hữu Hi từ tay hắn, đầu cúi thấp hút lấy độc ở vết thương bị rắn cắn của Hữu Hi.

Hoàng Bắc Thiên trấn an chính mình, lòng lo lắng, nhìn dáng vẻ hút độc của Lăng Khiếu Dương, trái tim hắn cực kỳ thống khổ….

Lăng Khiếu Dương đem máu độc phun ra trên mặt đất, không nhịn được mắng một tiếng, “Phụ nữ đáng chết, thật là phiến toái”. Sau đó lại cúi đầu, tiếp tục vì Hữu Hi rửa sạch độc, động tác tự nhiên, ngay cả chính mình cũng không ý thức được, hắn vì một phụ nữ mà mình hận đến chết đi lại làm như vậy.

Hoàng Bắc Thiên nhìn mặt Hữu Hi, tay gắt gao siết chặt, đứng dậy, cô độc nói: “Ta đi tìm thảo dược!”

Hắn vĩnh viễn chỉ có thể ở xa như vậy mà chăm sóc nàng sao?
Chương Trước/160Chương Sau

Theo Dõi