Chương Trước/21Chương Sau

Lưỡng Triều Hoàng Hậu

Chương 16

Ngã ba sông Bạch Hạc đêm nay bỗng hóa ngân hà. Hàng ngàn ngọn đèn hoa đăng rực rỡ màu sắc được bách tính nô nức thả hai bên bờ sông. Mặt sông lấp lánh, cả không gian ngoại thành trở nên lung linh huyền ảo. Đêm nay là đêm đầu tiên của lễ hội hoa đăng đón năm mới ở Tam Giang Thành. Già trẻ lớn bé đều lũ lượt đổ ra hướng bờ sông, cùng thả đèn cầu quốc thái dân an, nguyện ấm no hạnh phúc. Mỗi chiếc đèn thắp lửa mang theo những nguyện ước bé nhỏ cho một năm an lành của muôn dân trăm họ. Gương mặt ai cũng ánh lên nét tươi vui và niềm hy vọng. Những con người hiền lành, chất phát, dẫu trải qua biết bao đau thương mất mát của chiến tranh loạn lạc vẫn không thôi ấp ủ trong tim một niềm hy vọng, một khát khao quốc gia sớm ngày thái bình, bá tánh sớm được an cư lạc nghiệp.

Ta và Lê Hoàn cũng cùng sóng đôi hòa vào không khí rộn ràng, đông vui của đêm hội. Chẳng bao lâu nữa phải tiến công Đỗ Động Giang rồi, ta muốn nhân dịp còn vài ngày đình chiến, cùng Lê Hoàn đi dạo khắp Phong Châu. Ta kéo hắn đến bên một sạp hàng bán hoa đăng ven sông, trên sạp trưng đầy những chiếc đèn giấy to nhỏ, đủ màu sắc sặc sỡ, đủ kiểu dáng bắt mắt, thủ công tỉ mỉ tinh tế. Ta quay sang nói với hắn:

- Tướng quân, chúng ta cũng chọn hoa đăng đi. Ngài xem, cái liên hoa đăng này có đẹp không? Ta chọn nhé.

Ta vừa nói vừa nâng niu chiếc hoa đăng hình hoa sen màu đỏ trước mặt Lê Hoàn. Hắn khẽ gật đầu, rồi cũng tiến đến chọn đèn. Rất nhanh chóng, hắn chọn một chiếc hoa đăng hình hoa sen màu xanh. Lê Hoàn thanh toán tiền xong, lão bá bán hàng đưa cho bọn ta mỗi người một tờ giấy đỏ, nở nụ cười hiền hòa nói:

- Nhị vị công tử viết nguyện ước lên giấy đỏ, thả theo hoa đăng trôi sông, ước nguyện ước sẽ thành sự thật.

Ta nhìn nhìn mảnh giấy đỏ nho nhỏ lão bá vừa mới đưa, không nhịn được lại nói:

- Lão bá bá à, có thể cho ta thêm vài tờ nữa không? Ước nguyện của ta nhiều lắm, chỉ một tờ viết không đủ đâu.

Lão bá nhìn ta bật cười sang sảng, Lê Hoàn tay ôm hai ngọn đèn, tay kéo ta đi, vừa đi vừa nói:

- Có ai như ngươi không hả? Ước nguyện mà cũng muốn trả giá à? Chỉ được viết một ước nguyện thôi, viết nhiều sẽ mất linh.

Hắn kéo ta đến bên một chiếc bàn lớn bày biện gần đó để bách tính viết ước nguyện. Ta cắn bút suy nghĩ một hồi, viết gì nhỉ? Nguyện vọng lớn nhất của ta? Bình an quay về nhà? Lê Hoàn thắng trận? Hay là… Nghĩ nghĩ một hồi, nhìn trái nhìn phải, thấy Lê Hoàn đang viết ước nguyện của hắn lên giấy đỏ, không để ý đến ta. Ta nín thở, đặt bút hạ mười chữ “Nguyện cùng người yêu, trọn đời, trọn kiếp, trọn đôi”. Viết xong, tay cũng hơi run, mặt tự nhiên cũng hơi nóng, còn chưa kịp gấp giấy lại thì mảnh giấy cư nhiên đã bị người ta giật mất. Ta theo hướng bàn tay giật giấy đỏ của ta nhìn lên, chỉ thấy Lê Hoàn đang phe phẩy mảnh giấy của ta trên cao. Ta giật mình, gọi lớn:

- Trả lại cho ta.

Ta với tay kiễng chân muốn đoạt lại mảnh giấy từ trên tay Lê Hoàn, nhưng căn bản là không với tới. Lê Hoàn cao hơn ta rất nhiều, bình thường chỉ đứng tới ngực của hắn, nay hắn lại còn ve vẫy mảnh giấy trên cao quá đầu, thật đúng là làm khó ta. Hắn cả mặt ngập tràn ý cười, trêu trọc ta:

- Để xem thử nguyện vọng của Dương thư đồng nhà ta là gì nhé!

Advertisement / Quảng cáo

Nói rồi hắn đọc lớn:

- Nguyện cùng người …

Ta đỏ bừng mặt la lớn:

- Không được đọc lớn!

Hắn vừa nhìn câu chữ trên giấy vừa cười ha hả, lại quay sang nhìn ta nói:

- Ha ha, Vân Nga, không ngờ ngươi cũng có tâm tư lãng mạn như nữ tử nhà người ta. Ha ha. Gả đi được rồi.

Ta đạp chân hắn vài cái, cuối cùng cũng từ trong tay hắn đoạt lại được giấy đỏ. Gấp mảnh giấy đỏ nhét vào hoa đăng của ta. Vừa làm vừa suy nghĩ. Lí nào là vậy? Hắn có thể xem được nguyện ước của ta, sao ta lại không xem được nguyện ước của hắn chứ? Nhân lúc hắn không để ý, ta đoạt chiếc hoa đăng trên tay hắn, thay bằng hoa đăng của ta, rồi vụt chạy.

Hắn đang chăm chú cẩn thận nhét giấy nguyện ước vào hoa đăng, liền bị ta bất ngờ đoạt đăng. Thấy ta đắc thủ chạy mất dạng, hắn vội đuổi theo, không quên hô to:

- Vân Nga, cẩn thận.

Gì chứ chạy thì ta cũng nhanh lắm, vừa lách người này, vừa né người nọ. Hai bên bờ sông đầy người chen lấn, hắn cũng không dễ gì đuổi kịp ta. Ta vừa chạy vừa lôi tờ giấy đỏ ghi nguyện vọng của hắn ra đọc. Ta còn đang nghĩ, nguyện vọng của Lê Hoàn chắc cũng đơn giản là mấy cái đạo lý trị quốc, bình thiên hạ, cũng chủ đích muốn trêu hắn một phen. Không ngờ, trên đó lại viết: “Cầu trời cao tác thành nguyện ước người bên cạnh”. Ta đầu tiên là bất ngờ, sau đó liền cảm thấy thật ấm áp, một cảm giác thỏa mãn dâng trào trong lồng ngực rồi hóa thành niềm vui sướng ngọt ngào, cả người đều cảm thấy lâng lâng, bước chân cũng trở nên nhẹ bẫng. Nghe tiếng bước chân của Lê Hoàn tới gần, ta vội gấp mảnh giấy lại nhét trả vị trí cũ. Hắn đuổi đến nơi, níu lấy cánh tay ta, xoay người ta lại. Ta làm ra vẻ như chưa kịp đọc, dúi chiếc hoa đăng của hắn vào ngực hắn, lại đoạt về hoa đăng của ta, vừa nhăn mặt vừa giận dỗi nói:

- Trả cho ngài, không chơi nữa.

Lê Hoàn khẽ thở dài nhìn ta nói:

- Vân Nga, không được làm càn. Ở đây đông người, phức tạp, đừng rời khỏi tầm mắt ta.

Ta gật gật đầu, bất chợt bàn tay ta bị Lê Hoàn nắm lấy, mười ngón tay đan xen khắng khít, hơi ấm từ bàn tay hắn từ từ lan tỏa sang bàn tay ta. Hắn nắm tay ta không quá chặt, cũng không quá hờ hững, chỉ là tạo cho ta một cảm giác ân cần hết mực. Trong thoáng chốc ta bỗng cảm nhận được sự an toàn tuyệt đối, thực có thể nắm bàn tay ấy cùng đi hết cuối cuộc đời.

Ta mặc cho Lê Hoàn dắt tay, chậm rãi bước theo hắn đến bên bờ sông, cùng hắn thắp sáng đèn hoa rồi thả cả hai ngọn hoa đăng xuống dòng sông. Chẳng mấy chốc, hai ngọn đèn đã cùng hòa vào dòng hoa đăng trôi lững lờ bên sông. Bọn ta ngồi bên bờ sông ngắm nhìn khung cảnh lãng mạn trước mắt, gió đêm thổi hiu hiu, cành dương liễu phất phơ lay động trên đầu, lòng chợt bình yên đến lạ. Ánh sáng ảo dịu tỏa ra từ những ngọn hoa đăng phản chiếu lên đôi mắt đẹp như ánh sao của Lê Hoàn. Lê Hoàn vươn đôi tay ôm lấy ta, ta cũng bất giác vùi đầu vào ngực hắn, hắn dịu dàng từ từ đặt lên trán ta một nụ hôn nhẹ nhàng.

Thình thịch, thình thịch, ôi trái tim bé nhỏ của ta, thật là chịu không nổi mà, hắn mà cứ như vậy nữa tim ta có nhảy luôn ra ngoài không cơ chứ? Đau tim quá! Không được! Không được! Ta dứt khoát đứng dậy, kéo hắn lên, cùng hắn chạy vào thành xem hội chợ…

Ngoại thành ven sông là khung cảnh lung linh huyền ảo, bên trong thành lại là cảnh tượng tưng bừng náo nhiệt. Từng đoàn người dập dìu nô nức hòa mình vào đêm hội xuân. Hai bên đường các quá xá, lầu các đều treo san sát đủ loại đèn lồng đỏ cát tường. Rất nhiều gian hàng giăng kín đèn lồng, trên đèn lồng đều dán đầy những câu đố chữ thu hút biết bao nam thanh nữ tú tham gia giải đố giao lưu. Xa xa những đoàn xiếc thú khua chiêng gõ trống tưng bừng, lại thêm vài đoàn sơn lâm mãi võ thổi lửa nuốt gươm, tiếng cười nói xen lẫn từng tràn vỗ tay hoang nghênh không dứt, cảnh tượng thập phần kinh hỉ. Giữa phố xá sầm uất, đèn đuốc sáng trưng, ta kéo Lê Hoàn xem hết gian hàng này đến hết gian hàng khác. Cuối cùng, ta dừng chân trước một sân khấu múa rối nước rất lớn. Sân khấu sơn đỏ thiếp vàng, những con rối gỗ đầy màu sắc cưỡi thuyền di chuyển nhịp nhàng theo từng làn điệu đàn sáo, vô cùng sống động. Trên sân khấu lúc này có hàng chục mô hình thuyền lớn, thuyền nhỏ di chuyển tới lui, dường như là đang đánh trận, ta quay sang hỏi Lê Hoàn:

- Tướng quân, bọn họ đang diễn vở gì vậy?

Lê Hoàn không chút do dự đáp:

- Bọn họ đang diễn lại tích Tiền Ngô Vương đánh giặc Nam Hán trên sông Bạch Đằng.

Nghe hắn nhắc ta mới nhớ ra những hình ảnh quen thuộc, cũng tiếp lời:

- A, đúng ha, giờ ta mới để ý thấy mô hình cọc gỗ dưới nước.

Lê Hoàn lại hỏi:

- Vở này được diễn thường xuyên lắm mà, ngươi chưa từng xem à?

Làm sao ta dám nói với hắn ta trước giờ mới coi múa rối nước vài lần trên truyền hình, còn chưa bao giờ coi trực tiếp nữa chứ, nên chỉ cười hì hì với hắn nói:

- Đã xem, mà quên rồi.

Lê Hoàn hào hứng nói:

- Vậy chúng ta tìm chỗ tốt chút để ngươi xem cho rõ.

Nói rồi, hắn lại dắt ta xuyên qua đám người đan cài chật như nêm, tìm một chỗ trống gần bên hông sân khấu. Ở vị trí này xem đúng là thật rõ a. Lê Hoàn mỉm cười nói:

- Khi còn nhỏ, ta và Lê Viễn thường trốn đi xem rối nước, bọn ta đều đứng ở vị trí này.

Ta liền chăm chú xem, đang đến đoạn cao trào, chợt nghe bên tai có tiếng bắn pháo hoa. Mọi người liền lại đổ xô rời sân khấu đi xem pháo hoa. Đương lúc chen lấn, tay ta tuột khỏi vòng tay Lê Hoàn, lại bị cuốn theo dòng người đi một đoạn khá xa. Ta bất an vượt qua từng người từng người tìm về chỗ hắn, chỉ nghe âm thanh Lê Hoàn gọi ta từ nơi xa xa, không rõ phương hướng:

- Vân Nga… Vân Nga…

Tiếng Lê Hoàn gọi ta như có như không, ta lần tìm theo âm thanh ấy, nhưng sao âm thanh ấy càng lúc càng rời xa… Xưa nay chàng vẫn luôn ở bên cạnh ta, luôn giang tay về phía ta, chỉ cần ta đưa tay là có thể nắm được bàn tay chàng… Thế nhưng vì sao hôm nay bàn tay ta lại không tìm được tay chàng… Vì sao chàng không đợi ta…Giữa biển người mênh mông sao lại không thấy hình bóng chàng… Ta thản thốt như như người chết đuối cố gắng vùng vẫy tìm điểm tựa, như cánh chim non bơ vơ lạc đàn… Tìm trong vô vọng bóng hình nam nhân áo xanh, tìm thân ảnh người quân tử như tùng như bách, tìm người …ta thương.

- Vân Nga…

******************************************************* 

Tiếng mưa rơi lác đác ngoài hiên làm ta giật mình tỉnh giấc. Hóa ra tất cả chỉ là một giấc mộng. Mộng tỉnh, người cũng đã xa, chỉ còn hồi ức. Những năm tháng vui vẻ ở Phong Châu sao mà ngắn ngủi… Con đường dài đằng đẳng sắp tới chỉ còn mình ta đi… Lê Hoàn, biết đến bao giờ ta mới lại nghe được âm thanh mỹ miều như khi chàng dịu dàng gọi ta hai tiếng “Vân Nga”…

Một cung nữ đẩy cửa tiến vào dâng chậu nước ấm rửa mặt, rồi rất nhanh chóng nàng lách mình rời khỏi. Ta hồi phục lại tinh thần, rời giường rửa mặt.

Những cơn mưa đầu hạ cũng đã rơi, vậy là ta đã bị giam lỏng ở tiểu viện Thái Huyên Các của Đinh Phủ gần cả tháng nay. Bên cạnh lúc nào cũng có hai tì nữ theo sau giám sát nhất cử nhất động, tất cả tin tức bên ngoài đều bị phong tỏa. Cả ngày cũng chỉ có thể chôn chân bó gối trong viện nhìn ngắm hoa viên, núi giả. Thái Huyên Các, Thái Huyên, Thái Huyên, ta gặt đâu ra niềm vui giữa chốn giam cầm này?

Advertisement / Quảng cáo

Ta nhất thời không nhịn nỗi nữa, đẩy cửa phòng bước ra tìm hai nữ tì bên ngoài.

- Cô…cả cô nữa. Hai cô lập tức đi gọi Đinh Bộ Lĩnh đến đây cho ta.

Bọn họ như mọi lần, một lời cũng không thèm đáp lại ta.

- Được lắm, được lắm, lại chơi trò câm điếc với bổn cô nương hả?

Ta cố nén giận, vùng chạy ra hướng cửa lớn ngoài cổng, một cước đá tung cửa, lao ra ngoài, ba bốn binh lính ngoài cửa liền chặn ta lại. Ta hét lên:

- Buông ta ra, ta muốn đi tìm Đinh Bộ Lĩnh hỏi cho ra lẽ, hắn định giam cầm ta đến bao giờ.

Đương khi còn giằng co với đám binh lính thì đã thấy từ xa đi tới bóng áo trắng phất phơ trong gió, nụ cười ngạo mạn như có như không của Đinh Bộ Lĩnh. Quạt trắng phe phẩy trên tay, giọng hắn mang chút giễu cợt nói:

- Dương cô nương, mới sáng sớm mà đã quậy cho gà bay chó chạy gì nữa thế?

Ta giằng khỏi hai binh lính bên cạnh, sấn tới hỏi hắn:

- Đinh Sứ quân, ta hỏi ngài, rốt cuộc ngài định giữ ta đến bao giờ?

Đinh Bộ Lĩnh nhẹ nhàng đáp:

- Chúng ta vào trong rồi nói.

Không đợi ta trả lời, hắn đã theo hành lang bước vào tiền viện, ngồi thư thả ở ghế chính chủ. Ta cũng đành theo sau hắn, hắn phẩy tay mời ta ngồi:

- Dương cô nương, mời.

Ta ngồi xuống, không kiên nhẫn, lại cất tiếng hỏi hắn:

- Đinh Sứ quân, ngài muốn sao mới để ta rời khỏi đây?

Hai tì nữ đã bưng trà, điểm tâm vào dâng lên Đinh Bộ Lĩnh, hắn chậm rãi thổi tách trà, cao hứng hỏi:

- Dương cô nương, Trường Châu sắp vào mùa lúa chín, lúc này đi du sơn ngoạn thủy thì còn gì đẹp bằng?

- Đinh Sứ quân, ta muốn về Ái Châu.

Giọng ta đầy ẩn nhẫn trả lời, hắn lại từ tốn hỏi tiếp:

- Dương cô nương, chi bằng hôm nào ta mời cô đi du thuyền trên sông Ngô Đồng để ngắm Tam Cốc, cô thấy thế nào? Phải rồi, nếu cô muốn chúng ta cũng có thể đến Bích Động Tự gần đó bái phật.

- Đinh Sứ quân, ta không có hứng thú ngoạn cảnh hành hương lúc này.

Đinh Bộ Lĩnh thong thả nhấp một ngụm trà, lại tiếp lời:

- Dương cô nương, mùa này hoa sim cũng nở rộ dưới thung lũng, cưỡi ngựa băng rừng cũng thật tuyệt…

Ta đau tim, thật đau tim. Ta không có thời gian ngồi nghe Đinh Bộ Lĩnh giới thiệu lương thần mỹ cảnh ở quê nhà hắn, bèn dứt khoát đứng lên vào thẳng vấn đề:

- Đinh Sứ quân, Lê Hoàn đã đồng ý cùng ngài liên minh đánh Nguyễn Siêu, ngài hà cớ gì còn bắt ta về Hoa Lư làm con tin?

Hắn nheo mắt nhìn ta trầm giọng hỏi:

- Dương cô nương, công cuộc bình định Giao Châu rất quan trọng đối với ta. Cô là người thông minh ắt hiểu cái đạo lý lòng người khó phòng. Cô thấy ta có nên lưu cô lại đây đề phòng bất trắc không?

Ta nhất thời không biết đáp sao, thái dương cũng giựt giựt. Đinh Bộ Lĩnh im lặng một hồi, lại nhấp một ngụm trà, sau đó chậm rãi nói tiếp:

- Dương cô nương, như vậy đi, cô tạm thời cứ ở lại đây làm khách, bình định Giao Châu xong ta sẽ cho cô tự mình quyết định việc rời đi hay ở lại.

Ta từ từ ngồi xuống, lòng đầy nghi hoặc hỏi lại hắn:

- Có thật là sau khi bình định Giao Châu xong ngài sẽ cho ta tự quyết định việc đi hay ở?

Hắn bình thản đáp:

- Đúng vậy.

Ta suy nghĩ một hồi, cảm thấy trước mắt cũng chỉ có thể như vậy, ta đã là chim trong lồng, cá trong chậu, thực không còn sự lựa chọn nào khác. Ta ở đây họa may có thể giúp Lê Hoàn dò la một chút nội tình Đinh quân, cũng có thể giúp chút ít cho chàng, vẫn hơn là ăn không ngồi rồi ở Ái Châu. Ta bèn trả lời:

- Được, mong rằng tới lúc đó Đinh Sứ quân ngài sẽ giữ lời.

Hắn không chút chần chừ, liền đáp:

- Một lời đã định.

Advertisement / Quảng cáo

Ta ngẫm nghĩ một chút lại hỏi hắn:

- Vậy ngọc bội và thiếp hộ tịch của ta thì sao?

Hắn lấy từ trên người ra thiếp hộ tịch của ta trả lại cho ta, lại nói:

- Ngọc bội của cô Lưu quân sư đã cầm đi gặp Lê Hoàn thương thuyết. Rất nhanh hắn sẽ trở về, khi đó có thể vật hoàn cố chủ cho cô rồi.

Lưu Cơ đến gặp Lê Hoàn thương thảo? Chắc là đến trao đổi tình hình của ta rồi. Lê Hoàn hiện giờ hẳn đang rất lo lắng cho ta, nhưng lại không thể dấy binh ứng cứu ta. Ta biết lòng chàng có ta, nhưng đời này chàng bắt buộc phải sống vì bá tánh thiên hạ, ta biết chàng không có sự lựa chọn. Dù chàng quyết định như thế nào, ta cũng không bao giờ trách chàng. Chỉ là… ta thật muốn được gặp lại chàng.

Thấy ta cứ ngồi lặng yên không nói gì, Đinh Bộ Lĩnh lại nói tiếp:

- Chỉ cần cô không làm loạn, ta có thể để cô tự do đi lại trong Đinh Phủ.

Ta chỉ vô thức trả lời:

- Được.

Đinh Bộ Lĩnh đứng lên rời đi, khi hắn ra đến gần cửa, ta bất giác xoay sang nhìn bóng lưng hắn cất lời:

- Sứ quân, đa tạ.

Đinh Bộ Lĩnh quay đầu, nở nụ cười nhàn nhạt nhìn ta nói:

- Dương cô nương, một thời gian nữa cô sẽ thấy thật ra Trường Châu cũng không tệ.

Ta thở dài, lại lặng im không nói gì. Đinh Bộ Lĩnh rời đi, chỉ còn mình ta ngồi lại tiền điện, lòng không thôi vương vấn một bóng hình...
Chương Trước/21Chương Sau

Theo Dõi