Chương Trước/65Chương Sau

Ma Chó

Chương 2: Con Vàng

Sau đêm đấy, tuy bà em vẫn nhớ tới hình ảnh lạ lùng đó nhưng chỉ để trong bụng, không đem ra nói với ông nữa.

Thứ nhất là vì bà nghĩ, ông bà mua mảnh đất này từ hồi còn trẻ, sinh sống, lập nghiệp mấy chục năm trời, chả bao giờ thấy có chuyện gì.

Thứ hai là chính bà cũng không chắc chắn là bà nhìn rõ, có thể già rồi mắt kém nên nhìn ngọn sương lại hoá ra hình hài, cho dù cách giải thích này không hợp lý lắm.

Mà có kể thì thể nào ông cũng phủi tay không tin.

Ông em hay nói câu " tôi cả đời chả biết hình dáng con ma nó ntn ".

Bẵng đi mấy hôm, trời mùa hè càng ngày càng trở nên oi ả, ngột ngạt hơn.

Hồi ấy, cả nhà có mỗi cây quạt máy điện cơ 91 bộ quốc phòng thì lại bị hỏng mất rồi, chưa sửa được.

Bà mới bảo ông tối ấy rải chiếu ra hiên nằm ngủ cho mát.

Ông cũng gật đầu.

Có điều, lần này bà không nằm mặt nhìn thẳng ra phía vườn để đón gió nữa, vì e dè vụ hôm bữa, mà đổi hướng nằm khác đi.

Ông nằm ngoài, bà nằm trong xoay lưng ra ngoài.

Con vàng thì chui vào nằm ngủ cạnh chuồng gà từ ban tối.

Nói thêm là vàng nhà em tuy còn nhỏ nhưng trộm vía khôn lắm.

Tối đến là nó ra ngủ cạnh chuồng gà để canh đám chuột không cho chúng nó lẻn vào lôi chân gà con.

Trời thoáng đãng, lại có tiếng ếch nhái từ ngoài đồng văng vẳng vào nên hai ông bà ngủ lúc nào không biết.

Ông em còn ngáy nữa.

Bà em kể là, tuy ngủ nhưng bà e ngủ tỉnh, bà còn biết là ông em ngáy.

Được một lúc, bà cảm thấy có gì đó không đúng, bình thường ông chỉ ngáy lúc bắt đầu ngủ chừng khoảng 10p, sau đó ngủ sâu là ông k ngáy nữa ngủ rất yên lặng.

Nhưng hôm nay, lạ cái là ông bà thôi nói chuyện và ngủ được hơn tiếng rồi mà ông vẫn ngáy.

Bà mới dần tỉnh ngủ nằm yên nghe ngóng.

Thì bà nhận ra, tiến ấy không phải tiến ngáy, vì nó nghe có vẻ ở xa hơn.

Cảm giác như tiến con gì gậm gừ nơi cổ họng, thảo nào bà nhầm với tiếng ngáy của ông.

Lúc này thì tư tưởng bà em rối lắm, có phần hoang mang.

Kiểu không dám nhúc nhích, động đậy, sợ " nó " phát hiện ra thì chết.

Cứ thế thời gian trôi qua áng chừng 10 phút thì không chịu được nữa, phần vì nằm mãi một tư thế mỏi quá, cộng thêm người bắt đầu toát mồ hôi, bà em mới khẽ khàng quay đầu lại định thì thầm gọi ông.

Nhưng khi bà em mới liếc được nửa con mắt lại thôi, thì đã k kịp rồi.

Vì là nằm dưới nền gạch, nhìn thẳng sang đối diện là khoảng vườn và cả bầu trời trước mặt, nơi có mấy cây dừa nhà hàng xóm.

Lần này thứ bà e mới " liếc " phải không giống lần trước.

Nó vẫn mờ nhạt như thế nhưng lạ ở chỗ, lần này chắc phải hai, ba " đứa " lận.

Chúng đang nhấp nhô trên mấy buồng dừa, lao nhao chẳng rõ làm gì.

Dáng vẻ chúng đong đưa theo nhịp tàu dừa thi thoảng lại xào xạc khi có chút gió.

Nói thì dài lắm nhưng tất cả chỉ diễn ra trong cái nhát mắt.

Bọn chúng cứ im lặng như vậy.

Chả có vẻ gì là gây ra cái tiếng " ngáy " kia cả.

Còn bà em thì đang trong tư thế nằm nghiêng vào trong cổ quay ra ngoài ngóng, nằm thế chừng độ 2 phút để nhìn cái thứ kia, sợ chớp mắt là nó lại biến mất.

Nhưng ai mà nằm kiểu đấy lâu được.

Bà nhẹ nhàng quay hẳn người lại vỗ vỗ lay ông.

Đúng ra là chưa rời mắt khỏi bọn nó, ấy thế mà chỉ một chút đong đưa của mấy tàu lá dừa to tổ bố, cái đám ấy đã biến mất tiêu.

Bà thôi k gọi ông nữa, cũng không giải quyết được gì.

Ông lại chả quạt cho một trận ko chừng.

Bà lại nằm im suy nghĩ, như sực nhớ ra điều gì, bà đảo mắt nhìn ra sân, lại một lần nữa thót tim.

Trên nóc chuồng gà gần đó, con vàng đang ngồi chồm hỗm mặt hướng về phía ngọn dừa, cổ họng nó gầm gừ từng tiếng, đôi mắt nhọn hoắt nhìm chằm chằm không chớp.

Hoá ra tiếng " ngáy " kia là của con vàng.

Bà em bảo, lúc đó nhìn vào mắt nó thấy rợn rợn.

Cảm giác như nó rất có thần, dưới ánh trăng nhờn nhợt lại càng thêm phần kì quái.

Bà chép miệng, đúng là chó nhìn thấy " ma ", nhưng sao lần này nó không sủa nhỉ?.
Chương Trước/65Chương Sau

Theo Dõi