Chương Trước/65Chương Sau

Ma Chó

Chương 4: Vô Hình

Bà em mới thấy ông ngồi thừ ở ghế định mở miệng hỏi han thì đột nhiên con vàng ở dưới vườn lại sủa ran lên. Hai người quay đầu ra xem có chuyện gì thì vướng cây cối rậm rạp, " cỏ cây chen đá, lá chen hoa ", đứng ở trong nhà chả nhìn thấy được gì, cứ ngó nghiêng một hồi, có thể nói là đứng nghe tiếng chó sủa mà quên hết sự đời.

Lúc này ông em mới vỗ đùi đét một cái đứng bật dậy đi thẳng ra hiên nhà giữa, chống nạnh, mặt hướng về phía con vàng quát: " vàng, im ngay! ". Bình thường vàng sợ ông lắm, ông khẽ ho một tiếng hay lừ mắt là nó biết điều quỵt đuôi chạy một mạch ra chỗ khác trốn. Nhưng hôm nay thì thôi, nó chẳng những không thèm run sợ, mà còn chả tỏ vẻ gì là có để ý đến lệnh của ông nữa. Vàng lúc bấy giờ đang trong tư thế như chuẩn bị chiến đấu với kẻ thù nguy hiểm đến nơi. Răng nó nhe ra trắng hếu, răng nào răng nấy nhọn, mọc lởm chởm chìa ra khỏi viền lợi đen đen. Ánh mắt nó nhìn chằm chằm lên một khoảng không vô định là góc vườn phía đông, ánh lên những tia phẫn nộ, màu nâu sẫm nơi tròng mắt càng trở nên đặc quánh như in hằn những bóng đen mờ ảo, trông ma mị vô cùng. Bộ lông vàng của nó hơi dựng lên, dù là khá cứng và dày, dưới ánh nắng vô tình hắt lên một lớp như hào quang vàng chói. Đuôi dựng thẳng đuột theo thân, bốn chân thủ thế móng đen lộ ra, nom muốn cào xé mặt đất. Có thể nói nó cũng như hai người già trên nhà, đang căng thẳng đến tột độ, hồi hộp đến tột độ. Nhìn dáng vẻ của con chó nhỏ, ông bà em mặt người nào người nấy cứ chau lại nhăn phải nói như táo tàu khô. Cả đời chả gặp chuyện gì khó hiểu như vậy, nay gần đất xa giời mới được tận mục sở thị, e là khó diễn đạt nổi trong tíc tắc. Khó hiểu là vì, ông bà em nhìn theo hướng con vàng sủa thì chả thấy một cái gì. Chỉ là một khoảng vườn rậm rạp, xa xa là bụi tre trải dài, gần hơn là cái ao tù cạn nước chỉ toàn lá tre khô lẫn bùn đất và ở góc là mấy cây dừa. Cứ như thể nó đang đối đầu với một kẻ thù vô hình, " vô hình " với con người mà thôi. Không gian lúc ấy động mà tĩnh, tĩnh mà lại động. Tiếng ve là thứ duy nhất níu giữ tâm trí con người ở lại với thực tại. Cũng bởi vì, ở quê, hồi đấy nhà cửa, xe cộ còn thưa thớt, cứ đến trưa là im ắng lắm. Mùa hè còn có tiếng ve kêu, chứ mùa đông thì như cả thế giới đều đi ngủ đông hết một lượt. Thành ra, đã sợ lại càng sợ hơn. Chính là, bà em hôm nay đã bị con chó doạ cho một phen kinh sợ, còn ông thế nào thì em không biết!.

Cái nắng vàng vọt lúc quá trưa phả hơi nóng vào hiên nhà hay sao mà trán ông em lấm tấm mồ hôi. Bà thì đứng ở mé cửa. Ông lại càu nhàu tỏ vẻ khó chịu: " con này hôm nay dở dại đấy phỏng? ". Bà em thêm vào: " hay tại giời oi quá? ". Bà vừa dưt lời thì ông lại quát đổng lên: " vàng, vàng, lên ngay, không tao ra cho một nhát bây giờ!. " Ông em quát lần này xong, thì buồn cười, con chó nó quay đầu ngước nhìn ông rồi không sủa nữa, kiểu " biết rồi! ". Có vẻ nó đủ tinh khôn để biết mùi giềng, sả nó như thế nào. Nhưng sau đó, vàng vẫn quay lại lừ mắt nhìn cái thứ " vô hình " kia một chặp nữa rồi lại gầm gừ trong cổ họng còn chân thì cào xuống đất như dằn mặt: mày coi chừng tao!. Xong nó ngồi xuống ngay chỗ đấy, rồi lại liếc lên trên nhà xem ông em còn quan sát không. Ông em cũng chả còn hơi sức đâu mà đứng dưới cái hơi nóng hắt vào bí bách vô cùng, lưng áo ông ướt đam. Lúc này bà mới đằng hắng kêu ông trở vào nhà cho mát, chép miệng kêu không biết bao giờ thằng cả mới về để lắp thêm cái quạt trần, hoặc là bà đang muốn làm dịu đi bầu không khí ngột ngạt do sự việc kì quái vừa xảy ra tạo nên.

Ông trở lại bộ trường kỉ cũ kĩ, được một tay ông cố đóng từ thời xa xưa ( cố nội em làm nghề thợ mộc, còn xây được cả nhà nữa) lại rót một chén nước chè khô thật đầy nhưng lần này không hớp một ngụm hết sạch mà chỉ nhấp chút một. Ông đặt chén xuống, chép miệng: " đúng là già thật rồi, đầu óc không còn minh mẫn nữa ". Bà nghe ông nói thế thì ko hiểu, mới hỏi " ông thấy không khoẻ chỗ nào à?", ông lắc đầu: " vẫn bình thường, nhưng thần kinh không còn tốt nữa rồi ". Bà nghe ông nói xong thì hơi nghệt ra. Cả hai người im lặng, trong nhà chỉ còn tiếng tích tắc đều đều từ cái đồng hồ liên xô treo tường vang lên. Con vàng ở dưới vườn nghe chừng đã yên ắng, lúc này bà mới nghĩ ngợi sao đó, nên quyết định nói với ông những gì bà đã nhìn thấy tận hai lần. Ông em vừa nghe bà kể, vừa nhấp từng ngụm nước chè, còn hơi chau mày. Ông chép miệng: " bảo rồi, già rồi, mắt mũi tèm nhèm, nhìn đâu cũng cái nọ xọ cái kia, cả đời tôi xông pha đánh nhau, người chết như rạ, nửa đêm còn nằm ngả lưng ngay cạnh xác đồng đội mà còn chả có chuyện gì xảy ra. Bà đàn bà phụ nữ cứ thần hồn nát thần tính rồi lại tự doạ mình ". Bà em nghe ông phán thì ôm một bụng anh ách. Điều mà chính mắt mình thấy người khác lại ko công nhận nó khó chịu vô cùng. Nhưng biết tính ông em hơi bảo thủ và gia trưởng nên bà cũng bấm bụng cho qua. Xong đấy để nói sang chuyện khác, bà mới hỏi là lúc nãy thấy cắp cái võng xuống nằm nghỉ dưới ấy mà chưa chợp mắt được tròn giấc ông đã lên rồi. Ông mới ừ hử bảo là đang ngủ thì khát nước. Bà lườm ông một cái nhẹ nhàng rồi đứng dậy vào bếp chuẩn bị bữa cơm chiều và cho gà ngoé ăn. Để lại ông một mình, ông ngồi tay khuyềnh ra chống lên đùi, hơi nghiêng người nheo mắt nhìn ra khoảng vườn xa xăm, chắc hẳn đang nghĩ ngợi điều gì. Ngoài sân, con vàng vừa phóng từ dưới vườn lên chạy vụt qua sân, không rõ cảm xúc nó ra sao...
Chương Trước/65Chương Sau

Theo Dõi