Chương Trước/44Chương Sau

Mang Thai Con Của Lão Đại Hào Môn

Chương 11

Một ly cà phê đã uống còn một nửa mà Hạ Hành còn chưa thấy quay lại.

"Tôi đi nhìn Hạ Hành." Phong Dự Thần đứng lên. Hắn lo lắng cậu bị trượt chân hoặc là dạ dày không thoải mái. Đoạn thời gian cùng Vạn Thiên nói mấy câu, hắn càng hiểu đứa nhóc này hơn một chút.

Vạn Thiên nhìn bóng lưng Phong Dự Thần, "Hạ Tiểu Hành, thật sự tớ chỉ muốn tốt cho cậu."

Nếu như người này không phải của Hạ Hành, y nhất định sẽ ra tay. Đúng rồi, nói chuyện một lúc còn chưa biết tên người nọ là gì.

Phong Dự Thần còn chưa tới phòng rửa tay, bước chân liền ngừng lại. Hạ Hành đang đứng sau giá sách nói chuyện với một người khác.

Từ phía hắn chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng Hạ Hành. Đứng đối diện Hạ Hành là một chàng trai trẻ với gương mặt trắng mịn.

Phong Dự Thần nhíu mày.

"Tôi đã nói rất rõ ràng." Hạ Hành muốn đi. Không nghĩ tới ở chỗ này đụng phải Ngô Hạo Vũ, nói là đến đây gặp khách hàng bàn công việc nhưng thực ra là đến đây lười nhác du hí.

"Anh nói rồi, anh cũng muốn có con." Ngô Hạo Vũ tận tình khuyên nhủ, "Nếu như chúng ta kết hôn rồi, sau đó mua một căn biệt thự, tìm người đến hầu hạ em thì không tốt hơn em sống một mình sao?"

"Vậy anh có biết tôi không thể để cho người khác chạm vào không." Hạ Hành đau đầu, "Đứa nhỏ trong bụng chính là thụ tinh ống nghiệm."

Ngô Hạo Vũ "A" một tiếng.

Chỉ có thể nhìn, không thể đụng vào. Người như Hạ Hành đúng là quá đáng tiếc.

Hạ Hành nghĩ thầm, lần này Ngô Hạo Vũ vốn nên chết tâm đi, liền nghe anh nói, "Chúng ta cũng có thể thụ tinh ống nghiệm, mẹ anh vẫn thúc giục đấy. Anh thấy Hạ Khải Phàm cũng gấp. Hai người chúng ta chỉ cần qua loa là được."

Hạ Hành mất kiên nhẫn, muốn tránh xa Ngô Hạo Vũ, "Được rồi. Tôi đi trước."

Xoay người rời đi được vài bước, liền thấy Phong Dự Thần đứng sau vách ngăn giá sách.

"Sao anh lại tới đây." Hạ Hành sợ hết hồn. Không biết Phong Dự Thần đứng đây từ bao giờ.

"Người kia là ai?" Phong Dự Thần hỏi.

"Đối tượng hẹn hò." Hạ Hành không thèm để ý ánh mắt Phong Dự Thần.

Phong Dự Thần ngược lại cũng có biểu hiện gì quá kích.

Hai người một lần nữa mặt đối mặt ngồi xuống ăn cơm. Hạ Hành nhấp một muỗng súp, Phong Dự Thần lướt điện thoại.

"Anh đang làm gì vậy?" Hạ Hành hỏi.

"Điều tra một chuyện."

Phong Dự Thần ăn cà ri khoai tây và thịt bò, món ăn nhiều gia vị này làm hắn có chút không quen nhưng lại thấy Hạ Hành ăn rất ngon.

Nhớ tới lời Vạn Thiên vừa nói, Hạ Hành căn bản không thích ăn những món này, gần đây thay đổi khẩu vị nên mới muốn ăn.

Phong Dự Thần miễn cưỡng ăn xong, thả muỗng xuống.

"Anh về trước đi. Tôi ở đây một chút." Hạ Hành nói. Bộ phim trinh sát điều tra tội phạm này gần đến hồi kết, cậu ngồi coi sẵn tiện làm việc luôn.

"Vậy cậu về bằng cách nào?" Phong Dự Thần nói.

"Vạn Thiên đưa tôi về." Trước kia cậu đến đây gõ kịch bản, Vạn Thiên đều đưa cậu về nhà, việc này giống như quy luật tự nhiên.

Vạn Thiên ngồi bên cạnh tiếp lời, "Anh yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa Hạ Tiểu Hành về đến nhà an toàn."

Phong Dự Thần đưa tay ra, "Điện thoại di động."

Hạ Hành mờ mịt.

"Kéo tôi ra khỏi danh sách đen. Còn phải thêm wechat." Nghĩ đến tính tình Hạ Hành, Phong Dự Thần bồi thêm một câu, "Phó đạo diễn có thể sẽ thông qua tôi liên lạc với cậu để sửa chữa kịch bản."

Đây là lẽ đương nhiên. Kịch bản được bàn giao còn phải theo yêu cầu của đạo diễn, có thể sửa đến hai ba lần, thậm chí còn phải viết lại. Không phải kịch bản nào cũng vạn sự đại cát.

Hạ Hành lấy điện thoại di động ra."Tôi tự làm."

Kéo mấy số điện thoại của Phong Dự Thần ra khỏi danh sách đen sau đó thêm wechat.

Cậu tự hỏi đến cùng là cậu đang chơi đùa sao?

Phong Dự Thần nở nụ cười. Bây giờ có thể nói chuyện với Hạ Hành, hắn có chút đắc ý.

Vạn Thiên ngồi bên cạnh, dựa vào đối thoại của hai người liền bổ não mười mấy cốt truyện não tàn.

Phong Dự Thần vừa rời đi, Vạn Thiên liền lấn tới, "Hạ Tiểu Hành, cậu làm cái gì vậy? Sao lại lạnh nhạt với người ta như vậy, mặc dù tớ là bạn của cậu nhưng mà tớ cũng không nhìn nổi."

"Người ta là ai?" Hạ Hành trừng mắt nhìn Vạn Thiên.

"Bạn trai của cậu a." Vạn Thiên nói như chuyện đương nhiên.

"Hắn không phải bạn trai của tớ, hắn là Phong Dự Thần."

Vạn Thiên miệng mở lớn "Phong Dự Thần?? Là người quyên tinh cho cậu?"

"Còn có thể là ai?"

Hạ Hành cảm thấy thần sắc Vạn Thiên thần sắc, "Vừa nãy cậu nói cái gì với hắn?"

"Tớ có thể nói gì với hắn chứ?" Vạn Thiên nói xong liền nhanh chóng rút lui khỏi hiện trường.

....

Lúc Hạ Hành được Vạn Thiên chở về đã gần mười giờ tối, vội đi tắm rồi đem quần áo ném vào máy giặt, một cái khăn mùi soa màu trắng từ đâu đó rơi ra.

Hạ Hành do dự vài giây, để chiếc khăn ra riêng, lấy bột giặt vò qua vò lại, vắt khô, treo lên bên cạnh khăn mặt.

Ngày hôm sau vừa rạng sáng, người giao hàng đã thay đổi. Trên túi viết "Tiệm trà Xuân". Hạ Hành mang trà với bánh đặt lên bàn trước mặt, hơi buồn nôn. Miễn cưỡng ăn hai cái, đến buổi trưa, khẩu vị bỗng nhiên có chút thèm liền một hơi ăn sạch.

Đi kèm "Tiệm trà Xuân" còn có các loại bánh ngọt, mấy ngày kế tiếp Hạ Hành chuyên tâm dùng toàn bộ tinh thần tập trung viết kịch bản. Bởi vì quá tập trung nên không có cảm giác thời gian trôi qua. Lúc hồi thần thì đã là buổi trưa. Từ lúc chọn đề tài đến khi kết thúc chỉ có hai tuần lễ. Tuy rằng trước đó, cậu cũng hoàn thành mấy bộ kịch bản. Nhưng kịch bản lần này là cậu bỏ nhiều tâm huyết nhất.

Trước khi gửi đi, Hạ Hành điền vào tài liệu cá nhân, dưới cột bút danh, Hạ Hành tiện tay viết lên: Hành Thập (?).

Sau đó click gửi đi. Ngay lúc này, Hạ Hành cảm thấy trong lòng tràn đầy hi vọng cùng ý chí chiến đấu.

Hạ Hành lúc này mới rỗi rãnh mở wechat ra xem, rất nhiều tin nhắn @Hạ Hành.

—— Đcm, Hạ Hành, cậu làm sao làm được? Tên biên kịch "Cấm" trên internet là tên của cậu?

—— mà chỉ có tên một mình cậu. Tôi nhớ không phải cậu viết cho Đinh Kiệt sao?

—— nghe nói cậu đến được Phong Hoa.

—— Hạ Hành, cậu có thể giới thiệu chúng tôi với công ty Điện ảnh và Truyền hình không?

Chín đầu điểu Trần Cửu @Hạ Hành: Hạ Hành, lúc nào gặp mặt? Cùng uống rượu.

Uống rượu thì không thể, ăn một bữa cơm cũng tốt.

Chuông cửa vang lên. Hạ Hành một đầu đầy dấu chấm hỏi. Bây giờ đã mười giờ, ai lại đến đây?

Một lúc sau, Hạ Hành trong đầu nảy lên cái tên Hạ Khải Phàm. Chấp niệm của Hạ gia quá lớn, cậu nghĩ Chu Thiên Thanh cùng Hạ Khải Phàm vẫn còn muốn làm công tác tư tưởng với cậu.

Ném điện thoại di động, chầm chập xỏ dép lê, bất đắc dĩ đi mở cửa. Cửa vừa mở ra, cả người đều ngây ngốc. Phong Dự Thần thản nhiên đứng ở cửa.

Bởi vì quần áo quá mức lịch thiệp, Hạ Hành thật sự nghĩ cái này giống như rồng đến nhà tôm.

Vốn muốn hỏi hắn làm sao biết cậu ở đây nhưng nghĩ đến việc Phong Dự Thần mỗi ngày đều chuẩn bị điểm tâm cho cậu, lời đến miệng liền nuốt vào trong bụng.

"Sao anh lại tới đây?" Hạ Hành trố mắt ngoác mồm. Không phải cậu đã nói toàn bộ với Phong Dự Thần rồi sao. Có chuyện gì không thể liên lạc qua điện thoại?

"Tôi có việc tìm cậu." Phong Dự Thần bị ngăn ở cửa, bất động nhìn Hạ Hành.

Hạ Hành chỉ mặc chiếc áo phông cùng quần cọc, đôi chân thon dài ngay trước mắt Phong Dự Thần làm hắn có chút nghẹt thở.

"Không muốn để cho tôi vào thì xuống xe tôi nói chuyện." Phong Dự Thần nói.

Việc của Phong Dự Thần, ngoại trừ chuyện đứa nhỏ trong bụng mình thì không còn khả năng nào khác. Còn sửa kịch bản cũng chỉ có thể là đạo diễn, không thể nào là hắn.

Hạ Hành nghiêng người, từ trong tủ giày lấy ra đôi dép lê, ném tới bên chân hắn, "Đổi."

Hạ Hành đi vào phòng ngủ, tìm áo khoác khoác lên người. Suy nghĩ một chút liền thay quần. Lúc thường cậu ở nhà chỉ mặc áo phông cùng quần cọc, ai đến cũng mặc thoải mái, nhưng vừa thấy Phong Dự Thần, quỷ thần xui khiến làm cho cậu đi vào mặc thêm quần áo.

Phong Dự Thần nhìn chung quanh một vòng. Trong phòng khách là một bộ sô pha lớn, không có TV. Sau lưng là một giá sách lớn đặt áp vào tường. Ở bên ban công ngoài kia có một cái bàn để laptop.

Hình như Hạ Hành thường ngày ngồi ở đây viết kịch bản.

Bên cạnh laptop có một cái đĩa nhỏ, bên trong còn hai chiếc sủi cảo hấp.

Phong Dự Thần đi tới chạm vào bàn. Căn phòng này còn chưa đến 80 mét vuông, phòng khách trong mắt hắn cực kì chật chội, nhưng lại khiến hắn có cảm giác khác thường.

Hạ Hành từ bên trong đi ra, trên người đã mặc kín mít.

"Mấy ngày nay khẩu vị thế nào?" Phong Dự Thần hỏi.

"Vẫn được." Hạ Hành nói.

Phong Dự Thần có cảm giác mặt Hạ Hành gầy đi không ít. "Nghĩ xem muốn ăn gì, tôi sẽ kêu người đưa đến."

"Tốt nhất là anh đừng kêu người mang cho tôi bất cứ thứ gì." Hạ Hành nói.

Phong Dự Thần cười cười.

"Ngồi đi." Hạ Hành nói.

Phong Dự Thần cởi áo khoác âu phục ra, để chúng lên thành ghế sô pha rồi mới ngồi xuống.

"Uống chút gì không?" Hạ Hành hỏi.

"Cà phê." Phong Dự Thần thuận miệng nói.

Sau một lát Hạ Hành bưng ly nước, đặt xuống trước mặt Phong Dự Thần. Là ly nước ấm. "Buổi tối uống cà phê, anh còn muốn ngủ hay không?"

Rõ ràng là ngữ khí phàn nàn, thế nhưng trong lòng Phong Dự Thần lại cảm thấy thoải mái khó lý giải.

Hạ Hành cầm bình sữa bò. Vẫn là của hắn kêu người mang đến. Không nghĩ tới Hạ Hành mỗi tối đều uống sữa.

Trong phòng nhỏ hẹp, không khí lại ấm áp, trái ngược trong người nhộn nhạo không yên.

Phong Dự Thần cảm thấy cà vạt làm cho hắn có chút nghẹt thở nên nới lỏng ra cà vạt, cầm ly nước uống một hớp.

Đang uống nước thì Hạ Hành nói: "Nếu như anh đến đây nói chuyện đứa nhỏ thì anh đừng nên mở miệng. Tôi có thể cho anh ở lại đây một chút."

"Việc này sớm muộn gì cũng phải bàn bạc, nhưng ngày hôm nay tôi tới tìm cậu không phải vì việc này." Phong Dự Thần nói.

"Vậy thì là chuyện gì?" Hạ Hành cũng không ngồi xuống mà là dựa vào mép ghế sô pha nhìn Phong Dự Thần.

Chỉ cần tránh chuyện đứa nhỏ thì chuyện gì cũng có thể nói chuyện.

Phong Dự Thần đặt ly nước trên bàn trà, lại cảm thấy chân giống như chạm được một vật, vừa nãy không để ý đến. Bây giờ lại phát hiện, còn có chút cộm lên.

Phong Dự Thần liền đứng dậy, đi xem là thứ gì. Ánh mắt hơi híp lại, nhìn dưới ghế sô pha.

Một thứ gì đó to bằng lòng bàn tay lăn xuống khe hở dưới ghế sô pha.

Cùng lúc đó, Hạ Hành theo ánh mắt Phong Dự Thần cũng nhìn thấy vật kia. Cả người giống như là đặt trong chảo dầu, lập tức đứng thẳng lên.

Đây là Vạn Thiên hôm trước đến đây lấy ra vứt ở trên ghế sô pha. Mấy ngày nay, mỗi ngày cậu đều ngồi ở bàn bên kia đánh máy, căn bản không nhớ nổi chuyện này, cũng quên cất nó đi.

Hạ Hành muốn tiến lên nhưng Phong Dự Thần lại nhanh tay cầm lên. Độ dài chỉ dài bằng bàn tay hắn. Nhỏ đến tí hon.

Hạ Hành dựa vào cái này để tự an ủi mỗi tối?

Phong Dự Thần không khỏi nghĩ đến chuyện Vạn Thiên nói, Hạ Hành bất luận cùng người nào cũng không thể đi tới bước cuối cùng.

Hạ Hành đỏ mặt, nghiêng người chộp lấy thứ trong tay Phong Dự Thần.

Lúc này lại càng lúng túng hơn. Cậu cầm thứ đồ chơi này trong tay, có chút không biết làm sao.

Bỗng nhiên nhớ ra, đều là người trưởng thành, mình chột dạ cái gì chứ. Hạ Hành liền thản nhiên vứt nó lên ghế sô pha. Nhưng lại vứt không đúng chỗ, thứ kia bị mắc kẹt giữa rãnh ghế số pha.

"Nhìn cái gì, muốn tôi cho anh một cái sao?" Hạ Hành cố gắng tự trấn định.

Mặc dù cậu tự thôi miên đều là người trưởng thành, không có gì phải ngại nhưng mặt cậu đã đỏ chót.

"Tôi không cần thứ này." Giọng Dự Thần có chút khàn.

Hạ Hành nhặt cái gối, vứt lên phía trên.

"Anh tìm tôi có chuyện gì?" Đầu óc Hạ Hành loạn cực kì.

Phong Dự Thần làm như không nghe thấy cậu đang nói cái gì, chỉ nói là, "Cậu cần phải xài cái nhỏ như vậy sao?"

Hạ Hành phút chốc ngẩng đầu lên, hoài nghi mình có nghe lầm hay không.

"Cái gì?" Hạ Hành khó có thể tin.

"Cậu cảm thấy của tôi thế nào?" Phong Dự Thần nói.

Hạ Hành trố mắt ngoác mồm, trong đầu vang ong ong.

"Cậu không phải từng nhìn qua rồi sao? Thế nào?" Phong Dự Thần hỏi.
Chương Trước/44Chương Sau

Theo Dõi