Chương Trước/44Chương Sau

Mang Thai Con Của Lão Đại Hào Môn

Chương 12

"Cậu thấy tôi thế nào?" Phong Dự Thần ma xui quỷ khiến nói.

Hạ Hành trố mắt ngoác mồm, trong đầu vang ong ong.

"Không phải cậu đã từng thấy sao? Thế nào?" Phong Dự Thần truy hỏi.

"Con mẹ nó." Hạ Hành phản ứng lại, một quyền đánh tới, Phong Dự Thần giữ lấy tay cậu. Đồng thời giống như theo thói quen, một tay khác giơ lên vòng qua eo cậu.

Ý định ban đầu của Phong Dự Thần là sợ Hạ Hành té ngã, nhưng bộ dáng này càng giống như đem cậu ôm vào trong ngực.

Hạ Hành vội giãy dụa, vặn vẹo người.

Phong Dự Thần thẳng thắn ôm chặt lấy cậu, "Bạn cậu nói cậu không thể để người khác chạm vào. Vậy cậu cùng người khác có thể đi đến bước nào?"

Hai cánh tay Phong Dự Thần như bao gang, giam Hạ Hành lại trong người.

"Anh buông tay cho tôi!" Hạ Hành mặt mày hung ác.

"Hôn môi sao?" Phong Dự Thần nhìn thẳng vào mắt Hạ Hành.

Khoảnh khắc đó Hạ Hành hoài nghi Phong Dự Thần muốn hôn mình, nghĩ cũng không muốn nghĩ liền giơ tay đánh một cái vào mặt Phong Dự Thần.

Một cú đấm nặng nề rơi xuống, Phong Dự Thần ngược lại rất thanh tỉnh.

Hạ Hành xả giận xong cũng hoàn hồn lại. Liền nghe Phong Dự Thần ách thanh nói, "Cậu đứng im thì tôi mới nới lỏng tay."

Rõ ràng bị đánh chính là Phong Dự Thần. Hạ Hành như bị ù tai. Giọng nói Phong Dự Thần giống như vang lên trên trần nhà.

Phong Dự Thần quả nhiên buông lỏng tay. Hạ Hành tay chân luống cuống, sửng sốt vài giây, đi tới ghế số pha ngồi xuống.

Nếu như bây giờ Hạ Hành có thể nhìn thẳng vào hắn thì sẽ phát hiện trên cổ Phong Dự Thần cũng có chút đỏ lên.

Phong Dự Thần cảm thấy chính mình cũng có chút hoảng hốt, vừa nãy những câu nói kia quả thực không giống hắn có thể nói ra. Ở bên cạnh đứa nhóc này làm cho hắn y như tên từ trời rơi xuống.

Bầu không khí lúng túng khó giải thích được. Khóe miệng đau đớn làm Phong Dự Thần nhớ tới mục đích đến đây lần này của mình. Lấy điện thoại di động ra, đưa tới.

Hạ Hành nhận lấy. Hai người đều cần giải toả khỏi bầu không khí ngượng ngùng kia.

Trong điện thoại di động là đối tượng hẹn hò của cậu, hình ảnh Ngô Hạo Vũ. Anh đang ôm một nam nhân có chút không tỉnh táo từ trong phòng đi ra. Còn có một cảnh là Ngô Hạo Vũ đang hôn người khác trong tiệc sinh nhật.

Hạ Hành lướt lướt thấy vài tấm còn có nhiều động tác thân mật hơn.

Xem ra Phong Dự Thần đã bỏ công sức, biết Ngô Hạo Vũ là đối tượng hẹn hò của cậu nên mấy ngày ngắn ngủi liền cho cậu thông tin mật.

Chỉ là cậu căn bản không cần thiết những bức hình này. Cậu biết rất rõ Ngô Hạo Vũ là loại người thế nào.

"Đây là đối tượng hẹn hò của cậu." Phong Dự Thần quan sát sắc mặt Hạ Hành.

Hạ Hành đem điện thoại di động trả lại cho Phong Dự Thần, "Tôi biết."

Phong Dự Thần suy tính thái độ Hạ Hành, "Cậu biết nhưng vẫn muốn cùng hắn kết hôn?"

Hạ Hành căn bản không có ý định cùng Ngô Hạo Vũ kết hôn. Nhưng ngoài miệng vẫn nói, "Tôi và hắn ta kết hôn là theo nhu cầu mỗi bên. Hắn cần con của tôi, tôi cần phí sinh hoạt của hắn. Hơn nữa, chúng tôi không can thiệp đến chuyện của nhau, anh nói đây không phải là kết hợp hoàn hảo sao."

Thái độ của Hạ Hành vô cùng thoải mái. Kỳ thực đầu óc vẫn rất loạn.

"Nếu như cậu có thể nghĩ đến chuyện đấy thì tại sao không thể cân nhắc đến phương án của tôi?" Phong Dự Thần nhìn chằm chằm Hạ Hành, "Cậu kết hôn với cái tên họ Ngô kia thì hai đứa nhỏ đều phải theo họ người khác. Mà phương án kia, tôi chỉ cần một đứa. Hơn nữa sẽ tốt hơn cho tương lai hai đứa nhỏ."

"Anh làm sao xác định được là hai đứa?" Hạ Hành chợt phát hiện, cho tới bây giờ, phiền não và mâu thuẫn của cậu với Phong Dự Thần đều xây dựng trên cơ sở "giả thiết" này.

Nếu như mình có hai đứa...

"Dù cho chỉ có một đứa, tôi cũng có thể chăm sóc cả hai. Hơn nữa, cũng không cần theo họ của tôi." Đây là nhượng bộ lớn nhất của Phong Dự Thần.

Tại sao Phong Dự Thần làm như vậy? Đây là ý niệm đầu tiên trong đầu Hạ Hành.

Nhưng cậu ngay lập tức hiểu ra. Trong lòng Phong Dự Thần, đứa nhỏ trong bụng cậu chính là cốt nhục của hắn. Không quản có theo họ hắn hay không thì cũng là con của hắn.

Cho nên, lúc này lại khiến Hạ Hành sinh ra cảm giác nguy hiểm.

Để Phong Dự Thần đến gần, đứa nhỏ trong bụng cũng có thể bị hắn cướp đi.

"Tôi muốn thế nào thì được thế đó, liên quan gì đến anh?" Hạ Hành trừng mắt nhìn Phong Dự Thần.

Phong Dự Thần khóe miệng đau nhức không ngừng, càng nghe Hạ Hành nói càng thêm đau đầu. "Nếu như cậu chỉ muốn có cuộc sống yên ổn thì không ai có thể thích hợp hơn tôi. Cậu không phải viết kịch bản sao, tôi có thể để toàn bộ hạng mục phim của Phong Hoa cho cậu. Còn có thể cho cậu làm phim..."

Phong Dự Thần tự nhận hắn có chút hiểu biết về Hạ Hành. "Tôi cũng có thể mở phòng làm việc riêng cho cậu, cậu sẽ được tham gia tất cả hạng mục điện ảnh và truyền hình Phong Hoa dưới quyền tôi... trong vòng hai năm, cậu có thể trở thành biên kịch hàng đầu."

Sắc mặt Hạ Hành ngày càng đen.

Công việc này là niềm tự hào duy nhất của Hạ Hành. Nếu như Phong Dự Thần là vì thừa nhận năng lực của cậu mà nói ra những lời kia thì Hạ Hành sẽ cảm thấy vô cùng vinh hạnh, nhưng bây giờ hắn lại xem công việc của cậu thành điều kiện trao đổi, lòng tự tôn của Hạ Hành chịu đả kích không ít.

"Sự nghiệp của tôi là tất cả tâm huyết." Hạ Hành siết chặt nắm đấm. Nếu không phải nhìn thấy khoé miệng Phong Dự Thần bị rách thì cậu thật muốn đấm thêm một cái.

Hạ Hành cầm gối dựa lên đập về phía Phong Dự Thần. "Cút ra ngoài cho tôi."

Phong Dự Thần dựa vào xe, gió lạnh bên ngoài thổi một hơi làm hắn thanh tỉnh rất nhiều. Vốn muốn dùng vẻ mặt ôn hòa cùng Hạ Hành nói chuyện, không biết làm sao lại biến thành như vậy.

Hắn và Hạ Hành giống như hai bánh răng cưa, rõ ràng rất gần nhau nhưng chỉ là đang nghiền ép lấy nhau.

Ủa? Hình như không đúng.

Chỉ có mình hắn bị nghiền ra thôi.

Phong Dự Thần sờ sờ thuốc trong túi. Nhớ ra vì Hạ Hành và đứa nhỏ mà hắn đã quyết tâm cai thuốc lá, chỉ có thể cầm điếu thuốc ngửi một chút.

Ngẩng đầu nhìn cửa sổ phòng Hạ Hành, ánh sáng len lỏi qua tấm màn, không hiểu sao trong đầu lại hiện lên tình cảnh lúng túng vừa nãy.

Ngón tay Phong Dự Thần khẽ cong lại. Tựa như giữ lại thứ gì đó của Hạ Hành.

...

Nửa đêm, Hạ Hành bị đói bụng làm tỉnh giấc. Nhẫn nại gần mười phút, càng chịu đựng lại càng đói bụng bèn vén chăn lên, mò tới nhà bếp.

Trong tủ lạnh rỗng tuếch, chỉ còn lại sủi cảo hấp. Hạ Hành nhìn vài giây, đóng tủ lạnh.

Trong đầu nảy ra món hạt dẻ ngào đường.

Từ trước đến nay, số lần Hạ Hành ăn hạt dẻ có thể đếm được trên đầu ngón tay, thứ nhất là không thích ăn, thứ hai là vì lười bóc hạt dẻ, trên tay dính đường khó chịu cực kỳ.

Thế nhưng mà ngay lúc này, Hạ Hành lại đặc biệt thèm hạt dẻ.

Trong phòng bếp không có gì lót bụng, Hạ Hành chỉ rót cho mình ly nước, uống mấy ngụm rồi quay lại phòng.

Lúc này mới để ý điện thoại di động phát sáng nhấp nha nhấp nháy, có tin nhắn.

Hạ Hành mở điện thoại di động ra, là tin nhắn của Phong Dự Thần. Hạ Hành vốn không muốn xem nhưng vẫn không nhịn được liếc mắt một chút.

Thần: Xin lỗi.

Thần: Nói đến công việc của cậu, thật áy náy.

Hạ Hành tức cười. Vấn đề về đứa nhỏ, Phong Dự Thần vẫn khăng khăng ý định cũ.

Hạ Hành cầm điện thoại di động một lần nữa nằm xuống giường.

Hạ Hành gửi tin nhắn —— xin lỗi mà giải quyết được vấn đề, thì cảnh sát để làm gì?

Nhấn gửi, lại thu hồi.

—— tự cho là mình đúng. Anh là đồ bá tổng không biết lý lẽ.

Gửi đi, tiếp tục thu lại..

Không ngủ được, Hạ Hành đột nhiên cảm thấy trò chơi này cũng rất thú vị.

—— đang đói, muốn ăn hạt dẻ ngào đường.

Gửi đi, vội thu lại.

—— cũng lạ thật, khẩu vị bây giờ của tôi thay đổi thật thất thường.

Hạ Hành tiếp tục nói lung ta lung tung vài câu. Nhìn trên màn hình khoảng chừng mười tin nhắn thu hồi, cảm thấy dừng tay được rồi.

Vì trò chơi nhỏ này mà làm cho tâm tình cậu lập tức tốt lên. Dù sao cũng không ngủ được nên ngồi xem lại kịch bản.

Không lâu sau, điện thoại di động bỗng nhiên sáng lên.

Thần: Tôi ở dưới nhà cậu.

Hạ Hành ngẩn ngơ.

Tại sao Phong Dự Thần lại ở ngoài cửa? Mà đã ở ngoài cửa thì sao không trực tiếp gọi điện thoại? Một giây sau liền biết, Phong Dự Thần sợ cậu đang ngủ, gọi điện thoại sẽ đánh thức cậu cho nên mới gửi tin nhắn.

Chẳng qua, nếu như cậu đang ngủ thật, thì hắn vẫn đứng ở cửa?

Hạ Hành xoắn xuýt, suy nghĩ có nên mở cửa cho hắn vào nhà không. Bây giờ cũng gần năm giờ sáng.

Hạ Hành định để cho Phong Dự Thần chờ gần mười phút rồi mới ra mở cửa. Nhưng đợi không đến mười giây, Hạ Hành đã vén chăn lên, nhảy xuống giường.

Đi được mấy bước lại quay trở lại, vội vội vàng vàng mặc thêm áo ngủ, nhanh chân bước ra ngoài.

Vừa mở ra, Phong Dự Thần quả nhiên đứng ở cửa.

"Làm gì?" Hạ Hành cau mày, bày ra bộ dáng thiếu kiên nhẫn.

Quần áo trên người Phong Dự Thần không giống như mọi ngày, không có âu phục thẳng thớm, chỉ đơn giản chiếc áo khoác gió màu đen cùng quần tây. Thoạt nhìn trẻ hơn vài phần.

Đương nhiên, lúc thường cũng không già. Chỉ là trưởng thành hơn, trông lão luyện thành thục.

Phong Dự Thần đem túi trong tay đưa tới trước mặt cậu, "Hạt dẻ ngào đường."

Trên đầu Hạ Hành bắt đầu đổ mồ hôi. Ban đêm không ngủ được nên nghịch ngợm một chút thôi. Không ngờ tin nhắn mình gửi đi, Phong Dự Thần đều đọc được. Hạ Hành dùng toàn bộ trí nhớ, cố gắng nhớ ra rốt cuộc mình gửi tin nhắn gì cho Phong Dự Thần.

"Cầm, còn nóng lắm."

Hạ Hành nhận lấy."Bây giờ đã là mấy giờ rồi, sao anh không ngủ."

Phong Dự Thần sau khi rời khỏi chỗ Hạ Hành về nhà, xác thực có chút hưng phấn khó giải thích được, còn làm cho hắn không ngủ được. Hắn nhắn tin cho Hạ Hành vốn không hi vọng cậu sẽ trả lời, không nghĩ tới cậu lại nói muốn ăn hạt dẻ.

Biết tính tình của đứa nhóc này sẽ ngại không nói thẳng trước mặt hắn, Phong Dự Thần cũng không quan tâm đến, chỉ theo chân Hạ Hành đi vào phòng.

Chiếc ly Phong Dự Thần đã dùng vẫn y nguyên ở trên khay trà. Hạ Hành cảm thấy không quen lắm. Cho hắn thêm ly nước ấm liền ngồi xuống ghế sô pha ăn hạt dẻ.

Xem ra là đói bụng thật, Phong Dự Thần nhìn Hạ Hành gần như muốn ăn nguyên hạt không cần bóc vỏ.

"Ăn chậm một chút. Không ai giành với cậu."

Hạ Hành mặc kệ Phong Dự Thần ra vẻ gia trưởng. Chỉ cần ăn được hạt dẻ là tốt nhất. Mỗi một hạt vào bụng cũng làm cho lòng cậu cảm thán một tiếng.

Phong Dự Thần không nhìn được nữa, cầm lấy túi túi hạt dẻ, lấy ra từng hạt một, chậm rãi lột rồi đưa cho Hạ Hành.

Hạ Hành cũng xem như đây là thói quen của Phong Dự Thần, nhận lấy: "Anh không làm cha thì thực sự rất thiệt thòi."

Phong Dự Thần không đáp. Chỉ sợ nói câu nào không đúng sẽ chọc đến tính khí của đứa nhóc này.

Phong Dự Thần không nhanh không chậm lột hạt dẻ, chờ Hạ Hành nhai kỹ mới đưa cho cậu một hạt khác.

"Giờ này anh đi đâu mua được hạt dẻ?" Hạ Hành một miệng nhét đầy hạt dẻ.

Phong Dự Thần yên lặng đưa thêm một hạt nữa mới nói, "Tình cờ Cốc Sinh có một người em gái mở cửa hàng hoa quả khô, hôm qua bán còn một chút, tôi nhờ cậu ta cầm tới."

Hôm qua còn dư, vẫn còn nóng? Hạ Hành yên lặng mà lặp lại. Cậu kích động nhưng không ngu ngốc.

"Việc kết hôn của Ngô gia, tôi sẽ không đồng ý." Hạ Hành nói, "Mà đề nghị của anh cũng không thể. Cho nên hết hy vọng đi."

"Được thôi." Phong Dự Thần khóe miệng giật giật, quyết định trước hết nên thuận theo ý cậu.

Hiện tại chỉ có thể vuốt lông đứa nhóc này.

Hơn nữa, chỉ cần Hạ Hành đừng vội mà đem mình gả đi thì chuyện gì cũng có thể từ từ nói.

Bởi vì không thể nói chuyện bình thường nên Phong Dự Thần yên lặng nhìn Hạ Hành.

Da dẻ trắng mịn cùng đôi môi đỏ mọng.

Chẳng trách Ngô Hạo Vũ quấn lấy cậu không tha.

Liếc mắt một cái, giữa rãnh ghế sô pha vẫn còn thứ kia, bị gối đệm che lại, chỉ lộ ra phần đầu.

"Đừng bóc nữa, tôi ăn no rồi." Hạ Hành nói. Chủ yếu là vì đã hơn năm giờ, lát nữa Phong Dự Thần còn phải đi làm.

Không thấy tiếng trả lời, Hạ Hành ngẩng đầu, thấy ánh mắt Phong Dự Thần ý vị sâu xa đang nhìn chằm chằm mình.

Lưng Hạ Hành bắt đầu toát mồ hôi.
Chương Trước/44Chương Sau

Theo Dõi