Chương Trước/44Chương Sau

Mang Thai Con Của Lão Đại Hào Môn

Chương 30

Lư Phỉ đặt điện thoại di động xuống, Lâm Nam không kịp đợi, vội hỏi: "Phong tổng có thể đến sao?"

Lư Phỉ vỗ cánh tay anh, "Lát nữa nói sau."

Lâm Nam nhớ ra còn có người thứ ba ở đây.

Hạ Hành đóng tập tài liệu lại.

Lư Phỉ cười cười nhìn Hạ Hành giải thích, "Hạ biên kịch, cậu có thể không biết. Lúc trước Phong tổng lên kế hoạch, điểm quan trọng nhất chính là muốn mang cho người mới nhiều cơ hội phát triển hơn. Sau đó còn tự đề cử Lâm Nam, Phong tổng rất có mắt nhìn người, Tiểu Nam của chúng ta quả nhiên không phụ lòng kỳ vọng của mọi người."

Lâm Nam ở bên cạnh có chút ngượng ngùng cười cười.

Hạ Hành gật gật đầu, đứng lên. "Không có chuyện gì nữa thì tôi đi trước."

Lư Phỉ nhìn bóng lưng Hạ Hành khuất sau cửa.

Nàng muốn cho Hạ Hành biết, Phong Dự Thần chỉ mà nhất thời hứng thú mà thôi.

Lúc hứng thú, cái gì cũng có thể cho cậu, còn đã chán ghét thì lại vứt như rác thải.

Lâm Nam vội vàng hỏi: "Phong tổng đến cùng là có tới hay không?"

Lư Phỉ lườm anh một cái, "Cậu cũng không phải không biết, anh ta bận rộn như vậy. Làm gì có thời gian đến đây?"

Lâm Nam một mặt thất vọng.

Bên kia Phong Dự Thần vừa tắt điện thoại, nhíu nhíu mày.

Một lát sau, Cốc Sinh nhẹ nhàng đẩy cửa vào, đem tập văn kiện đặt trên bàn Phong Dự Thần, "Chu Thiên Thanh đến công ty, đang thảo luận về mảnh đất số tám trong phòng kế hoạch. Anh có muốn đến gặp một chút không?"

Phong Dự Thần đặt tay lên bàn, suy nghĩ một chút, "Không. Hạng mục này, cậu nên để mắt tới."

Hắn cũng có chút bất mãn với Chu Thiên Thanh. Hơn nữa nhìn thấy ông cũng không biết nên nói gì.

Phong Dự Thần nghĩ đến điều gì đó, "Cậu yêu cầu bọn họ gửi báo cáo tài chính hai năm gần đây của công ty họ cho tôi."

Cốc Sinh nói: "Tôi đã nói Chu Thiên Thanh rồi."

Phong Dự Thần hài lòng gật gật đầu. Mọi chuyện Cốc Sinh đều sắp xếp trước cho hắn.

Mười năm trước, việc đầu tiên hắn phải làm chính là cải cách bộ phận chủ đạo của công ty. Đề bạt Cốc Sinh từ tiếp tân lên đến bên cạnh mình, Phong Dự Thần đối với mắt nhìn người nhìn việc của mình khá là tự đắc.

"Đúng rồi." Cốc Sinh do dự một chút, "Lư tổng có phải gọi điện thoại cho anh không?"

"Làm sao?" Phong Dự Thần cảnh giác.

"Mười phút trước, Lư tổng gọi điện thoại tới hỏi tôi tối nay anh có lịch trình gì quan trọng không. Tôi nói cho cô ấy biết, tối nay anh có một bữa tiệc quan trọng."

Phong Dự Thần rõ ràng rất tức giận, đem tập văn kiện trên bàn ném một cái, "Người này tại sao không biết thân biết phận? Còn muốn nhúng tay vào cuộc sống riêng của tôi?"

Cốc Sinh nhẹ giọng cười.

Lư Phỉ trắng trợn theo đuổi Phong Dự Thần, toàn bộ tập đoàn đều biết, cũng không phải bí mật gì.

Phong Dự Thần vì tránh né nàng, thậm chí công khai ám chỉ cho nàng rằng mình thích nam, làm cho nàng biết khó mà lui. Nhưng kết quả là Lư Phỉ mang tiểu thịt tươi dưới trướng nàng đến bên cạnh hắn để theo dõi.

"Người khác không đâm vào tường thì không quay đầu lại, còn Lư tổng đại khái là đâm vào tường cũng không quay đầu lại." Cốc Sinh nói.

Phong Dự Thần xoa xoa huyệt thái dương.

Hạ Hành từ Phong Hoa đi ra, không biết đi bao lâu, trong lòng rối như tơ vò. Phút chốc cảm thấy thân là một đại lão tổng, không có ai bồi bên người thì ai tin? Chính hắn cũng từng nói, người muốn sinh con cho hắn thì có thể xếp hàng dài.

Một lát sau liền nghĩ lại, cũng không ảnh hưởng đến cậu. Hơn nữa, đều là nam nhân bình thường, cũng đã lớn cả không phải còn nhỏ, cậu không thể ngang bướng không cho người khác không có bạn trai.

Trong đầu Hạ Hành đang mâu thuẫn, một giây trước tự thuyết phục chính mình, một giây sau lại phủi bay đi, phiền đến chịu không được.

Trong đầu liền hiện ra đôi mắt trong như nước của Lâm Nam, Hạ Hành có chút thất thần.

Một mình đi dọc theo con đường, không biết đi được bao lâu, cậu ngồi xổm xuống ven đường, nhìn mấy đứa nhỏ chơi bóng rổ. Qua hai tiếng sau, mới nhớ tới gọi điện thoại cho Vạn Thiên.

"Lát nữa tớ tới chỗ cậu." Hạ Hành nói.

"Hiếm thấy nha. Hạ Tiểu Hành, cậu còn có thể cam lòng ra ngoài rồi?" Vạn Thiên cũng không biết Hạ Hành đang ở cùng Phong Dự Thần, y cảm thấy gần đây Hạ Hành rất khó gọi ra ngoài.

"Cậu cũng gọi Trần Cửu, nói cậu ấy đến chỗ cậu chờ tớ." Hạ Hành nói.

Tối nay Phong Dự Thần cũng không về, nói không chừng là muốn tham gia tiệc mừng Lâm Nam kia.

Hạ Hành bực bội đá cục đá dưới chân, đập vào luống hoa, vang một tiếng "bang".

Hạ Hành đi bộ qua đến nơi, Trần Cửu cùng Vạn Thiên đã đang chờ cậu. Vương Khoan cũng ở đây, lại còn ngượng ngùng nhìn Hạ Hành vẫy vẫy tay, cũng cảm thấy chính mình quá dính người.

Hạ Hành vừa đặt tài liệu lên bàn, Trần Cửu giống như sói đói chụp mồi cầm lên. Vừa mở ra, hưng phấn nện lên bàn một cái, "Tôi biết ngay mà."

Vương Khoan không biết đó là cái gì, nhích lại gần Trần Cửu cùng xem.

Vạn Thiên lại nhìn Hạ Hành, chọc chọc cậu, "Cãi nhau với Phong lão đại à?"

"Không có."

Nếu là cãi nhau cũng tốt.

Hạ Hành rất ít khi như thế, mặc dù nỗ lực duy trì bộ dáng lúc thường, nhưng rõ ràng là đang mất tập trung.

Vạn Thiên có chút bận tâm, "Vậy sao cậu giống như đang thất tình vậy?"

Dáng vẻ hồn bay lạc phách, trước đây Hạ Hành cùng hai tên bạn trai cũ kia chia tay cũng không đến mức như vậy.

"Cậu cảm thấy tớ đang yêu?" Hạ Hành đột nhiên hỏi.

Vạn Thiên phì cười. "Ai cũng biết, chỉ có cậu không biết."

Xác thực cậu đang yêu. Cùng cái tên gia trưởng Phong Dự Thần kia.

Hạ Hành bỗng nhiên muốn cười, nhưng mà có gì để cười chứ.

Vương Khoan lặng lẽ chăm chú nhìn Hạ Hành. Vạn Thiên cuộn quyển tạp chí lại, đánh vào đầu Vương Khoan, "Chuyện gì cũng không liên quan đến cậu. Biết không?"

Vương Khoan lại cúi đầu xem tài liệu cùng Trần Cửu.

Trần Cửu vẫn đắm chìm trong vui sướng, không nghĩ tới lại có nhiều hạng mục như vậy. Hơn nữa còn là Phong Hoa. "Hạ Hành, những hạng mục này đủ để chúng ta bận rộn trong một thời gian dài rồi."

Hạ Hành nói: "Đừng cao hứng quá. Có thể đảm nhiệm toàn bộ hay không, còn phải xem thực lực của chúng ta."

Trần Cửu không rõ.

"Cậu tìm được bao nhiêu người?" Hạ Hành hỏi.

"Tớ nghĩ chúng ta mới bắt đầu, không thể mù quáng làm quy mô lớn, trước tiên tôi chọn được bốn biên kịch."

Hạ Hành gật đầu. Kỳ thực một đội ngũ biên kịch có năm, sáu người đã là đủ rồi.

Vương Khoan đột nhiên giớ tay, "Có thể tính em trong đó không?"

Vạn Thiên một mặt ghét bỏ: "Cậu làm được cái gì?"

"Em sẽ làm sổ sách." Vương Khoan lên giọng, "Em học kế toán. Văn phòng của các anh không thể chỉ có biên kịch."

"Không phải cậu thích vẽ vời sao?" Vạn Thiên hỏi.

"Đấy chỉ là sở thích riêng." Vương Khoan nâng cằm.

Hạ Hành cùng Trần Cửu hoàn toàn thay đổi cái nhìn về Vương Khoan.

Hạ Hành nói kết quả của cuộc đàm phám của cậu cùng Lư Phỉ cho Trần Cửu nghe. Đội ngũ mới được thành lập, những hạng mục đầu tiên nếu giao cho những người khác thì Hạ Hành không yên lòng. Ngay tại chỗ cùng Trần Cửu phân công hạng mục, mỗi người làm mấy cái.

Đại cương và nhân vật phác thảo thì lại cho người khác, xem như đào tạo.

Nhiệm vụ đã phân phó xong xuôi, Trần Cửu liền hỏi: "Văn phòng của cậu ở đâu? Chúng ta qua xem một chút."

Hạ Hành cũng đang có ý đó. "Được."

Vạn Thiên nhìn về phía Hạ Hành: "Cậu có văn phòng riêng?"

Hạ Hành gật đầu.

Một lát sau, Vạn Thiên nói: "Hoá ra tớ không phải người đầu tiên biết đến."

Y cảm thấy qua một thời gian không gặp, Hạ Hành có rất nhiều chuyện không nói cho y biết.

Hạ Hành trầm mặc vài giây, "Là Phong Dự Thần chuẩn bị."

Vạn Thiên "A" một tiếng.

Hai người này phát triển đã đến giai đoạn mới. Cậu có chút lý giải được phiền não của Hạ Hành.

Tâm tình phức tạp vô cùng. Cơ hội Hạ Hành cần y xem ra càng ngày càng ít.

Vạn Thiên lái chiếc xe màu đỏ của mình chở ba người cùng đến văn phòng của Hạ Hành. Vừa xuống xe, Trần Cửu cùng Vương Khoan vừa thấy toà nhà trước mắt, liền "hô hố" réo lên không ngừng. Hiện tại đúng lúc tan tầm, người ra vào đều là người tinh anh, càng làm cho mấy người này hưng phấn không thôi.

Chờ mọi người lên lầu, Hạ Hành mở cửa. Mấy người đi vào trong, trái lại nói không ra lời.

Bốn người cùng nhau ngồi xuống đất trước tấm thuỷ tinh lớn. Tuổi tác không khác nhau bao nhiêu, đều là sự nghiệp riêng của bản thân, trong lòng mỗi người đều cuộn lên như sóng.

"Hạ Tiểu Hành, nơi này là nơi bắt đầu của cậu." Vạn Thiên nói.

"Ừm."

Ba người đều nhìn chân trời xa xăm, ánh mắt Hạ Hành lại rơi xuống toà nhà cách đó không xa. Cậu quên nói với Ngô Nồng, tối nay có thể không về nhà ăn cơm được.

"Đi, tìm chỗ ngồi uống rượu." Trần Cửu đứng lên.

"Được." Hạ Hành cũng đứng lên.

Bốn người đến nhà hàng lẩu. Vạn Thiên gọi một bàn thịt bò, thịt cừu, hải sản các loại. Trần Cửu gọi bia, cảm thấy không đã nghiền liền gọi thêm rượu đế.

"Hôm nay không say không về." Trần Cửu rót rượu cho từng người.

"Hạ Tiểu Hành không uống rượu." Vạn Thiên cản lại, đưa nước chanh cho Hạ Hành.

"Từ khi nào mà cậu ta không thể uống rượu? Tửu lượng của cậu ta còn lớn hơn tôi." Trần Cửu cưỡng ép mời rượu.

Vạn Thiên trực tiếp nói nhân viên phục vụ cất ly rượu của Hạ Hành.

Sự thực chứng minh, dù không có Hạ Hành tham dự, Trần Cửu uống cũng rất sảng khoái. Anh đang cao hứng. Mặc dù vẫn muốn giựt giây Hạ Hành uống một chút, nhưng lúc này cũng không nghĩ đến nữa. Tửu lượng của Trần Cửu không được tốt, pha rượu uống, có chút chóng mặt. Lúc đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, đem nửa bình rượu đổ lên người Hạ Hành.

Hạ Hành nghe mùi rượu cũng có chút muốn uống.

"Cậu làm sao? Muốn mượn rượu giải sầu?" Vạn Thiên nhìn cậu.

"Sầu cái gì mà sầu?" Hạ Hành uống nước chanh. Nhưng vẫn không thoải mái.

Trần Cửu muốn chơi cho tận hứng, ăn uống no đủ liền đề nghị đi hát.

"Không được, Tiểu Hành phải đi về." Vạn Thiên từ đầu đến cuối đều cảm thấy Hạ Hành có gì đó không đúng.

"Đi KTV." Hạ Hành phụ họa.

Hơn nữa còn không biết mấy giờ Phong Dự Thần mới về. Mỗi ngày đều là cậu ở trong phòng chờ hắn.

Vậy cậu là cái gì? Hòn vọng phu.

"Đã mười giờ rồi." Vạn Thiên phát sầu nhìn Hạ Hành, "Không phải cậu hay đi ngủ lúc mười một giờ sao?"

"Ai nói tớ ngủ tầm giờ này? Đi. Cùng đi." Hạ Hành đứng lên trước.

"Cậu muốn đi đâu?" Đột nhiên truyền đến giọng nói trầm thấp của ai đó.

Mấy người đều quay đầu nhìn lại. Trần Cửu say chuếch choáng hỏi Vương Khoan: "Người này là ai vậy?"

"Là người theo đuổi Hạ Hành." Vương Khoan bực bội nói.

"Phong lão đại." Vạn Thiên vui vẻ ra mặt.

Phong Dự Thần không biết từ nơi nào chạy tới. Hình như là vừa tham gia tiệc xong, quần áo chỉnh tề, tóc tai vuốt gọn, thoạt nhìn càng anh tuấn suất khí.

Trong lòng Hạ Hành còn khó chịu hơn. Đây là vừa tan tiệc của Lâm Nam về?

Nhưng mà Phong Dự Thần làm sao biết cậu ở đây? Hạ Hành trừng mắt nhìn Vạn Thiên.

Vạn Thiên làm bộ không hiểu, "Nhìn cái gì vậy? Lúc cậu vào nhà vệ sinh, Phong lão đại gọi điện thoại tới. Cậu không có ở đây nên tớ bắt máy giúp cậu."

"Không phải đã nói đi KTV sao?" Hạ Hành chỉnh chỉnh quần áo của mình.

Vương Khoan đẩy Trần Cửu say đến bảy tám phần. "Đi đi."

Phong Dự Thần giống như bức tường ngăn ở trước mặt Hạ Hành. Nếu như lúc thường, Hạ Hành muốn ca hát thì cũng không có gì. Chỉ là bộ dáng Hạ Hành lúc này thoạt nhìn không đúng lắm.

"Tối nay muộn rồi, chúng ta đi về trước." Phong Dự Thần chậm rãi nói.

"Tránh ra." Hạ Hành lớn tiếng.

Phong Dự Thần nhìn Hạ Hành, nghĩ mãi không ra mình đắc tội người này khi nào.

Một mùi rượu nồng nặc từ Hạ Hành trên người bay tới, Phong Dự Thần nắm tay cánh tay Hạ Hành, "Cậu uống rượu?"

"Anh quản được tôi?" Hạ Hành giãy giụa tránh né.

Phong Dự Thần buông tay, một tay khác dìu eo cậu.

"Không có, không có." Vạn Thiên vội vàng nói.

"Uống cũng không sao. Tửu lượng của Hạ Hành rất tốt." Trần Cửu nghe vậy liền nói. Anh cũng không biết chuyện gì xảy ra.

Chỉ biết là người này quấn lấy Hạ Hành, không để bọn họ rời đi.

"Cậu nói bậy gì đó." Vạn Thiên cúi đầu nói bên tai Trần Cửu, "Hắn chính là Phong lão đại. Hạng mục trong tay các cậu đều là hắn cho. Cậu có còn muốn sống trong giới không?"

Trần Cửu nhìn Vạn Thiên nửa ngày, cuối cùng cũng rõ ràng, lập tức ngậm chặt miệng.

"Anh đừng cản đường tôi." Hạ Hành buồn bực nói.

Phong Dự Thần im lặng nhìn cậu. Rõ ràng tâm tình Hạ Hành không tốt.

"Làm sao vậy? Có chuyện gì không thể nói với tôi?" Phong Dự Thần ôn nhu nói, không hề động đậy chăm chú nhìn Hạ Hành. Trong đôi mắt là kiên trì cùng sủng nịch vô tận.

Hạ Hành bỗng nhiên không dám nhìn Phong Dự Thần. Cố gắng chịu đựng một lát, chuyển tầm mắt đi chỗ khác, "Chỉ là.... Muốn đi hát."

"Vậy tôi đi cùng cậu." Phong Dự Thần nhẹ nhàng nói.

Hạ Hành ngơ ngác, có chút không biết như thế nào cho phải.

"Hát cái gì mà hát, đã mấy giờ rồi? Phong lão đại, anh mau đưa Hạ Tiểu Hành về đi." Vạn Thiên ngáp một cái.

Phong Dự Thần vẫn nhìn Hạ Hành như cũ, "Cậu muốn sao?"

Hạ Hành nhìn xuống mặt đất, một lát sau mới thấp giọng nói, "Về nhà."

Phong Dự Thần không nói gì mà cười cười, vươn tay ôm lấy eo Hạ Hành dắt đi.

Đột nhiên nghĩ đến gì đó, nhìn Vạn Thiên nói: "Chúng tôi đi trước. Rảnh rỗi sẽ đưa Hạ Hành đến chỗ cậu chơi."

Vạn Thiên cảm thấy trong lời Phong Dự Thần nói có đại ý.

"Bây giờ chúng tôi đang ở cùng nhau." Phong Dự Thần nói cho Vương Khoan nghe.

Nhìn bóng lưng hai người, Vương Khoan lập tức nhảy lên."Cái gì, đây là có ý gì?"

"Hai người họ ở chung." Vạn Thiên cầm miếng dưa hấu lên, bắt đầu ăn.

Bên ngoài đã rất tối. Phong Dự Thần ôm Hạ Hành mãi cho đến khi đến xe, mở cửa xe, để Hạ Hành lên xe trước rồi mới lên sau.

"Làm sao vậy?" Phong Dự Thần hỏi Hạ Hành.

Hạ Hành trừng mắt Phong Dự Thần, đột nhiên bắt được cổ áo hắn, mạnh mẽ hôn lên.
Chương Trước/44Chương Sau

Theo Dõi