Chương Trước/44Chương Sau

Mang Thai Con Của Lão Đại Hào Môn

Chương 4

Hạ Hành không lên tiếng. Chính cậu là heo, không thể oán người khác được. Cậu vừa định tháo dây an toàn ra thì xe đột nhiên nhấn ga một cái, lái đi mất.

"Tôi muốn xuống xe." Hạ Hành nhìn Phong Dự Thần.

"Là cậu tự mình lên xe." Phong Dự Thần lạnh nhạt nói.

Hạ Hành muốn nổi giận nhưng lại nhìn thấy mái tóc và bả vai ẩm ướt của Phong Dự Thần...

Được thôi. Chỉ có nửa giờ, Phong Dự Thần còn có thể ăn mình sao?

Hạ Hành để mình ngồi dựa lưng vào ghế thoải mái, nghiêng đầu nhìn bên ngoài cửa sổ.

Một thế giới rực rỡ vào ban đêm.

Chiếc xe lái rất êm, vẫn không vượt quá 50km/h như cũ. Hiện tại Hạ Hành đã hiểu tại sao chiếc xe thoạt nhìn thập phần khoa trương này lại có thể chạy với tốc độ như rùa bò vậy. Đại khái là vì mình đang mang thai.

Điện thoại di động của Hạ Hành rung lên, cậu không có nhiều bạn bè, Vạn Thiên là một trong số ít đó. Trong gia đình Vạn Thiên có rất nhiều người, y còn có mấy người anh trai, vì vậy gia đình cũng không ép buộc mà để Vạn Thiên tuỳ theo tính tình làm bừa. Sau khi tốt nghiệp Vạn Thiên liền mở một quán gay bar, không tới mấy tháng đã bị các chị gái tới giành tình nhân đập phá một phen, cuối cùng quán bar đành phải đóng cửa. Sau đó mở nhà hàng lẩu, kinh doanh được nửa năm lại tiếp tục đóng cửa.

Bây giờ quán đang là tiệm cà phê, làm một vài món ăn nhẹ Trung Quốc và Phương Tây.

"Hạ Tiểu Hành, thế nào rồi? Kết quả ra sao?" Vạn Thiên hô to gọi nhỏ.

"Ừm." Hạ Hành chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng.

Giọng Vạn Thiên truyền tới bên tai, Hạ Hành cũng không thể lơ đi sự tồn tại của Phong Dự Thần được.

"Là nam hay nữ, một đứa hay hai?" Vạn Thiên lo lắng hỏi.

"Chưa được bao lâu, biết làm sao được." Hạ Hành đáp.

"Trời ạ, đã sắp hai tháng, cậu không biết nửa tháng đã có kết quả rồi sao? Làm sao để đến bây giờ mới đi kiểm tra?"

Vạn Thiên khi nói chuyện như máy chạy, Hạ Hành hoàn toàn không chen miệng được.

Cũng không mất mấy ngày, chỉ là công việc có chút gấp, khoảng thời gian này cậu đều toàn tâm toàn ý tập trung viết kịch bản.

"Cũng gần hai tháng rồi, cậu có bắt đầu nôn nghén không vậy?" Vạn Thiên muốn hỏi vấn đề quan trọng nhất.

"... Không có." Nếu như không phải ngày hôm nay có kết quả kiểm tra, Hạ Hành hoàn toàn không có chút cảm giác nào.

Hơn nữa, hơn một tháng đã nôn nghén rồi sao?

"Bây giờ không có không có nghĩa là sau này cũng không, còn nữa, không phải nôn một lần là hết, phải nôn đủ ba tháng, thật là đáng sợ." Giọng nói Vạn Thiên thập phần nghiêm túc.

Hạ Hành trầm mặc vài giây, "Thật sự nôn nghén lâu như vậy?"

"... Tớ nghe nói." Vạn Thiên nói nhỏ dần, "Đúng rồi, ngày mai cậu đến đây đi, tớ làm cho cậu một bữa đầy đủ dinh dưỡng."

"Không cần."

"Sao vậy? Cậu tự làm cơm?"

Hạ Hành không đáp. Cậu rất khi nấu ăn. Trước đây cậu thường xuyên đến quán, thuận tiện giải quyết một ngày ba bữa. Mà Giang Thiên Phàm đã nói, thời gian mang thai ba tháng đầu đặc biệt chú ý sức khoẻ, không được làm việc quá sức. Hiện tại mỗi ngày đều chạy đến "Thuỷ yêu" có chút không tiện.

"Vậy mỗi ngày tớ làm cơm cho cậu rồi nhờ người đem tới."

"Cũng được." Hạ Hành trả lời ngắn gọn, muốn tắt điện thoại. Không nghĩ tới Vạn Thiên tiếp theo cảm thán một câu, "Hạ Tiểu Hành thật đáng thương, ngay cả chuyện muốn có con cũng phải cần đến máy móc..."

Hạ Hành dứt khoát tắt điện thoại.

Đâu chỉ muốn có con, Hạ Hành chỉ cần bị người khác đụng vào, toàn thân liền nổi mẩn.

Cậu biết nguyên nhân chính là do tâm lý của bản thân nhưng cũng không biết làm cách nào khắc phục được.

Vừa đặt điện thoại di động xuống liền nghe Phong Dự Thần trầm giọng hỏi: " "Ngay cả chuyện muốn có con cũng phải cần đến máy móc" là có ý gì?"

"Mắc mớ gì tới anh!" Hạ Hành nghiêng mặt sang một bên nhìn ra ngoài.

Không nghe Hạ Hành trả lời, Phong Dự Thần xoay người nhìn cậu.

Xuyên qua tia sáng bên ngoài là chiếc mũi cao cùng hàng lông mi dài của Hạ Hành.

Giọng nói Phong Dự Thần dịu lại, "Vẫn ăn cơm được?"

"Vẫn ăn tốt. Có khi còn muốn ăn thêm vài món." Hạ Hành đầy oán khí nói.

Xe vừa đến trước cửa tiểu khu, Hạ Hành lập tức nói: "Dừng xe."

Lần này Phong Dự Thần không chơi trò gì nữa, xe dừng lại trước cửa lớn tiểu khu.

Hạ Hành vội vàng cởi dây an toàn, nhảy xuống xe.

Phong Dự Thần nhìn thấy cũng muốn xuống xe theo, bộ dạng giống như muốn đưa cậu lên tận nhà. Hạ Hành đi được vài bước, thuận miệng nói với hắn, "Đừng có đi theo tôi."

Về đến nhà đã mười hai giờ đêm, Hạ Hành đi tắm, trước khi lên giường nhận được điện thoại của Đinh Kiệt, "Tiến độ thế nào rồi?"

Trong tay Hạ Hành là bộ kịch bản bốn mươi tập cung đình quyền mưu từ Đinh Kiệt giao cho.

Đinh Kiệt là biên kịch nổi tiếng trong nước, có đội ngũ sáng tác, hợp tác qua một hai lần Đinh Kiệt liền coi trọng Hạ Hành. Đem bộ này cho cậu đảm nhiệm.

Bộ này không giống với hai bộ trước, bộ này do Hạ Hành chủ bút, khi kết thúc sẽ có tên hai người đồng biên tập.

Không giống trước đây chỉ có một tên, vì vậy Hạ Hành đối với bộ này vô cùng hao tốn tâm tư.

"Không phải nói hai tháng sao?" Hạ Hành nói. Lúc này mới hơn một tháng.

"Bên nhà sản xuất thúc giục gấp. Cậu chừng nào chuẩn bị xong?"

"Thêm một tuần nữa đi." Hạ Hành nói.

Đinh Kiệt không quên giải thích, "Đơn giản hoá thôi."

"Được, em nhớ rồi." Kịch bản với những loại văn học sáng tác rất khác biệt, có một số quy ước riêng. Nếu như viết quá phức tạp, không chỉ có đạo diễn sản xuất phim mà đến diễn viên nhìn cũng không hiểu.

Đây là chuyện Hạ Hành sau khi trở thành biên kịch mới biết.

Ngày hôm sau, Hạ Hành nổi hứng dậy sớm. Sau khi tản bộ trong tiểu khu nửa tiếng, về nhà tắm rửa liền mở máy vi tính ra.

Tuy rằng "Cấm" là tác phẩm cải biên nhưng nguyên tác không tới ba mươi vạn chữ. Đem cuốn tiểu thuyết ba mươi vạn chữ biến thành bộ phim dài bốn mươi tập thì cần tăng cường rất nhiều chi tiết và nhân vật mới.

Trước tiên, Hạ Hành sửa lại bản thảo hôm nay thuận tiện ôn lại một ít kiến thức cũ, trong lúc tập trung thì đã qua một tiếng đồng hồ.

Hạ Hành đứng dậy xuống lầu ăn bữa sáng. Lúc này chuông cửa vang lên. Giờ là sáng sớm, ai lại đến đây?

Hạ Hành chuyển tới đây lâu như vậy, ngoại trừ Vạn Thiên đến thì không còn ai khác. Tiền thuê nhà hay phí điện nước thì một năm mới thu một lần.

Cửa vừa mở ra, đứng trước cửa là một dì khoảng độ năm mươi tuổi. Một tay xách cái túi lớn thân thiện với môi trường được làm bằng vải cotton.

Mà người này không quen không biết, đây là tìm nhầm nhà?

Dì ngoài cửa vừa thấy Hạ Hành liền nở nụ cười. "Hạ tiên sinh?"

Hạ Hành ngăn ở cửa, "Dì là?"

Người phụ nữ đem cái túi trong tay nhấc lên, "Dì là Lý Thục Lan. Cậu đang tìm người giúp việc? Bây giờ dì đến làm bữa sáng cho cậu." Nói xong lại cười một cái, "Như hôm nay thật không tiện, về sau cậu cứ đưa cho dì chìa khoá, dì tự vào."

Hạ Hành cảnh giác, "Giúp việc? Tôi không gọi."

"Có có. Biên lai có viết rõ ràng đây. Hạ Hành ở tiểu khu xanh, đúng không?" A di xách rất nhiều đồ, nôn nóng muốn đi vào.

"Dì chờ một chút." Có một số việc vẫn nên biết rõ. Hạ Hành gọi cho Vạn Thiên.

Đổ chuông đủ mười lần, Vạn Thiên đè thấp âm thanh nói, "Hạ Tiểu Hành, cậu để cho tớ ngủ một chút nữa được không?"

"Dì giúp việc đứng trước mặt tớ là cậu gọi?"

Vạn Thiên bên kia trầm mặc mười giây, âm thanh càng thấp hơn, "Hạ Tiểu Hành, cậu nhớ quan sát bốn phía, có phải cậu bị ai đang bí mật theo đuổi không? Có khả năng là người đó gọi dịch vụ đấy."

Trong lòng Hạ Hành lộp bộp vài tiếng. Loại bỏ hết tất thảy điều không thể xảy ra, chỉ còn lại một điều, cũng chính là chân tướng.

Việc này chỉ Phong Dự Thần mới có thể làm.

Hiện tại, trước tiên phải xin lỗi dì giúp việc."Xin lỗi dì, tôi thật sự không gọi giúp việc. Dì vẫn nên về đi." Hạ Hành nói xong liền muốn đóng cửa.

"Đừng đóng cửa a." Lý Thục Lan dùng vóc người hơi mập của mình chặn cửa lại. "Tiền cũng đã trả rồi, còn có biên lai đây. Địa chỉ số nhà đều có ở đây."

"Vậy thì đơn giản rồi, dì cứ về công ty ăn ngay nói thật, công ty sẽ liên lạc với người gọi giúp việc." Hạ Hành nói.

"Cậu xem...thôi được. Vậy dì về công ty đi hỏi một chút." Lý Thục Lan nói, lấy thứ gì đó ra đưa cho cậu, "Cái này để lại cho cậu."

Là bình sữa bò. Thương hiệu giống tối hôm qua, hương vị không sai biệt, hơn nữa hiện tại Hạ Hành cũng có chút đói bụng.

"Vậy dì chờ một chút, tôi trả tiền."

"Cầm đi, cũng không đáng bao nhiêu." Lý Thục Lan đem sữa bò nhét vào tay Hạ Hành.

Hạ Hành nhìn bình sữa bò kia, cũng không muốn xuống lầu ăn cơm liền xuống bếp rán hai quả trứng. Một hơi uống hết sữa bò, trứng chiên lại chỉ ăn một cái, hình như có chút ngán.

Đây là phương pháp ăn kiêng cậu thường dùng, trước đây chưa từng cảm thấy khó chịu. Hiện tại thực sự bắt đầu thay đổi khẩu vị?

Hạ Hành nhận thức điều này xong, tim liền đập nhanh hơn một chút.

Loại cảm giác xa lạ này làm cho cậu hơi kích động, còn có chút sợ sệt.

Điện thoại di động đặt trên bàn đột nhiên rung lên, trên màn hình là số điện thoại xa lạ.

Hạ Hành có cảm giác không ổn.

Quả nhiên, bên kia truyền đến giọng nói êm tai của Phong Dự Thần.

"Người giúp việc là do tôi sắp xếp. Cậu không cần lo lắng vấn đề chi phí đi lại. Cũng không cần cảm thấy thiếu nợ tôi cái gì. Đây là việc phải làm..."

"Cần phải cái đầu anh." Hạ Hành mắng, "Lần này tôi tiếp điện thoại của anh là muốn nói cho anh biết, đừng có quấy rầy tôi."

Người như Phong Dự Thần, cũng còn là lời hay ý đẹp.

Quả nhiên, Phong Dự Thần lại nói, "Cậu không muốn có người giúp việc, tôi cũng không miễn cưỡng. Nhưng tôi hi vọng cậu chú trọng phương diện dinh dưỡng hơn. Còn có..."

Hạ Hành cúp điện thoại, thuận tiện kéo tên hắn vào danh sách đen.

Nhìn trong dĩa còn lại một cái trứng chiên, cậu bỗng nhiên muốn ăn tiếp.

Mấy ngày sau đó, phạm vi hoạt động cơ bản của Hạ Hành đều không ra khỏi tiểu khu. Ngoại trừ nửa giờ buổi sáng ra ngoài, một giờ ăn uống, sau đó tản bộ trong tiểu khu một chút thì thời gian còn lại chính là viết kịch bản.

Số điện thoại của Phong Dự Thần bị kéo vào danh sách đen, cậu không bị quấy rầy nữa. Tùy nhiên sáng nào cũng có sữa bò đưa tới.

Sữa bò thơm ngon vừa miệng cũng không đáng giá bao nhiêu tiền, Hạ Hành liền không từ chối.

Sau năm ngày hoàn thành kịch bản. Lúc Hạ Hành đem bản thảo trong hộp thư gửi cho Đinh Kiệt đã là mười giờ tối.

Hạ Hành kết thúc trận đại chiến thoải mái.

Từ phòng tắm đi ra bỗng nghe thấy tiếng chuông cửa không ngừng bị nhấn inh ỏi. Hạ Hành suy nghĩ, không phải là Phong Dự Thần chứ?

Đây là quá rảnh rỗi?

Mở ra, đứng trước cửa là Hạ Khải Phàm. Một thân âu phục màu xám, trên người còn có chút mùi rượu, xem ra là mới ra ngoài xã giao.

Đối với sự xuất hiện của Hạ Khải Phàm, Hạ Hành cũng không bất ngờ. Đã hơn một tuần kể từ khi cậu thông báo mình mang thai, chuyện này gần như đã lên men. Hạ gia bên kia cũng không nói gì.

Mà Hạ Khải Phàm mò tới đây, chỉ có thể là lấy địa chỉ từ chỗ cha của cậu.

Hạ Hành nhường đường, để Hạ Khải Phàm vào nhà.

Hạ Khải Phàm đánh giá căn nhà nhỏ không tới tám mươi mét vuông này. Vừa vào nhà là phòng ăn nhỏ, đi vào trong là phòng khách. Nội thất rất đơn giản, phòng khách chỉ có một bộ ghế sô pha, bàn trà, TV, một bên là ban công.

"Nói đi." Hạ Hành không khách khí nói, cũng không mời Hạ Khải Phàm ngồi.

Ánh mắt Hạ Khải Phàm chuyển đến trên người đứa em trai của mình. Hạ Hành mới tắm xong, mặc một chiếc áo phông, phía dưới là quần short.

"Ngô gia hẹn hai ngày nữa cùng nhau đi ăn một bữa."

"Anh không nói với bọn họ nói tình huống của tôi?" Hạ Hành kinh ngạc nhìn gã.

Hạ Khải Phàm chỉ lạnh lùng nhìn Hạ Hành. "Nói rồi. Là Ngô Hạo Vũ muốn gặp cậu."

Ngô Hạo Vũ chính là đối tượng kết hôn của cậu. Hạ Hành không tìm ra được lý do từ chối, thời đại này thực sự có người nguyện ý làm cha cho con người khác?

"Tôi đã đáp ứng." Hạ Khải Phàm nói. Ý tứ chính là hiện tại gã chỉ đến để thông báo Hạ Hành một tiếng.

"Được thôi. Nếu như Hạ gia không nói rõ ràng, tôi cũng không ngại nói lại một lần nữa." Khoé môi Hạ Hành hơi kéo lên.

Trong lòng Hạ Khải Phàm có chút tức giận không giải thích được. Từ khi lớn lên Hạ Hành đã bắt đầu bộ dáng đầy đạo đức này. Khác với người cha sống trong uất ức của cậu.

Phản nghịch, không phục quản giáo.

"Thế nào?" Hạ Khải Phàm mở miệng.

"Cái gì thế nào?" Hạ Hành cầm ly sữa bò trên bàn trà, dựa lưng vào ghế sô pha.

"Ở cái nơi bé bằng lòng bàn tay này, mỗi ngày đều ăn thức ăn ngoài, vĩnh viễn không có công việc chính thức, đây là cách sống cậu muốn sao?"

Hạ Hành trong miệng ngậm ống hút, "Đúng vậy. So với ở Hạ gia các anh còn thoải mái hơn gấp trăm lần."

Thái dương Hạ Khải Phàm khẽ động, "Hạ gia các anh" câu nói này thành công chọc giận gã.

"Con của ai?" Tầm mắt Hạ Khải Phàm phía sau chiếc kính vẫn có thể làm cho Hạ Hành cảm nhận được gã đang xem thường cùng tức giận.

"Tôi." Hạ Hành hút một hơi.

Hạ Khải Phàm tiến lên một bước, đứng trước mặt Hạ Hành, "Tôi hỏi ai là cha của nó."

Hạ Khải Phàm rõ ràng tức giận, Hạ Hành lại không coi là chuyện to tát gì mà đáp lại: "Anh không cần biết."

Thành thật mà nói, Hạ gia đối với cậu ra sao, thái độ gì, Hạ Hành căn bản không để trong lòng.

"Cậu dùng cách này trả thù Hạ gia, chịu thiệt xui xẻo chính là cậu. Cha của đứa nhỏ là ai? Cậu mang thai hơn một tháng rưỡi, trong phòng không có bất kỳ vết tích của người khác. Hay là cậu ở bên ngoài làm loạn, chính mình cũng không biết cha nó là a? Hay là ăn chơi xong rồi chạy mất?..." Ngữ khí Hạ Khải Phàm vững vàng nhưng lồng ngực hơi chập trùng, tâm tình gã cũng đang gợn sóng.

Hạ Hành giương mắt. Cậu rất ít khi nhìn thấy Hạ Khải Phàm kích động như thế.

"Cha của đứa nhỏ là ai cũng không tới phiên anh bận tâm. Tôi muốn đứa nhỏ này không phải là vì trả thù ai, mà là muốn, hiểu không?"

Nói xong, Hạ Hành sờ sờ bụng.

Dùng cách này để có con, một phần là do Hạ lão gia bức hôn. Mà phần lớn là do đứa nhỏ có duyên với Hạ Hành.

Trả thù Hạ gia, giận hờn muốn có con? Hạ Khải Phàm nghĩ như vậy là đang xem vị trí Hạ gia trong lòng cậu vô cùng được coi trọng.

Tầm mắt Hạ Khải Phàm rơi trên bụng Hạ Hành. Vòng eo nhỏ gầy kia, bụng dưới bằng phẳng, thật sự đã mang thai?

Nếu trong đơn xét nghiệm không phải là một trong ba bệnh viện nổi tiếng trong nước, Hạ Khải Phàm cũng nghi ngờ Hạ Hành làm giả giấy tờ.

Hạ Khải Phàm tiến lên một bước, bỗng nhiên đưa tay nắm lấy cổ áo Hạ Hành.

Hạ Hành sợ hết hồn, Hạ Khải Phàm hành động không giống gã từ trước đến nay.

"Buông ra. Hiện tại tôi đang mang thai, nếu có sơ xuất gì anh không đền nổi đâu." Hạ Hành trầm giọng nói.

Hạ Khải Phàm trừng mắt nhìn Hạ Hành chừng mười giây rồi buông tay ra.

Hạ Khải Phàm mới rời khỏi nhà cậu, điện thoại di động lại vang lên. Đêm nay thật là náo nhiệt. Chỉ là điện thoại di động vẫn hiện lên số điện thoại lạ như lần trước. Hay là Định Kiệt quá bận rộn, nhờ biên tập dưới quyền liên lạc với mình. Vừa nãy cậu mới đem "Cấm" gửi qua hộp thư, có gì phải chỉnh sửa sao?

Hạ Hành nhấn nghe. Đầu bên kia liền nói, "Nửa tiếng trước người vào nhà cậu là ai?" Là giọng nam trầm thấp của Phong Dự Thần.
Chương Trước/44Chương Sau

Theo Dõi