Chương Trước/117Chương Sau

Mang Theo Bánh Bao Đi Tróc Quỷ

Quyển 1 - Chương 54: Muốn Gọi Ca Ca

Sorry mọi người tuần vừa rồi mình chỉ up được 1 chương do ôn thi. Tuần này sẽ trở lại 3 chương/ tuần nhé:))

- -------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Bởi vì tính đặc thù của nghề nghiệp ĐỊch Hạo, cho nên Bành Vũ trước nay đều không nói với người khác, hơn nữa cho dù nói ra, phỏng chừng người khác cũng sẽ khịt mũi coi thường —— tỏ vẻ hiện tại đã là thời đại nào, còn ai có thể tin quỷ thần sao. Cho nên hiện tại người nam nhân này nghe Bành Vũ giới thiệu Địch Hạo như vậy, còn kêu Địch Hạo đến xem vợ và con của hắn, mới có thể kinh ngạc như thế. Chẳng qua trong khoảng thời gian này nam nhân đã mang vợ cùng hài tử khám bệnh rất nhiều lần, đều không có kết quả gì, lúc này nghe thấy Bành Vũ giới thiệu bạn mình như vậy, trừ bỏ kinh ngạc cùng khó hiểu, nhưng cũng không có nhiều cảm giác chán ghét, đại khái cũng là vì Địch Hạo là do Bành Vũ mang lại đây, dù thế nào hắn cũng tin tưởng Bành VŨ sẽ không làm điều bất lợi với hắn.

Địch Hạo nhìn nam nhân trừ kinh ngạc cũng không có cảm xúc phản cảm gì, lập tức vươn tay, mở miệng nói," Chào anh."

Nam nhân thu hồi biểu tình kinh ngạc, bắt tay Địch Hạo," Xin chào, tôi tên Quách Hựu, cậu có thể kêu tôi là Quách Tử giống Bành Vũ."

Địch Hạo cười tủm tỉm gật gật đầu, sau đó nhìn thoáng qua Bành Vũ.

Bành Vũ hiểu ý, quay đầu cùng Quách Hựu mở miệng nói,"Vợ và con cậu đâu rồi, để Địch Hạo đi nhìn xem."

Quách Hựu nhìn Địch Hạo liếc mắt một cái, sau đó gật gật đầu," Họ ở trong phòng, hai ngươi đi theo tôi."

Quách Hựu mang theo hai người đi đến một gian phòng, đẩy cửa ra, Địch Hạo cùng Bành Vũ thấy cảnh tượng bên trong cánh cửa, không khỏi nhìn nhau liếc mắt một cái —— khó trách Quách Hựu thoạt nhìn tiều tụy như vậy, lúc này tình hình trong phòng xác thật có chút quỷ dị. Một nữ nhân đang tựa trên giường, tóc dài rối tung, ánh mắt dại ra, hai mắt vô thần nhìn chằm chằm bụng mình, trong miệng không biết đang thì thầm gì, mép giường có một cái nôi nhỏ, bên trong xem ra là đứa trẻ, đứa trẻ trong nôi cũng không ngủ, trợn tròn mắt nhìn, chẳng qua đứa nhỏ này rất an tĩnh, phảng phất như không cảm giác gì với chung quanh, không khóc không nháo, có chút ngây dại giống mẹ mình.

Quách Hựu nhìn thoáng qua vợ và con, bất đắc dĩ thở dài," Sau khi vợ tôi ở bệnh viện bị dọa sợ, liền biến thành dạng này, tôi biết cô ấy là bị kích thích, tuy rằng tôi không chứng kiến cảnh tượng lúc ấy, nhưng nghe người ta nói cũng thực khủng bố, tôi đã mang cô ấy khám nhiều bác sĩ, đều không khám được gì... Đứa trẻ cũng... Ai."

Địch Hạo đi đến mép giường, vươn tay vẫy vẫy trước mặt nữ nhân, nữ nhân không có phản ứng gì, sau đó Địch Hạo quan sát cô ấy thật gần, lại quay đầu nhìn nhìn đứa trẻ trong nôi," không có việc gì, chỉ là bị yểm thôi, rất dễ giải quyết."

Quách Hựu nghe xong lúc sau mở to hai mắt kinh ngạc hỏi," Thật vậy chăng?"

"Ân." Địch Hạo gật gật đầu, sau đó vươn tay trái, ngón trỏ cùng ngón giữa đặt gần nhau, đặt lên trán đứa trẻ, lấy linh khí biến thành linh lực, quấn lấy âm khí trong đứa trẻ, đem âm khí dẫn ra lòng bàn tay, linh khí triệt tiêu âm khí, Quách Hựu và Bành Vũ liền nhìn thấy sau khi ĐỊch Hạo bỏ tay ra, đứa trẻ khóc rống lên, Quách Hựu vội vàng tiến lên bế con, run rẩy ôm vào trong ngực, cũng không biết là nên khóc hay cười.

Địch Hạo ngón tay đỡ đỡ môi, hướng về phía Bành Vũ nhướng mày —— nha, là con gái a.

Nam nhân giỗ được con, lại nôn nóng nhìn về phía vợ mình, phát hiện vợ vẫn ở trạng thái cũ, không khỏi nhìn về phía Địch Hạo," kia... Cái kia, vợ của tôi..."

Địch Hạo nhìn về phía nữ nhân trên giường," Con của anh dễ giải quyết, chỉ cách bụng bị ảnh hưởng mà thôi, nhưng vợ anh lại tiếp xúc gần với nhưng thứ không tốt lành gì, hơn nữa còn tận mắt nhìn thấy, nếu làm cô ấy thanh tỉnh, cần có một giọt máu của con anh, dù sao trẻ con có linh khí thuần khiết nhất, thuần khiết vô cầu, hơn nữa là máu huyết thống chí thân có thể đánh thức thần chí vợ anh, để vợ anh tỉnh táo lại."

Quách Hựu nhìn thoáng qua con mình, sau đó đối với Địch Hạo hỏi," Chỉ cần một giọt máu là được sao?"

Địch Hạo gật gật đầu," ân."

"Kia... Lấy ra như thế nào, trẻ con nhỏ như vậy, ở đây tôi cũng không có công cụ" Nam nhân khó xử nói, chỉ một giọt máu mà thôi cũng không có gì khó, chính là không có công cụ lấy máu.

"Tôi có biện pháp, hơn nữa sẽ không khiến con anh bị thương... Tuy rằng phương pháp này có chút chậm." Địch Hạo mở miệng nói, sau đó đi đến bên người Quách Hựu, nhẹ nhàng cầm tay đứa trẻ, chậm rãi xoa bóp, từ cánh đến đầu ngón tay, dùng linh khí dẫn máu trong tay đứa trẻ, sau một lúc lâu qua đi, Quách Hựu mở to hai mắt nhìn ngón trỏ của con mình có một giọt máu rơi xuống, Địch Hạo vội vàng dùng ngón trỏ tiếp được, đối với Quách Hựu giật mình không biết nói gì," Được rồi, phương pháp này tuy là lâu một chút, nhưng là không đau, không cần lo lắng con của anh, sẽ không có ảnh hưởng gì."

Quách Hựu ngây ngốc gật gật đầu, liền thấy Địch Hạo nâng ngón trỏ đi đến bên người vợ mình, sau đó đem máu bắn lên người vợ mình, sau khi giọt máu kỳ dị thấm qua da, vợ hắn run run một chút, Địch Hạo làm một thủ quyết chụp lên đầu vợ Quách Hựu.

Quách Hựu kinh ngạc kêu một tiếng —— bởi vì vợ hắn ngất đi rồi.

Địch Hạo xua xua tay," không có việc gì không có việc gì, chờ cô ấy tỉnh lại thì tốt rồi."

"Nga." Quách Hựu ngây ngốc gật đầu, trong ánh mắt tràn ngập sùng bái đối với Địch Hạo.

"Làm phiền anh một chuyện được chứ?" Địch Hạo mở miệng hỏi.

Quách hựu vội vàng nói," Anh nói đi, chuyện gì cũng được."

Địch Hạo cười cười," cũng không phải chuyện lớn gì, chính là chờ vợ anh tỉnh lại, phiền anh giúp tôi hỏi cô ấy một chút, nữ nhân cùng cô ấy ở chung có hành vi gì khác lạ không? Nếu có, phiền anh gọi điện thoại cho tôi thông báo một tiếng."

"Nga, không thành vấn đề, bất quá, ý các anh là, chẳng lẽ kẻ giết hại thai phụ kia..."

Bành Vũ vỗ vỗ bả vai Quách Hựu," Quách Tử, những việc này cậu không cần suy xét, cũng đừng hỏi, dù sao vợ và con gái cậu cũng không có việc gì, cậu cứ lo thật tốt sinh hoạt của mình, có một số việc biết càng ít càng tốt."

Quách Hựu trầm mặc một chút, sau đó gật gật đầu," Tớ đã biết, mọi ngươi yên tâm, sau khi tôi hỏi vợ mình sẽ thông báo cho hai người"

"Ân, làm phiền anh rồi."

Địch Hạo cùng Bành Vũ đi khỏi nhà Quách Hựu, Bành Vũ vỗ bả vai Địch Hạo," Có tìm được manh mối gì từ vợ và con của cậu ấy không?"

Địch Hạo lúc này sắc mặt có chút không tốt, gật gật đầu," tuy rằng âm khí trên hai người họ rất ít, nhưng khiến cho tôi cảm thấy tà tính rất cao, cũng may hai người họ không trực tiếp tiếp xúc với thứ đó, nếu không có thể sống hay không rất khó nói, nhìn dáng vẻ, có khả năng rất lớn là có người dưỡng tiểu quỷ, tà tính trên âm khí rất lớn."

Bành Vũ nghi hoặc nhìn Địch Hạo," nếu thật sự có người dưỡng tiểu quỷ, vì sao vợ và con của Quách Tử không có vấn đề gì?"

Địch Hạo cũng hoang mang lắc đầu," tôi cũng không rõ ràng lắm."

"Chẳng lẽ có mục đích nào đó?" Bành Vũ nói thầm nói.

"Mục đích?" Địch Hạo quay đầu nhìn về phía Bành Vũ, sau đó gật gật đầu," có lẽ là xuất phát từ mục đích nào đó, tôi..." Địch Hạo đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía đường cái đối diện.

"Làm sao vậy?" Bành Vũ thấy Địch Hạo nói chuyện nói một nửa, còn dừng bước chân, không khỏi mở miệng hỏi.

Địch Hạo cau mày —— vừa rồi lại cảm giác ở đường cái đối diện có người theo dõi cậu, chính là khi ngẩng đầu cũng không có điểm gì bất thường. Thấy Bành Vũ còn đang nhìn mình, Địch Hạo lắc đầu," không có gì... Chúng ta đi đón Thất Thất đi." Nói rồi dẫn đầu đi.

Bành Vũ gãi gãi đầu," Sao cứ kỳ kỳ quái quái như vậy, khẳng định có chuyện gạt mình..."

Chu Diệu ngồi xếp bằng trên tấm thảm mềm, ở giữa hai đùi là một quyển sách, nhưng mà lúc này Chu Diệu cũng không có đọc sách, mà hai tay đặt trên đùi, nhìn đứa trẻ đối diện —— Thất Thất, lúc này Thất Thất đang chơi trò xếp hình, Chu Diệu nhìn thoáng qua còn chưa ghép được một nửa, nhìn thoáng qua phần đầu liền có thể thấy được là dê lười biếng (Cái con dê trong bộ phim "Cừu vui vẻ và sói xám" ấy). Tuy rằng sống ở nước ngoài, nhưng bé thường xuyên bị người trong nhà bắt xem hoạt hình đặc biệt là hoạt hình Trung QUốc, tuy rằng mỗi lần đều ghét bỏ phim hoạt hình ấu trĩ, nhưng là Chu Diệu cũng không thể không xem vì sự bắt ép của người lớn, lúc này Chu Diệu thấy vạn phần may mắn vì mình đã xem phim hoạt hình, bằng không thật sự không biết Thất Thất hiện tại đang ghép cái gì.

Thất Thất ngẩng đầu nhìn nhìn Chu Diệu, phát hiện Chu Diệu không có đọc sách, mà là đang xem mình chơi ghép hình, vì thế cầm lấy một mảnh hỏi," Diệu Diệu,anh muốn chơi ghép hình cùng em sao?"

Chu Diệu nghĩ nghĩ, gật gật đầu, sau đó đem sách đặt ở một bên, một bên đi đến bên người Thất Thất," Tôi muốn em gọi là ca ca, không được gọi là DIệu Diệu."

Thất Thất nghiêng đầu," Vì sao a?"

"Bởi vì tôi lớn hơn." Chu Diệu ghép một mảnh xếp hình

"Nga, được rồi." Thất Thất nhớ Chu Diệu trước đó có hỏi sinh nhật của mình thì ra là vì lí do này a.

Chu Diệu vỗ vỗ đỉnh đầu Thất Thất," thật ngoan."

Tần Chí lúc đến đây, nhìn đến hình ảnh Chu Diệu đang thân mật cùng Thất THất chơi ghép hình, tuy rằng dặn dò Thất Thất làm bạn cùng Chu Diệu, nhưng là Tần Chí thật sự không nghĩ tới hai đứa nhỏ có thể thân tới vậy, bởi vì Chu DIệu từ nhỏ đã già dăn hơn những đứa trẻ khác, đều rất khó chơi chung với những đứa trẻ cùng lứa, không nghĩ tới có thể cùng Thất Thất ở chung tốt như vậy. Tần Chí cười cười, đi vào.

Chu Diệu ngồi vị trí đối diện cửa, cho nên liền phát hiện Tần CHí, tức khắc thu liễm biểu tình trên mặt, nghiêm trang hô," biểu thúc."

Khóe miệng Tần Chí khẽ trừu trừu —— đứa nhỏ này rốt cuộc giống ai?

Thất Thất nghe được Chu Diệu gọi, cũng quay đầu lại, cười tủm tỉm hướng về phía Tần Chí vẫy tay," thúc thúc hảo."

Tần Chí đi đến bên người hai đứa trẻ, ngồi xổm xuống hỏi Thất Thất," Ba con còn chưa tới đón sao?"

Thất Thất gật gật đầu," Ba ba chưa tới nhưng rất nhanh sẽ tới thôi."

"Vậy ra ngoài cửa chờ ba cùng thúc thúc đi, trong xe chú có bánh kem mới mua."

Thất Thất mắt sáng rực lên, dùng sức gật đầu," hảo a hảo a." Sau đó đối với Chu Diệu mở miệng nói," Diệu Diệu, chúng ta đem trò chơi ghép hình dọn đi, ngày mai lại chơi"

Chu Diệu gật gật đầu, thu dọn cùng Thất Thất, chờ sau khi dọn xong liền nhớ đến một chuyện, lúc này Thất Thất đã chạy đến bên người Tần Chí, Chu Diệu ở phía sau nhỏ giọng nói thầm," Đã kêu gọi là ca ca mà."

Tần Chí nghe được lời Chu Diệu, quay đầu lại kéo Chu Diệu qua, nhướng mày hỏi," như thế nào, cháu rất thích Thất Thất sao, muốn em ấy làm em trai sao?"

Chu Diệu gật gật đầu," ân, cháu thích Thất Thất, muốn em ấy làm em trai."

Tần Chí cười cười," Vậy ca ca phải chăm sóc đệ đệ nha"

"Ân, tất nhiên rồi." Chu Diệu vỗ vỗ bộ ngực,"cháu nhất định sẽ chăm sóc cho đệ đệ."

Thất Thất cũng ngẩng đầu nói với Tần Chí," Cháu cũng sẽ chăm sóc DIệu Diệu."

Chu Diệu âm điệu đề cao một chút," Đã nói là gọi ca ca."

Tần Chí cúi đầu, liền thấy Thất Thất hắc hắc hắc cười không ngừng, rõ ràng là đang trêu chọc Diệu Diệu.

Còn chưa đi tới cửa, liền thấy hai người đối diện đi tới, Tần Chí nheo nheo mắt.

Thất thất buông tay Tần Chí ra, hoan hô một tiếng chạy tới," Cha nuôi!"

Bành Vũ ôm chặt Thất Thất, dùng sức cọ," ai u, Thất Thất bảo bối, cha nuôi nhớ ngươi muốn chết."

"Cha nuôi sao lại tới đây?" Thất Thất ôm cổ Bành Vũ hỏi.

"Cha nuôi đã lâu không gặp con, lại đây thăm con nha" Bành Vũ ôm Thất Thất, lấy mũi mình chạm mũi THất Thất.

Thất thất cười hì hì," cha nuôi bận sao, ba ba cũng nói, cha nuôi gần đây có rất nhiều việc Thất Thất sẽ không trách ba."

"Ha ha, bảo bối nhà ta chính là tri kỷ a." Bành Vũ cười hì hì hôn khuôn mặt nhỏ của Thất Thất một cái.
Chương Trước/117Chương Sau

Theo Dõi