Chương Trước/8Chương Sau

Mix (Mễ Khắc)

Chương 5

Hôm sau chúng tôi tới cửa hàng vàng bạc mua một cái nhẫn vàng, chỉ mất hơn hai ngàn đồng.

Cái nhẫn vàng này hình thức rất đơn giản, chỉ có hình tròn, không hề có bất cứ trang trí gì.

Tiểu Huệ nói cái nhẫn vàng này rất giống cái nhẫn đầy thần lực trong phim "Chúa tể của những chiếc nhẫn", cả hai cái đều chỉ là hình tròn đơn giản, có điều cái nhẫn trong phim kia khắc thêm chút ký hiệu thôi.

"Có lẽ nhẫn uy lực càng mạnh thì hình dáng càng đơn giản." Em ngắm nghía cái nhẫn vàng, cười nói: "Đeo nó lên không chừng sẽ có một sức mạnh thần kỳ giúp chúng mình hạnh phúc bên nhau tới già."

Tháng 3 năm 32 tuổi, tôi và Tiểu Huệ tới sở tư pháp làm thủ tục công chứng kết hôn.

Sau khi kết hôn ba ngày, tôi, Tiểu Huệ và Mix chuyển tới căn nhà mới của ba người chúng tôi.

Nghe nói chủ nhà cũ chuyển tới Canada, vì vậy đồ gia dụng trong nhà cũng không chuyển đi.

Những đồ gia dụng này mặc dù đều đã hơi cũ nhưng vẫn còn dùng được, chúng tôi bèn giữ lại.

Chờ tương lai có tiền rồi mua mới sau.

Tôi và Tiểu Huệ chuyển tới đây, sau khi thu xếp mọi thứ xong xuôi bèn đưa Mix tới công viên gần đó đi dạo một chút.

Nó có vẻ rất hứng thú với công viên này, tôi cứ bị nó kéo chạy phía trước, Tiểu Huệ đuổi theo phía sau.

Xem ra Mix rất thích nơi này, lần chuyển nhà này cũng thật đúng đắn.

Trước khi đi nghỉ tuần trăng mật, tôi và Tiểu Huệ cất hành lý vào trong một cái vali lớn.

Theo lý thuyết đi du lịch hưởng tuần trăng là chuyện rất vui vẻ, nhưng khi chúng tôi thu xếp hành lý lại thoáng chút bất an.

Cảm giác bất an này dường như lan tới cả Mix, khiến nó cứ đi vòng vòng quanh vali.

Trong suốt 3 năm rưỡi tôi và Tiểu Huệ nuôi Mix, đêm nào cũng luôn có ít nhất một trong hai người chúng tôi ở bên cạnh nó.

Giờ Mix phải ở một mình trong ba buổi tối, vì vậy trong lòng chúng tôi đều rất lo lắng.

Một ngày trước khi xuất phát, tôi mượn xe của bạn, định đưa Mix về quê, hôm sau mới tới sân bay.

Quê tôi ở Nam Bộ, hơn nữa chúng tôi xuất phát từ sân bay nhỏ ở Cao Hùng tới Hương Cảng cũng tiện đường hơn.

Tôi lái xe đi trên đường cao tốc, Tiểu Huệ ở phía sau trấn an Mix đang lo âu.

"Hộ chiếu, vé máy bay đã mang đi hết chưa?" Tôi hỏi.

"Ừ." Tiểu Huệ cười nói: "Cũng nhớ mang theo Mix rồi."

"Bọn mình nghĩ lại xem có quên mang cái gì không?"

"Á." Tiểu Huệ đột nhiên kêu lên một tiếng. "Quên mang vali rồi!"

Tôi thiếu chút nữa đạp mạnh chân thắng.

Nhà mới ở tầng bốn, trước khi lái xe đi tôi đưa vali ra ngoài cửa sắt dưới tầng một.

Không ngờ lại quên bỏ lên xe.

Tôi nhanh chóng đi tới chỗ ngã tư, vòng trở lại theo đường cao tốc.

Khi thấy vali vẫn đặt ngoài cửa sắt tầng một, tôi với Tiểu Huệ cùng mỉm cười.

Khi thấy vali vẫn đặt ngoài cửa sắt tầng một, tôi với Tiểu Huệ cùng mỉm cười.

Chuyện chúng tôi chỉ nhớ mang theo Mix mà quên mang vali này bị bạn bè lôi ra làm chuyện cười suốt mấy năm.

Sau khi đem vali lên xe, lại lái xe tới đường cao tốc, chạy suốt đêm về quê.

Hôm sau trời vừa tờ mờ sáng, tôi với Tiểu Huệ đã như kẻ trộm, len lén mở cửa chuẩn bị đi.

Mix phát hiện, lập tức lao tới, tôi đành đóng cửa lại, nó vẫn đứng sau cánh cửa sủa.

Mix sủa vài tiếng xong, không nghe thấy chúng tôi đáp lại, bắt đầu ư ử kêu.

Tiểu Huệ rất không nỡ, không ngừng nói qua cánh cửa: "Mix ngoan, mẹ sẽ về sớm thôi."

"Các con mau đi đi." Mẹ bị Mix đánh thức, nói. "Đừng làm lỡ chuyến bay."

Không biết bữa ăn tối đầu tiên trong tuần trăng mật của các cặp vợ chồng khác ra sao, tôi nghĩ chắc hẳn lãng mạn vô cùng.

Có lẽ cô gái sẽ mặc áo lót ngọt ngào hay quần lót màu socola.

"Không biết giờ Mix thế nào?" Tiểu Huệ hỏi.

"Chắc là vẫn khỏe." Tôi nói

"Anh cũng không dám chắc?"

"Ừ." Tôi nói. "Nhưng chắc chắn mẹ anh sẽ chăm sóc cho nó."

Cuối cùng tối đầu tiên trong tuần trăng mật của chúng tôi lại trải qua trong bầu không khí lo lắng xem Mix có khỏe hay không.

Khi từ Hương Cảng trở về Đài Loan, vừa về quê, đi tới cửa đã nghe tiếng Mix sủa.

Mẹ tôi mở cửa, Mix nhanh chóng lao tới bên người Tiểu Huệ, sủa liền ba tiếng rồi lại quay người lao về phía tôi, vẫn sủa không ngừng.

Tiếng nó sủa như mừng quá hóa khóc, tôi nghĩ chắc nó tưởng mình bị vứt bỏ rồi.

Mẹ nói máy ngày nay Mix gần như không ăn gì, ngồi cạnh cửa cả đêm, cả ba tối đều như vậy.

"Mix." Tiểu Huệ ngồi xuống ôm chặt lấy Mix. "Mẹ sẽ không bỏ con lại nữa đâu."

Sau khi kỳ nghỉ trăng mật kết thúc, ba người chúng tôi bắt đầu cuộc sống mới.

Ngoài cửa sổ phòng khách có cái ban công nhỏ, có thể để máy giặt và phơi quần áo.

Phòng ngủ chính coi như thoáng mát, ngoài cửa sổ có bệ cửa, chúng tôi đặt vài chậu quất để lấy may mắn.

Trên tường phòng ngủ không có trang trí gì, chỉ có bức ảnh kết hôn chụp chung với Mix lồng trong khung kính.

Một phòng ngủ khác trở thành phòng làm việc của tôi, trong đấy đặt máy tính và các thiết bị xung quanh.

Tới tối Mix ngủ bên giường chúng tôi, còn ở bên nào thì tùy tình hình.

Nhưng nếu lúc ngủ nó nằm bên phía tôi thì sáng sớm dậy lại nằm ở bên Tiểu Huệ; ngược lại nếu trước khi ngủ ở bên em thì sáng sớm dậy lại ở bên tôi.

Mix thỉnh thoảng cũng nói mớ, lúc ngủ mơ sẽ kêu ư ử loạn lên, tôi nghi chắc nó nằm mơ thấy mèo.

Mix thỉnh thoảng cũng nói mớ, lúc ngủ mơ sẽ kêu ư ử loạn lên, tôi nghi chắc nó nằm mơ thấy mèo.

Mỗi sáng sớm khi đi làm, Mix luôn tới cảnh cửa ngồi xuống nhìn tôi đi giày.

"Cha phải đi làm rồi." Tôi xỏ giày xong sẽ xoa xoa đầu nói. "Mix phải giữ nhà cho tốt nhé."

Sau đó Mix nhìn theo bóng tôi đứng dậy, mở cửa ra ngoài.

Khi hết giờ làm về nhà, Mix sẽ kích động hơn nhiều, tôi vừa lên lầu bốn đã nghe tiếng nó sủa.

Vừa vào cửa nó lập tức ngậm lấy chiếc dép tôi để trong phòng rồi chạy, sau khi cởi giày xong tôi bắt đầu đuổi theo nó.

Tôi với Mix đuổi nhau trong vòng vài phút rồi mới dừng lại, sau đó nó cắn đầu dép, tôi cầm đuôi dép, lại kéo co chừng một phút nữa.

Cuối cùng nó mới từ từ há miệng thả dép ra cho tôi xỏ vào.

Quá trình này bao hàm hai trò chơi nó thích nhất – kéo co và đuổi bắt.

Sau khi chuyển tới đây, Tiểu Huệ phát minh ra một trò chơi mới để chơi với Mix.

Em sẽ nháy mắt ra hiệu với tôi, sau khi thấy ám hiệu, tôi thừa dịp Mix không chú ý, trốn đi.

"Mix. Cha đâu rồi? Cha đâu rồi?" Tiểu Hệ giả vờ hoàng hốt. "Mau đi tìm cha đi."

Nó sẽ lo lắng ngửi ngửi khắp nơi trong nhà, tới lúc phát hiện ra tôi, sẽ lập tức xồ tới rồi lại chạy về bên người Tiểu Huệ vẫy vẫy đuôi.

Có khi là Tiểu Huệ đi trốn, tôi bảo Mix đi tìm mẹ, hành động của Mix cũng tương tự.

Tiểu Huệ gọi cái này là trò trốn tìm, cho dù chơi bao nhiêu lần, Mix luôn tìm rất chăm chú.

Ngoại trừ khi ra ngoài đi dạo phải dùng dây giữ nó lại, chúng tôi chưa bao giờ xích Mix, càng không nói tới nhốt nó trong lồng sắt.

Nó là một phần tử trong gia đình, nó thích ăn gì thì cho nó thứ đó, muốn ngủ thì cho nó ngủ.

Nhưng nếu có thợ tới lắp đặt thiết bị trong gia đình, tôi phải nhốt nó trong phòng nhỏ trước, tránh cho nó làm bị thương người ta.

Mix sẽ sủa như điên, chân trước cũng cào liên tục lên cửa phòng, tạo thành âm thanh rất lớn, cửa phòng cũng đầy vết móng.

"Chó của anh chị dữ quá." Thợ lắp đặt khi sắp rời đi vẫn còn sợ hãi.

Nếu có bạn bè tới nhà làm khách không thể nhốt Mix trong phòng, nếu không sẽ rất ồn ào.

Tôi chỉ đành ôm chặt lấy Mix, không ngừng nói: "Mix ngoan, đây là bạn của cha."

Khoảng mười phút sau, nếu Mix ngừng gầm gừ, tôi sẽ từ từ buông nó ra.

Dưới sự cảnh giác của tôi, Mix sẽ tới chỗ khách ngửi một cái rồi quay về bên cạnh tôi.

Khi bạn bè tới lần thứ hai, thứ ba, tôi không cần ôm Mix nữa.

Nó sẽ chỉ ngửi ngửi bên chân một cái, có khi còn vẫy vẫy đuôi.

Nhưng cho dù đến bao nhiêu lần, tôi đều dặn dò họ ngàn vạn lần đừng chạm vào Mix.

Vì trong chung cư, cùng tầng còn có ba nhà khác.

Vì trong chung cư, cùng tầng còn có ba nhà khác.

Mỗi khi hàng xóm cùng tầng đi qua trước của nhà tôi, Mix luôn lao tới trước cửa, cúi xuống dưới khe hở, gầm gừ cảnh cáo.

May là Mix không sủa lớn như mấy con chó điên, nếu không chắc chúng tôi đã bị hàng xóm láng giềng ý kiến liên tục.

Có hôm gặp chủ nhà hàng xóm, anh ta nói mình luôn đi đường vòng mỗi khi qua cửa nhà tôi.

Tôi chỉ có thể xin lỗi anh ta, chó nhà quá dữ, hy vọng không làm phiền anh.

"Không sao." Anh ta mỉm cười. "Ngược lại, tôi lại rất thích hệ thống bảo vệ thiên nhiên ấy."

Công viên gần đó chỉ cần đi bộ ba phút, vì vậy gần như ngày nào tôi và Tiểu Huệ cũng mang Mix tới công viên.

Nếu hôm nào chúng tôi quá bận hay mệt tới mức không mang nó ra công viên được, nó luôn nhìn tôi, miệng rên ư ử.

Sau đó đành phải ngày ngày dắt nó ra công viên, gió mặc gió, mưa mặc mưa, cho dù là buổi tối có bão cũng vậy.

Tối nào có bão tôi sẽ để Tiểu Huệ đợi ở nhà, sau đó mang Mix ra công viên một mình.

Tôi mặc áo mưa, tay trái cầm dù (dù để che mưa cho nó), tay phải dắt Mix, đi dạo trong công viên đầy cuồng phong bão táp.

Nói là đi dạo nhưng thật ra là bước từng bước một chật vật lung lay lúc lắng.

Dưới mưa gió như vậy, ô không thể che hết mưa, Mix lúc nào cũng ướt đẫm nước.

Nhưng cho dù toàn thân ướt sũng, hứng thú đi dạo công viên của nó cũng chẳng hề giảm đi.

Vì công viên này không cấm chó cho nên rất nhiều người nuôi chó đều dắt chó tới đây, cũng thường tụ lại một chỗ kể kinh nghiệm nuôi chó của mình, nhưng tôi và Tiểu Huệ thường không tham gia.

Đầu tiên là bọn họ thường nuôi loại chó thuần chủng nổi tiếng, còn Mix là mix; thứ hai là tôi sợ vạn nhất Mix cắn bị thương chó của họ, tôi đền không nổi.

Ba người nhà chúng tôi chỉ đơn thuần tới công viên đi dạo thôi, không tán gẫu về chuyện nuôi chó.

Có lẽ là bởi chó trong công viên này đa số là các loại thuần chủng nổi tiếng cho nên loại lai như Mix lại càng đặc biệt.

"Đây là loại chó gì vậy?" Bọn họ thường hiếu kỳ hỏi vậy, không khác gì đại lục mới.

"Chỉ là chó lai thôi." Tôi luôn trả lời như vậy.

"Vậy à." Bọn họ đáp, giọng điệu có phần thất vọng.

Mix chỉ là chó lai, cha mẹ nó cũng chỉ là người há miệng chờ cơm ăn trong thành phố.

Mix có lông dài hai màu, lại thường xuyên chạy loạn trong công viên nên cũng khá nổi danh.

Dường như mọi người đều cảm thấy nó thật đáng yêu, luôn dừng chân ngắm nó vài lần.

"Con chó này trông cũng thật cá tính." Bọn họ luôn cười nói với tôi như vậy.

Có điều này xảy ra chuyện một trắng đánh ba đen, ấn tượng của họ mới thay đổi, bắt đầu kính sợ nó.
Chương Trước/8Chương Sau

Theo Dõi