Chương Trước/52Chương Sau

Một Đời Chỉ Cần Có Em

Chương 4: Đi Làm

Chung Tình đi làm bằng lái xe, vn đã có tám năm đi xe, kỹ thuật lái xe được công nhận không có vấn đề gì. Cầm quyển sổ xanh, Chung Tình lôi Tiểu Duệ ra ngoài lái xe đi lòng vòng. Cô hiện tại cần phải làm quen với đường phố thành phố W, dù sao đi xa lâu như vậy, rất nhiều chỗ không biết đi như thế nào.

Tiểu Duệ nhìn cách lái quen thuộc của cô, ở bên cạnh trêu ghẹo, “Tốt lắm, chị có thể tự lái xe ra ngoài. Trăm ngàn đừng có dạo quanh quẩn khắp cả nước, nếu không bố sẽ lải nhải.” Anh biết chị thích tự do, hơn nữa cô rời nhà lâu như vậy, mọi người đều nhớ cô, mong cô có thể yên ổn ở nhà.

“Chị đã tìm được việc.” Chung Tình trừng mắt liếc em trai, nói móc cô như vậy, dù cũng có phần đúng sự thật. Được rồi, cô biết mọi người nghĩ gì, vì vậy lần này về cũng là báo đáp lại. Tiểu Duệ kết hôn đã có nhà riêng, cô và bố mẹ ở cùng một nhà cũng đủ, không nghĩ sẽ tìm nhà khác. Cô vẫn còn chút lòng hiếu thuận.

“Chị đúng là trâu, không phải người ta chọn chị, lại là chị chọn người ta.” Chung Tình lừ mắt liếc em trai, tiểu tử này trước đây rất ít nói, hiện tại mồm miệng lại nhiều như vậy. Lòng người quả là dễ thay đổi!

“Ngày mai đi làm, em nghe nói đến Sĩ Đạt chưa?” Chung Tình miệng nói, chân đạp ga, xe tăng tốc. Tiểu Duệ hơi dựa ra sau, nhìn về phía trước, “Có nghe qua, công ty ấy rất có danh tiếng, nghe nói gia thế anh ta cũng rất tốt, sao chị không chấm luôn anh ta đi?” Tuy rằng bố mẹ không cho hỏi, vấn đề này vẫn ngứa ngáy trong lòng anh, khiến anh khó chịu.

“Chị đói khát như vậy sao?” Chung Tình mặc kệ, chuyên tâm lái xe.

“Chị....” Tiểu Duệ đột nhiên thấp giọng, lại hơi dừng một chút.

“Cái gì?” Bộ dạng muốn nói lại thôi ấy, khiến Chung Tình chú ý.

“Chị không phải là chia tay với ‘Trung Hiếu’ rồi chứ?” A, Chung Tình khẽ cười trong lòng, “Trung Hiếu” là ngoại hiệu mà Tiểu Duệ gọi bạn trai trước của cô. Tiểu Duệ vừa nghe tên của hắn liền cười mãi, thời nay sao lại còn cái tên chọc cười như vậy, còn tinh trung đền nợ nước nữa. Sau đó biết được hắn đến từ Đài Loan, Tiểu Duệ liền hiểu rõ, quả nhiên là một trái tim trung hiếu, sau này chứng minh tên cũng giống như người. Vệ Tinh Trung không chỉ có trung mà còn hiếu, mẹ nói gì nghe nấy. Mẹ nói không được rời khỏi Mỹ, hắn cùng Chung Tình thương lượng, ở lại nước, hoàn toàn không có suy nghĩ của mình. Hơn nữa mẹ nói không thích Chung Tình, hai người bình thản chia tay.

“Ừ.” Chung Tinh ngẫu nhiên nhớ tới Vệ Tinh Trung, đơn giản đến ngốc nghếch. Nhưng mà, rời khỏi hắn, cô không hề có chút thống khổ, hoàn toàn ngược lại với vẻ thống khổ của hắn, chỉ là trước mặt mẹ không dám nói ra.

“Cám ơn trời đất, mắt của chị rốt cuộc cũng bình thường.” Tiểu Duệ ở một bên cảm thán, Chung Tình tiếc là mình không có BS[1], tiểu tử này ngày càng không biết lớn nhỏ.

Tiểu Duệ còn đổ thêm dầu vào lửa, “Sao thế, nói vậy không đúng sao? Ngay cả mẹ cũng nói anh ta không được, lúc nào cũng ngẩn ngơ.” Anh không thích “Trung Hiếu”, khuyên chị vài lần không có kết quả, đành phải thôi. Dù sao sớm hay muộn họ cũng sẽ chia tay, quả nhiên anh đoán đúng. Vài năm nay chị toàn chọn phải người vấn đề, thật sự là làm anh cũng cảm thấy khổ sở thay.

“Bề ngoài chỉ là thứ yếu, bên trong mới quan trọng.” Vệ Tinh Trung như thế nào cũng là kỹ sư phần mềm, mỗi ngày đều ngồi đối diện với máy tính, đương nhiên sẽ có chút buồn tẻ.

“Dù sao, chị bây giờ đang độc thân, cũng nên nhanh lên, chọn một danh sách về, để bố tham khảo một chút.” Tiểu Duệ hơi dựa đầu lên vai cô, giống như trước đây, thật sự làm cô hoài niệm.

Chung Tình cười cười đập vào đầu em trai, “Chuyện của chị không cần em lo, em nhanh chóng giúp Chung gia sinh con trai đi.” Dù sao cô cũng là con gái, hương khói Chung gia không đến lượt cô quan tâm, có thể tự do thì cần phải tự do.

“Tuân lệnh. Nhưng mà, em cũng không muốn khi con em gọi, chỉ có kêu bác gái chứ không có bác trai.” Tiểu Duệ vừa xoa gáy vừa cười.

Chung Tình chán nản lắc đầu, thật là khó bảo. Không phải tên này bị bố mẹ bí mật hạ lệnh, phái nó đến để giục cô kết hôn chứ?

Nhưng cảm giác quan tâm này thật sự rất tuyệt, khóe miệng Chung Tình cười mỗi lúc một sâu, về nhà thật tốt.

***

Sáng sớm hôm sau, Chung Tình ăn mặc chỉnh tề, lái xe đến công ty Sĩ Đạt.

Đi vào tòa nhà, cô nhìn thấy rất nhiều người đứng đợi thang máy. Chung Tình đứng phía sau mọi người, hiện giờ còn sớm, cô cũng không nóng vội.

Thang máy đến, cả đám người lao vào trong. Chung Tình đành phải đợi lần tiếp theo. Thang máy lại xuống lần nữa, Chung Tình đi vào, hoàn hảo, vẫn còn một chỗ ở cuối. Chung Tình đứng thẳng lưng, không gian này quả thật quá nhỏ, vai chạm vai chân chạm chân, cô cảm thấy có chút không thoải mái.

Cửa thang máy chậm rãi đóng lại, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng la hét: “Chờ chút, chờ chút!”

Chung Tình phản xạ có điều kiện đưa tay nhấn nút mở cửa, ở nước ngoài đây là hành động lịch sự khi đi thang máy. Cửa lại lần nữa mở ra, một bóng đen vụt vào, có thể là chạy quá nhanh, không đứng vững, cả người đổ về trước mặt Chung Tình.

Chung Tình dùng túi xách chắn phía trước, ngăn cách mình và người kia. Người đó vất vả đứng thẳng lên, “Xin lỗi, xin lỗi.” Chung Tình lúc ấy mới nhìn rõ cậu ta, thanh xuân chính mậu, đầu óc cô đột nhiên nhảy lên vài cái. Tuổi trẻ thật tốt.

Người thanh niên kia đến bên cạnh Chung Tình, đứng song song với cô, nở nụ cười hối lỗi, “Thật sự rất xin lỗi.” Chung Tình mỉm cười, “Không sao.” Xin lỗi là có thể xong hết mọi việc, còn cần gì đến cảnh sát nữa? Cô hơi cười trong lòng, đây là lời nói cửa miệng của Đạo Minh Tự trong “Vườn sao băng”. Cậu ta nói ba lần xin lỗi, cô mới nhớ tới bộ phim này.

Lên tầng hai mươi, cậu ta cùng cô đi ra khỏi thang máy. Chung Tình nhìn cậu, có chút nghi hoặc, sau đó lại nhìn cậu vọt vào Sĩ Đạt, cô hiểu ra. Người này là đồng nghiệp của cô.

Khi ông chủ giới thiệu, cô thấy ánh mắt của cậu ta mở lớn, sau đó vươn tay ra, “Tôi là Chu Cần, hoan nghênh chị.” Trái tim Chung Tình hơi nhảy lên, Chu Cần, tên thật có ý nghĩa, cô không tự chủ nghĩ đến Chu Đồng.

Ông chủ đưa cô đến bộ phận thiết kế, giới thiệu cô như một chuyên gia, cường điệu việc cô đã làm ở nước ngoài. Chung Tình khiêm tốn nhìn ánh mắt kinh ngạc và hoài nghi của đồng nghiệp. Công việc là cần thực lực chứ không dựa vào miệng, Chung Tình một chút cũng không lo lắng mình bị nghi ngờ.

Ngày đầu tiên, Chung Tình liền lãnh giáo sự nhiệt tình của người nào đó. Cậu em Chu Cần đối với nhân viên mới thật sự là vô cùng quan tâm, 24 tuổi, thuộc bộ phận chế tác. Chung Tình do dự không biết có nên nói tuổi của m cậu ấy biết hay không, nếu cậu ấy muốn tìm một người chị lớn, cô không sao cả; còn nếu cậu nghĩ muốn thể hiện với mỹ nữ, thì thật sự không cần. Nhiệt tình là tốt, nhưng tiếc là cô không thích quá nhiệt tình. Vì vậy, khi Chu Cần nói vì chuyện buổi sáng muốn mời cô đi ăn cơm, cô lịch sự từ chối. Ở nước ngoài gặp qua nhiều đàn ông chủ động, nhưng ở trong nước, cô tin rằng nam nữ bình thường không thể nào ngay từ lần gặp đầu tiên đã thân mật như quen biết ba năm được. Chu Cần mỉm cười ngọt ngào đầy thất vọng mà đi về.

Mất ba ngày, Chung tình tìm hiểu quy trình làm việc của công ty. Không quá phức tạp, ngành thiết kế nói chung chỉ là một phân ngành. Mỗi người đều có một hạng mục độc lập, trừ khi là một hạng mục lớn của công ty, mọi người mới cần hợp sức lại làm. Mà danh tiếng Sĩ Đạt quả không chỉ là hư danh, nhận được hạng mục không ít, ví dụ như thực hiện một buổi biểu diễn, giới thiệu và tiếp thị sản phẩm.

***

Khi Chung Tình rảnh rỗi, mới chú ý suốt ba ngày nay luôn có ánh mắt chú ý nhìn cô. Xem ra các đồng nghiệp nữ không hề chấp nhận cô, Chung Tình cười cười, trong môi trường làm việc, không nhất định là cùng giới tính, có khi khác phái lại càng dễ dàng thành bạn bè.

Chu Cần tuy rằng bị Chung Tình cự tuyệt, lại vẫn như cũ không hề giảm nhiệt tình, thậm chí còn dùng tình cảm bạn bè mời Chung Tình căn cơm trưa. Họ nghe ông chủ nói cô mới từ nước ngoài về, đều xung phong nhận việc dẫn cô đi ăn món gì đó độc đáo. Chung Tình hơi cười nghĩ, họ đều nhỏ tuổi hơn cô, vì sao lại đối tốt với cô như vậy?

Cô cẩn thận quan sát các nhân viên nữ trong công ty, hầu hết đều rất xinh đẹp, tuổi cũng còn trẻ. Đám tiểu tử này không tán tỉnh mấy cô gái ấy, lại hứng thú với cô như vậy. Sau đó, cô xem như hiểu ra, tính cách các cô nhân viên này đều rất mạnh mẽ, ánh mắt cũng cao ngạo, nghe họ nói chuyện phiếm cũng hiểu được, họ không có hứng thú với đám tiểu tử trước mắt, mà phải là những người cấp cao trong công ty, tinh anh tài tuấn. Thì ra, bây giờ ánh mắt của các cô gái trẻ đều rộng lớn như vậy. Chung Tình chỉ có thể lắc đầu thầm than. Chỉ là, cô trước mắt còn muốn làm việc, không có kế hoạch yêu đương, mấy cậu nhóc này, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi!

***

Thật vất vả, cuối cùng cũng đến cuối tuần.

Chung Tình đeo túi định ra ngoài. Tiêu Tố Tâm gọi cô lại, “Hôm nay không phải là được nghỉ sao?” Chung Tình vừa đi giày vừa nói, “Con đến nhà Chu Đồng ạ.” Mẹ trầm ngâm nghĩ một chút, “Được, đi sớm về sớm. Hôm nay Mạnh gia đến đây.” Chung Tình ánh mắt trấn định, chậm rãi đứng lên, “Vâng ạ, con sẽ về sớm.” Biểu tình của mẹ, có phải nói là Mạnh Tưởng cũng đến không?

Chung Tình khẽ hôn lên má mẹ, “Con đi đây.” Nói xong xoay người đi.

Chung Tình lại mang theo một đống thực phẩm dinh dưỡng vào Chu gia. Cũng không nghĩ đến, ở Chu gia lại gặp phải một người ngoài ý muốn, Mạnh Tưởng.

Dì Chu kéo cô vào trong phòng, Mạnh Tưởng đang cùng bác Chu chơi cờ vua, nhìn thấy cô mỉm cười gật gật đầu. Chung Tình chào bác Chu, đặt đồ lên bàn, biểu tình có chút khô khan. Trùng hợp như vậy, anh cũng đến thăm bố mẹ Chu Đồng.

Chung Tình vào phòng bếp pha trà, lặng lẽ nói với dì Chu, “Sớm biết anh ấy đến, ngày mai con mới đến.” Dì Chu vuốt vuốt đầu cô hỏi, “Vì sao?” “Như vậy thì, thứ bảy và chủ nhật đều có người đến chơi với dì và bác.” Chung Tình nhẹ nhàng nói, khóe mắt vụng trộm liếc ra ngoài. Nghe được tiếng bác Chu bên ngoài nói, “Cẩn thận.” Dì Chu nở nụ cười, “Nếu hai đứa đồng ý, ngày mai lại cùng nhau đến.” Nói xong liền kéo cô ra ngoài. Chung Tình nuốt xuống câu cuối cùng, lại cùng nhau đến, tốt nhất là không cần.

Sáng hôm đó, Mạnh Tưởng chơi cờ cùng bác Chu, Chung Tình ngồi nói chuyện với dì Chu, ngẫu nhiên bác Chu và Mạnh Tưởng nói về cái gì, nhắc tới Chung Tình, Chung Tình liền tham gia nói chuyện. Nếu không, cô chỉ im lặng ngồi bên cạnh dì Chu, nghe dì kể chuyện. Chung Tình đưa mắt ngắm nhìn Mạnh Tưởng, anh chuyên tâm chơi cờ với bác Chu, thỉnh thoảng tán gẫu vài câu cũng rất ôn hòa, tính tình chậm rãi, cùng với con người vội vàng trước kia của anh thật sự rất khác. Chung Tình có khi nghĩ đến ngẩn người, dì Chu gọi vài tiếng, cô mới

Sau đó, thấy Mạnh Tưởng chơi luôn thua. Chung Tình cười cười, có lẽ anh cố ý thua, người này chưa bao giờ dễ dàng nhận thua, bây giờ trưởng thành, đã học được cách nhường nhịn.
Chương Trước/52Chương Sau

Theo Dõi