Chương Trước/52Chương Sau

Một Đời Chỉ Cần Có Em

Chương 5: Bạn Bè

Giữa trưa, Chung Tình giúp dì Chu làm bếp. Sau khi đồ ăn được by lên bàn, Mạnh Tưởng thu bàn cờ, cùng bác Chu ngồi vào bàn.

Hai ông bà hôm nay dường như đặc biệt cao hứng, bác Chu còn cố ý bảo dì Chu lấy rượu ra, nói muốn cùng Mạnh Tưởng uống một chén. Mạnh tưởng khuyên can, bác Chu cao huyết áp, bình thường không được uống rượu. Bác Chu nói hôm nay đang vui, uống một chút cũng không sao. Dì Chu gật gật đầu đi lấy rượu.

Mạnh Tưởng nhìn Chung Tình ở đối diện, không hé miệng. Chung Tình khẽ cắn môi, có lẽ Chu gia khó có ngày náo nhiệt như vậy, nếu hai ông bà đã vui thì cứ để họ vui, không uống quá nhiều là được. Bác Chu đột nhiên nhớ ra, “Tiểu Tình, muốn uống chút không?” Ông nghĩ ở nước ngoài uống rượu là bình thường, Tiểu Tình có lẽ tửu lượng cũng không kém. Chung Tình gật gật đầu, cô nguyện ý làm ông vui. Mạnh Tưởng lại nhìn cô một cái, Chung Tình cười với anh, đừng đánh giá thấp cô.

“Em lái xe đến à?” Mạnh Tưởng đột nhiên mở miệng hỏi. Chung Tình sửng sốt một chút, gật gật đầu.

“Vậy đừng uống.” Mạnh Tưởng xoay lại nói với bác Chu, “Bác Chu, Tiểu Tình lái xe, nên uống nước trái cây thì hơn.”

Chung Tình nhăn mặt nhíu mày, “Chẳng lẽ anh không lái xe?” Anh có thể uống, vì cái gì cô

“Anh đi taxi đến.” Mạnh Tưởng mỉm cười nói.

Chung Tình trừng mắt liếc anh, không nói gì.

Vừa lúc dì Chu cầm chén đi ra, “Đúng vậy, Tiểu Tình, uống rượu không thể lái xe. Gần đây luật phạt lái xe sau khi uống rượu rất nghiêm, con uống nước trái cây với dì.” Chung Tình đành gật đầu đồng ý.

Bốn người một bàn, vừa ăn vừa nói chuyện. Đề tài chậm rãi xoay quanh Tiểu Tình, nói chuyện cô trải qua ở nước ngoài, nói về tình hình gần đây của cô. Chung Tình không nghĩ nhiều lắm, đều hướng vào ông bà Chu nói. Mạnh Tưởng chỉ thỉnh thoảng ừ vài tiếng, vẫn im lặng ăn cơm. Đặc biệt khi nói đến quyển nhật ký ảnh của cô, ông bà Chu cười ha ha, liên tục hỏi cô, làm sao bỏ được bạn trai mà trở về. Quyển nhật ký ảnh của cô có ảnh chụp của bạn trai. Chung Tình dừng một chút, họ chưa biết cô đã chia tay.

“Anh ấy không thể theo con về nước, vậy nên chia tay.” Chung Tình vừa nói ra, mới phát hiện Mạnh Tưởng ở đối diện đang chăm chú nhìn mình. Cô theo bản năng muốn thu hồi ánh mắt, trong lòng lại đột nhiên ngưng đọng, cô cần gì phải trốn, cho anh biết cũng không phải chuyện gì lớn. Dù sao chuyện của cô những năm qua anh cũng không biết rõ, cũng không có gì để nói. Mạnh Tưởng bị cô nhìn thẳng nên hạ mắt xuống, cầm chén rượu uống một ngụm.

Nói đến vấn đề tình cảm, đề tài lại chuyển sang người Mạnh Tưởng.

Bác Chu vỗ vỗ vai anh, “Tưởng Tưởng cũng vậy, đã ba mươi còn chưa kết hôn, bố mẹ con cũng nóng vội rồi.” Mạnh Tưởng nhẹ nhàng cười, “Họ không vội đâu ạ.”

“Nhưng hai bác vội, các con nếu đều kết hôn, hai bác cũng thấy thoải mái hơn.” Bác Chu nhìn Mạnh Tưởng, lại nhìn sang Chung Tình, họ cũng giống như những người khác, có cha mẹ nào không quan tâm đến chuyện hôn nhân đại sự của con cái đâu.

Bác Chu, bác không cần quan tâm đâu ạ, Mạnh Tưởng có lẽ còn kiếm tiền cho bà xã, bạn gái anh ấy rất xinh đẹp, không có tiền đâu có được.” Chung Tình nhớ tới Du Luyến Kinh, ngay cả cô nhìn cũng thấy thích, Mạnh Tưởng sao còn không cưới cô ấy về nhà, không sợ bị người khác cướp mất sao?

“Tưởng Tưởng, đây là tại con không đúng. Lần trước dì hỏi con có bạn gái không, con sao lại nói không có? Có phải tiếc không muốn cho chúng ta xem?” Dì Chu ở bên cạnh trách.

Mạnh Tưởng vội vã trấn an dì Chu, “Đương nhiên không phải ạ. Chỉ là….. Thời điểm chưa tới.” Nói xong, nhìn mắt Chung Tình, Chung Tình cười mà không nói. Không hiểu tại sao, cô thấy trong mắt anh có gì đó như trách cứ, cô đâu có nói sai.

“Được, lần sau mang đến cho dì xem, cô gái xinh đẹp như vậy phải nhanh chóng cưới về nhà, đầu năm nay cái gì cũng nhanh chóng, tình cảm cũng không ngoại lệ.” Dì Chu giao nhiệm vụ cho Mạnh Tưởng.

Mạnh Tưởng đành phải gật gật đầu. Chung Tình cười trộm, dì Chu quả là quyết đoán, nhưng thế giới thay đổi, tình cảm một ngày nào đó cũng không còn vẹn nguyên.

Sau khi ăn cơm, để hai ông bà nghỉ ngơi, Mạnh Tưởng và Chung Tình tạm biệt đi về. Khi đi xuống dưới, Chung Tình ngay lập tức đi về phía xe mình. Mạnh Tưởng dừng lại ở chân cầu thang, nhìn bóng dáng cô, hạ tầm mắt chậm rãi đi ra ngoài.

Chung Tình ngồi trong xe, nhìn hình dáng Mạnh Tưởng phía trước có chút cô đơn, đột nhiên trái tim rung động, thò đầu ra gọi, “Mạnh Tưởng.” Mạnh Tưởng hơi ngừng lại, xoay người nhìn cô.

“Em đưa anh về.” Chung Tình mỉm cười nói. Nhìn anh hôm nay làm cho dì Chu và bác Chu vui vẻ như vậy, cô đột nhiên quyết định làm việc tốt.

Xe chậm rãi chạy trên đường, Chung Tình hơi liếc mắt sang phía Mạnh Tưởng đang ngồi trầm mặc, mở radio, tiếng nhạc du dương chậm rãi vang lên

“Buổi chiều rảnh không?” Mạnh Tưởng đột nhiên hỏi.

Chung Tình do dự một chút mới trả lời, “Có việc gì à?”

“Chúng ta nói chuyện đi.” Giọng Mạnh Tưởng rất nhẹ, có lẽ là do uống rượu. Tửu lượng của anh kém như vậy lại còn uống.

Chung Tình nghĩ đã từng từ chối anh một lần, lần này lại từ chối có phải là rõ ràng quá không. Được thôi, hôm nay tâm tình cô rất tốt, làm thêm một việc tốt nữa vậy, cô gật đầu đồng ý.

***

Hai người lái xe vào một quán trà theo đề nghị của anh. Dừng xe, bước vào quán, không khí tươi mát thanh nhã, lại vô cùng yên tĩnh. Chung Tình trong lòng thanh thản, khung cảnh này cô rất thích.

Người phục vụ đưa hai người vào một gian phòng, sau đó nói với Mạnh Tưởng, “Anh Mạnh, có phải như cũ không?”

Mạnh Tưởng lại hỏi Chung Tình, “Muốn uống trà gì?” “Gì cũng được.” Cô vốn không biết gì nhiều về trà, ở nước ngoài, cô đều là uống cà phê, rất ít khi có đủ thời gian ngồi chậm rãi thưởng trà. Mà anh hình như không phải thế, có vẻ như anh là khách quen ở đây.

Mạnh Tưởng gọi trà Thiết quan âm[2]. Người phục vụ đi ra, đóng cửa phòng.

Mạnh Tưởng ngồi đối diện Chung Tình, vẫn chưa vội mở miệng. Trầm mặc một hồi lâu, anh mới chậm rãi nói, “Nghe bố nói, em lần này về sẽ không đi nữa.” Chung Tình vừa nghe anh nhắc tới bố nuôi, đột nhiên nhớ tới lời mẹ nói buổi sáng, “A, hôm nay không phải mọi người tới nhà em sao?” Cô đã quên chuyện này, mẹ còn bảo cô về sớm

Lời còn chưa dứt, điện thoại Mạnh Tưởng vang lên. Mạnh Tưởng nghe máy, “Bố ạ, mọi người đi trước. Con đang ở cùng với Tiểu Tình, tối nay bọn con về nhà.” Nói xong ngắt điện thoại.

Chung Tình trừng mắt, anh nói tự nhiên như thế, trời ạ, làm vậy bố mẹ hai nhà hẳn sẽ điên lên mất.

Chung Tình đứng lên, “Đừng uống nữa, chúng ta về đi, khỏi họ lo lắng.” Mạnh Tưởng giữ chặt tay cô, “Tiểu Tình….” Vừa lúc ấy người phục vụ gõ cửa đi vào. Mạnh Tưởng buông tay cô ra, Chung Tình thấy lúc này đi cũng không ổn, nên đành đứng bên cạnh bàn không nhúc nhích.

Người phục vụ đi ra, khép cửa lại.

Mạnh Tưởng mới nói, “Chúng ta có thể nói chuyện chút không?” Anh vẫn luôn tìm cơ hội nói chuyện với cô.

Chung Tình nhìn anh, trong mắt anh ôn hòa nhẹ nhàng, lại tiềm ẩn một loại khí thế. Chung Tình thở dài, ngồi xuống chỗ. Được rồi, hôm nay nói chuyện cho xong, bằng không cô sẽ cảm thấy nợ anh.

“Muốn nói chuyện gì?” Giọng cô lãnh đạm. Họ có gì để nói? Cái gì đã qua không thể lấy lại, hiện tại không liên quan đến nhau, họ căn bản không có gì để nói.

Mạnh Tưởng không nói gì, cầm bình trà, từ từ pha trà. Nơi đây là quán trà, cung cấp cho khách tự pha. Chung Tình nhìn động tác mềm nhẹ của anh, từng bước từng bước, cho đến khi rót trà vào chén của cô. Anh bưng một tách trà hướng về phía cô, cô đành phải bưng chén lên, “Uống trước đã.” Anh nhẹ giọng nói.

Chung Tình ngửi thử, quả nhiên cảm nhận được một mùi thơm nhẹ nhàng tỏa vào mũi. Cô mỉm cười với anh, uống một ngụm. Không sai, tuy rằng cô không hiểu biết về trà, nhưng trà này vừa vào cổ họng, cho người ta cảm giác êm dịu, rất tuyệt vời. Chỉ vài ngụm trà, tách trà của cô đã rỗng không.

Mạnh Tưởng lại rót tiếp cho cô, cười nói, “Chậm rãi mà thưởng thức.” Chung Tình uống chậm lại, từ từ để trà ngấm trong cổ họng, hương vị đong đầy.

Hương trà dìu dịu, con người ta cũng bình thản hơn rất nhiều.

“Tiểu Tình, rất vui vì em trở về.” Mạnh Tưởng ôn hòa như hương trà, có một chút ý nhị, thản nhiên, nhẹ nhàng. Chung Tình cười cười, tiếp tục uống trà của cô.

“Nơi này vốn là nhà em, em đi lâu như vậy, bố mẹ nuôi thật sự rất nhớ em.” Mạnh Tưởng nhận lấy chén không của cô, tiếp tục rót trà.

Chung Tình gật gật đầu, “Em biết.” Cô làm sao không nghĩ đến, nhưng con người đôi khi thiếu dũng khí, không đủ dũng cảm đối mặt với những gì đã qua.

“Dì Chu thân thể cũng có chút không tốt, dì thật sự vẫn mong em sớm trở về.” Mạnh Tưởng tiếp tục nói.

Chung Tình giương mắt nhìn Mạnh Tưởng, “Dì làm sao vậy?” Dì sinh bệnh, mình tại sao lại không biết?

“Mấy tháng trước vừa phẫu thuật ngực, sức đề kháng rất kém, gần đây mới phục hồi một chút.” Mạnh Tưởng thở dài, thần sắc cô đơn.

Chung Tình tay run lên, “Họ sao lại gạt em?” Nhìn biểu tình ngưng lại của Mạnh Tưởng, cô mơ hồ có thể đoán được, tình hình của dì Chu khi đó hẳn không hề lạc quan. Do tuổi lớn, chỉ có một ít bệnh nhỏ cũng đã phải lo lắng, huống chi còn phải đụng dao kéo, nhất định rất khó khăn. Không biết gì, cô không thể an ủi họ. Mạnh Tưởng, nhất định rất quan tâm họ.

“Em lúc đó không ở trong nước, nói cho em sẽ làm em lo lắng.” Mạnh Tưởng cười cười.

“Nhưng….” Cô muốn nói lại thôi. Đúng vậy, thật sự có rất nhiều việc xảy ra, cô không thể không suy nghĩ, mấy quyển nhật ký ảnh căn bản không thể đủ để an ủi họ. Cô nhìn Mạnh Tưởng, nhớ hôm đó dì Chu nhắc đến anh mãi, trong lòng chậm rãi mềm lại, anh luôn làm những chuyện mà cô đã hứa hẹn. Cho dù trước đây như thế nào, Mạnh Tưởng có thể quan tâm bố mẹ Chu Đồng như bố mẹ mình, đã khiến cho Chung Tình hoài nghi những gì mình canh cánh trong lòng. Cô cảm kích, nhẹ nhàng nói, “Mạnh Tưởng, cám ơn anh.”

“Không cần cảm ơn anh, anh cũng không muốn hai người họ lẻ loi hiu quạnh.” Mạnh Tưởng mân mê chén trà, sau đó bắt đầu thay trà mới.

Chung Tình vẫn chăm chú nhìn anh, không gian yên tĩnh, ngón tay dài nhẹ nhàng đung đưa bình, từng động tác đều mềm nhẹ. Cô nhìn có chút xuất thần, động tác như vậy…. làm cô nhớ tới Chu Đồng, chỉ có cặp tay béo béo của cậu ấy, mới có thể làm chuyện gì cũng nhẹ nhàng thong thả. Mà trước mắt lại là Mạnh Tưởng, một Mạnh Tưởng bá đạo cường thế, trái tim run lên, anh thật sự thay đổi sao?

Họ chậm rãi trò chuyện, đề tài từ ông bà Chu, đến bố mẹ của nhau, sau đó đến Tiểu Duệ, nhưng thủy chung không có đối phương. Họ cũng không dám hỏi tình hình đối phương gần đây. Chung Tình cảm kích anh không truy vấn, cô chưa chuẩn bị, 12 năm không liên lạc, cần một thời gian để lấy lại thói quen cũ.

Họ uống trà, nói chuyện phiếm. Buổi chiều qua đi, như nước chảy lướt qua. Khi người phục vụ gõ cửa, họ mới giật mình nhận ra đã bốn giờ. Hai người nhìn nhau cười cười, họ đã hàn huyên lâu như vậy.

Hai người thanh toán rồi đi ra. Lên xe, chạy về phía Chung gia.

Khi đến Chung gia, Mạnh Tưởng đột nhiên mở miệng, “Tiểu Tình, chúng ta có thể lại làm bạn được không?”

Chung Tình tim nhảy dựng lên, không lên tiếng. Cô chăm chú nhìn về phía trước, để xe chậm rãi dừng lại.

Mạnh Tưởng vẫn chờ, cuối cùng thất vọng quay đi. Dừng xe, Mạnh Tưởng xuống xe trước, Chung Tình tắt máy khóa xe lại, sau đó đi vào trong.

Khi chờ thang máy, hai người vẫn duy trì trầm mặc.

Thang máy đến, hai người một trước một sau đi vào. Nhìn thang máy chậm rãi đi lên, Mạnh Tưởng trong lòng than nhỏ, cô vẫn không thể tha thứ cho anh. Ngay khi cửa thang máy mở ra, anh đột nhiên nghe cô nói, “Có thể thử xem.” Nói xong, Chung Tình nhìn anh thật sâu, đi ra trước. Mạnh Tưởng sững lại, thật nhanh đi theo ra ngoài.

Bạn bè, cô đồng ý hai người chỉ là bạn bè! Mạnh Tưởng ánh mắt hiện lên một tia kích động, nhưng lại khắc chế để không thể hiện ra. Anh hít thở thật sâu, chỉ cần cô không tránh anh là đủ rồi.

Hai người vào phòng, mọi người nhìn thấy họ đồng thời xuất hiện, đều ngây ngẩn cả người, Tiểu Duệ biểu tình thay đổi, trợn mắt nhìn Mạnh tưởng. Chung Tình mỉm cười chào hỏi bố mẹ nuôi, nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu, “Xin lỗi, bọn con vừa rồi đi uống trà.” Nói xong, trên mặt những người lớn hiện lên một tia quái dị. Chung Tình cười cười không để ý, đi luôn vào phòng khách, Mạnh Tưởng cũng mỉm cười đi vào phòng.

Thật tốt, hai nhà Mạnh Chung tụ lại rất có ý nghĩa. Chung Tình xuất ngoại nhiều năm nay, tuy rằng hai nhà cũng thường qua lại, nhưng Tiểu Duệ và Mạnh Tưởng lấy lý do bận không tham gia, còn lại bốn người lớn tán gẫu chuyện phiếm nhàn nhã. Họ cũng biết một điều cấm kỵ, khi tụ họp lại không được nói chuyện Chung Tình. Mà bây giờ, người hai nhà nhìn Chung Tình và Mạnh Tưởng cùng xuất hiện, thậm chí thoải mái nói chuyện, họ trong lòng tuy nghi hoặc, nhưng cũng nhẹ nhàng thở ra. Bọn họ rốt cuộc cũng không còn khó khăn nữa.

Đêm đó, khi Mạnh gia cáo từ, ánh mắt Mạnh Tưởng nhẹ nhàng nhìn Chung Tình, mỉm cười nói, “Cám ơn.” Chung Tình trong lòng mềm nhũn, ôm lấy mẹ nuôi. Mạnh Tưởng nhìn khuôn mặt kích động của Chung Tình, chỉ mỉm cười, ánh mắt vô cùng mềm nhẹ. Chung Tình nhìn anh cười nhợt nhạt, cô biết hôm nay anh thật sự vui vẻ.

n Mạnh gia xong, Chung Tình cùng bố mẹ vào nhà, nhìn Tiểu Duệ và vợ Lâm Tuyền còn ngồi ở phòng khách xem tivi, bất giác hỏi, “Hai đứa chưa về sao?” Tiểu Duệ nhìn cô, đứng dậy theo cô vào phòng.

Chung Tình nhìn Tiểu Duệ thần bí khép cửa phòng, cười khẽ tựa vào tủ quần áo, khóe miệng nhếch lên. Cô biết nó có chuyện muốn hỏi, hơn nữa nhất định liên quan đến Mạnh Tưởng.

“Chị,” Tiểu Duệ đứng trước mặt cô, biểu tình khó mà nghiêm túc được nhìn cô, “Chị và anh Tưởng….”

“Bọn chị làm sao? Tốt lắm, nhiều năm nay không gặp bạn cũ.” Kỳ thật, người nhà lo lắng không phải không có l ý. Ngay cả chính cô trước khi về nước đều do dự, nếu nhìn thấy anh, cô nên lấy thân phận gì đối mặt? Bây giờ khi gặp Mạnh Tưởng, đột nhiên nhận ra những gì mình lo lắng thật dư thừa. Anh đã sớm buông tay, cô cần gì phải chấp nhất chọn lấy đau khổ. Nếu anh có thể chủ động quan tâm chăm sóc bố mẹ Chu Đồng như vậy, cô nguyện ý cho anh một cơ hội nữa, một lần nữa bắt đầu, đơn giản là bạn bè! Hơn nữa, anh hiện tại đã có bạn gái tốt như vậy, cô căn bản không cần lo lắng. Như vậy, mọi người đều tốt, Mạnh Chung hai nhà cũng không cần cố gắng lảng tránh nói về vấn đề của họ.

“Nhưng mà, chị, hai người thật sự có thể quên đi quá khứ sao?” Tiểu Duệ lo lắng hỏi. Anh chính mắt chứng kiến mọi chuyện của chị và anh Tưởng, chỉ cần nhớ tới đã thấy lo lắng. Anh thật sự không muốn chị sẽ lại giống như trước kia.

Chung Tình ngẩn ra, quên đi quá khứ? Không, đây không phải quên đi, quá khứ của họ mãi mãi không thể quên. Cô hiện tại phải đối mặt với một Mạnh Tưởng hoàn toàn khác. Nhớ tới Mạnh Tưởng khi chăm sóc bố mẹ Chu Đồng, trầm ổn ôn hòa, khiêm tốn cung kính, anh cũng như cô, đều đã thay đổi.

Đêm đó, Chung Tình nằm trên giường, thật lâu cũng không thể ngủ. Lời nói của Tiểu Duệ vẫn vang vọng bên tai, hai chữ “quá khứ”, tựa như một lời ám thị ám ảnh trong đầu cô. Nỗi đau nặng nề đè lên tim, cô vùi mặt thật sâu vào gối, chậm rãi hít thở sâu. Tiếng nức nở lặng lẽ vang lên trong đêm tối tịch mịch, nếu thật sự thời gian có thể quay lại, cô muốn mọi thứ đều dừng lại ở năm mười tám tuổi ấy. Cô sẽ không mất đi Chu đồng, không đi tha hương suốt 10 nă cũng sẽ không hận một người như vậy, hận kẻ tự xưng là thanh mai trúc mã của cô, người đã gắn bó với cô từ khi sinh ra, Mạnh Tưởng!
Chương Trước/52Chương Sau

Theo Dõi