Chương Trước/14Chương Sau

Một Mặt

Chương 2

Ngày thứ hai, Lý Gia Cánh tìm một vị lão tướng có giao tình với cả hai bên, trịnh trọng đến cửa cầu hôn.

Lão tướng quân này là chiến hữu cũ của Trương Tổng tư lệnh, quyền cao chức trọng, ngày thường làm việc ngay thẳng nghiêm khắc, nhưng nói đến Lý Ý kì nhân, ông ta khen thưởng không tiếc lời, kết luận cuối cùng của ông có tám chữ: tuổi trẻ đầy hứa hẹn, tiền đồ vô lượng.

Lão tướng quân cười tủm tỉm nhìn Trương Phác Ngôn, nói: “Phác Ngôn, trong đám bạn cùng tuổi với con, đếm đi đếm lại bác chỉ thấy đứa bé họ Lý này là xứng với con nhất.”

Mọi người nghe vậy cũng cười, Trương Phác Ngôn dĩ nhiên cũng phóng khoáng tặng nụ cười cho bọn họ.

Sau đó, mấy người lớn bảo muốn ở lại bàn chuyện đại sự, cô lập tức thông minh đứng dậy đi ra. Lên lầu, cầm làn váy dài tao nhã trong tay, cô xinh đẹp tựa như một chú bướm rực rỡ vậy.

Nhưng cánh bướm cũng như làn váy yếu ớt này, bị ngón tay tinh tế xinh đẹp nắm thật chặt, đẹp đến mấy cũng phải thay đổi hình dạng.

Lão tướng quân vừa rời khỏi, phu nhân Trương lập tức chạy lên lầu.

Bà đẩy cửa bước vào, Phác Ngôn đang ngồi trước bàn trang điểm, mân mê chiếc lược nhỏ nhắn, tinh tế chải lên mái tóc dài mềm mại.

Phu nhân Trương ngồi xuống cạnh giường, cười thật vui vẻ, “Phác Ngôn, con đã gặp Lý Ý kia chưa?”

Trương Phác Ngôn khẽ gật đầu một cái, phát ra tiếng “Rồi” nhẹ nhàng, đều đều.

“Vậy, con cảm thấy … nó như thế nào?” Phu nhân Trương quan sát nét mặt con gái trong gương, cẩn thận quan tâm hỏi.

Cái lược bằng ngọc trong tay Phác Ngôn bỗng dừng lại.

Em gái Phác Ngọc vẫn còn nhỏ tuổi, nhưng đã là của người ta, em rể cô Tần Uẩn cũng là một nhân vật có tiếng ở thành phố C, vừa thấy Phác Ngọc đã yêu, mối tình này rất thắm thiết.

Vì Tần Uẩn là trưởng nam cho nên cả năm qua, Tần gia luôn thúc giục mau chóng tổ chức hôn sự, nhưng vì Trương Phác Ngôn cô vẫn chưa kết hôn, nên hôn lễ của Phác Ngọc và Tần Uẩn vẫn phải kéo dài.

Tâm tư của mẹ, Phác Ngôn cô hiểu rất rõ,

Nhớ đến em rể Tần Uẩn, cơ hồ là lập tức, trước mắt cô lại hiện lên nụ cười ấm áp như gió xuân kia.

Trái tim nhất thời kết chặt lại, tạo nên một lớp băng, vừa đủ mỏng để áp chế nhịp đập của trái tim cô.

Lớp băng mỏng kia sắc bén như đao, đâm vào ngực cô, vừa bén, vừa lạnh.

“Tốt lắm ạ “Tay cô khẽ động đậy, tiếp tục chải mớ tóc đen dài, “Con gả.”
Chương Trước/14Chương Sau

Theo Dõi