Chương Trước/99Chương Sau

Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Chương 11

+ Đưa cô đi gặp Seo Woo Joong !

+ SEO WOO JOONG???????????? làm sao anh biết chỗ? Anh ấy sao rồi?

+ Mẹ hắn thuê chuyên gia nổi tiếng bên MĨ về điều trị. Hắn đang bình phục.

+ BÌNH PHỤC Ư???? NGHĨA LÀ.. CÓ THỂ CỬ ĐỘNG????????

+ Phải. Hắn tỉnh rồi. Sức khỏe 6/10.

+ Không thể nào ! bác sĩ nói anh ấy sẽ sống thực vật suốt đời.

+ Ông ta nói không sai đâu. Chỉ có điều ý chí của bệnh nhân kích thích não bộ hoạt động, cộng thêm sự hỗ trợ chính xác của chuyên gia thì có thể thay đổi. Vậy thôi.

+ THẬT LÀ ANH ẤY ĐÃ KHỎE LẠI.. (Đan bật khóc)

+..... Xem ra cô cũng thật lòng với hắn. Tôi không tìm nhầm người rồi (giọng Nam đầy mưu tính)

+ Nhanh lên nhanh lên !!!!!!!!! Tôi muốn gặp anh ấy ! (Đấm bình bịch và lưng Nam)

+ Ax, con nhỏ này. Ngồi yên !

"Hồi hộp quá, sắp được gặp lại Jung Min, mà còn là 1 Jung Mni hoàn toàn bình thường nữa".

Đan khóc nức nở, Jung Min của cô có thể nói và cử động, anh ấy sẽ ở bên cô, cười với cô ân cần trìu mến... Àk. Đan sẽ kể cho anh biết 1 tháng qua cô đã khổ sở chăm sóc anh trong bệnh viện, cấm anh không được làm những chuyện nguy hiểm đến bản thân anh nữa.

Suy nghĩ này chưa hết thì suy nghĩ kia đã ập tới, Đan rối rít lên, đầu óc quay mòng mòng, như thể cả thập kỉ Jung min mất tích vậy.

+ Đến rồi !

+ Hả? Đâu?

Nam đỗ xe vào mé đường , Đan nhảy tót xuống và tháo cái mũ bảo hiểm, ngó đông ngó tây, trông trời trông đất.

+ anh đưa tôi đến đâu thế này??????????????????

+ Bệnh viện của tập đoàn T.A, hắn đang được điều trị trong đó.( Nam gỡ cái mũ bảo hiểm, vừa nói vừa nhìn vào tòa nhà đồ sộ 17 tầng trước mắt)

+ Ax, bệnh viện riêng nữa àk ( choáng ngợp) Giả anh cái mũ, tôi vào tìm Jung Min đây! ( ném trả Nam và lao thẳng vào tòa nhà)

+ Yaaaaaaaa............ Cô điên àk. Đứng lại Yaaaaaaaaaaaaaaaaa ( Nam hét)

+ Huk? (ngơ ngác)

Nam phóng xe vào bãi đậu rồi chạy lại chỗ Đan ,hắn xách ra 1 túi đồ nhỏ.

+ Hở??????? Ak ak, quà vào thăm Jung Min của anh đấy hả? Hì, lắm chuyện quá (cười khúc khích )

+ TÔI MÀ PHẢI THĂM THẰNG ĐÓ ÀK ( nổi điên) Cô tưởng đây như bệnh viện bình thường chắc?! Có thẻ không mà tự nhiên dữ vậy?

+ Thẻ? Rắc rối thế.

+ Đội cái này vào (Nam móc túi ra cái mũ vải chụp lên đầu Đan) Đeo cái này ! (Móc tiếp một cái kính thời trang banana) Khoác cả cái này nữa ! (cuối cùng là 1 chiếc áo sơ-mi của oy). Hừm. Cô mặc quần jean là được rồi.

+ Ax ax, anh trình diễn thời trang cho tôi àk. (giãy giụa, gỡ hết đồ ra)

+ Ngốc. Cô phải cải trang giống bạn tôi thì tôi mới đưa cô vào được chứ (Nam lại đội nguyên lên người Đan)

+ Ý anh là trông tôi ăn mặc không hợp với đẳng cấp của anh hảaaaaaaaaa? (gào ầm ĩ)

+ Còn phải hỏi sao. Bực với cô quá đi !

Nam rảo bước vào bệnh viện, Đan vắt giò đuổi theo.

"Á. Sao chân hắn dài knih hoàng thế?"

Nam đưa tấm thẻ màu đỏ cho mấy gã bảo vệ, tấm thẻ được quét qua hệ thống vi tính nhận dạng. Xem chừng gã Nam cũng chẳng đơn giản tý nào.

+ Cô bé đó là ai? (1 tên bảo vệ lừ mắt)

+ Bạn tôi ! ĐỨNG ĐÓ LÀM GÌ, VÀO ĐÂY.

+ Vângggggg

Bênh viện rộng gấp 2 bệnh viện chỗ Đan. Đay có lẽ là bệnh viện tiêu chuẩn 5 sao.

+ Nam. Anh có thẻ àk?

+ Cô không cần quan tâm.

Nam dẫn đan lên tầng 2, dừng ở đầu hành lang, Nam dặn Đan:

+ Seo Woo Joong ở phòng 409, cô vào đi. Tôi đợi ngoài.

+ Ơ. Anh vào cùng với tôi... (nài nỉ, )

+ Tôi không muốn gặp hắn ! Cả 3 thằng bệnh đó nữa !!!!!!!!!!!!!!! (Nam quát Đan tới tấp)

+ .......Thế tôi vào đây... (mếu máo)

+ Ừk vào đi ! (quả quyết)

Đan rón rén tiến lại căn phòng, cửa phòng mở, tim Đan muốn nhảy ra ngoài lồng ngực, ngay cả cô cũng không tài nào giảm nhẹ tiếng thình thịch trong người. Đan khựng lại trước cửa, nhắm chặt mắt, lấy tất cả bình tĩnh. Cô sẽ được gặp Jung Min !

Đan thập thò sau cánh cửa nhìn vào trong, tiếng 3 >4 người đang rôn rả cười đàu. Đan lại căng mắt tìm Jung min, vểnh tay nghe ngóng.

+ Tớ biết mà, cậu sẽ không dễ dàng chết đâu. CÀ RỐT IU QUÝ CỦA TỚ (Tiếng Tuấn inh ỏi, hắn nhảy bổ vào ôm Joong trên giường bệnh)

+ Thằng điên này. Đã nói cấm gọi Cà Rốt cơ mà????????? (Joong quật mạnh cái gối vào mặt Tuấn=>> Tuấn bò ra sàn ! )

+ Haizzzz nó nhớ cậu lắm đó. Ngủ cũng : "CÀ RỐT", đánh răng cũng "CÀ RỐT ƠY", ngồi ăn cũng lại " ĂN NGON NHA CÀ RỐT"..... (Trung và Chi xướng ca bài Cà Rốt)

+ Các cậu không biết làm thế nào để nó hết kêu àk.

+ Ngay bọn tớ cũng lo đứng lo ngồi ấy chứ. Phải hiểu cho hắn.

+ Anh ăn táo đi ! (Vân bê đãi táo lại giường, cười như một cô bé hiền lành)

+ Ừk, anh sẽ ăn sau.

+ Wầy, KIệt nhà ta hạnh phúc quá ha, được người đẹp cơm bưng nước rót. (Trung cười khùng khục. Vân tỏ ra ngại ngùng.... )

+ Cô bị tâm thần phân liệt đúng không ! (Tuấn mắng)

Vân tức ra mặt nhưng đang diễn vai cô bé dễ thương, ả đứng yên, không dám ho he nửa lời.

+ Cậu nói gì? ( Joong nói hơi lớn, rõ ràng đã tức giận)

+ Không phải sao. Trước kia cô ta tốt với cậu thế àk. Đùng 1 cái biến thành người bạn gái chu đáo hiểu biết, không phỉa bị tâm thần phân liệt thì thần kinh cũng bị co giật !!!!!

Tuấn lườm nhanh Vân, hắn dứt lời là hùng hổ xông ra đạp của bỏ đi.

"BINH------------ ỐI!!!!!!!!!!!!!!!!!"

Tuấn giật mình kéo cửa nhìn đằng sau, kẻ nghe lén loạng choạng ôm cái mũi đỏ và cái trán thâm tím, cặp kính rơi xuống đất.

+ ĐAN??????? (Tuấn ngạc nhiên)

+ Hehe... Chào.. anh (bẽn lẽn)

+ Cô ở đay từ nãy hả. Xin lỗi cái mũi nha ! Có sao hok? ( Tuấn kéo tay Đan vào phòng , xem cái mũi đỏ với thái độ chòng ghẹo)

+ Đừng mà..... ( Đan chống cự)

+ ĐAN???????!!!!!!!! (Trung và Chi nhìn thấy Đan cũng rất thích thú)

+ Ch..ào... Hix ( Vội che mặt)

Đan bị 3 gã thi nhau kéo, nhủ thể cô là vật triển lãm cần đưa ra ánh sáng để chiêm ngưỡng. Jung min của Đan - anh đang ngồi trên giường, nhìn cô bằng ánh mắt mà trong mơ cô cũng không tưởng tượng được. Lòng Đan bỗng nhói đâu như bị dao đâm, anh cách Đan chưa đầy 1m vậy mà dường như Đan đã không còn với tới anh nữa. Bầu không khí im lặng, 3 gã nhìn Đan run rẩy thì cũng tắt cười, hiểu được rằng... Đan nghe cuộc nói chuyện, rằng Đan biết Jung min của cô đã bị thây thế bởi Seo Woo Joong xa lạ. Ả Vân hoảng hốt, ả chẳng buồn giữ hình dạng người của mình nữa.

+ Con ranh kia. Ai cho mày vào đây. Cút ngay.

Đan vẫn rưng rưng đôi mắt về Joong, Tuấn nhận ra hành động sai lầm khi kéo Đan vào. Ba gã nhẹ nhàng đẩy Đan ra ngoài.

+ Đi nào, Đan. Cô... sẽ bị tổn thương thêm mà thôi (Trung đặt tay lên vai Đan vỗ nhẹ, kéo cô ra cửa)

+ Đừng nhìn nữa ! Đi nào ( Tuấn che mắt Đan, ngay lúc 2 giọt nước mắt trào xuống má)

+ Đan !!!!!!!!!!!( Chi lấy hết sức kéo mạnh cô ra ngoài, hắn hiểu Đan đã không thể chịu đựng được cảnh tưởng trước mắt)

Thì ra 3 gã trông quậy phá là thế nhưng thực chất là những kẻ rất tam lý và sâu sắc. Đáng lẽ mọi chuyện sẽ kết thúc như vậy, nếu như Joong không....

+ Vân, cô ta ... là ai?

Giọng nói lạnh lùng và khinh thường của Joong khiến Đan không thể bỏ đi dễ dàng.

+Tôi muốn hỏi anh ấy !

Trung và Chi buông tay Đan để cô lại gần chỗ Joong, từng bước, từng bước.

+ Con này. Mày không quyễn rũ được anh ấy nữa đâu (Vân vừa mắng vừa đẩy vai Đan)

+ Mày không phải đứa tao muốn nói chuyện (Đan đáp)

Vân giơ tay định đánh Đan thì Tuấn chạy tới đẩy mạnh Vân, sức con trai thì đừng nghĩ Vân có thể vênh váo.

+ IM ! Cô mà xen vào tôi không tha cho cô đâu (gầm ghè)

+ Thôi đi Tuấn. Dù cậu không thích Vân thì cũng phải nể tớ. (Joong đe Tuấn từng tiếng rồi miễn cưỡng quay ra nhìn Đan) Hỏi gì?

Đan nuốt nước bọt, nhìn anh đáng sợ như con quỷ dữ.

+ Anh.. có phải... Jung Min không? (ấp úng)

Joong bật cười, liếc nhìn Đan rồi lại quay đi.

+ Hãy.. nói là.. Phải đi...? (Đan ngây người, nước mắt rơi lã chã)

+ KHÔNG PHẢI ! TÔI LÀ SEO WOO JOONG, SEO WOO JOONG. Nhìn cô đâu đến nỗi ngu mà còn không biết mặt Woo Joong sao !?

Trung, Tuấn và chi đều thở dài, vội nhìn Đan lo lắng, ả Vân hả hê, khích thêm 1 câu:

+ Mày rõ chưa? Anh ấy không phải Jung Min gì hết. Mà Jung Min nào có thể so bì được với Joong? MÀY NGU THẬT !

Đan đwua tay lên ngực, tim cô như vỡ vụn thành trăm mảnh, Đan quằn quại, hoa mắt, khó thở, đứng không vững, cô tựa vào giường. Tai sao? Vẫn khuôn mặt người cô yêu mà lại có thể lạnh như tảng băng với cô vậy?

+ Còn hỏi gì nữa không?

Đan òa khóc, khụy gối xuống cạnh giường, gọi tên Jung Min không ngừng. Ba gã chạy lại đỡ Đan dậy, đưa nhanh ra ngoài.

+ Cô ta là ai? (Joong nhìn theo, trầm hẳn trước thái độ của Đan)

+ Cô ta là Trần Đan, con bé ngớ ngẩn đã thích anh đấy (Vân chẹp miệng)

+ Cô ta thích anh? Sao anh không nhớ cô ta?

+ Hả? (sửng sốt) Anh.. anh từng dọa em để bảo vệ nó mà.

Joong tròn mắt, thốt không ra lời. Vân xcungx nghi hoặc. Ả chưa biết Joong mất trí nhớ nhưng ả rất ranh ma, đổi nhanh đề tài.

+À thôi. Chắc nó là loại quá tầm thường. Anh nhớ làm gì cho mệt. Anh mau nằm nghri đi.

+ Ừkm....

+ Anh có ăn gì không em đi mua? (chớp chớp mắt)

+ .... Đúng là anh thấy em rất lạ. em nói rằng anh không phải loại người dành cho em; anh chỉ biết đánh đấm mà không dẫn em đi chơi lúc em gọi....

+ KHÔNG ! Em xin lỗi, em sai rồi. Em quá ích kỉ. Từ giờ em chỉ yêu anh thôi. Anh.. có chấp nhận em không? (khẩn khoản)

Joong trở mnihf kéo chăn không nói gì, Vân ngỡ ngàng, Seo Woo Joong xưa kia nếu được ả bày tỏ sẽ đồng ý vô điều kiện.

+ Joong, Anh ghét em rồi ư? (tỏ vẻ đáng thương)

+......... Không (Joong vẫn không quay lại nhìn Vân) Anh không biết vì sao nữa.

Vân hốt hoảng ôm chầm Joong khóc thút thít.

+ Em sai rồi, anh hãy cho em cơ hội. Nhất định em sẽ đối xử tốt màg.

+..................

+ JOONG ! HUHU, Hãy tin em lần này....

+.... Sau này em sẽ không lăng nhăng chứ?

+ NHẤT ĐỊNH !!!!!!!!!!!

Vân sung sướng ôm chặt Joong.

+ Được rồi. Anh muốn ăn lê. em xuống dưới mua đi.

+ Lê àk? Em mau ngay (hớn hở)

Cánh cửa khép lại, rút cục Joong cũng yên thân. Anh ngồi nhỏm dậy, nheo mày khó hiểu:

+ ĐAN? TRẦN ĐAN? Hình như mình từng gọi cái tên này rất nhiều.

Đột ngột cơn đau buốt lan tỏa, Joong đưa tay lên vết thương sau đầu, nó đang rỉ máu.

+ Chết tiệt ! Mấy tên kia nói mình bị... ngã cầu thang, ngã cầu thang mà thế này àkkkkkk. Ghừ.

Joong vươn tay ấn vào ảng thông báo đầu giường, 1 giọng y tá rất đáng yêu cất lên. Và khi cô ấy chưa nói hết câu, Joong đáp cụt ngủn:

+ Chảy máu rồi ! Gọi bác sĩ. Bớt nhiều lời đi !

Sau đó thì Joong tắt luôn máy, ngồi đắp chăn chờ người đến băng bó (!!!)

--------------------------------

Trung và Chi dìu Đan ra cửa, 3 gã thấp thỏm nhìn Đan bơ phờ như cái xác không hồn, đầm đài nước mắt. Tuấn khẽ hỏi, cố làm 1 trò vui gì đó.

+ Đan. Tôi thấy cô ngu ngơ như vịt và loắt choắt như gà, nhưng mà tôi cứ gọi cô là vịt con...

"Binh" - Tuấn xơi ngay 1 đấm của Trung vào bụng và 1 đá của Chi vào cái mông.

Chi chống 2 tay vào vai Đan,ngước mắt lên.

+ Cô nhìn tôi này, nhìn tôi đi, nhìn thật rõ.... (nghiêm nghị)

+ Nhìn... hức, làm gì? (Vừa khóc vừa hỏi)

+ Ừk, có gì mà nhìn? (Tuấn vàTrung đồng thanh)

+ DỐT THẾ. NHÌN THÌ MỚI THẤY TUI ĐẸP TRAI CHỚ !!!!!!!!!!!!!!!

" Bụp"-.......

+ Nín đi Đan, tôi biết cô đã phải chịu nhiều khổ sở khi sống với "con quái vật" thời gian qua.Cô biết đấy, cô không hợp với nó đâu, ý tôi là thằng Joong ! Cô không nên trao tình cảm cho nó, nó là 1 thằng không đáng tin cậy; Giờ thì cô thấy đây, nó hồi phục thì bỏ cô như bỏ quần áo cũ...

+ HUHUHUHUHUHUHU.

Đan khóc thét chạy đi, Trung ngơ ngác....

+ Tớ nói gì sai àk?

+ Không sai nhưng mà không đúng chỗ !!!!!!!!!!!--- "Cháttttttttt"...

Đan chạy hết dãy hành lang thì gặp Nam đang tựa lưng chờ. Bộ dang của Đan làm hắn bất ngờ, hắn chỉ đoán là tâm trạng Đan bát ổn chứ cũng chẳng biết lý do.

+ Sao vậy? Cô khóc àk? (lo lắng)

Đan nức nở, loạng choạng đến chỗ Nam, hắn vội đỡ cô.

+ Bình tĩnh nào. Tên đó làm gì cô?

+ Jung Min... anh ấy... không còn nữa rồi.

+ GÌ?

Đan run run rồi khụy gối, ngất vào người Nam. Đan run run rồi khụy gối , ngất vào người Nam.

..................

+ Đan. Cậu sao rồi, tỉnh lại đi, Đan? ĐAN?

+ Cô ấy sao vậy?

+ Cô ta chạy bán sống bán chết đến chỗ tôi thì xỉu. Có thì hãy hỏi gã Joong ấy.

+ Cái gì. Anh đưa Đan đến chỗ Joong làm gì?

+ Đương nhiên là tôi có mục địch riêng, chẳng qua nó thuận với mong muốn của cô ta nên tôi giúp thôi. KHÔNG ĐƯỢC ÀK?!

+.........

Tiếng nói chuyện, đúng hơn là "chém chả, chặt thịt gà" của Nam, Ân, Huyền cứ loạn trong đầu Đan, cô mở mắt, mọi thứ chao đảo một cách "mới lạ".

+ Đan ! Tỉnh rồi. Cậu thấy thế nào? (Huyền hốt hoảng)

+ Tớ.. đang ở đâu?

+ Nhà Huyền ! (Ân nhảy tới)

+ NGhe Nam nói cậu đến ệnh viện nhà Joong?

+Ừk.

+ Thế, sao cậu lại....?

+ Không phải đâu. Jung Min đùa ác thật.

+ Thà cô cứ nói toẹt là cô bị hắn bỏ rơi còn hơn (Nam quát)

+ Thật không? Jung min bỏ cậu? Tớ không hiểu, rút cục là sao????? (Huyền giận dữ)

Đan đưa tay che mắt, nước mắt lại chảy dài hàng mi. Nam nói nghe thật chói tay, trớ trêu là hắn nói đúng. Đan yêu Jung Min, Jugn Min cũng yêu Đan. Nhưng Seo Woo Joong không phải Jung Min, vì thế hắn không yêu Đan, không một chút nào. Ngốc thật. Joong đã nhớ lại quá khứ. Anh quên một đứa như Đan rồi.

+ Sao cô không kể cho tôi là gã Seo Woo Joong mất trí nhớ. Sớm biết thì tôi đã không kéo cô vào cuộc.

+ Anh ! Anh kéo Đan vào cuộc để có thể tách con Vân khỏi Joong chứ gì? Đồ đê tiện ! (Huyền túm cổ áo Nam)

+ Hừ. Việc tôi thì liên quan gì đến cô.

+ ĐƯỢC. Không liên quan đến đến tôi, nhưng cũng đừng liên quan đến bạn tôi.

+ Cái đó thì tùy.

Huyền tức giận siết chặt cổ áo Nam, hắn chỉ lạnh lùng quay đi, chẳng có vẻ là đang xấu hổ về những điều mình nói.

+ Huyền. Nhịn đi (Ân ôm Huyền lôi ra sau ) Chuyện của Đan mới quan trọng.

Ban người nhìn Đan, cô vẫn khóc thút thit trên ghế salong, nấc từng tiếng. Huyền và Ân thở dài, ngồi xuống ghế đối diện.

+ Tớ cảnh báo rồi mà không nghe (Huyền nói nhỏ)

+ Không trách Đan được, yêu Joong đâu có gì sai, có điều tình yêu này... mong manh quá.

+ Cậu tính sao đây? (Huyền hỏi Đan)

+ Cậu đừng đau khổ nữa. Mọi chuyện đã rõ như ban ngày. Woo Joong hồi phục trí nhớ thi không thể giữ phần kí ức của Jung Min. Đau khổ hơn cũng chẳng có nghĩa lý gì cả. (Ân tìm cách khuyên Đan, mong là Đan sẽ hiểu được vấn đề)

Tất cả chìm vào im lặng, hồi lâu sau Đan mới ậm ẹ cất vài lời:

+ Có.. lẽ.. tớ phải.. tìm.. anh ấy..

+ HAAAAAAAAA??? CẬU ĐIÊN RỒIIIIII.
Chương Trước/99Chương Sau

Theo Dõi