Chương Trước/99Chương Sau

Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Chương 13

Đan nửa mơ nửa tỉnh, nhớ mang máng là được Nam cõng vào bệnh viện, bác sĩ đến thì Đan mệt lả, ngủ thiếp đi.

Trong giấc mơ, khoảng trời mờ ảo vô tận, lạnh lẽo.Đan cứ lang thang, lơ lửng không trọng lượng. Ở xa lóe lên 1 tia sáng, cô tiến lại, từ từ, ngập ngừng.

Jung min cuả cô đang đứng đó, như 1 thiên thần với nụ cười dịu dàng, khẽ gọi tên Đan. Người anh tỏa ra ánh hào quang lấp lánh màu bạc, nó cũng dịu dàng như nụ cười anh dành cho Đan.

Đan lại gần, anh vẫn ngồi đó, anh đâu có biến mất? Anh vẫn bên cạnh Đan đó thôi? Rồi anh sẽ bảo vệ, che chở cho Đan như lúc trước.

Nhìn thấy anh là Đan yên lòng rồi không còn đau khổ vì thực tại nữa. Đan sẽ... không bao giờ để mình tỉnh dậy, cô muốn sống mãi cùng Jung Min trong giấc mơ. Đan dang tay ôm anh, 1 cách để chắc chắn rằng anh không biến mất.

Ngay lập tức, tất cả tối đen như mực....

Đan chớp chớp mắt, trở mình. Đan đangg ở trong bệnh viện, lại là bệnh viện.

+ Tỉnh rồi àk cô bé? (1 nữ bác sĩ hiền từ đang cười mỉm)

+.........( Cô lặng im, thất vọng vì thoát khỏi mộng mị)

+ Nào nào, đừng như thế. Các bạn cháu đã thức cả đêm để chăm sóc cháu đó !

Đan ngạc nhiên dù điều bác sĩ nói không phải gì vô lý. Cô thật là kẻ tội lỗi, chỉ biết nghĩ đến bản thân mà không nghĩ đến sự lo lắng của bạn mình.

+... Họ về rồi ạk?

+ Xuống dưới mua đồ ăn sáng rồi (Bác sĩ đến bên giường, đưa cho Đan cái cặp nhiệt độ) Cháu có gì buồn lắm àk? Đêm qua lúc cậu thanh niên cõng cháu vào bệnh viện thì cháu đang trong tình trạng sock, sốt rất cao, kèm theo cái tay rạn xương.

+ Cháu ..thất tình. Bác sĩ thấy buồn cười không? Thất tình mà đến mức này.

+ Cháu đừng nghĩ nựai nhiều ( bác sĩ cười. Bà rút cái cặp nhiệt độ, giơ lên) Vẫn còn sốt nhẹ: 38,2 độ.

+ cô ơi cháu muốn về. ( ngồi dậy, bước xuống và đi loạng choạng)

+ Vẫn còn sốt. Cháu về làm gì? (vội đỡ Đan)

+ cháu hứa với người đó rồi. Cháu sẽ thực hiện lời hứa.

Đan chợt giật mình, cô hứa với Jung Min là sẽ giúp anh nhớ được cô; Nhưng cô cũng vừa hứa với Joong là không xuất hiện trong cuộc đời hắn nữa. Đan băn khoăn, lời hứa nào mới hữu ích bây giờ? cô mệt mỏi lắm, chân tay rã rời, làm sao cô đủ can đảm và kiên trì để "thuần hoá" con quỷ đã bẻ gãy tay cô thành 1 thiên thần cánh trắng mà cô hằng yêu mến?

Khó lắm, nó chẳng hề thực tế tý nào. Không thực tế, không thể thực hiện ! Khoảng thời gian này Đan sẽ cân nhắc lỹ lưỡng, còn hiện tại, Đan không muốn bất kỳ ai phải chạy đôn chạy đáo vì mình. Chính niềm hy vọng hão huyền đã che mắt Đan, Đan đủ tỉnh táo để không dẫm vào vệt xe cũ. Huyền nói đúng: Mọi chuyện đã qua, và khi nó qua thì hãy để nó ngủ yên trong 1 góc tiềm thức".

Đan muốn khóc thật to để giải tỏa đau đớn nhưng cô không chắc rằng mình còn nước mắt để khóc và còn sức để hét lên. Chẳng thể mang Jung Min trở lại. Đan lặng lẽ bước đi, qua hàng cửa kính, ánh nắng chói chang len lỏi kẽ lá, hắt vào người cô. Dưới đường phố, dòng người đi lại tấp nập, kẻ cắp sách chạy đến trường, người tất tưởi chạy vào công ty..... Mọi việc vận động 1 cách rất bình thường như thể Đan và Jung Min, 2 người chưa từng sống trong thế giới ấy.

Một sự khởi đầu ngày mới, rực rỡ, vội vã, nhộn nhịp. Đây cũng là cánh cửa đưa Đan bước vào cuộc sống của riêng mình - 1 cuộc sống không có Jung min.

-------------------------------------

Khu căng-tin bệnh viện:

+ Sao? Hắn không nhấc máy đúng không? (Huyền như muốn bóp nát cái dt trong tay Nam )

+ Tớ biết mà. Hắn thật khốn kiếp ! ( Ân hét )

Nam ngồi bình thản giữa 2 cái mồm liên thanh, hắn cụp nhanh cái dt, ánh mắt trầm tĩnh.

+ Joong sẽ không đời nào nghe máy tôi gọi tới đâu.

+ ui, tức chết đi được. (Đồng thanh)

+ Ngày trước hắn dịu dàng là vậy, nhớ lại 1 cái là cục cằn với mọi người ngay (Huyền chọc cái ống mút vào cốc, thạch bắn ra xung quanh)

+ Rối tung rối mù. Tớ và cậu phải mất bao công sức mới điều tra được vụ con nhỏ Vân, giờ chẳng hỉu điều tra làm cái gì (Ân thở dài)

+ Đừng nói chuyện ả Vân cho Đan biết thì tốt hơn.

+ Để tôi gọi cho Kyu Jong, tên này bệnh nhẹ may ra còn hỏi han được ( Nam lại xoay dt và bấm số)

+ Hình như gã Kyu Jong tên Trung thì phải? (Ân hỏi nhỏ)

+ này Trung, thằng Kiệt (Seo Woo Joong hay được gọi là Kiệt) làm gì không nghe máy tớ?

+** Kim huyn Joong? Trái đất có méo không mà cậu chịu gọi điện cho tớ?**

+ Méo cái con mèo ghẻ ! Vào vấn đề đi, thằng Kiệt đâu? Có đấy thì bảo nó nghe dt. (Nam bực tức)

+** Ôh, nó vừa đáp máy bay qua Hàn với Vân rồi ! **

+ CÁI GÌ? NÓ QUA HÀN VỚI VÂN ÀK????????????

Huyền và Ân trừng mắt nhìn theo, Nam phát rồ khi biết Vân đi với Kiệt.

+ ** Cậu xác định là vừa, Vân không yêu cậu đâu. Hôm qua cô ấy còn khóc như "bão về làng" đòi Kiệt tha thứ..... **

"Tút--- tút" tiếng kêu nhàm tai vang lên, Nam đã ngắt kết nối. Mặt hắn hoảng loạn, rối rít chạy đi.

+ anh đi đâu? (Huyền nói lớn)

+ Joong qua Hàn rồi, Khỉ thật ! sao Vân lại đi cùng hắn... ( Nam quay mặt lao ra ngoài bắt taxi)

+ Hử? Cậu không ngăn hắn sao? (Ân nhìn Huyền rầu rĩ)

+ Hắn đi Hàn tìm con hồ ly.

Ân không nói gì, cúi gằm cố uống cho hết cốc Socola sữa. Bỗng...

+ Àk! ra 2 cậu ngồi đây.

Ân và Huyền tròn mắt, quá kinh ngạc, Đan nhẹ nhàng kéo ghế ngồi, nở nụ cười thoải mái, mặc dù không được tươi tỉnh. Bằng điệu bộ tự nhiên nhất, Đan lờ phắt 2 pho tượng gỗ, cô nhìn thẳng vào bàn và reo hạnh phúc khi thấy cái bánh săn-wich còn nguyên.

+ Hơ, xin phép ăn trước nhé (cầm cái bánh gặm)

+.... (chớp chớp mắt. há hốc mồm)

+ Ủa, không có gia vị phụ àk? Kệ vậy? đói quá (lại gặm tiếp)

+.... (mắt mở to đến nỗi không chớp nổi)

+ Sao hả? Nhìn người ta ăn ngon nên thèm àk (Đan bĩu môi)

+ cậu.. cậu điên rồi sao? (Huyền lắp bắp)

+ Ax, cậu điên ý.

+ Nhưng... nhưng hôm qua, hôm nay.. cậu... (Ân ấp úng)

Đan bị gợi lại cậu chuyện cô đã cố quên đi. Đan nhai mà chẳng thấy mùi vị nữa, cô bỏ cái bánh xuống bàn, uống ngụm nước như để vượt qua cơn nghẹn.

+ Tớ nghe rồi. Jung min... Àk, Joong đi Hàn với Vân chứ gì?!

+ (Ân và Huyền kinh ngạc nhìn nhau) Cậu muốn đi Hàn sao?

+ Haha! Việc gì tớ phải đi. Tớ không ngu mức ấy.

+ Cậu đang cố tỏ vẻ ổn định đấy hả?

+ KHÔNG.

+ Thế cậu xử sự khác thường là thế nào?

+ Tớ sẽ không bám Seo Woo Joong nữa. Thật tệ là giờ tớ mới nhận ra: hắn không phải Jung Min!

Huyền và Ân không biết làm gì hơn trừ việc vểnh tai, căng mắt, há hốc mồm mà nghe Đan khẳng định.

+ Hắn không phải Jung min vì Jung min thực sự đang ở bên tớ.Từ nay về sau, các cậu đừng nhắc tới tên đó nữa nhé.

+ Ừk, (Huyền và Ân vui như nhặt được đola) ơn trời là cậu đã nghĩ thông.

Đan nhìn 2 đứa bạn cười sung sướng, cô khẽ thở dài. Rũ bỏ những thứ đã qua. Chỉ nhìn về tương lai. Vậy là đã 2 tháng, 60 ngày, Thượng đế đã gửi xuống cho Đan 1 thiên thần hoàn mỹ, Rồi yêu. Thiên thần ấy đã cho Đan biết nhiều điều, trước khi anh tan biến như làm bụi nhạt nhòa trong gió....

+ Đan àk. Cậu sẽ sớm quên Joong thôi. Chỉ cần cậu vui vẻ, rồi cậu sẽ lại hạnh phúc. ( Ân nói)

+ Hì, hiện tại tớ cũng hạnh phúc rồi.

Huyền và Ân cuời nói rôn rả, Đan cũng cố gắng trở lại cuộc sống đời thường.

-----------------------------------

Ở nhà, Lan và An cũng hiền lành hẳn, bám riết Đan 24/24h. Thấy Đan tỏ ra bình thường, 2 bà chị cũng chẳng dám ho he, sợ gợi lại chuyện Jung Min.

Hai -Ba hôm Đan không đi học rồi, bài tập ùn lên tận cổ. Đan lôi quyển nhật ký ra, viết vài dòng. Ngạc nhiên thật, quyển nhật ký này chỉ kể về Jung Min mà cũng gần hết rồi. Bao nhiêu chuyện trong thời gian Jung Min ở nhà Đan. Đan phì cười khi lật dở và tình cờ xem được những dòng như:

" Ngày thứ 2 mà hắn đã đòi được rửa bát + dọn cơm; lóng ngóng>>Xoảng 1 phát ! Thế là tiêu đời mười mấy cái đĩa nhà tôi. Đồ ngốc !!!!!!"

" Ghừ, bảo hắn để riêng quần áo màu rồi hẵng thả máy giặt. Thế mà... không nghe, làm cái áo sơ-mi yêu quý của tôi thành 7 sắc cầu vồng. Mắng hắn hắn còn chối bay chối biến...."

"A, tên đáng ghét. Tiệc tùng ở công ty chán chê, say rượu về nhà mò nhầm vào phòng tôi ngủ. May mà thủ sẵn cây vợt cầu lông cạnh giường... hà hà".

Haizzz, tình yêu thật có ma lực, nó hấp dẫn con người mà chẳng thể chống cự, tình yêu vừa cho hạnh phúc vừa cho đau khổ. Tình yêu ngắn ngủi mà chân thành, hạnh phúc càng nhiều thì đau khổ càng nghiệt ngã. Đan nghĩ mình đủ khả năng thay đổi Joong nhưng xem ra cô đã quá tin tưởng điều phi lý. Anh ấy đi, cô chẳng thể giữ lạị; khi cô giữ lại thì anh ấy nhất quyết không cần đến cô. Đan trưởng thành hơn với sự thất bại của mối tình đầu, 2 tháng hè - 1 cuộc tình đáng yêu. Liệu rằng sau này Thượng đế có ban tặng cho cô 1 Jung Min thứ 2...

Quyển nhật lý gấp lại, Đan cất nó vào đáy thùng đồ - 1 nơi cô chẳng bao giờ động tới. Đan nhìn ra cửa sổ, đêm hôm nay rất đẹp. Ngày 15, trăng tròn, trời cao vút, sao sa lấp lánh như dải thiên hà.

Đan sẽ phải quên, quên cái người tên Joong, để Đan thanh thản và cũng để hắn tìm đến với tình yêu thực sự của hắn. Chỉ thế thôi. Đan chỉ cần... nhìn hắn hạnh phúc !

Cũng từ đêm đó, Đan liên tục mơ thấy Jung Min, 1 thiên thần cánh tráng với ánh mắt sáng như mặt trời, nụ cười của anh còn mê hoặc hơn cả mặt trăng. Anh nắm tay Đan, đưa cô vào khu rừng xanh mát, có ánh nắng ấm áp, đồng cỏ mượt êm như nhung, chim chóc, ong bướm bay lượn...

Đan nằm trên đồng cỏ xanh, im lặng lắng nghe mọi thứ. Bên cạnh cô, anh ngồi tựa lưng vào gốc cây đại thụ già, 2 bàn tay anh với cô đan xen không rời. Phần II: Nỗ lực để trở lại. Author: nhokkonKenvil

New Character: Kim ki bum (Khang), Nguyệt Mỹ Hương, Jung Yong Hwa (Tùng),.......

Nửa năm sau, bắt đầu vào mùa đông lạnh giá. Những cơn mưa phùn lúc nào cũng lớt phớt âm ỉ, chỉ trực đổ ào xuống khắp nơi. Gió cũng mạnh hơn, tê buốt hơn. Thật không may, mùa đông năm nay lạnh nhất trong vòng 5 năm trở lại....

Trong khu vực của sân bay quốc tế Nội Bài, 1 đoàn người mặc com-lê đen, đeo kính đen, mặt mũi nghiêm nghị tất tưởi dẹp đường cho 4 thanh niên bước đi. 4 thôi, vì Nam chưa bao giờ đi cùng nhóm Kiệt. Nửa năm nay các gã chưa hề về thăm VN lấy một lần, chuyến chia tay VN cũng chẳng mặn mà cho lắm:

--- Kiệt bất đắc dĩ bị bà mẹ quý phái tống lên máy bay về Hàn điều trị. Gã còn mông lung xem cái con bé điên khùng tên Trần Đan là như thế nào.

---Nam cũng cấp tốc mua vé về Hàn theo Vân, hắn không hề để ý đến Huyền hay bất kỳ ai khác ở VN này.

---Tuấn, Chi, Trung chơi chán chê cũng lững thững về theo Kiệt, chuyến nghỉ mát tại biệt thự riêng của tập đoàn T.A cũng đến hồi dừng lại.

4 gã rất tự cao với vẻ ngoài bắt mắt của mình, ngang nhiên đi lại trước sự duy trì an ninh khó nhọc của nhóm vệ sĩ mà mẹ Kiệt cử đến. Nào là la hét,khen ngợi, trầm trồ, ....thậm chí cả chụp ảnh cũng được fan hâm mộ cuồng nhiệt áp dụng triệt để với 4 gã.

Sao lại có nhứnngx anh chàng hotboy rực rỡ như 4 gã chứ? Cái gốc dân Hàn làm cho mọi người đều đinh ninh các gã là những thần tượng siêu mẫu tới VN để tuyên truyền.

+ Thật tuyệt. Cảm giác này y hệt khi ở Hàn Quốc *Tuấn đẩy cái gọng kính và nhìn những fan nữ dễ thương*

+ Chúng ta đâu phải người ai mún làm fan là được làm fan ngay chứ *Chi cười nhạt bếch*

+.....

Đt của Kiệt đổ chuông, 4 gã khựng lại, các fan thì trở nên điên cuồng vì được ngắm nghía thật lâu, thật kĩ.

+ Mẹ àk? Con tớ sân bay rồi.... Sao? Đến thẳng công ty ư? * Kiệt nghiêm mặt* Vâng, được rồi.

+ Bà ấy gọi chúng ta tới công ty àk?

+ Ừk, lại có chuyện vớ vẩn gì đó cần nói với tớ.

+ Haizzz, vừa về đây được mấy tiếng, Baba mama tớ cho sang VN để du lịch chứ bộ *Tuấn ngậm ngùi*

+ Thôi ! Sốt ruột !!!!!!!!!!

Kiệt kéo vù cái vli phóng lên trước, hậm hực.

+ Ê ê ... Đợi vs...

Cả bọn cũng lại chạy theo Kiệt. Ngoài sân bay đã có sẵn xe chờ 4 gã, đám con gái vậy kín các ngả đến tận lúc chiếc xe lăn bánh.

+ Nghe nói mẹ cậu đang tính phát triển thêm vài chi nhánh khác tại VN? *Trung nhìn ngắm thành phố bên ngoài* 6 tháng rồi, nơi đây có nhiều thứ thật mới mẻ.

+ Ừk, bà ta cũng cho tớ xem bản kế hoạch rồi. Đúng là người đàn bà tham lam *Kiệt nhếch mép khinh khỉnh*

+ Có khi nào bà ấy sẽ giao cậu vụ này không?

+ Tớ không hứng thú. Tớ chán ba cái trò thời trang.

Trung cười quay đi, ai mà chẳng hiểu hắn mệt mỏi vì bà mẹ. Năm hắn vừa biết đọc thì bà ấy đã thuê nguyên 1 đoàn gia sư hướng dãn hắn kinh doanh, quản lý thời trang. Kết quả là đây - Seo Woo Joong - 19t- đã từng giành không biết bao nhiêu giải thưởng trong các cuộc thi danh tiếng. Tài giỏi trước tuổi đồi khi cũng là một cái hại khôn lường.

+ Vân đâu? *Tuấn hí hửng; Cả chuyến bay đã không thấy mặt ả, điều này làm Tuấn sung sướng trong lòng*

+........ Đòi theo nhưng tớ mua vé chuyến bay khác cho cô ấy rồi.

+ Ủa? Nửa năm trước nó bám riết cậu mà?

+ Thì đây thây. Tớ đi đâu là kè kè đòi theo. Thật không hiểu cô ấy nghĩ gì. Tự dưng nhiều lúc thấy bực bội.

+ Vân bắt đầu yêu nghiêm túc rồi àk? *Chi hỏi nhỏ*

+ Có trời mới biết !!!

Kiệt la lớn rồi ngả lưng vào ghế, cố chợp mắt 1 tý, chuyến bay mấy tiếng đồng hồ làm Kiệt rã rời toàn thân. Chính hắn còn đang không hiểu bản thân mình, hắn rất yêu Vân, chưa bao giờ hắn yêu ai như thế, nhưng mà... có gì đó khang khác, như thể Vân chưa phải con người thực sự hắn muốn có bên cạnh mình.

+ Có đúng là tớ ngã cầu thang nằm viện 2 tháng ở VN không? *Kiệt nheo mày mà quát mấy thằng bạn. Nửa năm trời hắn vãn không tài nào chấp nhận cái lý do vớ vẩn*

+ Hả????? Àk_______ *Chi và Tuấn ngơ ngác, chính 2 gã bày ra cái lý do này chứ ai*

+ Xì ............*Trung cố bịt miệng cười , nếu con người thông minh như hắn tham gia thì Kiệt đã có cái lý do hợp lý hơn*

+ Ashiiii. Mình đâu có ngu mà ngã cầu thang chứ?

+ Thế cậu không có ấn tượng gì trong 2 tháng đó àk?

+ Hok ! Chẳng có tí ấn tượng gì hết. Cứ như vừa thức dậy sau một giấc ngủ say.

+ Tội nghiệp Đan ! *Trung nhìn Tuấn mà thở dài*

Tai Kiệt sao mà thính thế, mấy gã thì thầm với nhau Kiệt nghe không thiếu từ nào. Hắn bật dậy, đột ngột tim đập nhanh.

+ ĐAN? con bé Trần Đan?

+ *chớp chớp mắt, nuốt nước bọt mà nhìn Kiệt*

+ Nói đi, con nhỏ đấy là thế naòooooo?

Kiệt tức giận gào ầm ĩ, hắn lại còn giơ nắm đấm khuơ trước mặt 3 thằng bạn mà hù dọa.

+ Tụi bay không nói thì không chui ra ngoài được đâu. Ghừ. Cái con khùng đấy còn dám mắng tui, tức không chịu được.

+ *dẹp sát vào 1 góc xe* Hix.. Cà Rốt àk, Bọn tớ làm gì quen nó chứ *mếu máo* Chỉ... biết có chút chút*

+ Cấm gọi Cà rốt. Thế mà dám bào không quen àk !!!!!!!!!!!!!

Hai tháng Kiệt sống với Đan, sao 3 gã lại không biết Đan chứ?! Vấn đề là phải nói như thế nào. Cả bọn nhớ từng lời mẹ Kiệt dặn:

+ Nghe này, các cháu tuyệt đối không cho Kiệt biết nó từng mất trí nhớ.

+ Ơ. Tại sao? Dù gì Kiệt cũng phải cám ơn gia đình Đan.......

+ KHÔNG ĐƯỢC !

+ Cô àk?

+ Các cháu cứ làm tốt việc cô giao đi.

+ Cô cũng phải giải thích để bọn cháu hiểu...

+ Vân yêu cầu. Cô cũng thấy đồng tình, chắc các cháu biết chuyện của Kiệt với Vân. Kẻ thứ 3 đáng lẽ không tồn tại. Chuyện tai nạn của Kiệt sẽ là 1 bí mật. Rõ chưa?

.........
Chương Trước/99Chương Sau

Theo Dõi