Chương Trước/99Chương Sau

Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Chương 15

Nghe tiếng gọi Đan quay ngoắt nhìn lại, Huyền và Ân đang chạy tới. Nom bọn nó hốt hoảng như gặp Gấu trúc chạy rông ngoài đường.

+ May quá. Đi học đó hả? *Đan thở hổn hển đứng dậy*

+ Ui ! nó ốm nặng Huyền ơy *Ân sờ trán* Sao cậu đi học làm gì?

+ Có chuyện... gấp... gấp *Siêu vẹo*

+ Không phải chuyện 7 công ty bị thâu tóm chứ?

+ Hơ đúng rồi *Đan ngạc nhiên*

+ Haizzzz hôm qua tớ xem tivi rồi. Kể ra chạc tuổi mình mà khả năng cách biệt xa quá

+ Tớ chẳng quan tâm cái đấy. Nhà cậu thuộc giới Chính trị, theo cậu An phải làm sao?

+ Ừm... để coi. Bộ phận quản lý thì không hy vọng gì cả. Vậy là J-Max sẽ phải tự lực hoàn toàn. Chỉ cần J-Max gây nhiều khó khăn thì Kiệt sẽ thấy phiền mà rút lui. Tốt nhất là công kích vào mấy cái việc này #@$^%&^*$%^#.... nếu hắn thế này thì phải #$%^%$$#%$^%

+ Từ từ... *móc túi cái đt* Đây. Gọi cho bà An mà nói. Híc , ắc xì..

+ Pó tay, hok nói sớm để người ta tốn nước bọt nãy giờ

+ Đan àk cậu đi học được không? *Ân dịu dàng hỏi. Đan nên hạnh phúc vì chỉ những lúc như thế này mới thấy con bạn nó nhu mì*

+ Ừk đi học được.

Đan không còn nhìn rõ nữa, nghe cũng chẳng tròn câu, tai cô đang ù đi, 1 Ân thành 2 Ân, 2 Ân thành 4 Ân...

+ Hix, khéo tớ phải về nhà, mệt quá...

+ Àk. Hôm nay thi thể dục đấy *Huyền chớp chớp mắt*

3 đứa đắm đuối nhìn nhau...

+ Ôi ông trời đúng là muốn tớ bị tra tấn mà

Giờ thể dục, Đan gượng gạo mãi mới bò cái xác ra được Sân. Huyền và Ân sẽ thi top đầu, Đan ở top cuối cơ.

+ Cô ơy, em xin phép ra ghế ngồi chút. Em chóng mặt..... *Đan nói nhỏ*

Cô giáo nheo mày nhưng rồi thấy cái mặt trắng bệch của Đan, cô giáo đành gật đầu đồng ý. Đan không chắc mình thi nổi, nhưng nghĩ tới cảnh phải thi 1 mình... !

Cô mon men tới gốc cậy xà cừ già, ngồi tựa gốc nghỉ ngơi. Tiếng loạt soạt rộ lên, thì ra đằng sau gốc cây còn người khác, giọng nói quen đến lạ lùng.

+ Cậu thu thập tiếp thông tin đi Trung *thằng con trai bật cười ranh mãnh* Dùng thủ đoạn không ngờ dễ dàng và hiệu quả thế. Tớ mới dọa tung báo mà thằng già GĐ Ban Quản lý đã nài xin gãy lưỡi rồi. Kiểu này chắc 1 tuần tớ đã chiếm được 7 công ty cũng nên.

" Cái gì hả. Dùng thủ đoạn vs GĐ Ban quản lý àk? Kiệtttttt..."

+ Hôm qua tớ đã gửi thông báo đến 7 công ty, sáng nay có kết quả. Bọn chúng đa số đã biết điều mà hàng phục, để tớ phải dùng thủ đoạn nữa thì không hay tý nào. Bản chất của tớ... vốn là.. người - lương - thiện ! À, có mấy công ty đứng đầu top 7 ấy, xem chừng không dễ dàng như những công ty khác....

" Cái thằng Kiệt này, nó bay vào trường mình bằng cách nào vậy? Đồ trắng trợn, ta sẽ vạch mặt mi dùng thủ đoạn".

Đan ốm quay cuồng, cô đứng dậy và chậm rãi bước ra phía sau nhìn tên con trai. Lúc này Đan chỉ tức giận, căm thù và muốn giết Kiệt mà thôi, tưởng tượng cái mặt đáng ghét lâu ngày không gặp.... Ghừ !"

Từng bước, hình ảnh Kiệt ngày một rõ ràng. Đầu tiên chính là đôi chân dài lêu ngêu đang được sải trên vườn cỏ, sau đó là vạt áo đang bồng nhẹ trong gió, rồi đến bàn tay buông thõng bên người, cổ áo, mái tóc dài màu bạc, 1 khuân mặt đẹp như tranh vẽ... Tim Đan bỗng đập thình thịch khi "thằng đó" nở nụ cười tươi tỉnh vs cái đt thoại trong tay, như một nụ cười thiên thần mà người ấy đã từng giành cho Đan. Bao nhiêu kí ức của Jung Min lại ập về làm cơ thể Đan phải chịu cơn đau buốt giá.

" Đừng dùng vẻ mặt dịu dàng đó, đừng để tôi thấy nó, bởi nó sẽ đánh gục tất cả cố gắng của tôi bấy lâu nay. Tôi không thể mềm yếu để chịu thêm một lần nào nữa, tôi sẽ hoàn toàn gục ngã mất..."

Bất giác gã Kiệt ý thức cặp mắt chú mục vào mình. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, tắt cái đt và cũng tắt luôn nụ cười. + Cô... là cô àk?

Kiệt hít sâu để không phải quá ngạc nhiên. Nửa năm qua Đan cũng đã thay đổi nhiều. Trần Đan - kẻ mà hắn luôn băn khoăn tháng ngày ở Hàn Quốc đang đứng ngay trước mặt hắn. Cũng lại là cảm giác buồn bã nao lòng, sự khắc khoải chờ mong. Nhìn thân thể nhỏ bé, xanh xao, nhợt nhạt, run rẩy của Đan, sao hắn cứ muốn ôm cô thật chặt vào lòng, hắn đột nhiên lại muốn che chở cho Đan trong vòng tay của hắn.

+ Anh về đây để thanh toán gia đình tôi vs J-Max đấy àk?

Kiệt tròn mắt nhìn Đan, Đan vừa đá hắn thoát khỏi thứ tình cảm khó hiểu. Hắn quay đi, bối rối tức khắc rồi lại nhìn Đan vs ánh mắt lạnh lùng giễu cợt.

+ Cô là gì mà tôi phải thanh toán?! Vớ vẩn. Cái J-Max gì gì đó cũng chẳng có nghĩa lý gì *cười 1 tràng dài, bất ngờ nhận ra J-Max -- 1 trong 7 tiềm năng trẻ* CÁI GÌ? J-MAX NHÀ CÔ???????? J-max là của các người hả??????????

Ngay khi hắn hốt hoảng, nói chưa dứt lời thì mọi vật quanh Đan trở nên tối sầm, đổ ụp xuống...

Đan ngất xỉu vào người hắn, mồ hôi đầm đìa, môi cô lại càng nhợt nhạt hơn.

Hắn toan hét lên và hất lộn Đan ra thì vô tình cảm nhận được cái thân nhiệt như cục than hồng.

+ Ya !!! Tỉnh lại đi ! Cô sốt đấy hả?! Kiệt luống cuống không biết làm gì.

" Cái con nhỏ trời đánh !!! ngất đâu không ngất lại ngất ngay vào người mình ! "

Kiệt ngó nghiêng xung quanh chẳng có ai, hắn lại nhìn Đan ngày càng tái mét mà thêm hoảng.

+ Ashiiii phiền quá đi !!!!!!!!!!!!!!!

--------------------------------------

Nói về phần thi môn thể dục của Huyền và Ân, 2 cú song phi hố cát quả là ... dưới mức yếu kém. Đang ngồi co ro khóc thầm, Ân bỗng căng mắt ra nhìn phía xa, cô dụi dụi, rồi lại căng mắt nhìn.

Thật là cảnh tượng khó tin.

+ Huyền !!!! Nhìn kìa ! *túm áo Huyền lắc lắc*

+ Hở? Gì?

Giờ thì đã có thêm 2 con mắt bàng hoàng.

Kiệt, hắn đang cõng Đan về phía lớp thể dục. Như là chuyện trong mơ vậy.

hắn lại gần, cả lớp thể dục ồ lên kinh ngạc. Anh đẹp trai ngời ngời này đang tỏa sáng như ngôi sao thần tượng. Lũ con gái mau chóng vây kín quanh Kiệt.

+Nàjjjjjjj !!! Thả Đan xuống coi ! Anh giết nó rồi mang xác đi đâu?! *Huyền đứng hiên ngang hét to, từ chỗ Huyền đến chỗ hắn, hàng người dẹp gọn sang bên*

+ Cô là con nào? *hắn quắc mắt nhìn giận dữ* Ra đỡ cô ta, nặng lắm ák!

Ân chạy tới đỡ Đan cùng mấy đứa bạn, giáo viên vội đưa Đan tới thẳng phòng y tế. Kiệt bị các em vây chẳng chừa khe hở nào. + Này anh kia. Sao anh ở đây?

+ Ở đâu là việc của tôi, liên quan gì đến cô hả.

+ Bao nhiêu trường anh không học, tự dưng chui đây học là sao?

+ Xin lỗi nhá. tôi mờ biết cô vs con khùng đó học ở đây thì tôi đã chạy lâu rồi + Vân đâu? Nam đâu? *bất ngờ hạ giọng*

+ Nam? Cô là gì của thằng đó?

+ Là cái con thù hắn tận xương tủy !!!!

Nói rồi Huyền chạy đi, để lại gã Kiệt tức điên người. Huyền chạy thẳng đến phòng y tế thăm Đan. Đan đã tiêm thuốc và tỉnh lại, mặc dù vậy Đan vẫn rất yếu, cần nghỉ ngơi thêm.

+ Hơ hơ... Chúa ơy tôi lên thiên đàng rùi sao?

+ Đang ở phòng y tế. Ốm quá ảnh hưởng đến thần kinh àk.

+ ......Gã Kiệt .....cõng cậu đấy cậu biết hok? *Huyền nói nhỏ*

Đan bật dậy nhìn Huyền, 2 tai vẫn còn ù ù.

+ Hở ? không phải hắn kêu người tới vác tớ sao?

+ Không thưa bà ! Đích thân hắn vác xác bà đến chỗ bọn tôi đó !

+ Không - đời - nào?????????????????? Hắn... tử tế như thế? ...Jung min.. ? Không lẽ ...? ôi...

+ Thui chuyện cũng qua rồi. Hắn làm gì tử tế thì hắn vẫn là Kiệt, không phải Jung Min.

+................. Ừm..

Đan lại buồn rầu ngã xuống giường, cô đang huyễn hoặc bản thân rằng Jung Min có thể trở lại.

+ Buồn ngủ quá... *Đan ngáp*

+ Ngủ đi. Thế bọn này cũng vào lớp vậy. Ráng mà khỏe, tuần sau thi thể dục 1 mình

+ Trời..

Nằm kín mít trong chăn ấm, Đan mơ màng nhớ về Jung min. Bên ngoài trời âm u, những hạt mưa lất phất hắt vào cửa kính, trống trải thật. Đan buồn, ngoài kia cũng buồn theo, mùa đông âm u lạnh lẽo....

Có ai thay thế được anh? có ai hoàn hảo được như anh? Có ai trẻ con được giống anh? Có ai cười đẹp bằng anh? Có ai....

"Binh---" - Cái cửa sổ bay vèo xuống đất.

Đan lắp bắp kêu không ra hơi: " trộm vào trường sao? A A A....."

Đột ngột 1 cái chân thò vào trong.

" Hớ?! Chân của trộm àk? Úi zời thằng trộm nào ngu quá ta ! "

Hắn tiếp tục thò 2 tay bám khung cửa mà trèo vào phòng. Đan nằm như tượng trên giường, không kêu, không la, không hét, 2 mắt ngây thơ nhìn kẻ trộm đó.

Tên đột nhập loi choi cố ních người lọt qua cửa kính, và rồi 1 mái tóc dài màu nâu xõa vào trong phòng, để lộ khuôn mặt thanh tú lanh lợi rất dễ thương.

" Úi. Thời nay học sinh cấp III mà đã đi ăn trộm, lại còn là con gái... Liều thế hok biết "

Đan lết người qua mở cửa dùm cô ấy , thấy người ta đang mắc kẹt nên có lòng từ bi. Đan giật mạnh cửa kính làm cô gái mất thăng bằng, nhào xuống ôm sàn nhà, đau điếng.

+ Bạn gì ơy. Phòng y tế trường tôi nghèo rớt mồng tơi. Hay bạn qua phòng khác may còn xơ-múi được vài món... *cười tươi*

Cô gái quay ngoắt nhìn Đan thật sắc, nhanh như cắt cô vùng dậy chỉnh chu quần áo gọn gàng.

+ Chào bạn *lườm Đan đầy phản cảm* Bạn là bồ của gã Kiệt đúng hok?

Sức khỏe Đan đã yếu lại bị cô gái lanh lợi nói 1 câu... quá sock, Đan té xỉu luôn ra đất, huyết áp tăng vòn vọt.

Một lúc sau, khi Đan đã tụt bớt huyết áp thì...

+ Yaaaaaaa Sao cô trói tôi thế nàyyyy? *giãy nảy trên cái ghế* Tôi làm gì cô? Cô kiaaa? + Hừ ngồi yên !!!!!!!!!!!!!! *đe dọa* Cô là bồ thằng Kiệt, tui vừa thấy hắn cõng cô rất tình tứ. hok cãi !

+ Cô điên àk Tôi bồ thằng đó lúc nào. Thằng ....đê tiện bỉ ổi đó mà xứng làm bồ tui chắc *tức quá thò chân đạp kẻ kia mà chân ngắn, không tới*

+ TRẬT TỰ !!!!!!!!!!!!

*im re*

+ Nghe đây. Cô biết thằng bồ cô đê tiện bỉ ổi là thông minh đó. Nó đã vu oan cho anh trai tôi, bắt anh trai tôi phải giao nộp Linh Nguyễn. Tôi sẽ làm cho bồ cô lên bờ xuống ruộng ! sống 1 chết 20

Đan nghe đến đây thì mới hiểu, không lẽ nhà cô ấy cũng là top 7 tiềm năng trẻ? Linh Nguyễn? Hình như Kiệt cũng từng nhắc cái tên này trên tivi.

+ Này này. Bình tĩnh. Anh cô cũng bị thâu tóm công ty àk?

+ "Cũng bị"?

+ Hê, bà chị cả tôi cũng là GĐ công ty J-Max. Tôi thù không đội trời chung vs Kiệt mà.

+ Hớ. không phải... bồ hắn sao?

+ Bồ ! Bồ con khỉ !!!!!!!!!!! Hok phải bồ ! Là kẻ thù đó ! *vận nội công còn sót lại mà gào thật to vào mặt kẻ kia. Gào xong thì gục !* Hix hix mệt quá....

+ Chết nhầm rồi ! Sr sr *vội gỡ trói cho Đan* Vậy là cậu cũng như tớ, muốn tìm cách trả thù hắn?

+ Chứ còn gì nữa. Tớ còn hận hắn hơn bạn gấp bội *bò lê đến cái giường*

Cô gái sung sướng, khuôn mặt lanh lợi lại càng bừng sáng hơn. Cô ấy lon ton chạy tới bên cạnh Đan.

+ Tớ là Nguyệt Mỹ Hương, gia đình tớ có công ty nổi tiếng Linh Nguyễn ấy. Bạn là người của công ty J-Max? Đan chẳng thể tức giận vs cô ấy, vừa dễ thương lại hoạt bát thế này, quỷ nhìn cũng thấy đáng yêu.

+ Tớ àk? Tớ tên Đan, bà chị cả tớ làm GĐ J-Max.

+ Waaaaaa J-Max là no.1 trong top 7, chị bạn giỏi thật !

+ Hi *mồm cười mà mặt không cười* Có mà giỏi dùng Jung Min làm bàn đạp ý *lẩm bẩm*

+ Linh Nguyễn nhà tớ no.2, hix. Anh trai tớ làm GĐ nhưng mà tính ổng ngố quá, bị gã Kiệt túm ngay điểm yếu. Hắn dọa nếu không đồng ý giao nộp Linh Nguyễn thì hắn sẽ "làm cỏ" cả nhà tớ, cả tông chi họ hàng nhà tớ luôn ! Đan rùng mình, nuốt nước bọt, Kiệt ơy là Kiệt, sao hắn có thể đáng sợ đến thế chứ. Không chừng là An nhà Đan cũng sắp điêu đứng vì hắn.

+ Thế nên... cậu mới nghĩ cách bắt bồ hắn trả thù hả?

+ Ừk, nhưng mà bắt nhầm rùi hì hì. Sao lại nhầm nhỉ? Tớ chưa bao giờ nhìn nhầm người cũng như nhìn nhầm sự việc. Cậu biết không, gã Kiệt còn có 3 tay chân rất đắc lực, bọn chúng bới móc thông tin như ra đa vệ tinh ák ! Top 7 thì bị Kiệt tóm 4 rùi, chỉ còn 3 công ty lớn là chúng ta.

+ *lại nuốt nước bọt* 4... 4 công ty... đầu hàng rồi hảaaa?

+ Ừkm. tớ đang định lôi kéo họ vào vs Linh Nguyễn để chống đối. Ai ngờ cái gã Kiệt nhanh tay kinh khủng

+ Ủa nhưng ngoài chúng ta thì còn công ty nào nữa?

+ Nhà đó có thằng con trai cũng học trường này. Hắn đồng ý hợp tác, công ty nhà hắn là NewMen.

+ Thôi đứt rồi. Chấm hết. Không còn gì cứu vãn nữa... huhu, 7 cái công ty thế nào chứ cỡ no.1 mà là An thì.... ngỏm là chắc rồi

+ Bạn đừng bi quan, nghe nói dự án triển khai trong 30 ngày. Chỉ cần 1 công ty trong Top 7 không đồng ý, phút chót dự án sẽ bị hủy bỏ

+ Huk. Vậy thì kiên trì là được?

+ Nhưng cái gã Kiệt quyết dùng mọi cách. Hắn đã nhằm thâu tóm công ty nào là công ty ấy chết chắc *thể loại Vừa đấm vừa xoa*

+ Thế thì còn nói gì được nữa. Huhu *đạp chăn đập gối rầm rầm*

+ Trật tự !!!!!!!!!! Hok được nhục chí !!!!!!

Đan nín thinh, giương mắt nhìn cô gái dễ thương hiền lành nhưng rất có uy vs người xung quanh.

+ Được rồi, Cậu cũng hợp tác vs 2 đứa tớ. tớ sẽ thông tin cho cậu sau. NewMen vs Linh Nguyễn mà "biểu tình" thì J-Max không được tù chối.

Vừa nói dõng dạc Hương vừa leo qua qua cửa sổ. Lại thêm 1 lần khó nhọc chui ra.

+ Ơ nè. Cửa ra đằng này *giơ tay chỉ*

+ Thui tớ đi thế này... thoải mái hơn nhìu *quay lại nháy mắt*

"Bịch" -- tiếng động vang lên bên ngoài, ngay khi Hương vừa chới với nhảy xuống. Nhanh như cắt, cô bạn lại vùng dậy sửa sang quần áo và cái đầu dính đầy lá khô. Trước khi chạy đi, Hương không quên nở 1 nụ cười tạm biệt.

+ Hix, sao mình tham gia vụ này nhỉ. Đáng ra cô ý phải rủ bà An mới phải *nản*

Đan nằm trên giường, bao nhiêu là ý nghĩ vẩn vơ, nhờ Hương mà Đan tỉnh hẳn, thân nhiệt đỡ nhiều, không hắt xì vì được Gào thét Gầm rú !

Hết tiết 1, đầu tiết 2, Đan bắt đầu thiu thiu ngủ. Bỗng 1 bóng đen lù đù ở ngay cửa, hắn lững thững, định vào nhưng do dự.

+ Hàizzzzz Mình điên rồi, sao lại tới đây??????

.........

.....

..

" Huk? Cái giọng này.... "

"KIỆTTTTTTT !!!!!!!!!!!!! "

+ Mình điên nên mới mò tới đây *vò đầu*

"Ừk gã điên tới đây làm gì? Xéo ngay ! Tôi không muốn nhìn cái mặt anh !"

"Cạch" --cửa phòng bật mở.

"Á Á Á....."

Kiệt lấp lé mắt nhòm vào trong phòng , ngó nghiêng. Đan đã kịp giả vờ ngủ hòng đuổi khéo hắn, cũng vì Đan chẳng muốn gặp hắn tý nào. Ai ngờ....

+ Phù. May mà nó đã ngủ, thế mới vào được !

"Á ,hok phải hắn tìm mình lúc mình còn tỉnh sao???????? Hix, thôi ngu rồi "

Kiệt nhẹ nhàng kéo cửa, bước đến bên giường, 2 mắt hắn mở to nhìn Đan.

+ Hừ, nghi quá. Nhỡ nó tỉnh... *tặc lưỡi*

Hắn nảy ra một suy nghĩ rất thú vị. Hắn bóp chặt mũi Đan không cho cô thở, không thở thì ắt phải tỉnh thôi.

"Ghừ, thằng điên này dám chơi ta àk Đã thế ta thi gan vs mi !!!"

1 phút, 2 phút, 3 phút..... trôi qua, Kiệt vẫn bịt chặt mũi, Đan thì cố nhịn thở, tay Đan sắp vò nát cái chăn.

"Việc này giống như tập nhịn thở khi nặn và bơi thôi....Ax ax... nhưng mà ....chịu hết nổi..."

+ Tốt. ngủ say như heo, gõ kẻng cũng không tỉnh. Haha *hắn buông tay*

" Phù phù...phù.. phù... xém chết ngạt !!!!! "
Chương Trước/99Chương Sau

Theo Dõi