Chương Trước/99Chương Sau

Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Chương 22

…………………..*im lặng*

+ Ya Ya Ya. Nói gì đi coi. Cô không muốn giao tiếp nữa hả.

+……………… Nỗi khổ riêng ! Nói anh hiểu không mà hỏi? *Hương vùng dậy quát vào mặt Chi*

+ Nỗi khổ riêng?

+ Thôi anh đi đi. Đi xa vào. Về chỗ Kiệt ý, tôi không muốn thấy mặt ai hết. ĐI ĐI !!!

Hương đẩy mạnh Chi ra ngoài, hắn cứ ngây người ra, kiểu này, chắc hắn lại mắc thêm tội vs Hương rồi cũng nên.

Ôi các số Chi đen như mực !

Hương đóng chặt cửa phòng thay đồ, ngồi bệt xuống chân cửa, chán nản.

Chi đứng ngoài cửa, lạnh thì có lạnh nhưng mà hắn không quan tâm. Cuộc đời Chi thích sống sòng phẳng, không nợ ai, không cho ai nợ (nhất là tiền !!!). Lũ con gái bám Chi dài như sông nhưng chúng không thể khiến Chi đảo mắt rời khỏi bàn máy điện tử. Thế mà từ hồi theo Kiệt sang VN ăn-chơi-đàn-đúm rồi gặp phải Hương, Chi cứ mắc tội hoài. Cảm giác hắn nợ Hương một cái gì đó, cảm giác rằng hành động của Chi luôn ảnh hưởng tiêu cực đến Hương. Giờ Chi mới được biết “bị chử.i” và “ăn năn” ra sao.

Chi tựa đầu vào cửa phòng, chắc mong muốn được xin lỗi của hắn tanh bành rồi. Không khéo hắn còn phải lựa lời mà xin lỗi Hương?

+ Nỗi khổ đấy lớn không? *Chi hỏi*

+ Cái gì? Sao còn đứng ngoài đó *Hương giật mình*

+ Nỗi khổ để cô phải giữ Linh Nguyễn là gì thế? *lại hỏi*

+ Sao tôi phải trả lời?

+ Không trả lời thì thôi. Mà tốt nhất nên trả lời…..

+………*muốn tung cửa xông ra cho Chi vài cước*

+ We. Có nghe không hả *gõ cửa rầm rầm*

+ Nhà tôi bán rồi, nếu Linh Nguyễn cũng mất nốt, họ tìm về làm sao.

+ HẢ. Cô nói nhà nào bán rồi? Thế hiện giờ anh em các người ở xóm lá à !

+ Điên quá. IQ một số *Hương thét* Bố mẹ tôi bỏ nhà đi lâu rồi. Nếu họ mà bất chợt về thì biết đường nào mà lần. Nhà cũ đã bán, còn mỗi Linh Nguyễn – tài sản của ba mẹ tôi, cũng là ngôi nhà thứ 2 của anh em tôi.

+ Thì treo biển nhắn: “ Bố mẹ về thì tới Xyabc…”. Có vậy mà cũng…..

+ Anh tôi đã vất vả nhường nào để giữ được Linh Nguyễn tới ngày nay, phát triển nó thành một tiềm năng lớn đầy triển vọng. Công sức của anh ấy không dễ đổi bằng mấy đồng tiền của T.A đâu.

+……..Haizzzz………

Chi hết đường xỉa xói, hắn gãi gãi đầu thở dài.

+ Giàu cũng khổ mà nghèo cũng khổ.

+ A nghèo cơ? Nhà tôi không nghèo *quát*

+ Đấy là tôi nói thế, ai bảo gì các người.

+#$%#@&*$@#....

+%^%&$%#$.....

……….

Cãi nhau không thấy điểm dừng.

Lúc sau:

+ Hắt-xì !!!!!!!!!! Ghừ…………hắt-xì!!!!!

+ Thôi đi. Đồ con bò đội nón ! Mặc phong phanh ra lạnh rồi hắt xì cái gì. Bịt mũi lại, không hắt xì nữa. ĐIẾC TAI.

+ Cái gì !........ hắt-xì. Mụ phù thủy kia…… hắt-xì !!! Chính cô đuổi tôi ra ngoài cửa giữa đêm lạnh chứ bộ…. hắt-xì !!! hắt-xì !!!! *run cầm cập*

+ Thì về nhà đi. Tôi không bắt anh đứng canh ngoài cửa.

+ Gruuu Tôi không muốn đứng ngoài. Nhưng giờ thì không về được. Kiệt và 2 gã đi rồi. 10h đêm chứ sớm gì.

+ HẢ???????? 10h RỒI??????

≈Binh≈

+ Á.

+ Oa Oa Oa Lão ngố nhà tôi chết đói mất !!!

Hương tông cửa bật hết khóa, chạy như bay ra ngoài. Sự hiện diện trong bán kính của chiếc cửa làm Chi chảy không biết bao nhiêu máu mũi. Hương chạy nhanh ra cổng trường, Chi chạy theo sau, đau ơi là đau !

+ Khóa cổng rồi.

Hương vội xắn tay áo lên, giải pháp của Hương chỉ có một: trèo ra ngoài.

Đang chênh vênh trên hàng rào thì Chi túm chặt vạt áo của Hương kéo xuống.

+ Yaaa… Thằng kia ! Buông ra cho tôi leo !

+ KHÔNG ĐƯỢC. TÔI CÒN KHÔNG VỀ ĐƯỢC BIỆT THỰ NÈ. TẠI CÔ ĐẤY !!!!!!!!!

+ Tôi làm gì? Buông buông…..

+ Tôi không mang điện thoại, không mang ví, không nhớ địa chỉ nhà ! Hỉu chưa? *túm chặt không buông*

+ Thì kệ anh. Hiểu cái gì chứ. *giãy giụa*

+ Đêm nay không có chỗ ngủ. Hoặc là cô kiếm chỗ cho tôi, hoặc là tôi kéo cô ở trong trường đến sáng mai.

+ Sao tôi phải kiếm chỗ cho anh????????

+ Chọn đi !!! Nhanh !!!!

------------

+ Ôi…………*mệt mỏi* Anh đừng phá tung nhà tôi đấy *hậm hực*

+ Hử. Ashi. Nhà cô ở đâu *ngó ngó*

Kết quả sau một hồi giằng co Chi đã tìm được chỗ tá túc qua đêm. Đó là nhà Hương.

Hương dẫn Chi đến khu nhà gần công viên, 10h đêm đường mập mờ và vắng tanh. Hương và Chi vừa đi vừa quát tháo inh ỏi. Cô rẽ vào một ngôi nhà cổng gỗ trắng, mở cửa.

+ Nhà của GĐ Linh Nguyễn đây hả *Chi hốt hoảng*

Chính xác thì nhà Hương là một ngôi nhà 2 tầng nhỏ (đối vs Chi), trước nhà có vườn hoa, bám leo cổng và thân cây là giàn hoa giấy.

+ Tôi tưởng GĐ công ty lớn ít nhất phải sống trong biệt thự?

Chi bước theo Hương vào trong nhà, cánh cửa kính bật mở, ánh đèn sáng trưng, có người đang thức đợi Hương về.

+ Khang ơi ăn tối chưa hay vẫn lười để kiến bò bụng? *ném giày hớt hải chạy vào*

+ Ế *né nhanh 2 cái giày của Hương* Con gái con đứa *chun mũi*

Từ trên cầu thang giọng một thằng con trai réo rắt lắt léo gọi tên Hương, nó bay như dơi xuống ôm chầm lấy Hương. Không hiểu sao máu nóng trong người Chi dâng ngùn ngụt khi nhìn pha hành động ngoại mục vừa rồi.

+ HƯƠNGGGGGG. Sao giờ em mới về. Định cho anh thành xác ướp sao.

+ Khang *Bụp ~ đấm cho Khang một cú* Bảo tự lo cho bản thân cơ mà? Vs lại nhịn một bữa không chết đâu.

+ Hic. Cứ đánh anh là sao chứ *sụt sùi, bất giác nhìn thấy Chi sau lưng Hương* Đứa nào thế ?

+ Bạn em. Hắn chỉ ở tạm nhà ta một đêm thôi *Hương nhanh nhẹn vơ tạp dề bước vào bếp*

Chi ném cho Khang cái lườm ác cảm, hắn đã nhận được cái lườm tương xứng từ Khang. Trong lúc Hương rối tung rối mù làm bữa thì 2 gã đứng lặng lẽ đấu đá qua ánh mắt.

Một tên đứng trong nhà mặc áo pull quần thụng kaki ống cao ống thấp, khoanh tay thách thức. Một tên đứng ngay cửa, mặc bộ đồ thể thao trắng còn lắm tấm mồ hôi, tóc tai bù xù lỉa chỉa, hắn đã sẵn sàng đánh đứa nào gai mắt.

+ Mày dám vào nhà không? Mày có phải người yêu của Chi không?

+ Mày có lép gọn sang bên không? Mày có muốn ăn một đá không?

+ Mày……………………..

+ Mày……………………..
Chương Trước/99Chương Sau

Theo Dõi