Chương Trước/99Chương Sau

Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Chương 48

Đang nói dở Chi chợt nhìn Hương dò xét, hắn băn khoăn lựa chọn việc kể tiếp hoặc dừng lại.

+ Cô đừng nói cho ai biết chuyện này nhé? *thì thầm*

Cả người Hương nóng rực lên, nhịp tim bất ổn, huyết áp bất thường. Gì đây? Hương và hắn sẽ có 1 bí mật, chẳng lẽ Hương và hắn đã thân nhau đễn nỗi… trao đổi bí mật???

Ôi, đau tim !

+ Tôi sẽ giữ mồm *Hương tỏ ra tự nhiên hết mức*

+ Ừkm…. năm 6 tuổi, Kiệt đã chứng kiến mẹ hắn thuê dân giang hồ đánh và doạ giết ba hắn.

+ GÌ CƠ? *tái mét mặt mũi*

+ Suỵt_____!!!

+ Vậy…. vậy…? *Hương hốt hoảng*

+ Chuyện này còn nhiều điều kín kẽ lắm. Kiệt ghét mẹ từ đó, hắn vẫn âm thầm tìm hiểu nhưng không có kết quả.

+ Trời…. trời… ! Gia đình Kiệt đáng sợ thế ư?

+ Gia đình Kiệt lạnh lẽo và bao trùm rất nhiều chuyện ám muội, không ngoại trừ những chuyện phạm pháp, giết người……..*Chi cẩn trọng khi sử dụng ngôn từ, hắn ý thức mình đang nói về Tập đoàn T.A khổng lồ*

Hương cứ gọi là nuốt nước bọt ừng ực, dựng cả tóc gáy. Chưa bao giờ Hương sợ Kiệt và gia đình Kiệt như lúc này, nếu Đan – Huyền – Ân biết chắc cũng rùng mình mà tránh xa Kiệt ?!!

+ Phải giữ bí mật nhé? nhé? Lộ ra ngoài không biết xảy ra chuyện gì, khéo mạng cô khó giữ ấy chứ *Chi nghiêm mặt*

+ Tôi…. tôi sẽ giữ kín tuyệt đối ! *giơ tay thề*

+ Hì, Kiệt nói bí mật vs chúng tôi, bây giờ tôi đã nói thêm vs 1 người nữa, chỉ 1 người duy nhất mà tôi tin tưởng !

Hương té phịch xuống đất, tim ngừng đập khi Chi dứt lời. ý Chi có nghĩa… Hương là người lạ duy nhất được biết bí mật động trời về Kiệt. Chi rất tin tưởng Hương khi tiết lộ bí mật. Và khi 1 thằng con trai tin tưởng 1 đứa con gái đến độ tuyệt đối, có nghiã…

Mặt Hương lại đỏ ửng, tay chân run run.

+ Này này. Câu anh vừa nói, có thể hiểu thành nhiều nghĩa lắm đấy *cảnh báo*

+…. *cười gian* Hiểu nghĩa nào cũng được, tôi không phủ nhận.

+ Cái gì cơ?????? *la toáng*

+ Thôi cô ra đi. Tôi mệt rồi *ngáp*

+ Nhưng ! Khoan đã, câu nói ….. anh phải giải thích *quyết làm cho Ra Ngô Ra Khoai*

+ Huk? Cô muốn ngủ cùng tôi hay sao mà còn chưa đi?

+ hảaaa? *Choáng ngợp*

+ Tôi cởi áo đây, thói quen ngủ của tôi là không mặc áo *vén vạt áo đến

ngang lưng*

+ Á, thằng khùng này ! Chờ tôi ra đã chứuuu……

Hương chạy biến khỏi phòng, Chi lại kéo áo xuống, suy nghĩ 1 điều mông lung. Hắn bật cười và nằm lăn ra ngủ ngon lành. Kể ra thì Chi chẳng bao giờ có thói quen cởi trần, cơ mà máu dê nổi lên, tự nhiên muốn trêu Hương nên mới bịa linh tinh như thế.

Cả đêm Hương trằn trọc, các dây thần kinh căng cứng để phân tích từng lời trong câu “Bây giờ tôi đã nói thêm cho 1 người nữa, chỉ duy nhất 1 người mà tôi tin tưởng !”. Thân nhiệt cơ thể Hương cứ nóng lạnh thất thường, khi đau đầu Hương lại la hét inh ỏi.

Tật xấu của Kiệt và mấy thằng bạn thân chính là trình độ sát gái Chuẩn không cần chỉnh.

Lăng nhăng !

Đào hoa !

Chỉ cần gần gũi 1 thời gian ngắn cũng sẽ khiến con gái đổ rạp dưới chân. Không chỉ Đan – Huyền được thọ giáo bởi tay Kiệt – Nam, đã có thêm Hương bị hạ gục bởi tay Chi !!!

——————-

Sáng hôm sau, chiếc đồng hồ báo thức reo nhặng xị, Hương vươn vai từ trong cuộc chăn thùng thình vồ lấy đồng hồ và đáp “Bốp” vào tường. Không biết cái đồng hồ thứ bao nhiêu phải ra đi chỉ vì cố đánh thức con heo chuyên ngủ nướng.

+ Hương ơi. Dậy đi em. Em vừa đập thêm 1 cái đồng hồ báo thức àk *Khang gõ cửa*

+ Ui dào, nó chỉ bị xước thui ! Anh đừng làm phiền em !

+ Ừ thế em cứ ngủ đi. Tờ giấy nhắn tin của thằng Chi anh quẳng sọt rác nha? *hí hửng*

Hương lật tung cái chăn phóng ra cửa.

+ Chi? Hắn đâu?

+ Đi rồi. Có vẻ đi rất sớm.

Cảm giác thất vọng hụt hẫng tràn ngập lòng Hương, Hương thở dài, phụng phịu lết xác trở lại giường, nằm bẹp ôm cái gối. Bất đắc dĩ Chi mới phải ở tạm nhà Hương, sáng là hắn sẽ đi…..Chỉ là bất đắc dĩ. Nhưng đáng lẽ hắn nên….nói vs Hương một tiếng, làm Hương tính dậy nấu bữa sáng cho hắn và Khang (bình thường mua ăn sáng mà !!!) Hương tức giận đập cái gối xuống giường, đồ Chi ú đáng ghét !

+ Haizzz Đi rồi thì cuốn gói hết mới phải, đằng này còn để lại một tờ giấy…….*Khang phất phơ trên tay một mẩu giấy nhỏ*

Ngay lập tức Hương nhảy bổ tới giật lấy từ tay Khang, hành động này khiến Khang nhăn mặt ngờ vực.

+ Hương ! Khai mau ! Thằng Chi là bạn trai em hả??? Thôi được ! Anh thấy nó cũng đẹp trai giàu có. Tạm chấp nhận. Nhưng sao em không giới thiệu sớm vs anh, đùng đùng nửa đêm khuya khoắt dẫn nó về, em coi anh trai bằng cái móng tay thế hả????? Ê ê có nghe không…………….

Hương cắm cúi vào tờ giấy mặc cho Khang thích la hét gì thì la, ra

trận đấu “Mì bay” hôm qua liên quan mật thiết tới “địa vị của người anh trai”.

” Tôi về khu biệt thự của Kiệt đây, hẹn gặp lại ở trường Hạ Long.

Đừng quên cô đã hứa giữ bí mật.

Cám ơn vì hôm qua đã cho ngủ nhờ, cái giường của Khang không êm tý nào. Quà cám ơn của tôi chính là bữa sáng ! Chúc ngon miệng !

—Chi Heo Young Saeng—”

+ Bữa sáng? Bữa sáng nào? *Hương nhìn Khang*

+ Ý em là cái bàn đầy những món Pháp hả? * hất mỏ*

Hương trố mắt, chạy vội vào phòng ăn. Một cái bàn bày những đĩa to, tất cả đều là món Pháp màu vàng hấp dẫn, mùi hương thơm nghi ngút. Hai đầu bếp kéo nhẹ ghế mời Khang và Hương ngồi dùng bữa.

+ Chi…… Thì ra mi có tiền trong người mà không chịu ra khách sạn, nhớ địa chỉ nhà Kiệt mà dám cãi là quên….. ĐỒ…..*tức bốc khói* ĐỒ LỪA ĐẢO XẢO QUYỆT !!!!

Để đạt được mục đích đến thăm nhà Hương, Chi đã lừa Hương một cú quá ngoại mục !

The end

Phụ chương

——————-

Một ngày mới bắt đầu, Đan khẽ mở hai mí mắt, nhìn căn phòng mình (cụ thể là trần nhà) một cách trầm ngâm. Chỉ có một buổi tối và một buổi sáng Đan được ở bên Jung Min. Giờ thì Đan sẽ thức dậy, đánh răng rửa mặt và tiếp tục hành trình những trận đấu với Kiệt. Ôi, những trận đấu ! Nghĩ tới là đau đầu.

Đan mệt mỏi bước xuống giường vào phòng tắm, có nên cười để buổi sáng tốt lành chút xíu không nhỉ? Nhìn bộ dạng của Đan dưới cả mức tệ…

Phép màu Jung Min mang đến kết thúc rồi. Phải chăng đến lượt Đan phải tự tìm đến phép màu?

——————-

Trường Hạ Long, giờ ra chơi tiết 2:

Vẫn là chiếc bàn trung tâm canteen, Hương cùng Ân và Huyền đã ngồi nói chuyện với nhau. Tùng ngồi cùng mấy thằng bạn ở bàn khác, cách bàn trung tâm không xa.

+ Sao hôm trước cậu bỏ đi đâu thế Hương? Lại nghỉ học hôm qua nữa, Đan cũng nghỉ không lý do *Ân tựa vào thành ghế của Hương, gặm gặm cây kẹo*

+ Hì. Tớ ….giảm stress *thật ra mải chén nốt đống đặc sản Pháp nên muộn học ~ nghỉ ở nhà*

+ Cậu ghét bọn Kiệt lắm đúng không? Tớ cũng thế *Ân nhếch mép* hay tớ với cậu BÀN KẾ HOẠCH TRẢ THÙ?

+ Không biết có trả thù không, tự lượng sức đi Ân *Huyền đe*

+ Xí !!!!!!

Cánh cửa canteen được đẩy rộng ra một cách khó nhọc, Đan uể oải lết vào, nhìn thấy ba đứa bạn thì cười mỉm. Hết tiết 1 rồi mà giờ Đan mới tới, lại còn vác cả cặp sách xuống canteen nữa chứ.

+ Goodmorning BFF !!!!!

+ Ốm hả Đan? Sao hôm qua nghỉ cả ngày? Mà hết tiết 1 mới đến à??? *Huyền nổi cáu*

Đan chỉ cười trừ, xị mặt vất cặp lên bàn canteen ngồi thơ thẩn. Hương – Huyền – Ân thấy lạ bèn xâu xúm quanh ghế Đan.

+ Này này. Lại sao thế??? *chọc chọc vai Đan*

+………*thơ thẩn*

+ Cậu ốm thật ? Mà có sốt đâu nhỉ *sờ trán*

+………*thở thẩn*

+ Cậu ăn sáng chưa? Nhịn sáng thì không tốt đâu *chẹp miệng*

+…………
Chương Trước/99Chương Sau

Theo Dõi