Chương Trước/99Chương Sau

Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Chương 5

+ Axxxxxxxxxx !!!!!!!!!!!!!!!!! (ngã nhào)

.................

Đan về nhà mà thơ thẩn: Jung Min, Jung Min và Jung Min.

" Tôi không cần biết trước kia anh là người như thế nào nhưng anh đã hữa với tôi rồi đó; Không được nuốt lời !"

Đan không hiểu rằng mình đang mù quáng tin vào một lời hứa không có tem đảm bảo. Đến con người Jung Min mà Đan còn mơ hồ thì lấy lý do gì để hắn nhớ cô ?!

+ Chị hai, em về rồi (Đan đẩy nhẹ cửa, tâm trạng cô nặng nề không có sức lực)

+ Đan... ơi... mau vào đây. Thật... không thể tin được.. (Lan - chị hai Đan hốt hoảng, giọng yếu ớt)

Đan đưa mắt lên nhìn, Jung Min? Chị cả? Tại sao họ lại về nhà rồi? Công việc xong hết rồi ư? Đan như muốn hét lên, vui sướngv vì lại thấy Jung Min. Nhưng............ sao thái độ của mọi người như lạc hồn vía thế kia?

+ Jung Min ơy.... (Đan gọi hắn và bước vào phòng khách, nhìn theo hướng 3 cặp mắt dán chặt không chớp)

+ * Và đây là chân dung của cậu chủ Seo Woo Joong, con trai út tập đoàn T.A Hàn Quốc.*

Trên màn hình TV hiện lên những bức ảnh chụp một anh chàng vô vô cùng "bụi bặm", khuân mặt đền ánh mắt của cậu chủ Seo Woo Joong làm Đan chết lặng. Đầu óc Đan như nổ tung vì shock và bất ngờ.

+ * Hiện cậu chủ Seo Woo Joong đã mất tích bí ẩn suốt một tháng nay, không ai biết được hành tung của Seo Woo Joong. Chúng tôi rất mong mọi người hợp tác, cung cấp thông tin của cậu ấy để việc tìm kiếm sớm có kết quả....*

Nhận thấy sự bàng hoàng trên mặt 3 cái xác di động, chị hai Đan vội tắt TV. Điều ĐAn không - mong - muốn - nhất đã đến. Không ! Không ! Khoan đã nào ! Đan phải thật bình tĩnh, cô cần biết chuyện quái quỷ gì đây........

+ ........Cậu chủ Seo Woo Joong, con trai út tập đoàn thời trang nổi tiếng Hàn Quốc..... (chị cả lắp bắp, nhìn sang Jung Min, cũng đang choáng ngợp)

+ Jung Min ! Là..... là cậu đó sao? ( chị hai nuốt nước bọt, phát chẳng ra lời)

Đan giật thót tim ! Đừng nói nữa ! Đan đang phủ nhận tất cả, Jung Min, hắn trông bây giờ không ổn chút nào. Mặt hắn trắng bệch, như thể.... hắn đang tập trung nhớ lại.

+ Jung Min? ( Đan khẩn khoản kéo nhẹ áo)

Vẫn không thấy hắn đáp lời.

+ Này, này có nghe tôi nói không? (Càng lúc Đan càng rối, cô run cầm cập)

+ JUNG MIN !!! ( chị cả thấy vậy cũng gọi to)

+ A... hở?

Hắn như sực tỉnh từ cơn mê, ngó nghiêng và bắt gặp ánh lo lắng của Đan. Hiểu được điều gì đó, hắn cười thật hiền, vỗ nhẹ vào đầu Đan để làm Đan dịu tâm trạng.

+ Được rồi ! Cô sao vậy? (hắn nheo một bên mắt tỏ vẻ chẳng có gì quan trọng). Tôi là Jung Min, bậy giờ thì tôi chỉ là Jung Min thôi ! Tôi ... chẳng nhớ được gì. (mặc dù thế hắn cũng tỏ vẻ thất vọng rõ rệt)

+ ANH NHỚ GÌ MÀ DÁM DẤU THÌ ANH CHẾT ĐI !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Đan bật dậy và tông cửa lao thẳng vào phòng, bản-lề đung đưa mạnh. Tim Đan vẫn còn đập thình thịch. Lo. Sợ. Bất ngờ.....

" Anh không được bỏ đi đột ngột nhé, nhất định không được bỏ đi. Jung Min!!! "

Bên ngoài, hai chị nhìn Jung Min bằng ánh mắt miệt thị.

+ Cậu làm gì em gái tôi?

+ Tưởng mình là cậu ấm thì ngon lắm sao?

Cả hai cũng đùng đùng nổi giận, trút ngập ngụa đầu hắn rồi lại đùng đùng lao vào phòng (mỗi người một phòng). Chỉ còn gã Jung Min ngây ngô ngồi đó thở dài:

+ Mình làm gì sai? Chẳng làm gì cả (tự biện minh). Con gái thật khó hiểu. Haizzzzz..........

[Đương nhiên là khó hiểu, cơ bản hắn có làm gì sai đâu?]

Hắn bỏ đến công ty, không ở nhà sợ Đan vẫn còn khó chịu. Nhưng chính hành động này của Jung Min mới làm Đan khó chịu thêm. Trông thời khắc trí nhớ hắn đang đu đưa khập khiễng, ai biết lúc nào hán tỉnh lại. Đáng ghét !!!!!!!!!!!!!!!!!

Sáng hôm sau, Đan lên lớp với tình trạng giông bão mịt mù.....

+ Kìa.... Thấy chưa? (Ân - bạn thân mới chuyển vào lớp của Huyền và Đan)

+ Thấy rồi. Động vào nó chắc chắn 120% là nó nổi điên, đập phá đòi giết người. (tặc lưỡi)

Huyền và Ân nhìn nhau lặng im, lại quay ra mỗi người nhìn một hướng. Giải pháp hữu hiệu chính là để cho quả bom tấn kia yên thân !

Nội tâm Đan đang có cuộc biểu tình rầm rộ:::

"Ghừ, tên Jung Min đáng ghét, bỏ đi cả đêm không về nhà vì giận mình (cái nè thì Đan đã hiểu lầm), muốn âm thầm điều tra Seo Woo Joong là thằng thế nào chứ gì (cái nè cũng là một sự hiểu lầm), cứ đi mà tìm Vân thiên thần đi ! (hiểu lầm càng lúc càng lớn), Không mún về nhà thì cho ở lang luôn !!!!!!!!!!!!!! ( hiểu lầm đã không thể tháo gỡ)."

Bạn bè cùng lớp sạt gọn vào 4 góc tường, mặt ai nấy tái mét, cứ thấy Đan cầm bút + thước kẻ đâm ruỳnh ruỳnh, quyển sách rách tả tơi mà Đan còn không tha. Cánh cửa bật mở, một khuân mặt diễn-viên-Hàn-quốc-phải-trả-lại-tiền đứng giữa cửa ngó nghiêng. Mọi người, kể cả Đan đều nhìn theo, nữ sinh té xỉu gần hết...

+ Ở đây có Trần Đan không? (choa ! Hotboy lạnh lùng)

OMG ! Ai thế này? Kẻ trốn học bằng bội số với lần đi học cũng có lúc đến trường sao?

+ Ôh. Tôi gọi cô điếc hở. ( Sau một hồi ngó đông ngó tây, rút cục cũng đặt mắt đúng vị trí người cần tìm ) Tôi có việc muốn nói, ra đây nào ! (ngoắc ngoắc tay, cách vẫn gọi con mi-lu).

+ Ừa. Tôi cũng đang bực đây, đi đâu? RA CỔNG TRƯỜNG NHÁ !!!!!!!!!!!!! (hầm hầm đủn ghế)

+ .......Cô không ổn định thần kinh hả? (ngần ngại)

Đan không nói gì thêm, lao thẳng ra cửa như tên lửa đạn đạo. Nam cũng đành bước theo, mặc dù người gọi là hắn.

----------------------

+ Sao? Anh muốn gì? Đánh nhau hử? (xắn tay áo)

+ Cô điên àk. ( thấy tình hình không ổn liền núp sau cái cây to, đảm bào khoảng cách an toàn). Điện thoại của tôi đâu?

Đan tụt giận nhanh chóng.

+ Àk. (lôi trong túi áo cái điện thoại ).SAO GIỜ MỚI LẤY ? (lại nổi điên).

+ Quên ! (thò tay giật nhanh cái điện thoại)

+ Không còn gì thì tôi về lớp đây, đang mệt mỏi.

+ Khoan đã ! (hắn gọi to làm Đan giật mình)

Nam tiến lại gần, hắn bắt đầu nghiêm túc và hơi tức giận.

+ Cô đã quậy Vân đúng không?

"Vân" ? Suốt ngày Vân ! Đan chỉ cần nghe tên ả là đã nóng rực ruột gan, đang lúc rối rắm vì ả....

+ Vân rất khó chịu khi hỏi tôi về cô, lát nữa hãy liệu lời mà nói để giảm nhẹ ẩu đả.

+ "ẨU ĐẢ". Muốn đánh nhau àk. (càng điên tiết hơn)

Nam không nói gì, nhìn Đan như thể cô cũng đã chọc giận hắn vậy.......

+ Ở đây có Trần Đan không? (choa ! Hotboy lạnh lùng)

OMG ! Ai thế này? Kẻ trốn học bằng bội số với lần đi học cũng có lúc đến trường sao?

+ Ôh. Tôi gọi cô điếc hở. ( Sau một hồi ngó đông ngó tây, rút cục cũng đặt mắt đúng vị trí người cần tìm ) Tôi có việc muốn nói, ra đây nào ! (ngoắc ngoắc tay, cách vẫn gọi con mi-lu).

+ Ừa. Tôi cũng đang bực đây, đi đâu? RA CỔNG TRƯỜNG NHÁ !!!!!!!!!!!!! (hầm hầm đủn ghế)

+ .......Cô không ổn định thần kinh hả? (ngần ngại)

Đan không nói gì thêm, lao thẳng ra cửa như tên lửa đạn đạo. Nam cũng đành bước theo, mặc dù người gọi là hắn.

----------------------

+ Sao? Anh muốn gì? Đánh nhau hử? (xắn tay áo)

+ Cô điên àk. ( thấy tình hình không ổn liền núp sau cái cây to, đảm bào khoảng cách an toàn). Điện thoại của tôi đâu?

Đan tụt giận nhanh chóng.

+ Àk. (lôi trong túi áo cái điện thoại ).SAO GIỜ MỚI LẤY ? (lại nổi điên).

+ Quên ! (thò tay giật nhanh cái điện thoại)

+ Không còn gì thì tôi về lớp đây, đang mệt mỏi.

+ Khoan đã ! (hắn gọi to làm Đan giật mình)

Nam tiến lại gần, hắn bắt đầu nghiêm túc và hơi tức giận.

+ Cô đã quậy Vân đúng không?

"Vân" ? Suốt ngày Vân ! Đan chỉ cần nghe tên ả là đã nóng rực ruột gan, đang lúc rối rắm vì ả....

+ Vân rất khó chịu khi hỏi tôi về cô, lát nữa hãy liệu lời mà nói để giảm nhẹ ẩu đả.

+ "ẨU ĐẢ". Muốn đánh nhau àk. (càng điên tiết hơn)

Nam không nói gì, nhìn Đan như thể cô cũng đã chọc giận hắn vậy.......

Sợ đếch gì. Chỉ cần túm cô ta cho vài ba cái bạt tai là được. Sau đó có ăn đòn cũng ... cam !!!

Vân không biết mặt Đan, cô mò đến gần tựa tường thăm dò mà cả bọn không hay. Đan liếc dọc Súp-pơ-soi Vân, ăm mặc hở hang, mắt thì...... mi dài mi ngắn, vôi ve lòa loẹt. Quả là phong cách dân chơi, duy có khuân mặt cô ta là vẫn đẹp dịu dàng như thiên thần. Đan nhếch mép cười khỉnh, ông trời đúng là bất công khi ban cho kẻ xấu xa khuân mặt hoàn mĩ.

Đảo mắt tiếp một vòng bọn bạn Vân, Đan lập tức tắt cười. Nam - tên hám gái cũng đứng đó. Hắn đã trông thấy Đan.

"Được thôi, ta cũng chán đứng xem rồi nhá !!!" - tự an ủi. Ăm đòn đến nơi rùi... hix.

Nam ném cho Đan cái nhìn hơi băn khoăn, có vẻ tâm hắn không muốn dần Đan trận te tua nhưng "Cô chuốc họa vào thân thì đừng trách tôi làm chi." Hắn hất cằm về phía Đan, cả bọn quay nhìn cô.

" Cám ơn nha. Đồ giả nhân giả nghĩa".

+ Đây àk? Trần Đan, con bé ngộ nhận là bạn gái Nam? (Vân tiến tới khoanh tay, vênh mặt nhìn Đan)

+........

+ Nè pé ! Tai em để đâu zợ????? (Vân bực khi Đan dám làm ngơ; Vân đưa ngón tay ấn nhẹ đầu Đan, nụ cười vẫn trên môi như thể hành động của cô ta rất.... dễ thương !).

+ Ơ? Wa...........Con quạ ghẻ này? Đang nói với ta đó hả? (Đan cao giọng "chơi" lại)

Cả bọn bạn Đan bịt mồm cố nhịn cười để khỏi "thất lễ", Vân thì tức đỏ tai, run run. Nam, hắn bất ngờ vô cùng trước thái độ của Đan:

" Cô ta hôm nay xấc vậy nhỉ?!"

Đan cười mỉm đắc thắng, Vân chẳng nói chẳng giằng vung tay định tát Đan. Cô túm được, thay vì ăn tát, Đan đã cho Vân một bạt tay Thẳng Cánh Cò Bay !

"Tuyệt ! Kaka, rửa thù. Sướng qua. Mà mặt nó mìn mạng ghê, tát hổng thấy đau tay." - bao nhieu bực dọc của Đan tan biến. [chả tuyệt thì sao]

Nam cùng đám bạn chạy nhào tới xem Vân. Má ả đỏ rực hình năm bông hoa (há há), chắc chắn đã lâu chưa ăn đòn.

+ Anh ưi, huhuhu, nó tát em đau quá (Vân mếu máo)

+ Con ranh, muốn chết àk? (một gã giơ đấm lao đến)

+ Đánh hả? Cứ đánh đi ! Đánh vào đầu cho.... nhìu máu nàaaaaaaaaaaaaaaaa. (Vên cái mặt thách thức)

Hắn khựng lại một lúc, câu nói của Đan chẳng ảnh hưởng gì, hắn lại vung tay, lộn ruột gấp bội.

+ Con nhỏ này sống đến từng đây tuổi là tốt rồi, mày viết di chúc chưa ! (quát vào mặt Đan)

Ngay lúc cô tưởng mình sẽ tan xác với bạn Vân, một giọng nói vang lên sau lưng Đan.

+ YAAA !!!!! Thằng kia !!!!!!!!!

Đan sững người, kịp định thần quay đầu lại. Là Huyền và Ân !!!

Cuộc đời quả nhiên nhiều chuyện thú vị. Làm sao hai cô bạn của Đan lại biết cô gặp rắc rối? Huyền và Ân thật không tầm thường, Huyền - một cô gái xinh đẹp, giàu có - cũng là một tay giang hồ có hạng !

Huyền và Ân khoanh tay, lườm lại Vân, Huyền đâu phải kẻ chịu thua kém người khác, luôn "câng câng" thế. Haizzzzzzzz.

+ Con hồ li cái, mày vẫn bám zai như ngày nào ! Rất vui vì biết mày còn sống trên cỗi đời này (Huyền đưa hai ngón tay ra hiệu chào Vân) Giờ thì mày có thể bỏ bạn tao ra được rồi !!! (Huyền gắt lên)

+ Mày??? Xin lỗi nha, tao không nhớ mày là con bé tội nghiệp nào (Vân tỏ vẻ ngây thơ, biết thừa rồi còn... lắm chuyện !)

+ (Ân bật cười, nghiêng đầu một bên mỉa mai) Không sao không sao. Đầu quả nho thì óc nó cũng chỉ to hơn được có tý ! Mày là kẻ "ăn thừa bạn trai" của Huyền? (liếc mắt đầy phản cảm cho Nam) Hân hạnh !

+ Mày...!!! (hét lên)

+ Ôh hô, tao mem mới, thế mà mày cũng biết tao àk. Siu quá. Superman !!!

Vân im bặt trước sự công kích dồn dập của Huyền và Ân, nói gì nổi nữa. Đan rất biết ơn vì nhờ Huyền và Ân, tình thế đã đảo ngược..... Nhưng ......

Đan há hốc mồm (mặc dù đang bị gã kia túm cổ) Đám người nào kiaaaaaaaaaaaa...........???

"Brừmkkkk.." - Năm chiếc xe máy lao từ đường lớn ra, đỗ xịch cạnh Huyền. Toàn thanh niên cao to dữ tợn (mờ cũng đẹp trai ák !), chúng bỏ mũ bao hiểm, rút trong xe...TRỜI ! Cái đó giống giống mã tấu.

"Ax ax. Hix, Huyền quen những người như vầy sao?

+ Sao đây? Cứ tưởng bọn anh đến muộn. (một gã nhai kẹo cao su nói)

+ Anh, phiền ghê, con kia gây chuyện với bạn của em.

+ Ừkm, tiếc nhỉ. Xinh đó.

Vân bị bọn bạn Huyền nhạo một cách thê thảm. Đan được thả ra, cô chạy như bay về cạnh Huyền.

+ Huyền !!!! I love you. Làm thế nào cậu biết tài thế????

+ Từ từ, tớ cho con cáo kia... và con hồ li cái một trận dằn mặt đã (đủn nhanh Đan sang bên).

Huyền, Ân và đám người nhìn bọn Nam khiêu khích. Đan hiểu ra, Huyền chẳng dễ chịu khi bạn trai cũ của mình lại bảo vệ kẻ khác mà không phải mình.

Nam đứng dậy, tưởng như máu nóng của hắn sắp trào ra, Vân bị đánh, điều đó không thể chấp nhận đước, nhất là trước mắt hắn. Vân lùi về sau, bạn của ả cùng Nam đứng dồn lên trên. Chuẩn bị đánh nhau to rồi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Vân im bặt trước sự công kích dồn dập của Huyền và Ân, nói gì nổi nữa. Đan rất biết ơn vì nhờ Huyền và Ân, tình thế đã đảo ngược..... Nhưng ......

Đan há hốc mồm (mặc dù đang bị gã kia túm cổ) Đám người nào kiaaaaaaaaaaaa...........???

"Brừmkkkk.." - Năm chiếc xe máy lao từ đường lớn ra, đỗ xịch cạnh Huyền. Toàn thanh niên cao to dữ tợn (mờ cũng đẹp trai ák !), chúng bỏ mũ bao hiểm, rút trong xe...TRỜI ! Cái đó giống giống mã tấu.

"Ax ax. Hix, Huyền quen những người như vầy sao?

+ Sao đây? Cứ tưởng bọn anh đến muộn. (một gã nhai kẹo cao su nói)

+ Anh, phiền ghê, con kia gây chuyện với bạn của em.

+ Ừkm, tiếc nhỉ. Xinh đó.

Vân bị bọn bạn Huyền nhạo một cách thê thảm. Đan được thả ra, cô chạy như bay về cạnh Huyền.

+ Huyền !!!! I love you. Làm thế nào cậu biết tài thế????

+ Từ từ, tớ cho con cáo kia... và con hồ li cái một trận dằn mặt đã (đủn nhanh Đan sang bên).

Huyền, Ân và đám người nhìn bọn Nam khiêu khích. Đan hiểu ra, Huyền chẳng dễ chịu khi bạn trai cũ của mình lại bảo vệ kẻ khác mà không phải mình.

Nam đứng dậy, tưởng như máu nóng của hắn sắp trào ra, Vân bị đánh, điều đó không thể chấp nhận đước, nhất là trước mắt hắn. Vân lùi về sau, bạn của ả cùng Nam đứng dồn lên trên. Chuẩn bị đánh nhau to rồi !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

"Reeng" - tiếng điện thoại của Đan cắt ngang dòng suy nghĩ.

+* Đan hả? Cô có sao không?*

Inh tay nhức óc vì tiếng thét, gã Jung Min ở đầu bên kia đang lo cuống lên.

+ Gì? Tôi thì làm sao? (Đưa mắt nhìn Huyền và Ân, lập tức hiểu những người bạn "chim trĩ" của mình đã báo cho Jung Min).

+* Huyền nói cô gặp chuyện, chuyện gì? Cô ở đâu?

+ Bình tĩnh, tôi ... ổn. Giờ thì đang trong trường.

+* Trong trường hả, đợi tý, tôi đang ở gần đó...... *

+ Ừk. Nhưng anh mò ra đây làm gì.. (chu mỏ)

+ ĐAN !

Đan quay ngoắt lại phía cổng, Jung Min đã đứng đó rồi. Hắn lo cho cô thật sao?

+ Jung Min, vào đây.(Đan gọi)

Hắn đầy cổng chạy vào, hớt ha hớt hải như bị ma đuổi.

+ Anh.....

+ CON GÁI CON ĐỨA CỨ ĐỘNG TAY ĐỘNG CHÂN LÀ SAO? (hắn nổi cơn thịnh nộ, mặc cho Đan đang nói dở) Thế có bị thương không? Có... mất miếng thịt nào không?

Hắn cuống cuồng kéo hai tay Đan, soi lấy soi để.

+ YA ! ĐỒ BIẾN THÁI BỊNH HOẠN !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! (Đá cho Jung Min một cú).

+ Ax, khỏe thế mà bảo sắp chết đến nơi !

+ Sắp........ sắp chết?

+ Huyền bảo với tôi :" Anh Jung Min, con bé Đan gặp chuyện lớn rồi ! Nó sắp tan xác !"

+ Ax. Ghừ.........HUYỀN !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

+ Thế rồi Huyền cúp mấy mà chẳng nói ở đâu, tôi chạy dọc phố tìm nãy giờ. (thở phì phò)

+ Ý, ừk nhể. (Huyền và Ân cười khúc khích)

+ Anh tìm tôi thật ư? hix, (Vô cùng cảm kích). cứ tưởng anh giận không muốn nhìn mặt tôi.... huhu

Đan lại gần níu áo Jung Min, khóc sụt sùi, trước những kẻ trố mắt ngạc nhiên.

+ Này này.... Cô điên àk ! Buông.. tôi.. ra !!!!! (hắn ra sức đẩy Đan)

+ Cho tôi xin lỗi mà. huhuhu. Anh đừng bỏ đi nhớ, tôi buồn lắm. Buồn thật đấy !

Đan òa khóc nức nở như trẻ con. Câu nói buột miệng của Đan làm Jung Min không dấu được sự thích thú. Hắn cười thật ranh mãnh, chẳng muốn đẩy Đan ra.

+ Cô buồn thật hả?

+ Ừk, vừa buồn vừa... nhớ ! hix hix.

Huyền và Ân bịt miệng cười, Jung Min cũng muốn cười lớn nhưng phải cố kìm nén, hắn đang tranh thủ khai thác tâm lý Đan mà.

+ Vậy............. sao cô nhớ tôi?

+ Ưmk ! Đương nhiên vì thích..... Ơ ? hả????? KHÔNG PHẢI !!!!!!!!!!!!!!

Trong phút chốc Đan ý thức mình đang nói nhảm nói nhơ, lung tung lộn tùng phèo..... ^%*&*%$^$^*. Từ trạng thái ôm, Đan đầy mạnh làm Jung Min bật ngửa ra sau.

+ KHÔNG... KHÔNG PHẢI.... TÔI KHÔNG THÍCH ANH ( gào lên)

+ Ahahahahahahaha (bạn Đan phá ra cười trước thái đọ ngớ ngẩm "lạy ông tôi ở bụi này" của Đan)

+ (hắn bò lổm ngổm dậy) nghĩa là cô thích tôi àk? (lamg mặt nghiêm túc nhưng không kém phần tí tởn !)

+ KHÔNG PHẢI, ANH ĐIẾC HỞ ????????????????????????????????????????

Đan hét rung chuyển cả ngôi trường, cô hạ màn bằng một đạp khiến Jung Min bất tỉnh (bực quá mà). Huyền và Ân lại được mẻ cười vỡ bụng.

Vân ngoài cổng nghe tiếng ầm ĩ, quay vào lườm Đan.....

+ N.......NAM !Anh lại đây, hinh như.....kia.... Seo Woo Joong, là anh ấy !!!!!!!! (hoảng)

Gã Nam vội bật dậy, kinh hoàng khi trông thấy Jung Min.

+ Mau.... anh ấy biến mất lâu nay ! Em phải kéo anh ấy về với bác gái.

Vân lao vào trường, Nam giữ chặt không cho đi.

+ ĐỪNG ! Em nhầm rồi. Không thể là Woo Joong đâu, tỉnh lại đi (cố giữ chặt Vân)

+ Anh đùa àk. Chính là anh ấy. Tuy trông không phong độ như trước kia.

+ thôi đủ rồi. Em mê sảng hả. Bọn mày đứng đó àk !(quát bạn Vân) Đưa cô ấy đi !

Vân chưa kịp phản ứng đã bị Nam đẩy lên xe máy, lôi đi mất. Nam lảo đảo vì vết thương, hắn lại ánh lên sự bực dọc từ đôi mắt sâu thẳm.

+..........Tạ sao, sao mày biến mất rồi lại xuất hiện?!

Giọng nói cay đắng, Nam nhìn Jung Min chằm chằm không rời. Con đường từ trường đến nhà Đan thật dài, cô sải bước cách Jung Min một khoảng xa, rõ ràng hắn không vui.

+...........

+ Anh... ngã.... đau.... lắm không? (rụt rè hối tội)

+ Đau ! (cáu bẳn)

+ Xin lỗi (sụt sùi)

+ Xin lỗi là xong hả?

+ Không xin lỗi thì còn làm gì? (Đan vênh mặt, quên mất vai trò là kẻ có tội )

Jung Min càng tức hơn, hắn lừ mắt quay phắt lại nhìn Đan. Lúc này hai đứa đã vào đến cửa thang máy.
Chương Trước/99Chương Sau

Theo Dõi