Chương Trước/99Chương Sau

Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Chương 57

Vân giật thót tim, vội buông Kiệt, run lẩy bẩy. Kiệt khẽ quay đầu, nhìn xoáy vào mắt Vân, dò xét.

+ Ý… Ý anh là sao?

+ Em không nhờ người đánh, xô cầu thang, nhét dao cạo, hất nước từ ban công, ngáng chân…….?

+ KHÔNG. EM KHÔNG LÀM THẾ ĐÂU ! ANH TIN EM !!!

+…………….Thật không?

+…Em…. em thề !!!

+ Hừ *bình thản quay đi* Anh sẽ tạm thời tin em. Nhưng để anh phát hiện em nói dối, em đừng trách anh.

+ Ừ…. Tất nhiên.

Vân lại ôm Kiệt, khuôn mặt ả tái mét vì sợ hãi.

+ Kiệt à, anh vào tập kịch đi *Vân nhắc*

+ Thôi khỏi. Anh không có hứng.

Kiệt vẫn nhâm nhi cốc cà phê nóng, rảo bước qua CLB kịch, xuống cầu thang và gọi xe riêng đến đón. Vân bồn chồn không yên, ả đi qua đi lại cắn móng tay lách tách, không ngừng run lên cầm cập……

+ Trung, Kiệt đâu? Không vào tập à? *Đan thắc mắc vì chỉ có 3 gã vào CLB mà không thấy Kiệt và Vân*

+ Chắc sẽ không vào đâu *Trung thất thểu*

+ Các anh giận nhau hả?

+ Chúng tôi khuyên cô và bạn cô tránh xa Kiệt, giờ Kiệt đúng nghĩa “dân chơi khét tiếng” rồi. Hắn nóng tính và cộc cần lắm *Chi hơi nhếch mép khinh khỉnh khi nói về Kiệt*

+ Các anh đang ám chỉ cái gì thế?

+ Rồi cô sẽ hiểu, rằng tụi tôi không nói thừa *Tuấn nghịch nghịch con gấu bông*

“không thừa? Không cảnh báo thừa ấu hả? Mà Dân chơi khét tiếng??? Các anh đang mắc căn bệnh trừu tượng đấy”

+ We Đan !! Ba anh kia !! Qua đây khớp âm thanh.

Trang lại cắt ngang mạch suy nghĩ của tát cả. Ngoài trời se lạnh, một đợt mưa phùn mới. NHững hạt mưa li ti bay vô hướng trong màn đêm đang bao trùm thành phố. Lạnh, ẩm ướt, mờ ảo, cơn mưa dịu nhẹ tạo thành một tấm lưới sương mù, che phủ mọi vật, làm cho con người lung lạc, không tìm được con đường đúng đắn giành cho mình….

—————

Những ngày sau đó tiếp diễn tình trạng “Tất cả đều đi tập kịch, trừ một người” (cùng với cái đuôi dễ thương). Trang đã định gạch tên Kiệt khỏi danh sách thành viên vì nếu Kiệt không tập sẽ ảnh hưởng lớn tới buổi diễn của trường. Hương và Đan lo lắng, bản chất của vở kịch vẫn là cuộc thi, không thể bỏ là bỏ, chưa kể Kiệt chắc như đinh đóng cột:

+ Hôm đó tôi sẽ tham gia. Các người đừng giở trò gạch tên tôi, đây vẫn là một cuộc thi. Phải không?

Cả bọn tròn mắt, Kiệt nói thế thì ai dám gạch tên hắn. Thật không hiểu đầu Kiệt chưa thứ gì nữa. Mấy ngày nay hắn cũng trốn học liên miên, suốt ngày đi với Vân. Giờ không chỉ có Đan bông băng + uro đầy người, Kiệt cũng khủng khiếp không kém: Cả người hắn xước xát, chân tay băng bó, rất nhiều vết thương trên mặt. Khi Trung lén hỏi Vân mới biết:

+ Ồ. Kiệt không nói với các anh hả. Anh ấy đang lập một nhóm bên ngoài, đi giải quyết mấy thằng “trùm sỏ” các trường lân cận. Kiệt đánh nhau tuyệt lắm ! *cười nham nhở*

+ Mày điên hả??? Mày là bạn gái hắn hay cái loa phóng thanh để quảng cáo?!! Mày để bạn trai đánh nhau đầy thương tích rồi đứng đây vỗ tay ca ngợi à. Cái loại hồ ly *Đan vung tay định tát Vân thì bị Trung cản*

+ Bình tĩnh Đan, cô quên rằng lúc này Kiệt rất cưng chiều Vân sao *nói nhỏ*

+ Vậy thì sao chứ. Tôi không quan tâm, trong mắt tôi nó đúng là con hồ ly xảo quyệt làm bê than tên Kiệt *Đan vùng tay túm tóc Vân*

Vân cũng hung hăng nhảy vào, may lúc đó có Hương cùng Huyền – Ân chứ không lại xảy ra đánh nhau. Vân hất cằm cay cú, ả nuốt cục tức quay ra cười gượng với Chi.

+ Chiều nay Kiệt có một trận chót để giành chứ thủ lĩnh 13 trường trong hệ thống Hạ Long ở bãi đất trống sau công viên. Các anh liệu thời gian mà đến nha. Tin này Kiệt không muốn cho các anh biết, nhưng thôi, nghĩ các anh dù gì cũng từng là bạn thân của Kiệt nên em báo một câu. Hihi. Bye~bye !!!

Vân vuốt tóc ra sau, điệu bộ lẳng lơ lê thê suốt dọc hành lang.

+ Đan. Mới tháo băng ở chân hôm qua, thích què lại hả *Huyền nạt Đan khi thấy Đan cứ thấp thỏm*

Ba gã Trung – Tuấn – Chi buồn bã chán nản.

+ Kiệt cứ như không xem chúng ta là bạn *Tuấn trùng xuống, rầu rĩ*

+ Ừm. Kiệt còn lập bè phái bên ngoài, có vẻ Kiệt muốn làm thủ lĩnh 13 trường trực thuộc Hạ Long. Tớ tưởng Kiệt chán thú vui đó từ hồi cấp II rồi *Trung gãi đầu*

+ Nhưng làm sao lũ bạn mới của Kiệt…. thông minh và giỏi đánh nhau… bằng chúng ta???

BỐP

Tuấn bị hai gã thụi cho 2 lăn lóc dưới sàn nhà, cái cần lo thì không lo !

Sự việc đang diễn biến xấu, tổn thương rất nhiều người, nguyên nhân là sự lạnh lùng khó hiểu và sự thay đổi 180 độ của Kiệt. Sao Kiệt cứ biến hắn thành con người khó đoán như thế?

+ Chiều nay Kiệt sẽ đấu trận cuối với bọn giang hồ. Chúng ta nên thu xếp sớm để đến…. ngăn cản.

+ Nên vậy. Không phải lo cho Kiệt bị thương mà lo…. lũ giang hồ bị giết.

+ Tốt thôi ! Quyết định thế nhé. Nhưng Vân không nói rõ thời gian.

+ Không sao đâu, theo thói quen thì Kiệt sẽ hẹn ẩu đả tầm 6h tối.

Ba gã mải mê bàn tính không để ý 4 đứa con gái hoảng hốt đứng bên cạnh. Ngăn cản một trận đánh nhau nghiêm trọng chắc chẳng thể lành lặn trở về. Hương kiên quyết không cho Chi đi. Huyền và Ân cũng phản đối cái cách 3 gã rủ nhau tự_giải_quyết.

Dù nói thế nào Chi – Trung – Tuấn cũng không nghe. Mấy đứa con gái theo sát chân cũng không hiệu quả. Nhân lúc giờ giải lao tiết 4 hỗn loạn, 3 gã đã chuồn ra ngoài. Hương vội chạy qua lớp Đan gọi Huyền – Ân.

+ Chết tiệt !!! Bọn con trai này toàn tự quyết định *Huyền giật mạnh cái cặp, gấp rút thu dọn sách vở*

+ Nhanh lên. Không ngăn được 3 thằng đó thì đành phải… đi cùng !!!!!!!!!!!!!!!! Tớ nhắn ông quản gia mang ô tô đến rồi *Ân vừa hí hửng vừa căng thẳng*

Đan không nói gì, thu dọn đồ nhanh hết mức và cùng Hương – Huyền Ân lao xuống cổng trường.

Trốn học tập thể !!

Vĩnh biệt hạnh kiểm tốt tháng này !! T.T

Ra đến cổng, bốn đứa lấp lé trốn ông bảo vệ, vừa bám được vào song sắt định trèo ra thì…

+ MẤY CÔ KIA !!! CÁC CÔ LÀM TRÒ GÌ THẾ HẢ. ĐỨNG LẠI ! TÔI SẼ GHI HẾT TÊN ! *chạy như bay ra cổng*

+ Trời ơi leo nhanh xem nào Hương !! Ông hói có bộ ria kim loại sắp đến rồi *hối hả đủn Hương*

+ Á… tớ… đang cố….

+ Trời muộn rồi !!!!!!!!!!!!!!!

+ Đứng lại cho tôi, khai tên !! Các cô to gan thật, Ở LỚP NÀO ? *quát to*
Chương Trước/99Chương Sau

Theo Dõi