Chương Trước/99Chương Sau

Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Chương 63

Tình thế cấp bách, không thể để vết thương của Kiệt chuyển biến xấu được. Nhìn gương mặt Kiệt nhợt nhạt mà hắn vẫn cố che giấu càng khiến Đan hoảng hơn.

Quả nhiên Kiệt rất đau, lên đến cửa nhà Đan thì Kiệt gần như đổ gục. Bằng động tác nhanh nhẹn nhất có thể, Đan mở khóa xô cửa đỡ Kiệt vào trong. Hiện tại nhà có chị Hai của Đan đang nấu cơm.

+ Đan, về muộn phạt rửa bát một tuần nhé.

Không thấy tiếng Đan trả lời, thay vào đó là một loạt tiếng động cẩu thả, nặng nề. Lan thở dài, bước ra cửa, kinh ngạc vì thấy Kiệt.

+ Jung Min????????? Lại tới chơi sao? ỦA, anh bị thương hả?

Đan chạy vào lấy hộp cứu thương, hậu đậu tới mức làm đồ đạc rơi loảng xoảng. Kiệt đảo mắt nhìn ngôi nhà, nhìn Đan đang vụng về chạy ra, hắn khẽ lắc đầu. Không hiểu Đan có biết thay băng không nữa…. =.=”

+ Anh cởi áo ra đi, nhanh lên *Đan mở hộp cứu thương*

+ À, phải thay quần áo đã, không thì thay băng làm gì *Kiệt sực nhớ*

Đan khựng lại, đầu tóc và khắp người Kiệt ướt sũng y chang cô. Sao cô không để ý chứ, Kiệt không những bị nhiễm trùng vết thương mà còn sắp chết vì lạnh. Lan cứ ngẩn ngơ.

+ Đan lên phòng Jung Min lấy quần áo. *Lan vội nói*

+ Hở? *Kiệt ngạc nhiên* Có cả quần áo nam cơ à? Các người sống với thằng nào thế?

Đan không nói gì, nhẹ nhàng kéo Kiệt đứng dậy, dìu hắn lên tầng – phòng Jung Min. Không biết lần thứ bao nhiêu Kiệt đến nhà Đan, lúc thì là Jung Min, lúc thì là Kiệt, phòng của Jung Min cứ như kho chứa đồ của anh vậy, đến và đi, đồ đạc vẫn yên vị không suy chuyển…

Cánh cửa phòng bật mở, ánh sáng lan tỏa, điều đầu tiên Kiệt ý thức được “Căn phòng thật quen thuộc”. Một chút sững sờ, Kiệt buông thõng tay, quên đi cơn đau mà lặng lẽ dõi theo đồ đạc trong căn phòng. Nững bộ quần áo treo trên mắc, chiếc giường nhỏ vải sọc caro xanh lam, cửa sổ, bàn ghế….Càng nhìn Kiệt càng nôn nao trong người. Đan khẽ liếc Kiệt nhưng cô không nhận ra Kiệt đang có ấn tượng với cảnh vật cũ, cô nghĩ …. Kiệt thấy phòng đẹp và gọn gành !!! Đơn giản thế thôi.

+ Anh mặc áo này với quần này *giơ lên trước mặt Kiệt*

Kiệt tròn mắt nhìn chiếc áo trên tay Đan, hình ảnh một thằng con trai giống hệt Kiệt hiện về. Đó là chiếc áo hôm đầu tiên Kiệt tới nhà Đan sống – chiếc áo Đan “mượn” (mà không trả) của anh hàng xóm cho Jung Min.

Kiệt lắc đầu lấy lại tỉnh táo, hắn phờ phạc cầm lấy bộ quần áo đi vào phòng tắm. Hắn khựng lại khi nhìn thấy dàn vi tính trên bàn. Lại là những hình ảnh một thằng con trai đang ngồi làm việc, soạn thảo hợp đồng….

Kiệt nhắm mắt, tay xoa xoa thái dương, miệng lẩm bẩm.

+ Mất máu nhiều quá thì sẽ bị ảo giác.

Kiệt đưa mắt khắp hành lang, cầu thang… hắn muốn hét lên kinh hoàng. Toàn bộ đều là hình ảnh một thằng con trai – giống hệt hắn ở khắp nơi, khắp nhà Đan. Kiệt khép nhẹ hai mí đến nỗi…. không muốn mở ra, hắn túm tay áo Đan.

+ Dẫn đường. Nhà cô chắc xưa kia là nghĩa địa, ma quỷ ám nhiều thế này… *hắn nhỏ giọng chia sẻ*

+ Anh bảo nhà ai là nghĩa địa? Muốn chết hả *Đan quát*

+…………….

Vẻ mặt của Đan thật quen thuộc trong căn nhà này, dường như trước kia Kiệt từng chọc giận Đan rồi bị cô càm nhàm y như bây giờ vậy.

+ Lại thế rồi, điên mất thôi….

Kiệt rùng mình bước nhanh vào phòng tắm,

đóng cửa lại. Đan nghe rõ tiếng “Á” của Kiệt vọng ra, chắc hắn thay áo đụng tới vết thương trên bụng. Đan xụ mặt buồn rầu, Kiệt lại làm những việc nguy hiểm, chém nhau chứ không phải đùa. Giá mà Kiệt không có bản tính giang hồ, giá mà Đan có thể giúp Kiệt một thứ gì đó…

Đan đứng chờ Kiệt ngoài cửa, mặc cho cả người cô vẫn ướt đẫm nước lạnh. Tự dưng Đan mong cô trở thành một kẻ có bản lĩnh như Huyền hoặc Vân, như vậy cô có thể hiểu Kiệt, ở bên và giúp đỡ Kiệt.

Đan chỉ là một cô bé 16 tuổi quá đỗi bình thường, nhan sắc không bằng Vân, không ngốc nghếch nhưng cũng không uyên bác bằng Ân, không dễ bị bặt nạt nhưng chẳng bản lĩnh bằng Huyền. Đan bình thường, quá bình thường, nếu cuộc đời cô là cuốn truyện, Đan sẽ không hiểu vì sao mình được chọn làm nhân vật chính =.=”.

CẠNH.

Kiệt thất thểu bước ra, mặt hắn khó coi không thể tả. Đan chỉ cười, trong bộ quần áo của Jung Min từng mặc, với cái đầu ướt nhẹp (làm hỏng kiểu tóc vuốt keo chỉa chỉa style), Kiệt là Jung Min !

+ Đau quá (chỉ vết thương) Phát điên rồi (chỉ những hình ảnh hắn vô thức nhớ được trong nhà Đan). Đúng là nhà ma !!! *phán một câu xanh rờn*

+ Nhanh lên, phải băng lại vết thương *kéo tay Kiệt*

Kiệt bám dính lấy cửa không chịu đi.

+ Cô mang bông băng lên đây đi, tôi mệt lắm, không bước xuống tầng được *uể oải*

+ Thế…. thế anh vào trong ngồi đợi tôi.

Đan rối rít chạy loạn xạ trong nhà, chuyện gì chứ chuyện Kiệt bị thương khiến Đan xót xa nhất. Kiệt quay nhìn phòng Jung Min một vòng, hắn nheo mày và đi sang phòng Đan ngồi. Có vẻ không ổn lắm, Kiệt vào phòng con gái mà (tất nhiên không có ý đồ gì). Thứ đầu tiên đập vào mắt Kiệt là.. một chùm thú bông nhỏ treo ngay cửa từ hồi Đan còn là trẻ con, đến giờ Đan vẫn không gỡ chúng cất đi.

+ Đúng là đồ con gái *chẹp miệng, tay gạt mấy con thú bông để vào bên trong*

Phòng Đan nhỏ hơn phòng Jung Min, tất cả đều màu hồng phấn, từ rèm cửa hoa đến màu tường nhà. Màu yêu thích của một ai đó cho bạn biết về tâm hồn của họ. Kiệt đứng im một lúc, hắn bật cười.

+ Chắc cô ta rất mơ mộng, nhìn cuộc sống toàn màu hồng *cười lăn lộn*

Kiệt bước tới bàn kéo chiếc ghế quay ra, hắn ngồi phịch xuống vắt chân chờ đợi Đan. Vô tình hắn phát hiện quyển nhật kí mở kẹp chiếc bút trên mặt bàn.

+ Nhật kí???

Hai mắt Kiệt sáng như đèn pha ô tô, tim đập nhanh kì lạ. Kiệt chớp chớp mắt và đắn đo có nên nhảy tới “xâm phạm tài sản cá nhân” của Đan không.

Và rút cục Kiệt cũng mon men mò tới gần quyển nhật kí.

+ Chà…. vừa dày vừa cũ. Hê….. Viết chăm chỉ ghê. Mà cô ta viết cái gì??? Người yêu? Hẹn hò? Sở thích? Người hâm mộ? (đoán rùm beng) Mà có mình không thế??????? *sửng sốt*

Kiệt thận trọng lật tấm bìa, ghé mắt nhìn vào. Ngay trang bìa đầu tiên là tấm ảnh của Đan chụp với Jung Min trong khu vui chơi, tấm liền sau chính là ảnh của Jung Min.

+ Cái gì thế này? Đây là hình mình….

+ KIỆT!!!

Tiếng chạy rầm rầm của Đan ở cầu thang cùng tiếng hét inh ỏi khiến Kiệt giật bắn người, hắn gập mạnh quyển nhật kí và tiện tay phi thẳng ra ngoài cửa sổ. Ném xong hắn mới há mồm tròn mắt tự hỏi “Trời !! Mình ném ra ngoài làm gì?????????”

Đan chạy vào phòng, lo lắng nhìn Kiệt.

+ Ôi, tôi cứ tưởng anh bỏ đi với cái bụng đang chảy máu.

+ Tôi bỏ đi bằng đường “chim bay” hay đường “chuột trũi” hả *cười đểu che giấu hành động lén lút*

+ Thôi ngồi yên.

Đan mở hộp y tế, lôi ra cây kéo sắc nhẹm và một cuộn băng.

+ Cô có biết làm không? *nuốt nước bọt nhìn cây kéo*

+ À, biết….chút chút…

+ HẢ *giãy giụa*

+ Đừng bướng nữa, vết thương nhiễm trùng có hại lắm…

+ Nhưng mà…. nhưng mà…. *sợ hãi*

+ Để chị làm cho.
Chương Trước/99Chương Sau

Theo Dõi