Chương Trước/99Chương Sau

Nếu Một Ngày Anh Hỏi... Em Là Ai?

Chương 71

Kiệt khựng người một hồi, hắn tiếp tục ăn, thản nhiên.

+ Cô không cần biết.

Hiểu được Kiệt không muốn nói nên Đan cũng thôi. Cả 2 ăn trong im lặng, kết quả “khẩu phần của một đàn voi” không cánh bay mất (với sự giúp sức nhiệt tình của Đan).

Bữa tôi kết thúc, Kiệt nấu nướng nên Đan sẽ dọn dẹp. Kiệt chỉ được cái nấu ăn ngon chứ nấu xong hắn bày bừa ngổn ngang từ xoong nồi tới cọng rau cọng hành trong bếp. Dọn dẹp mà bở hơi tai. Ra tới cửa phòng khách thấy Kiệt đang ngồi sô-pha gác chân lên bàn xem TV. Thấy Đan, Kiệt chỉ liếc qua một lượt rồi lại cắm cúi vào cái TV. Đan thở dài ngồi phịch xuống ghế cạnh hắn. Hắn chuyển kênh liên tục làm Đan hoa cả mắt.

+ ANh xem gì trên TV?

+ Xem khả năng chuyển kênh của TV. Loại TV này khá đấy, 2 ngày rồi mà chưa cháy vi mạch *tiếp tục chuyển kênh*

Im lặng một lúc, Đan lên tiếng.

+ Ngày mai khối ta diễn kịch.

+ Thì sao? *bấm bấm*

+ Anh là nam chính.

+ Ừ *bấm bấm*

Thấy Đan nhìn hắn chằm chằm hắn cũng khẽ liếc mắt dè chừng.

+ Anh giả không hiểu hay giả ngố?

+ Giả ngố với giả không hiểu khác nhau à.

+ *thở dài* Tôi không vòng vo nữa: thế anh có tới tập không?

Đan đã tưởng bộ mặt giận dữ của mình có thể khiến Kiệt bỏ điều khiển, vậy mà hắn vẫn ngồi dán mắt vào TV và cặm cụi bấm bấm. Đúng là bó tay toàn tập.

+ Mọi người đều cố gắng luyện tập, anh biết không hả? Sát ngày diễn anh nói “tôi không biết, các người tự lo”. Làm sao chấp nhận được.

Đan nói hết nước hết cái vẫn không làm Kiệt mảy may suy chuyển, có lẽ hắn tim được cấu tạo từ đá.

Đan cứ thở dài, xách cặp tiến ra cửa với vẻ mặt vẫy cờ trắng chào thua. Cô đến thăm Kiệt, biết hắn khỏe là yên tâm rồi, còn vụ diễn kịch có lẽ nói với hắn hơi dư thừa.

+ Tôi về ! Anh bị thương nên chúng tôi không ép anh nữa. Nếu có thể hãy đến xem ngày mai nhé. Bạn bè anh rất cố gắng *còn anh thì không* ==

Đan bước thẳng ra cửa đeo đôi giày, không để ý rằng Kiệt đã rời mắt khỏi màn hình và dõi theo Đan. Cánh cửa vừa mở ra thì cơn gió mạnh hất vào, đem theo cái lạnh và những hạt mưa. Đan đờ đẫn khi hiểu chuyện gì đang diễn ra bên ngoài nhà Kiệt.

+ Mưa từ lúc tôi và cô đang ngồi ăn.

Kiệt tiến lạ, hắn khẽ khép cửa và ngó nghiêng nhìn cơn mưa rào như trút nước. Kiệt cười mỉm tự mãn, sự mừng thầm trong lòng hắn, rằng hắn đang định níu Đan lại.

+ Gió to, mưa nặng hạt, lát sẽ có sấm chớp…v…v.. Kiểu này hết đêm chưa chắc đã tạnh *Kiệt trầm ngâm*

+ *shock* thế tôi về kiểu gì???

Kiệt không nhịn nổi bèn bật cười thích thú. Hết cách ! Đan sẽ phải ở đây – nhà hắn, cho đến sáng mai. Kiệt định đóng cửa thì Đan hốt hoảng ngăn lại.

+ Này này…………. Anh có xe ô tô. Hãy đưa tôi về.

+ *tắt cười, nghiêm mặt* Bộ trông tôi giống tài xế nhỉ.

Kiệt đóng sầm cánh cửa và bước vào nhà, nằm lăn ra ghế và nhìn TV. Mặt mày Đan nhăn nhó khó coi hết chỗ. Nghĩa là đêm nay Đan sẽ phải ở đây, nhà Kiệt?

Nhà hắn vắng tanh, chỉ có hắn và Đan.

“ÔI TRỜI ĐẤT ƠIIII. Cứu con với, bồ tát….” – Chỉ riêng việc nghĩ tới_những_điều_tồi_tệ_nhất đã khiến Đan muốn phá cửa xông ra ngoài.

+ Vào đây ngồi, chờ tạnh mưa đi *hắn nhắc*

Đan nuốt nước bọt đánh ực một tiếng, 2 mắt rưng rưng. Đan vừa lắc đầu vừa bấu chặt cánh cửa.

+Haizzz….. CÔ DÁM NGHĨ TÔI LÀ LOẠI ĐÓ HẢAA??? *quát tháo inh ỏi khi vừa hiểu trong đầu Đan chứa thứ gì*

+ Ai… ai biết…. hix hix…

+ Thôi ngay đi nhá, cô không xinh, không quyễn rũ. Tôi chưa điên đến mức ấy.

+ Anh lấy quyền gì mà chê bai tôi hả??? Đồ thần kinh. Anh không bị điên nhưng bị thần kinh. Tưởng tôi không dám ở nhà anh chắc. Chẳng qua thân con gái, nghĩ ngợi nhiều có chút… bất tiện thôi nhá !!

Đan đáp cặp xuống sô-pha, ngồi khoanh chân, trợn mắt nhìn nhìn Kiệt. Hắn thờ ơ coi như không thấy Đan, miên man với chiếc điều khiển và cái TV tội nghiệp.

Ngoài trời ngày càng mưa to, gió rít đập vào khung cửa sổ lạch cạch. Ngồi trên ghế với Kiêt nhưng Đan không ngừng nhìn ra ngoài trời, cắn móng tay, hy vọng:

“Làm ơn làm phước tạnh mưa….”

Hành động của Đan, Kiệt thấy buồn cười vô cùng. Dòng suy nghĩ len lỏi vào đầu Kiêt: “Mọi người đều cố gắng luyện tập”.

Ba gã hâm luyện tập chăm chỉ thì liên quan gì đến Kiệt??

………………………………

Mưa vẫn không ngớt, Kiệt ngồi bám TV chán che mà nó chưa…. cháy vi mạch. Hắn quay lưng định nhìn Đan. Bóng cô từ từ đổ dựa vào người hắn, cô đã ngủ gật từ lâu.

Kiệt ngạc nhiên, hắn ngồi thẳng người làm Đan ngã luôn xuống chân hắn trên ghế sô-pha. Cô vẫn ngủ ngon lành, tập kịch nhiều mất sức lắm.

Kiệt chống tay lên thành ghế, im lặng quan sát Đan, có điều gì đó khiến hắn nhìn Đan mãi không rời.

+ Jung Min không thích ăn cá…

Kiệt trố mắt, đặt dấu chấm hỏi to đùng trên đầu.

+ Haizzz, chỉ ăn đồ mặn với đồ ngọt…..

Thì ra Đan đang nói mớ. Hắn buồn bã, ngồi nghe hết thứ này đến thứ kia.

+………..Jung Min là kẻ như thế nào mà có thể khiến một đứa con gái chết mê chết mệt…

Sáng hôm sau, tiếng chuông điện thoại của Đan réo to làm cô trở mình tỉnh dậy. Một chiếc chăn bông màu xám lông chuột tuột xuống, Đan dụi dụi mắt ngó nghiêng xung quanh. Vậy là đêm qua Đan đã ngủ ở ghế so-pha nhà Kiệt. Cô kéo cái chăn lên ghế, có lẽ đây là chăn Kiệt đắp cho Đan đêm qua – cô khẽ cười hạnh phúc.

“Kiệt đâu nhỉ??”

Tiếng chuông điện thoại lại reo lên, Đan vội đưa tay vào túi áo lấy ra. Huyền đang gọi.

+ Huyền à, tớ…….

+ ĐANNN, ĐÃ NÓI SÁNG NAY TẬP DIỄN CƠ MÀ?!! CÓ BIẾT TỐI NAY TỔ CHỨC LỄ HỘI RỒI KHÔNG??? *Huyền la toáng lên làm loa điện thoại rung mạnh*

+ Tớ biết nhưng tớ… bận rồi. Chắc chiều mới đến được. Hì hì *ngoáy lỗ tai*

Kiệt từ tầng 2 bước xuống, hắn đã thay quần áo và đang nhìn Đan bằng nửa con mắt.

+ Thôi nha *Đan cúp máy*

+ Cô đi làm bữa sáng đi chứ? *Kiệt làu bàu*

+ Hở. Sao lại là tôi?

+ Tối qua cô ăn đồ ai nấu?

+……..*hết lời để nói*

Đang nghĩ tốt cho Kiệt thì đã phải hối hận. Hôm qua hắn oang oang không muốn giao tính mạng cho Đan, hôm nay Đan mà không vào bếp thì hắn cho Đan vào nồi.

Đan loanh quanh trong bếp, Kiệt lại nằm dài trên so-pha và ngủ. Đêm qua ngồi làm gì suốt đêm?

(xin trả lời là định đi ngủ nhưng mà Đan lảm nhảm làm hắn mất ngủ)

Lúc sau:

+ Dậy !! Dậy !! *đá nhẹ vào thành ghế* Có ăn không mà bắt tôi nấu thế này !!

Kiệt mở mắt nhìn, hắn ngáp ngắn ngáp dài bước vào phòng ăn.

+…………………..*mở to mắt*

+ Sao thế. Mời ngồi *Đan giục*

+ Cô… cô… cô cho tôi ăn bánh mì haaaaa???

+ Anh bảo tôi nấu thì nấu gì ăn nấy.

+ Yaaaaaaa Tôi bảo NẤU cơ mà. Sao cô dám đi mua bánh mì??? *đập bàn la hét*

+ Ai bảo. Anh nhìn đi, tôi có làm trứng để kẹp bánh mì.

+ Cô muốn chết à !!

Kiệt tức điên lên, cầm miếng bánh đáp vèo một cái. Đan sửng sốt.

+ Anh đừng phí đồ ăn.

Hai đứa ra khỏi nhà lúc 7h30″, Đan vẫn mặc nguyên bộ quần áo Kiệt đưa, xách cặp và đứng đợi Kiệt vào gara lấy ô tô. Kết quả bữa sáng là toàn bộ đĩa bánh mì thành vũ khí trong tay Kiệt, trứng đổ vào thùng rác hết.

Bim—Bim…

Kiệt bấm còi hối thúc Đan, cô lon ton chạy lại leo lên hàng ghế trên ngồi bên phải Kiệt. Mặt hắn hậm hực, chắc do cái dạ dày trống rỗng và mới sáng đã “hi sinh” n phần kalo để “phi” bánh mì. Kiệt đã đổi ý một cách khó lí giải, hắn bảo rằng sẽ đưa Đan về tận nhà.
Chương Trước/99Chương Sau

Theo Dõi