Chương Trước/187Chương Sau

Nghịch Thế Vũ Thần

Chương 186: Tuyệt Thế Cấp Thiên Tài

- Tốt! Hôm nay ta cũng muốn xem, cực hạn của mình là ở nơi nào!

Vương Hạo Thần không do dự nữa, trên thân của hắn cỗ kiếm vốn dĩ đang bị Tư Mộ Liêm kiếm ý toàn diện áp chế, bỗng nhiên lại giống như núi lửa phun trào không ngừng lớn mạnh.

Lưỡng Trọng Kiếm Ý!

Tam Trọng Kiếm Ý!

Kiếm ý của Vương Hạo Thần trong nháy mắt tăng lên lưỡng trọng, giống như một thanh bảo kiếm vừa ra khỏi vỏ, trở nên sắc bén không gì sánh được, khí thế hoàn toàn không kém gì Tư Mộ Liêm cỗ kiếm ý kia.

Tất cả mọi người có mặt ở trong Thanh Thiên Điện nhìn thấy một màn này đều kinh ngạc đến ngây người, thậm chí ngay cả Lữ Thuần Quân cũng không ngoại lệ.

Lữ Thuần Quân chăm chú nhìn Vương Hạo Thần hồi lâu, xác định cỗ kiếm ý kia không phải là giả, mới hít sâu một hơi rồi nói:

- Thất Tinh Vũ Sĩ lại có được Tam Trọng Kiếm Ý! Không nghĩ tới, ta đời này có thể nhìn thấy một vị kiếm đạo kỳ tài có thể sánh với Kiếm Quân Mạc Thanh Hư năm đó! Thi Dao, ngươi thật sự đã thu được một đệ tử tốt!

Nhạc Thi Dao cười khổ, nói:

- Nói ra có lẽ thái trưởng lão cũng không tin, Vương Hạo Thần hắn là từ nửa năm trước mới bắt đầu luyện kiếm!

Lữ Thuần Quân hoài nghi chính mình vừa mới nghe nhầm, có chút không dám tin tưởng hỏi lại:

- Ngươi là đang muốn nói với ta, tiểu tử kia trong vòng nửa năm, từ một kẻ không biết luyện kiếm đạt đến Tam Trọng Kiếm Ý?

- Ta cũng muốn biết hắn làm sao làm được!

Nhạc Thi Dao bất đắc dĩ nói.

Lữ Thuần Quân lúc này mới xác định chính mình không có nghe nhầm, thần sắc có khó tin, cũng có hoan hỉ, nói:

- Lão phu rút lại lời nói vừa rồi, ở cùng cảnh giới, Vương Hạo Thần xác thực đã không có địch thủ ở trong Thiên Sinh Môn, cho dù là Trương Lăng cũng tuyệt đối không đánh lại hắn! Kiếm đạo thiên phú của hắn, tuyệt đối là cao nhất trong số tất cả những người mà lão phu từng gặp ngoài Mạc Thanh Hư!

Lời này của Lữ Thuần Quân, không thể không nói là nặng.

Mạc Thanh Hư tuy rằng tu vi cả đời chỉ là Vũ Quân, thế nhưng kiếm đạo thiên phú của hắn thực sự có thể nói là che đậy một thế hệ, không ai có thể sánh ngang với hắn.

Lữ Thuần Quân luôn tự tin với kiếm đạo thiên phú của mình, thế nhưng hắn cũng tự thẹn không bằng người này, bởi vì hắn tại Vũ Sĩ cũng chỉ là lĩnh ngộ Lưỡng Trọng Kiếm, thế nhưng hắn phải hao tốn đến hơn hai năm thời gian mới làm được điểm này.

Đông Hoa hoàng triều hiện nay đệ nhất kiếm đạo cường giả là Vân Hà Tông Thạch Kiếm Đạo Nhân, tại Vũ Sĩ đồng dạng ngộ ra Lưỡng Trọng Kiếm Ý, bất quá hắn chỉ hao tốn thời gian gần hai năm.

Thiên Sinh Môn tiền nhiệm tông chủ Trương Thanh Khuê là xuất sắc nhất, tại Vũ Sĩ chỉ dùng hơn một năm thời gian liền ngộ ra Bán Bộ Tam Trọng Kiếm Ý, chỉ thiếu chút nữa là có thể bước vào cảnh giới Tam Trọng.

Thế nhưng tất cả đều không thể sánh với Mạc Thanh Hư, phải biết, Mạc Thanh Hư ở Vũ Sĩ cảnh, là lĩnh ngộ đến Ngũ Trọng Kiếm Ý.

Vũ Sĩ cảnh liền có được Ngũ Trọng Kiếm Ý, cái này thực sự quá kinh khủng, cho dù là năm xưa Đông Xuyên Kiếm Hoàng và Táng Nguyệt Kiếm Hoàng cũng không làm được điểm này.

Tất nhiên, Mạc Thanh Hư tại Vũ Sĩ cảnh ngộ ra Ngũ Trọng Kiếm Ý, là có hai nguyên nhân chính.

Thứ nhất, Mạc Thanh Hư tu vi võ đạo tiến bộ rất chậm, vì hắn tuyệt đại bộ phận thời gian đều dùng cho việc luyện kiếm, chính vì thế, hắn tại Vũ Sĩ cảnh dừng lại lâu hơn những thiên tài kia khá nhiều, đây là nguyên nhân lớn nhất.

Thứ hai là kiếm đạo thiên phú của Mạc Thanh Hư thực sự rất cao, cao đến kinh hãi thế tục.

Lữ Thuần Quân vốn dĩ cho là, đời này bản thân mình không có khả năng có cơ hội nhìn thấy một vị kiếm đạo thiên tài có thể so sánh với Mạc Thanh Hư, không ngờ lúc này lại gặp được rồi.

Vương Hạo Thần trong vòng nửa năm thời gian từ một kẻ mới bắt đầu luyện kiếm lĩnh ngộ ra Tam Trọng Kiếm Ý, cái này chỉ nghe thôi đã thấy rợn người, cho dù Mạc Thanh Hư trước kia cũng không hơn gì cái này a?

Nếu như Vương Hạo Thần chỉ có kiếm đạo thiên phú, Lữ Thuần Quân ngược lại sẽ không quá mức xem trọng hắn, thế nhưng ngoài kiếm đạo, Vương Hạo Thần tại trên chưởng đạo, quyền đạo, thối đạo đều có được thành tựu không nhỏ, ngay cả căn cơ đều vô cùng vững chắc, nhục thân càng là so với tu vi mạnh hơn, có thể nói, Vương Hạo Thần chiến lực quá hoàn mỹ, vô cùng toàn diện.

- Vương Hạo Thần bây giờ, nói không chừng đã có được Tuyệt Thế cấp thiên tài chiến lực! Nếu hắn thực sự đạt đến mức này, lão phu nhất định sẽ dốc sức bồi dưỡng hắn, để hắn nhanh chóng trưởng thành!

Lữ Thuần Quân hai mắt chăm chú nhìn Vương Hạo Thần, hi vọng hắn lại cho mình một cái kinh hỉ.

Tam Tuyệt cũng không phải là cực hạn của các thiên tài, phía trên vẫn còn có một số cấp bậc cao hơn.

Tuyệt Thế cấp thiên tài, chính là loại thiên tài cao cấp hơn cả Tam Tuyệt thiên tài, bọn hắn sở hữu chiến lực có thể vượt qua bốn cái tiểu cảnh giới khiêu chiến địch nhân.

Tuyệt Thế cấp thiên tài, chỉ cần có đầy đủ tài nguyên, trở thành Vũ Tông gần như đã là chuyện ván đóng thành thuyền, muốn đạp vào Tôn Giả chi vị cũng có cơ hội rất lớn, thậm chí còn có được một khả năng nhỏ nhoi có thể thành thánh.

Loại thiên tài này cực kỳ hiếm thấy, coi như nhìn lại Đông Hoa hoàng triều lịch sử, cũng chỉ có khai quốc hoàng đế, Táng Nguyệt Kiếm Hoàng, Trương Thanh Khuê được xem là Tuyệt Thế cấp thiên tài, cho dù là Lữ Thuần Quân năm xưa cũng không đạt tới cấp bậc này, hắn nhiều nhất chỉ có thể xem làm Tam Tuyệt nửa, so với Tuyệt Thế cấp thiên tài còn kém hơn nửa trù.

Bất kỳ một tông môn nào, có được một vị Tuyệt Thế cấp thiên tài, đều sẽ xem như báu vật, dùng tài nguyên tốt nhất đến bồi dưỡng hắn, thậm chí người này gần như đã được xác định là tông chủ đời tiếp theo của tông môn.

………..

Lúc này, Tư Mộ Liêm quả thực bị đả kích không nhỏ.

Hắn thân là Lữ Thuần Quân trăm năm qua duy nhất một cái đệ tử, tuy rằng chỉ là ký danh đệ tử, thế nhưng cũng không phải người thường có thể so sánh.

Hắn có được Kiếm Linh Thể, trời sinh có năng lực lĩnh ngộ kiếm ý dễ dàng hơn kiếm tu khác rất nhiều, thế nhưng hắn tại Vũ Sĩ cũng chỉ là ngộ Lưỡng Trọng Kiếm Ý mà thôi, còn kém rất xa Vương Hạo Thần.

- Sư đệ kiếm đạo thiên phú, thật là khiến cho người làm sư huynh như ta phải hổ thẹn!

Tư Mộ Liêm nhìn Vương Hạo Thần cười khổ nói.

- Sư huynh, chúng ta một chiêu phân thắng bại?

Vương Hạo Thần cười nói.

- Được!

Tư Mộ Liêm dứt khoát trực tiếp đồng ý.

Hai người đấu với nhau đã khá lâu, lúc này cũng nên kết thúc.

Vương Hạo Thần trên người cuồn cuộn kiếm khí dâng lên, so ra không hề kém cạnh Tư Mộ Liêm kiếm ý, cả người như hoá thành một thanh tuyệt thế thần kiếm.

Diệu Nhật Kiếm trong tay hắn, chậm rãi nâng lên, toát ra từng đợt chói mắt kiếm quang.

- Toàn Phong Kiếm Pháp chung cực nhất kiếm – Phong Quyển Lăng Thiên!

Vương Hạo Thần một kiếm này, không chỉ có toàn thân nguyên khí cùng với 10 thành nhục thân lực lượng kết hợp, mà còn có Tam Trọng Kiếm Ý gia trì, uy lực hoàn toàn chính xác là kinh thiên động địa, ngay cả Nhị Tinh Vũ Sư bình thường nhìn thấy một kiếm này cũng chỉ có thể nhượng bộ lui binh.

Một kiếm vừa đâm ra, ngập trời kiếm khí liền hoá thành một trận cuồng phong hư ảnh, lấy phong quyển làm trung tâm đánh về phía Tư Mộ Liêm.

Tư Mộ Liêm ánh mắt ngưng trọng, hắn cũng thi triển ra át chủ bài của mình.

Chỉ thấy hắn một tay kết ấn, trên thân kiếm trong tay hắn nhất thời xuất hiện từng đạo cỗ lão văn tự, bộc phát ra cường đại khí thế.

- Nhật Nguyệt Kiếm Điển – Nhật Nguyệt Tề Minh!

Nhật nguyệt hư ảnh đồng thời xuất hiện, kiếm khí như hồng, thế kiếm như muốn xé rách thiên địa, cùng với cuồng phong hư ảnh cùng một chỗ đụng vào nhau.

Oanh!

Một tiếng nổ lớn vang lên, từng đợt nguyên khí dư ba lan tràn khắp Thanh Thiên Điện, may mắn có Lữ Thuần Quân tại, nếu không cho dù Thanh Thiên Điện kết cấu có lại tốt hơn cũng không thể không có chút tổn thương nào.

Vù! Vù!

Kình lực hao hết, Vương Hạo Thần và Tư Mộ Liêm liền đồng thời tách ra.

Hai người đồng thời nhận lấy một chút tổn thương.

Vương Hạo Thần trên người có hơn chục đạo kiếm thương do kiếm khí gây ra, bất quá chỉ là thương tích ngoài da, khí tức trên người vẫn hùng hậu như cũ.

Tư Mộ Liêm không có được nhục thân cường đại như Vương Hạo Thần, thương thể cũng nặng hơn, máu tươi nhuộm đỏ mấy chỗ y phục, may mắn bọn họ chỉ là luận bàn, vì thế Vương Hạo Thần ra tay đến điểm là dùng, vết thương của Tư Mộ Liêm cũng không quá nặng.

Bất quá, cao thấp đã rõ.

Tư Mộ Liêm cũng là người có phong độ, hắn biết mình đã bại, liền hướng Vương Hạo Thần ôm quyền, nói:

- Sư đệ chiến lực kinh người, sư huynh ta bái tạ cam phong!

Vương Hạo Thần tra kiếm vào vỏ, khẽ cười nói:

- Ta may mắn thắng được, đa tạ sư huynh đã nhường!

Tư Mộ Liêm nhân phẩm rất không tệ, Vương Hạo Thần cũng muốn cho hắn chút mặt mũi.

Chiến đấu kết thúc, Lữ Thuần Quân thấy đệ tử của mình bại, nhưng không chỉ không tức giận, ngược lại còn hết sức vui mừng, nói:

- Tiểu tử kia quả nhiên là Tuyệt Thế cấp thiên tài!

Vương Hạo Thần chiến thắng, Nhạc Thi Dao tự nhiên là thay hắn cao hứng, trên khuôn mặt xinh đẹp cũng có ý cười, nói:

- Thật không biết nửa năm qua hắn đã trải qua những gì, chiến lực lại tăng tiến đến mức ta cũng có chút không dám tin tưởng!

Lữ Thuần Quân cười nói:

- Người, luôn có cơ duyên của mình!
Chương Trước/187Chương Sau

Theo Dõi